Bách Quỷ Dạ Hành: Kẻ Vẽ Da Lòng Người
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-07-02 15:01:07 | Lượt xem: 14

# Chương 10: Giao Lộ Định Mệnh

Con đường đến kinh thành Thăng Long dài và vắng. Lê Nhân đi bộ, bụi đất bám đầy ống quần, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định nhìn về phía trước. Cuộn giấy bí ẩn Lão Ngự Y trao cho vẫn nằm sâu trong túi áo, là một gánh nặng và cũng là một niềm hy vọng. Anh đã rời xa Phượng Lai, rời xa những ký ức đau buồn và cả sự an toàn tạm bợ. Giờ đây, anh độc hành giữa một thế giới rộng lớn, nơi mỗi bước chân đều có thể dẫn đến hiểm nguy khôn lường.

Buổi chiều thứ ba trên đường, khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Lê Nhân đến một quán trọ nhỏ bên đường. Quán trọ chỉ có vài ba chiếc bàn gỗ thô sơ và một chủ quán già nua, râu tóc bạc phơ. Anh gọi một bát mì nóng hổi, ngồi xuống góc khuất, cố gắng hòa mình vào không khí yên tĩnh hiếm hoi. Nhưng sự yên tĩnh ấy nhanh chóng bị phá vỡ.

Một nhóm người lạ mặt bước vào quán. Họ có năm người, ăn vận gọn gàng, mang theo kiếm và cung, trông không giống những lữ khách bình thường. Người cầm đầu là một phụ nữ trẻ tuổi, dáng người thanh mảnh nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng. Kế bên cô là một người đàn ông trung niên vạm vỡ, vẻ mặt trầm tư, tay luôn đặt hờ trên chuôi kiếm. Ba người còn lại là những thanh niên trẻ, có vẻ là đệ tử hoặc tùy tùng.

Họ gọi món, nhưng ánh mắt không ngừng đảo quanh, dừng lại khá lâu trên người Lê Nhân. Anh cảm nhận được sự dò xét, một cảm giác quen thuộc từ những ngày đầu anh bị vu oan ở làng Thạch Bích. Anh vẫn giữ vẻ bình thản, tiếp tục ăn mì, nhưng mọi giác quan đều căng ra.

Người phụ nữ trẻ đột nhiên đứng dậy, tiến về phía bàn của Lê Nhân. Bước chân cô nhẹ nhàng, nhưng mang theo một sự tự tin đáng kinh ngạc. “Vị công tử này, có vẻ như chúng ta có cùng một điểm đến?” Giọng cô trong trẻo nhưng ẩn chứa sự thăm dò.

Lê Nhân ngẩng đầu, đặt đũa xuống. “Cô nói gì ta không hiểu.” Anh đáp, giọng điềm tĩnh.

Người phụ nữ mỉm cười, một nụ cười nửa vời. “Thăng Long. Và có lẽ, cả thứ mà người ta gọi là ‘Da Lòng Người’.”

Tim Lê Nhân thắt lại. Da Lòng Người. Cái tên ấy như một lời nguyền, đeo bám anh từ ngày gia đình anh bị thảm sát. Anh không ngờ lại có người khác cũng biết đến nó, và công khai nhắc đến nó một cách dễ dàng như vậy. Sự cảnh giác trong anh trỗi dậy mạnh mẽ. “Cô là ai? Sao cô biết về Da Lòng Người?”

Người phụ nữ không trả lời trực tiếp câu hỏi của anh. Cô quay lại nhìn người đàn ông trung niên, rồi lại nhìn Lê Nhân. “Chúng ta có thể ngồi chứ? Có lẽ, chúng ta có nhiều chuyện để nói.”

Lê Nhân nhìn sâu vào mắt cô. Anh không thấy sự độc ác, nhưng cũng không thấy sự tin cậy. Chỉ có một sự kiên quyết và một chút bí ẩn. Anh nhớ lời Lão Ngự Y, rằng trên con đường này, anh sẽ không đơn độc, nhưng cũng phải cẩn trọng với những kẻ mang vẻ ngoài thiện lương.

“Mời.” Lê Nhân nói, đẩy nhẹ bát mì sang một bên, vẻ mặt vẫn khó dò.

Người phụ nữ ngồi xuống đối diện anh, người đàn ông vạm vỡ đứng ngay phía sau. Ba người còn lại giữ khoảng cách, cảnh giác quan sát.

“Ta là Bạch Vân.” Người phụ nữ giới thiệu. “Đây là chú Hùng, và đây là các đệ tử của ta.” Cô chỉ tay lần lượt. “Chúng ta đến từ một dòng tộc có nhiệm vụ bảo vệ trật tự âm dương, và chúng ta cũng đang truy tìm nguồn gốc của Da Lòng Người.”

Lê Nhân nhíu mày. Dòng tộc bảo vệ trật tự âm dương? Lời nói của cô ta nghe có vẻ đáng tin, nhưng anh đã trải qua quá nhiều sự lừa dối để có thể dễ dàng tin tưởng. Anh nhớ lại Tuần phủ Ngô, kẻ bị Da Lòng Người thao túng. Những kẻ ác luôn biết cách ngụy trang hoàn hảo.

“Vậy sao các người lại biết ta đang tìm kiếm nó?” Lê Nhân hỏi, giọng vẫn đầy hoài nghi.

Bạch Vân khẽ thở dài. “Tin tức về một họa sĩ trẻ có khả năng đặc biệt, đã vạch trần kẻ mạo danh ở Phượng Lai, không khó để lan truyền. Đặc biệt là khi kẻ mạo danh đó có liên quan đến Da Lòng Người. Dòng tộc chúng ta đã theo dõi những dấu hiệu này từ lâu.”

Lê Nhân trầm mặc. Anh không biết nên tin hay không. Một mặt, họ có vẻ như biết nhiều hơn anh về Da Lòng Người, và có chung mục tiêu. Mặt khác, sự xuất hiện đột ngột và cách họ tiếp cận khiến anh không khỏi đề phòng. Liệu đây có phải là một cái bẫy, một sự thử thách, hay thực sự là một cơ hội để anh tìm ra sự thật?

Anh nhìn xuống cuộn giấy trong túi áo, rồi lại nhìn lên Bạch Vân. Cô ta đang nhìn anh với ánh mắt chờ đợi, như thể muốn đọc được suy nghĩ của anh.

“Ngươi muốn gì từ ta?” Lê Nhân hỏi thẳng.

Bạch Vân khẽ cúi đầu. “Chúng ta muốn hợp tác. Chúng ta cần sự nhạy bén của ngươi, khả năng nhìn thấy những gì người thường không thể. Và ngươi, có lẽ, cũng cần những kiến thức và sự hỗ trợ của chúng ta để đối phó với một thế lực vượt xa sức tưởng tượng của một cá nhân đơn độc.”

Sự thật trong lời nói của cô ta vang vọng trong tâm trí Lê Nhân. Anh đã quá mệt mỏi với việc độc hành, với những nguy hiểm rình rập mà anh không thể lường trước. Nhưng liệu anh có thể đặt niềm tin vào những người xa lạ này? Liệu ranh giới giữa đồng minh và kẻ thù có thực sự rõ ràng như anh vẫn nghĩ?

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi khói bếp và mùi đất ẩm. Quyết định này sẽ thay đổi hành trình của anh, có thể là mãi mãi.

Đồng minh hay kẻ thù, ranh giới mờ nhạt. Lê Nhân cảm thấy mình đang đứng trên một giao lộ định mệnh, nơi mỗi con đường đều ẩn chứa cả cơ hội lẫn hiểm nguy. Anh phải lựa chọn. Và anh biết, lựa chọn này sẽ không hề dễ dàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8