Bách Quỷ Dạ Hành: Kẻ Vẽ Da Lòng NgườiChương 8
Chương 8: Hậu Quả Và Quyết Định
Bình minh ló dạng, nhưng không mang theo sự bình yên cho thị trấn Phượng Lai. Quảng trường trung tâm, nơi vừa đêm qua diễn ra cảnh tượng kinh hoàng, giờ đây chỉ còn lại những vết tích của sự hỗn loạn: những mảnh vỡ, vết bẩn và một bầu không khí nặng trĩu sợ hãi. Dân chúng tụ tập thành từng nhóm nhỏ, thì thầm to nhỏ với ánh mắt hoang mang, nghi kỵ. Sự thật về kẻ mạo danh đã bị phơi bày, nhưng nó không mang lại sự giải thoát, mà gieo rắc một nỗi sợ hãi sâu sắc hơn. Nếu một kẻ có thể giả dạng Tuần phủ Ngô uy quyền một cách hoàn hảo đến thế, thì ai có thể tin tưởng được nữa?
Lê Nhân đứng lặng lẽ bên rìa quảng trường, quan sát. Anh cảm nhận được những luồng khí hỗn tạp từ đám đông: sự lo lắng, căm phẫn, và cả một chút tuyệt vọng. Lão Ngự Y đứng cạnh anh, râu bạc phơ khẽ lay động trong gió sớm. “Sự thật đôi khi còn đáng sợ hơn cả lời nói dối, đặc biệt khi nó làm lung lay niềm tin,” Lão Ngự Y trầm ngâm.
Tuần phủ Ngô thật, sau một đêm được Lão Ngự Y tận tình chăm sóc và dùng linh dược để phục hồi sinh khí, cuối cùng cũng tỉnh lại. Ông ta gầy rộc đi, đôi mắt trũng sâu, nhưng ánh nhìn đã trở lại vẻ tỉnh táo. Lê Nhân và Lão Ngự Y đến thăm ông trong phủ. Tuần phủ Ngô ngồi tựa vào gối, giọng nói yếu ớt nhưng đầy sự hối hận.
“Lão phu… lão phu đã quá tin vào bề ngoài,” Tuần phủ Ngô thở dài, “Không ngờ lại bị thứ tà vật ấy lợi dụng, gây ra bao nhiêu tội ác. Lão phu có tội với dân chúng, với triều đình.”
Lê Nhân nhìn mảnh da khô héo, méo mó nằm trên bàn. Đó là thứ duy nhất còn sót lại của con quỷ đã bị tiêu diệt, vật chứng cho tội ác của nó và cũng là lời nhắc nhở về thứ đã hủy hoại gia đình anh. “Da Lòng Người,” anh lẩm bẩm, chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi của nó. “Nó không chỉ là một mảnh da ma thuật, lão Ngự Y nói đúng. Nó là một… thế lực.”
Lão Ngự Y gật đầu. “Chính xác. Thứ mà con vừa đối mặt chỉ là một con quỷ cấp thấp, bị Da Lòng Người dùng làm vật chủ. Nhưng bản thân Da Lòng Người, nó có một ý chí riêng, một sự tăm tối cổ xưa. Nó không chỉ đơn thuần thay đổi dung mạo, mà còn có thể thao túng tâm trí, gặm nhấm linh hồn, biến con người thành những con rối phục vụ mục đích của nó.”
Lê Nhân nhớ lại những gì đã xảy ra với cha mẹ và em gái mình. Cái chết của họ không phải là một vụ cướp bóc thông thường. Có một sự tàn bạo, một sự biến dạng của con người ẩn chứa trong đó. Liệu có phải kẻ đã thảm sát gia đình anh cũng bị Da Lòng Người thao túng? Hay chính Da Lòng Người đã trực tiếp gây ra? Câu hỏi này cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, như một lưỡi dao sắc bén.
“Nó muốn gì?” Lê Nhân hỏi, giọng trầm.
Lão Ngự Y lắc đầu. “Mục đích cuối cùng của nó vẫn còn là một bí ẩn. Nhưng có một điều chắc chắn, nó gieo rắc sự hỗn loạn, sự tha hóa. Nó tìm kiếm những tâm hồn yếu đuối, những kẻ mang lòng tham lam, đố kỵ, để biến họ thành công cụ của nó. Càng nhiều người bị thao túng, sức mạnh của nó càng lớn.”
Tuần phủ Ngô, dù vẫn còn suy yếu, cũng cố gắng lên tiếng. “Ta… ta đã từng nghe một truyền thuyết cũ. Về một thứ da người có thể biến kẻ hèn mọn thành quyền quý, nhưng đổi lại phải dâng hiến tất cả. Ta cứ nghĩ đó chỉ là chuyện hoang đường…” Ông ta ho khan, ánh mắt lộ rõ sự sợ hãi. “Giờ thì ta hiểu rồi. Thứ đó… nó là một lời nguyền.”
Lê Nhân im lặng một lúc lâu. Trong đầu anh, những mảnh ghép rời rạc dần được nối lại. Cái chết của gia đình anh, vụ án lột da mặt ở Phượng Lai, và giờ là kẻ mạo danh Tuần phủ Ngô. Tất cả đều liên quan đến Da Lòng Người. Anh đã nghĩ rằng việc tìm ra kẻ đã giết cha mẹ mình là đủ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, kẻ đó chỉ là một con tốt trong một ván cờ lớn hơn, do một thế lực tăm tối hơn điều khiển.
Nỗi đau mất mát vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau đơn thuần của sự báo thù cá nhân. Nó đã biến thành một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn, một ý chí kiên định. Anh không thể ngồi yên, không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Khả năng nhìn thấy linh hồn, nhìn thấy những dấu vết của thế giới tâm linh, không phải là một lời nguyền, mà là một trách nhiệm.
Anh quay sang Lão Ngự Y, ánh mắt rực sáng một ngọn lửa mới. “Lão Ngự Y, con muốn đi sâu hơn. Con muốn tìm hiểu về Da Lòng Người, về nguồn gốc của nó, về kẻ đứng sau tất cả.”
Lão Ngự Y nhìn thẳng vào mắt Lê Nhân, thấy được sự quyết tâm không lay chuyển. Ông thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu kinh nghiệm và những gánh nặng của quá khứ. “Con đường này… đầy rẫy hiểm nguy, Lê Nhân. Nó không chỉ là cuộc chiến với quỷ dữ bên ngoài, mà còn là cuộc chiến với chính bản thân con. Da Lòng Người có sức mạnh mê hoặc, nó có thể gieo vào lòng người những hạt giống của sự tha hóa. Con phải luôn giữ vững tâm trí, giữ vững nhân tính của mình.”
“Con biết,” Lê Nhân đáp. “Nhưng con không thể lùi bước. Gia đình con đã chết vì nó. Nếu con không hành động, sẽ có thêm nhiều người khác phải chịu cảnh tương tự.”
Tuần phủ Ngô, người đã chứng kiến cuộc đối thoại, khẽ nhắm mắt. “Lão phu không còn đủ sức để giúp đỡ con nữa, Lê Nhân. Nhưng ta tin vào con. Hãy đi, và mang lại sự bình yên cho thế gian này.”
Lão Ngự Y đặt tay lên vai Lê Nhân. “Được thôi. Nếu con đã quyết tâm, lão phu sẽ không cản. Nhưng hãy nhớ, con không đơn độc. Lão phu sẽ luôn ở bên, chỉ đường cho con khi cần. Nhưng hành trình này, con phải tự mình bước đi.”
Lê Nhân gật đầu. Anh biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Những bí ẩn chưa được giải đáp, những thế lực tăm tối chưa lộ diện, và cả những cám dỗ ghê gớm đang chờ đợi anh. Nhưng giờ đây, anh không còn là một họa sĩ lang thang đơn độc, chìm đắm trong nỗi đau. Anh là người mang theo một sứ mệnh, một ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai yếu ớt chiếu xuống một thị trấn vẫn còn chìm trong sợ hãi. Con đường phía trước, đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn. Nhưng anh đã sẵn sàng.