Bách Quỷ Dạ Hành: Kẻ Vẽ Da Lòng NgườiChương 6
Chương 6: Bóng Hình Giả Dối
Thị trấn Phượng Lai vốn bình yên, nay bị bao trùm bởi một bầu không khí u ám lạ thường. Kể từ khi Tuần phủ Ngô, một vị quan thanh liêm và được lòng dân, trở về sau chuyến đi công cán, mọi thứ dường như đã thay đổi. Ông ta trở nên cáu kỉnh, độc đoán, và đưa ra những phán quyết kỳ lạ, gây ra sự bất mãn trong dân chúng. Lê Nhân, sau những bài học với Lão Ngự Y, đã phần nào làm quen với khả năng của mình, nhưng vẫn chưa hoàn toàn kiểm soát được nó. Anh cảm nhận được một sự nhiễu loạn trong linh khí xung quanh Tuần phủ, một cái gì đó không thuộc về con người, một vết nứt trong bức màn thực tại.
Một buổi sáng, Lê Nhân đang ngồi vẽ tại góc chợ, cố gắng tập trung vào những nét cọ để xua đi cảm giác bất an. Bỗng, một tiếng la thất thanh vang lên. Một người phụ nữ bị quân lính của Tuần phủ Ngô đánh đập dã man vì tội “vu khống quan trên”. Lê Nhân nhìn thấy, bằng đôi mắt đặc biệt của mình, một luồng hắc khí mỏng manh quấn quanh người Tuần phủ Ngô, tựa như một lớp màn che phủ. Hắn có vẻ ngoài giống hệt Tuần phủ Ngô thật, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo và vô hồn đến đáng sợ.
“Không phải ông ta,” Lê Nhân lẩm bẩm, bàn tay vô thức siết chặt cây cọ. Anh biết, đây là một kẻ bị “Da Lòng Người” thao túng, một bóng hình giả dối đang gieo rắc tai ương. Nhưng làm sao để vạch trần? Tuần phủ Ngô là một người có uy tín, lời nói của anh, một họa sĩ lang thang, sẽ chẳng có trọng lượng gì. Hơn nữa, kẻ mạo danh này dường như hoàn hảo, không một kẽ hở.
Tối đó, Lê Nhân tìm đến Lão Ngự Y. Anh kể lại những gì mình đã thấy và cảm nhận. Lão Ngự Y trầm ngâm vuốt râu, ánh mắt thâm trầm. “Da Lòng Người có thể thay đổi dung mạo, nhưng không thể thay đổi hoàn toàn bản chất linh hồn. Luồng khí chất của một người thật sẽ luôn có những điểm đặc trưng, dù bị che giấu khéo léo đến đâu.” Lão Ngự Y nói, rồi đưa cho Lê Nhân một túi nhỏ chứa vài loại thảo mộc khô. “Ngươi hãy dùng thứ này. Nó sẽ giúp ngươi nhìn rõ hơn, và có thể làm suy yếu lớp màn che phủ.”
Lê Nhân trở về, trong lòng nặng trĩu. Anh biết mình phải hành động, nhưng sự thận trọng là điều cần thiết. Kẻ mạo danh này quá nguy hiểm, và việc vạch trần hắn có thể gây ra hỗn loạn lớn hơn. Anh bắt đầu lên kế hoạch. Anh sẽ không trực tiếp đối đầu, mà sẽ tìm cách khơi gợi sự nghi ngờ trong dân chúng. Anh sẽ dùng khả năng của mình để tìm kiếm những “dấu vết” mà kẻ mạo danh không thể che giấu hoàn hảo.
Vài ngày sau, những câu chuyện lạ bắt đầu lan truyền trong thị trấn. Người ta kể rằng Tuần phủ Ngô, người vốn rất yêu thương con cái, nay lại lạnh nhạt đến đáng sợ với chúng. Lại có người nói, ông ta bỗng dưng quên đi những thói quen nhỏ nhặt, những câu chuyện cũ, hoặc có những hành động kỳ lạ, không giống với con người ông ta trước đây. Những lời thì thầm ban đầu chỉ là sự tò mò, nhưng dần dần biến thành những ánh mắt nghi kỵ, những cái nhìn dò xét mỗi khi Tuần phủ Ngô xuất hiện.
Lê Nhân đã khéo léo gieo rắc những hạt mầm nghi ngờ đó. Anh không nói thẳng, chỉ vẽ những bức tranh ẩn dụ, hoặc để lộ ra vài chi tiết nhỏ mà chỉ những người quen thuộc Tuần phủ Ngô thật mới nhận ra sự bất thường. Anh cũng dùng những bài thuốc của Lão Ngự Y, pha vào nước uống hoặc thức ăn của những người tiếp xúc gần với Tuần phủ Ngô, khiến họ vô thức cảm nhận được sự khác biệt tinh tế trong khí chất của hắn.
Sự nghi ngờ lan rộng như một vết dầu loang. Dân chúng bắt đầu bàn tán xôn xao, nhưng không ai dám công khai đối chất. Họ sợ quyền uy của Tuần phủ Ngô, hay đúng hơn là sợ thứ sức mạnh tà ác đang ẩn mình bên trong hắn. Lê Nhân đứng từ xa quan sát, biết rằng mình đã thành công một phần. Nhưng để vạch trần hoàn toàn kẻ mạo danh này, anh cần nhiều hơn thế. Kẻ giả mạo vẫn đang ẩn mình hoàn hảo dưới lớp da của một người quyền thế, và để lột bỏ nó, anh cần một đòn đánh mạnh mẽ, chính xác và không thể chối cãi.
Kẻ mạo danh hoàn hảo, làm sao để vạch trần? Câu hỏi đó vẫn lơ lửng, thách thức Lê Nhân, đẩy anh vào một cuộc chiến cân não mà anh không thể lùi bước.