Bách Quỷ Dạ Hành: Kẻ Vẽ Da Lòng Người
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-07-02 15:01:04 | Lượt xem: 13

Chương 7: Đối Mặt Với Bóng Hình

Sự nghi ngờ đã gieo rắc, nhưng vẫn chưa đủ để lột mặt nạ của kẻ mạo danh. Lê Nhân biết rằng đã đến lúc phải trực tiếp đối đầu. Anh và Lão Ngự Y đã dành cả đêm để bàn bạc, vạch ra một kế hoạch táo bạo. Kẻ mạo danh, dưới lốt Tuần phủ Ngô, đang chuẩn bị mở một buổi thiết triều để trấn an dân chúng, đồng thời xử phạt những kẻ đã dám nghi ngờ y. Đó chính là cơ hội.

Sáng hôm sau, quảng trường trung tâm thị trấn đông nghịt người. Kẻ mạo danh Tuần phủ Ngô ngồi uy nghi trên đài cao, ánh mắt quét qua đám đông. Một nụ cười nhếch mép ẩn hiện trên môi y, tự tin rằng mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Lê Nhân đứng lẫn trong đám đông, tay siết chặt một bức tranh cuộn. Lão Ngự Y đứng gần đó, trong tay cầm một chiếc hồ lô nhỏ, ánh mắt sắc bén quan sát từng cử động của kẻ mạo danh.

Khi Tuần phủ Ngô giả bắt đầu bài diễn văn hùng hồn về sự trung thành và trừng phạt, Lê Nhân bất ngờ bước ra khỏi đám đông. “Dừng lại!” Anh nói lớn, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, thu hút mọi ánh nhìn. Kẻ mạo danh nhíu mày, nhìn Lê Nhân với vẻ khó chịu. “Ngươi là ai mà dám làm loạn nơi công đường?” Y gằn giọng.

“Ta là Lê Nhân, một họa sĩ lang thang, nhưng ta có thể nhìn thấy những gì ngươi đang che giấu!” Lê Nhân đáp, rồi nhanh chóng mở bức tranh anh mang theo. Đó không phải là một bức tranh phong cảnh hay chân dung, mà là một cảnh tượng kinh hoàng: một bóng hình quỷ dị, với làn da như được vá víu từ nhiều mảnh, đang đội lốt một vị quan, phía sau là một đám người dân hoảng loạn. Mặc dù bức tranh chỉ là hình ảnh, nhưng những đường nét và khí chất của nó lại chân thực đến rợn người, khiến những người dân xung quanh Lê Nhân bắt đầu xôn xao, kinh hãi.

Kẻ mạo danh Tuần phủ Ngô giận dữ đứng bật dậy. “Vô liêm sỉ! Ngươi dám vu khống quan trên! Quân đâu, bắt lấy tên họa sĩ điên này!” Quân lính lập tức xông lên. Nhưng đúng lúc đó, Lão Ngự Y bước tới, ném chiếc hồ lô trong tay về phía kẻ mạo danh. Chiếc hồ lô vỡ tan, giải phóng một làn khói tím nhạt, mang theo mùi hương của thảo mộc cổ xưa, bao trùm lấy Tuần phủ Ngô giả.

Làn khói tím không gây hại cho người thường, nhưng đối với kẻ bị “Da Lòng Người” thao túng, nó như một liều thuốc độc. Lớp màn che phủ bắt đầu lung lay. Kẻ mạo danh ôm mặt, kêu lên một tiếng thất thanh, thân thể run rẩy dữ dội. Làn da trên mặt y bắt đầu biến dạng, nhăn nhúm lại, rồi từ từ bong tróc, lộ ra những mảng da thịt ghê tởm bên dưới. Mùi hôi thối của xác chết và lưu huỳnh bốc lên nồng nặc, khiến dân chúng phải bịt mũi, kinh hãi lùi lại.

“Nhìn đi!” Lê Nhân chỉ vào kẻ mạo danh, giọng nói vang dội. “Đây mới là bộ mặt thật của kẻ đã thao túng Tuần phủ Ngô!” Lớp da người cuối cùng cũng rơi xuống, để lộ ra một sinh vật gớm ghiếc, với thân hình mảnh khảnh, những chiếc móng vuốt sắc nhọn và đôi mắt đỏ ngầu đầy tà khí. Đó là một con quỷ cấp thấp, bị “Da Lòng Người” biến thành vỏ bọc hoàn hảo để thực hiện âm mưu của Dạ Xoa.

Quảng trường trở nên hỗn loạn. Dân chúng la hét, bỏ chạy tán loạn. Một số người ngã quỵ xuống vì sợ hãi, số khác cố gắng thoát thân. Kẻ mạo danh, nay đã lộ nguyên hình, gầm gừ một tiếng, lao về phía Lê Nhân với tốc độ kinh hoàng. Nhưng Lão Ngự Y đã chuẩn bị sẵn. Ông lấy ra một lá bùa cổ, nhanh chóng niệm chú. Lá bùa phát ra ánh sáng vàng rực, đóng thẳng vào con quỷ. Con quỷ rống lên đau đớn, thân thể bốc khói, bị đẩy lùi lại.

Lê Nhân không chần chừ. Anh lao tới, dùng cây cọ của mình vẽ một đường khí màu lam trên không trung, tạo thành một kết giới tạm thời giam giữ con quỷ. Con quỷ vùng vẫy điên cuồng, cố gắng phá vỡ kết giới, nhưng vô ích. Sức mạnh của “Da Lòng Người” đã bị suy yếu bởi thảo dược của Lão Ngự Y, khiến nó không thể duy trì sự ổn định. Cuối cùng, thân thể nó bắt đầu tự phân rã, tan biến thành tro bụi, chỉ để lại một mảnh da người khô héo, méo mó trên mặt đất.

Sự im lặng bao trùm quảng trường. Dân chúng, sau khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, vẫn còn run rẩy. Tuần phủ Ngô thật, người đã bị giam giữ và bị hút cạn sinh khí, được quân lính tìm thấy trong một mật thất gần đó. Ông ta gầy gò, xanh xao, nhưng vẫn còn sống. “Ta… ta đã bị lừa…” Ông ta thều thào, ánh mắt đầy sự hối hận và sợ hãi. Bí mật đã bị phơi bày. Một kẻ mạo danh đã bị tiêu diệt, nhưng hậu quả của nó thì không hề nhỏ. Sự hỗn loạn, nỗi sợ hãi và sự ngờ vực đã gieo rắc trong lòng người dân Phượng Lai, và Lê Nhân biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn nhiều. Con đường phía trước, đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8