Bách Quỷ Dạ Hành: Kẻ Vẽ Da Lòng Người
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-07-02 15:01:02 | Lượt xem: 12

Chương 5: Sức Mạnh thức Tỉnh

Căn nhà gỗ nhỏ của Lão Ngự Y nằm khuất sau những rặng tre già, tách biệt khỏi sự ồn ào của thị trấn Phượng Lai. Bên trong, mùi hương trầm, thảo mộc và một thứ mùi ngai ngái khó tả quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa bí ẩn. Lê Nhân ngồi đối diện Lão Ngự Y, lắng nghe từng lời lão nói, cố gắng tiếp thu những kiến thức mà trước đây anh chưa từng nghĩ tới.

“Thế giới này không chỉ có những gì ngươi thấy bằng mắt thường, chàng trai trẻ,” Lão Ngự Y trầm giọng, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lê Nhân. “Có một cõi khác, nơi linh hồn lang thang, nơi quỷ dữ ẩn nấp. Khả năng của ngươi, là cánh cửa để ngươi nhìn thấu cõi đó.”

Lão bắt đầu dạy Lê Nhân những điều cơ bản nhất. Cách cảm nhận sự hiện diện của linh hồn, phân biệt giữa hồn ma vô hại và tiểu quỷ hung ác. Lão chỉ cho anh cách giữ tâm trí bình tĩnh, không để nỗi sợ hãi lấn át, bởi vì sợ hãi chính là thứ mà quỷ dữ thèm khát nhất.

“Quỷ không thể làm hại ngươi nếu ngươi không cho phép chúng,” Lão nói. “Chúng sống dựa vào cảm xúc tiêu cực. Sự giận dữ, nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng… đó là thức ăn của chúng.”

Lê Nhân tập trung cao độ, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết. Anh được Lão Ngự Y hướng dẫn cách dùng một số loại thảo mộc đặc biệt để thanh lọc không khí, xua đi tà khí nhẹ. Anh cũng học được một vài ký hiệu cơ bản, những nét vẽ đơn giản nhưng mang ý nghĩa trấn an, bảo vệ. Tuy nhiên, mọi thứ vẫn còn quá mơ hồ. Anh vẫn thấy khó khăn khi cố gắng “nhìn” thấy những thứ mà Lão Ngự Y mô tả.

“Đừng vội vàng,” Lão Ngự Y khuyên. “Mọi thứ cần thời gian. Khả năng của ngươi là thiên bẩm, nhưng nó cần được mài giũa, cần được kiểm soát.”

Một buổi chiều, Lão Ngự Y dẫn Lê Nhân ra một khu vườn hoang phía sau nhà. Nơi đó có một cái giếng cổ cạn nước, xung quanh mọc đầy cỏ dại và những cây cổ thụ mục ruỗng. Lão bảo anh đứng trước giếng, nhắm mắt lại và cố gắng cảm nhận.

“Hãy mở rộng giác quan của ngươi,” Lão nói. “Hãy để tâm hồn ngươi kết nối với nơi này. Ngươi sẽ thấy.”

Lê Nhân hít thở sâu, làm theo lời lão. Anh nhắm mắt, cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm. Ban đầu, chỉ có bóng tối và sự tĩnh lặng. Rồi dần dần, một cảm giác lạnh lẽo len lỏi qua da thịt anh, không phải cái lạnh của gió, mà là cái lạnh thấu xương của một sự hiện diện không thuộc về thế giới này. Anh “thấy” mờ mờ một hình bóng lờ mờ, thấp thoáng trong không khí, như một làn khói đen. Đó là một linh hồn, yếu ớt và đầy oán khí, bị mắc kẹt trong cái giếng cổ.

Anh mở mắt, khuôn mặt tái nhợt. “Con thấy… một cái bóng,” anh thì thầm. “Nó… nó lạnh lẽo lắm.”

Lão Ngự Y gật đầu. “Đó là một linh hồn bị bỏ lại. Không phải quỷ, nhưng cũng không thể siêu thoát. Ngươi đã làm tốt.”

Nhưng trong những lần thử nghiệm tiếp theo, khi Lão Ngự Y dẫn anh đến những nơi có tà khí mạnh hơn, Lê Nhân bắt đầu đối mặt với nỗi sợ hãi thực sự. Anh nhìn thấy những hình ảnh méo mó, những tiếng rên rỉ vang vọng trong tâm trí anh, những ánh mắt oán hận chực chờ nuốt chửng. Có lần, anh suýt ngất đi khi một con tiểu quỷ hiện hình rõ ràng trước mắt, nhe nanh giơ vuốt, gương mặt biến dạng vì căm hờn.

Nỗi sợ hãi không chỉ đến từ những gì anh thấy, mà còn từ chính bản thân anh. Anh sợ rằng mình sẽ không thể kiểm soát được khả năng này, sợ rằng nó sẽ biến anh thành một kẻ điên loạn, hay tệ hơn, một con quỷ. Những hình ảnh về gia đình anh bị thảm sát lại hiện về, rõ ràng hơn, sống động hơn, như một lời nhắc nhở về nguồn gốc của sức mạnh này – và cả nỗi đau mà nó mang lại.

Một đêm, Lê Nhân không ngủ được. Anh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc. Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi, vẽ nên những cái bóng kỳ dị trên mặt đất. Anh cảm thấy một sự hiện diện xung quanh mình, không phải là quỷ dữ, mà là một thứ gì đó vô định, một gánh nặng vô hình đang đè lên vai anh. Anh đã có được sức mạnh mới, nhưng kèm theo đó là một nỗi sợ hãi mới, một trách nhiệm mới.

Sức mạnh mới, hay một gánh nặng mới? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Lê Nhân, không ngừng ám ảnh anh. Anh biết, con đường này không chỉ là báo thù, mà còn là một hành trình đối mặt với chính bản thân, với ranh giới mong manh giữa ánh sáng và bóng tối, giữa người và quỷ. Liệu anh có đủ mạnh mẽ để gánh vác nó? Hay nó sẽ nhấn chìm anh, giống như những linh hồn anh đã thấy?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8