Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà CũChương 1: Khởi Đầu Mới Trong Hẻm Cũ
Sài Gòn những năm 2000, cái thời mà internet vẫn còn là một thứ xa xỉ phẩm, điện thoại “cục gạch” Nokia 8210 là đỉnh của chóp, và “drama” trên mạng xã hội vẫn chưa kịp mọc mầm. Người ta sống chậm hơn, nhưng Minh An thì không. Minh An, kiến trúc sư Nguyễn Minh An, 28 tuổi, đang “cày” sấp mặt tại văn phòng kiến trúc hiện đại nhất nhì thành phố, nơi mà mỗi mét vuông sàn nhà đều la ó “tính thẩm mỹ” và “tầm nhìn quốc tế”.
Tiếng gõ bàn phím lạch cạch như tiếng mưa rào mùa hạ, dội vào không gian văn phòng tràn ngập ánh sáng trắng toát của đèn huỳnh quang. Mùi cà phê pha phin đặc quánh quyện với mùi giấy mới và chút hương nước hoa công sở, tạo nên một bản giao hưởng “hương vị của sự nghiệp”. Laptop của Minh An hiển thị bản vẽ 3D phức tạp đến mức nhìn thôi cũng thấy “lú”. Cô đang miệt mài với một dự án “khủng” – cải tạo khu chung cư cũ thành tổ hợp căn hộ cao cấp, nơi mà mỗi viên gạch đều phải “biết nói” về sự sang chảnh và đẳng cấp. Mái tóc đen nhánh của cô được búi cao gọn gàng, như thể sẵn sàng “chiến” đến cùng. Đôi kính gọng tròn vẫn chễm chệ trên sống mũi cao, nhưng quầng thâm dưới mắt thì… ôi thôi, nó đã “lên level” thành đèn pha ô tô rồi, sẵn sàng chiếu sáng cả đường về nhà lúc nửa đêm.
Minh An, với biệt danh “nữ hoàng deadline”, nhấp chuột liên tục, ngón tay lướt trên bàn phím như một nghệ sĩ dương cầm đang độc tấu bản nhạc “khổ dâm vì công việc”. Cô đã chuyển vào Sài Gòn được vài tháng, cái thành phố ồn ào, năng động này chẳng khác nào một cỗ máy xay sinh tố khổng lồ, nghiền nát thời gian và năng lượng của bất kỳ ai dám bước vào. Cô vẫn đang trong giai đoạn “thích nghi”, một từ hoa mỹ để nói rằng cô đang vật lộn với việc tìm kiếm sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống cá nhân, thứ mà cô gần như đã “đánh rơi” đâu đó trên chuyến bay từ Hà Nội vào đây.
Bỗng, chiếc điện thoại Nokia 8210 “huyền thoại” của cô rung bần bật trên bàn, tạo ra một màn “vibrato” đầy nội lực. Màn hình bé tí teo hiện lên cái tên “Hoàng Vũ” kèm theo biểu tượng mặt cười toe toét. Minh An liếc nhìn, thở dài một hơi rồi phớt lờ. Hoàng Vũ – bạn thân “nối khố” từ thời đại học, chuyên gia “phá game” những lúc cô đang “try hard” nhất. Chắc lại gọi rủ đi “quẩy” hay tám chuyện gì đó không đâu vào đâu. Xin lỗi bạn thân, nhưng giờ này tui đang “save the world” bằng mấy cái bản vẽ 3D đây.
Đúng lúc đó, Thùy Linh, cô bé thực tập sinh mới toanh, mặt mũi non choẹt, lúc nào cũng tươi rói như hoa hậu thân thiện, đặt một ly cà phê sữa đá mát lạnh lên bàn Minh An. Ly cà phê bốc hơi nhẹ, mang theo hương thơm quyến rũ, như một lời mời gọi “hãy sống chậm lại và tận hưởng đi chị ơi”.
“Chị An ơi, cà phê của chị đây ạ,” Thùy Linh líu lo, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót giữa rừng bê tông cốt thép. “Chị lại thức khuya nữa hả chị? Trông chị xanh xao quá, như cây bị thiếu nước vậy đó. Hay là chị đi ‘tút tát’ lại nhan sắc đi, chứ em thấy chị sắp ‘hóa đá’ luôn rồi!”
Minh An mỉm cười nhẹ, một nụ cười mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ chuyên nghiệp. Mắt cô vẫn không rời màn hình máy tính, như thể sợ chỉ cần chớp mắt một cái là mấy cái đường nét kiến trúc phức tạp kia sẽ tự động “bay màu” khỏi bản vẽ. “Cảm ơn em,” cô đáp, giọng khẽ khàng nhưng đầy sức nặng của người đã trải qua “ngàn đêm không ngủ”. “Chị có chút việc cá nhân cần hoàn thành thôi. Em cứ về trước đi, đừng chờ chị, kẻo tối về lại bị ‘mama tổng quản’ la rầy thì khổ.” Cô nói đùa, nhưng trong lòng lại là một nỗi khao khát cháy bỏng về một “việc cá nhân” thực sự – không phải những dự án tiền tỷ cho khách hàng, mà là một dự án của riêng cô, cho chính cô.
Nội tâm Minh An đang “xoay vòng vòng” như một chiếc máy giặt đang ở chế độ vắt cực đại. Dù công việc hiện tại rất tốt, những dự án cô đang phụ trách đều là “bom tấn” của giới kiến trúc, nhưng cô cảm thấy thiếu một “linh hồn”, một cái gì đó “deep deep” trong những công trình thương mại khô khan này. Cô khao khát một không gian riêng, nơi cô có thể tự do “bung lụa” sáng tạo, không bị ràng buộc bởi những yêu cầu “trời ơi đất hỡi” của khách hàng hay sự ngột ngạt của cái văn phòng “chuẩn chỉnh” đến từng centimet vuông. Một không gian mang dấu ấn thời gian, để cô có thể “hồi sinh” nó theo ý mình, biến một “vịt bầu” thành “thiên nga” theo phong cách riêng. Đồng thời, đó cũng là nơi để cô tìm lại sự bình yên, thoát khỏi những ám ảnh mơ hồ từ quá khứ mà cô luôn cố gắng chôn vùi sâu thẳm trong ký ức, như thể nó chưa từng tồn tại. Cô muốn “reset” lại bản thân, tìm một nơi để “chill” và “sáng tạo”, tránh xa khỏi những “drama” công sở và tiếng còi xe ồn ào của Sài Gòn.

Sau giờ làm, khi cả thành phố đã lên đèn, Minh An – với đôi mắt “đèn pha ô tô” và túi xách nặng trĩu những bản vẽ – lại bắt đầu hành trình “săn” nhà. Cô lướt qua những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, như mê cung của một khu phố cũ Sài Gòn. Đèn đường vàng vọt, yếu ớt, chỉ đủ để soi rõ những vết rêu phong trên tường nhà, những mái ngói âm dương đã bạc màu thời gian. Mùi ẩm mốc, mùi nhang trầm từ những ban thờ nhỏ, hòa lẫn với mùi thức ăn thơm lừng từ những căn bếp cũ kỹ, tạo nên một bản giao hưởng “mùi hương ký ức” đặc trưng của Sài Gòn xưa.
Minh An vừa đi vừa chụp ảnh bằng chiếc Nokia 8210 của mình. Mỗi bức ảnh là một góc nhìn khác về những ngôi nhà cổ, những con hẻm nhỏ, những mảnh ghép còn sót lại của một Sài Gòn đang dần bị nuốt chửng bởi những tòa nhà chọc trời và trung tâm thương mại hiện đại. Cô không tìm một căn hộ chung cư cao cấp, không phải một biệt thự hào nhoáng. Cô tìm một “linh hồn”, một câu chuyện để kể.
Và rồi, cô dừng lại. Trước mắt cô là một căn nhà cũ kỹ, số 7, nép mình sâu trong một con hẻm cụt, như thể nó đang cố gắng trốn tránh sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Căn nhà mang kiến trúc Pháp cổ điển, với những đường nét hoa văn tinh xảo đã bị thời gian bào mòn. Tường nhà rêu phong xanh mướt, mái ngói âm dương đã ngả màu trầm mặc. Cánh cửa gỗ mục nát, bạc màu, như thể đã trải qua hàng trăm cơn mưa nắng. Sân trong có một cái giếng cổ đã bị lấp cạn, phủ đầy lá khô và cỏ dại. Một tấm biển nhỏ viết tay nguệch ngoạc “CHO THUÊ” được dán hờ hững trên cánh cổng sắt rỉ sét, như một lời mời gọi đầy bí ẩn.
Minh An bị thu hút ngay lập tức. Vẻ mặt cô lộ rõ sự hứng thú, đôi mắt “đèn pha” sáng rực lên, bất chấp vẻ u tịch, cổ kính đến rợn người của nó. “U là trời, đây rồi! Chính là cái mình đang tìm kiếm. Một công trình đầy tiềm năng,” cô tự nhủ, giọng nói tràn đầy sự phấn khích, như thể vừa tìm thấy kho báu giữa chốn phồn hoa. Vài người dân đi ngang qua nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, có người lắc đầu, có người thì thầm to nhỏ gì đó mà cô không nghe rõ. Nhưng cô mặc kệ, “drama” của người đời không làm cô bận tâm. Cô chỉ nhìn thấy vẻ đẹp tiềm ẩn, một bức tranh chưa hoàn thiện đang chờ cô “vẽ” lên những đường nét mới.
Nội tâm Minh An đang nhảy múa như vừa trúng số độc đắc. Cô cảm nhận được “linh hồn” mà cô đang tìm kiếm bấy lâu nay ở đây. Một vẻ đẹp hoài cổ, thách thức sự sáng tạo của cô. Những lời đồn đại mơ hồ về căn nhà này (cô đã nghe thoáng qua từ những người dân hiếu kỳ) không làm cô bận tâm. “Mấy cái chuyện ma quỷ, linh hồn vương vấn này nọ, toàn là ‘tin vịt’ của mấy bà tám thôi mà,” cô nghĩ, đầy kiêu hãnh với bộ não kiến trúc sư được “code” bằng logic và khoa học. Ngược lại, những lời đồn thổi đó còn kích thích sự tò mò của một kiến trúc sư muốn “giải mã” một công trình, muốn tìm hiểu xem cái “linh hồn” thực sự của nó là gì. Cô tin rằng mọi thứ đều có lời giải thích khoa học, chỉ là người ta chưa đủ trình độ để tìm ra mà thôi. “Để xem, chị đây sẽ ‘phá giải lời nguyền’ bằng kiến trúc hiện đại xem sao!” cô tự nhủ.
Sáng hôm sau, Minh An trở lại con hẻm, nhưng lần này không phải để “săn” nhà nữa, mà là để “thăm dò” mục tiêu. Cô ngồi ở một quán nước vỉa hè đối diện căn nhà số 7, vừa nhâm nhi ly cà phê đá đậm đặc – “doping” quen thuộc của dân kiến trúc – vừa ngắm nghía, suy tính về bản thiết kế “để đời” sắp tới. Từng đường nét kiến trúc, từng mảng rêu phong, từng vết nứt trên tường đều được cô “quét” qua bằng con mắt chuyên nghiệp, như thể đang phân tích một công trình cổ đại.
Ông Ba, một cụ già tóc bạc phơ, lưng hơi còng, đang ngồi nhai trầu cạnh đó. Ông Ba là một “cây đa cây đề” của con hẻm này, đã chứng kiến bao thế hệ đổi thay, bao câu chuyện “drama” của khu phố. Đôi mắt đục mờ của ông thỉnh thoảng liếc nhìn Minh An với ánh mắt đầy suy tư, như thể đang đọc vị được “tâm tư con gái” của cô.
Minh An đang ghi chép vào cuốn sổ tay nhỏ những ý tưởng phác thảo đầu tiên, vẽ vời mấy cái hình khối, đường nét phức tạp mà người thường nhìn vào chắc chỉ thấy “hoa mắt chóng mặt”. Ông Ba khẽ ho khan một tiếng, rồi quay sang nhìn Minh An, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
“Con bé đó… nó vẫn chưa siêu thoát được đâu con ạ,” Ông Ba nói, giọng chậm rãi, khàn đặc, như tiếng gió rít qua kẽ lá cũ.

Minh An ngước lên, ngơ ngác. “Dạ? Ông Ba nói ai ạ?” Cô hỏi, hơi bất ngờ vì câu nói “khó hiểu” của ông cụ.
Ông Ba lắc đầu, đôi mắt đục mờ nhìn thẳng về phía căn nhà số 7, như thể đang nhìn xuyên thấu vào bên trong. “Cái căn nhà đó đó… đừng có dại dột mà lại gần. Oan nghiệt lắm. Đừng để nó kéo con vào, rồi lại ‘lên sóng’ báo chí thì khổ.” Ông Ba cảnh báo, giọng điệu đầy vẻ nghiêm trọng, như một “thánh nhân” đang tiên tri về vận hạn.
Minh An bật cười nhẹ, một nụ cười lịch sự nhưng trong lòng thì đang “sôi máu” vì cái sự mê tín của người già. “Dạ, con là kiến trúc sư, con thấy căn nhà này đẹp quá, muốn hỏi thuê để làm studio thôi ạ. Chắc là ông Ba nghe mấy lời đồn thổi thôi chứ làm gì có ma quỷ thật ạ. Con tin vào khoa học, ông ạ. Mấy cái chuyện ‘linh hồn vương vấn’ hay ‘con bé bị oan’ này nọ, toàn là ‘content’ của mấy bộ phim kinh dị thôi.” Cô cố gắng giải thích bằng một giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng trong lòng thì đang “khịa” nhẹ cái sự mê tín của ông cụ.
Ông Ba thở dài một tiếng nặng nề, quay đi, ánh mắt vẫn hướng về căn nhà cũ kỹ. “Thôi thì tùy con. Nhưng mà… tiếng khóc đó… nó cứ vọng mãi… tội nghiệp con bé Mai… nó bị nhốt ở đó lâu quá rồi… Đến giờ tôi vẫn còn nghe thấy tiếng nó khóc thút thít mỗi đêm…” Ông Ba lẩm bẩm, như đang nói chuyện với chính mình hơn là với Minh An. Cái tên “Mai” được thốt ra một cách nhẹ bẫng, như một làn khói thoảng qua.
Nội tâm Minh An đang “tăng tốc” để xử lý thông tin. Cô phớt lờ lời cảnh báo của Ông Ba. “Lại mấy cái chuyện ‘sởn da gà’ này nọ, ‘cẩu huyết’ hết sức,” cô nghĩ thầm. Cô tin vào khoa học, logic, và những bản vẽ 3D sắc nét của mình hơn là những lời đồn ma quỷ. Đối với cô, những câu chuyện đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng phong phú của những người già cả, những người có quá nhiều thời gian rảnh rỗi để “tạo content” cho khu phố. Cô chỉ thấy Ông Ba là một cụ già mê tín, thương cảm cho những câu chuyện cũ, và có lẽ là cũng hơi “hóng hớt” một chút. Cái tên “Mai” không để lại ấn tượng đặc biệt nào trong đầu cô, chỉ là một cái tên trong vô vàn những câu chuyện hoang đường mà cô đã nghe qua. Cô đâu biết rằng, cái tên “Mai” đó, sẽ sớm trở thành một phần không thể thiếu trong câu chuyện kinh dị của chính cô.
Một vài ngày sau, Minh An đứng trước căn nhà số 7, không còn là một người “săn” nhà nữa, mà là một “chủ nhân” tương lai. Cô đã liên hệ với người quản lý căn nhà, một anh chàng trung niên với vẻ mặt hơi “ngại ngùng”, như thể đang bán một món đồ “hớ”.
Minh An trao đổi với người quản lý về các điều khoản thuê. Anh ta giải thích rằng căn nhà thuộc diện quy hoạch giải tỏa, nhưng đang vướng mắc pháp lý “lằng nhằng” như tơ vò, nên chủ nhà muốn cho thuê tạm với giá hữu nghị để có người trông coi, và phần nào cũng vì “mấy cái lời đồn” khiến ít người dám thuê. “Chứ nhà đẹp vậy mà không ai thèm ngó ngàng tới, phí của giời cô ạ,” anh ta nói, giọng điệu hơi gượng gạo. Anh ta cũng đề cập qua loa về “mấy cái lời đồn” nhưng trấn an rằng đó chỉ là chuyện vớ vẩn, “mấy bà già rảnh rỗi sinh nông nổi” mà thôi.
Minh An gật gù, vẻ mặt đầy sự hiểu biết. “À, ra là vậy!” cô thầm nghĩ. Lý do hoàn toàn hợp lý và “logic” theo cách nghĩ của cô. Giá thuê quả thực rất hấp dẫn, “rẻ như cho”, phù hợp với ngân sách eo hẹp của một kiến trúc sư trẻ đang “startup” dự án cá nhân. Cô thấy đây là một cơ hội vàng để “bảo tồn” và “khai thác” giá trị kiến trúc của căn nhà, biến nó thành một “hot-spot” mới của Sài Gòn. Cô không hề nghĩ rằng, cái giá “hữu nghị” này có thể đi kèm với một cái giá “tâm linh” đắt đỏ hơn nhiều.
“Vậy là cô Minh An đồng ý thuê căn nhà này nhé. Giá cả thì như đã thỏa thuận, coi như hỗ trợ cô trông coi nhà giúp chúng tôi trong lúc chờ giấy tờ giải quyết. Tôi cũng báo trước là nhà cũ nên có thể hơi ẩm thấp, cô thông cảm,” người quản lý nói, đưa ra xấp giấy tờ cho Minh An ký.

Minh An mỉm cười, cầm bút ký “roẹt roẹt” vào hợp đồng, như thể đang ký vào một bản hợp đồng “triệu đô”. “Dạ vâng, cảm ơn anh. Tôi rất ưng ý căn nhà này, tôi sẽ biến nó thành một không gian đặc biệt, đẹp ‘lồng lộn’ luôn cho mà xem!” cô nói đầy tự tin, như một người hùng chuẩn bị giải cứu thế giới.
Người quản lý trao chìa khóa cho Minh An. Cô cầm chiếc chìa khóa cũ kỹ, nặng trịch, cảm thấy một sự phấn khích lạ thường dâng lên trong lòng. Cô mở cánh cổng sắt rỉ sét, tiếng kêu kẽo kẹt vang vọng trong không gian vắng lặng của con hẻm, như một lời chào từ quá khứ.
Nội tâm Minh An đang “bay bổng” như đang lướt trên mây. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm mốc, mùi rêu phong đặc trưng của thời gian, hòa quyện với chút hương đất sau cơn mưa. Một cảm giác bình yên, tĩnh lặng bao trùm, hoàn toàn khác biệt với sự ồn ào, xô bồ của trung tâm thành phố. “Đây rồi, thiên đường của riêng mình, nơi mình có thể ‘chill’ và ‘sáng tạo’ không giới hạn!” cô nghĩ, đầy hứng khởi, như một đứa trẻ vừa tìm thấy món đồ chơi yêu thích.
Cô bước vào trong nhà, sàn gỗ cũ kỹ kêu cọt kẹt dưới mỗi bước chân, như thể đang kể lại những câu chuyện của hàng trăm năm về trước. Ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ hắt vào, tạo nên những vệt sáng tối ma mị trên tường. Cô chọn một căn phòng ở tầng trệt, có cửa sổ nhìn ra khu vườn hoang tàn phía sau, định biến nó thành studio kiêm phòng ngủ tạm thời. Căn phòng rộng rãi, trần cao, có những đường nét kiến trúc cổ điển mà cô vô cùng yêu thích.
Cô đặt túi xách xuống sàn gỗ, ngồi phịch lên chiếc ghế gỗ cũ kỹ giữa phòng. Chiếc ghế kêu “kẽo kẹt” phản đối, nhưng cô mặc kệ. Cô nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên hiếm hoi này.
Bỗng, một tiếng “cạch” rất khẽ vang lên từ góc phòng tối, như tiếng một vật kim loại nhỏ rơi xuống sàn. Minh An giật mình mở mắt.
“Chắc là chuột chạy, hoặc gỗ mục giãn nở thôi. Nhà cũ thì phải thế, ‘cạch’ một cái là chuyện thường tình,” cô tự nhủ, cố gắng lý giải bằng những kiến thức khoa học “thâm sâu” của mình.
Ngay sau đó, một luồng khí lạnh lẽo vô hình thoáng qua gáy cô, khiến cô rùng mình nhẹ. Lạnh lẽo đến mức da gà cô nổi lên “ầm ầm” như đang “đón gió”.
“U là trời, nhà cũ nên mát mẻ vậy đó mà. Đúng là ‘hệ thống làm mát tự động bằng âm khí siêu nhiên’ có khác, không tốn tiền điện luôn! Đỉnh của chóp!” cô tự nhủ, cố gắng “tấu hài” để xua đi cảm giác rợn người. “Mình là kiến trúc sư lý trí, không tin vào chuyện ma quỷ. Chắc do mình hơi mệt mỏi quá thôi, cần phải ‘sạc pin’ lại gấp.” Cô lắc đầu, cố gắng trấn an bản thân rằng mọi thứ đều có lời giải thích khoa học, logic.
Minh An lấy chiếc điện thoại Nokia ra, bắt đầu chụp ảnh từng góc căn phòng, từng vết rêu phong, từng đường nét kiến trúc, lên kế hoạch cho dự án “hồi sinh căn nhà cũ” của mình. Cô mỉm cười, đầy tự tin vào quyết định của mình, tin rằng cô sẽ biến nơi đây thành một kiệt tác kiến trúc, một “hot-spot” mới của giới trẻ Sài Gòn.
Bỗng, từ rất xa xăm, như một làn gió thoảng qua tai, một âm thanh rất khẽ, rất mơ hồ, như tiếng *thút thít* của trẻ con, len lỏi vào không gian tĩnh mịch của căn nhà. Âm thanh đó nhẹ đến mức Minh An chỉ cảm thấy có gì đó “không ổn” thoáng qua, như một tiếng vọng từ cõi hư vô. Nhưng cô lại vội vàng gạt đi, cho rằng đó là tiếng gió lùa qua khe cửa mục nát, hoặc do cô quá mệt mỏi, “ảo giác” mà thôi. “Mình đang nghĩ linh tinh gì vậy chứ? Chắc là do tối qua ‘cày’ deadline nhiều quá nên bị ‘tẩu hỏa nhập ma’ rồi!” Cô lắc đầu, tiếp tục công việc của mình, không hề biết rằng, cô vừa mở ra cánh cửa đến một thế giới mà lý trí không thể giải thích, một thế giới mà tiếng khóc vọng về từ căn nhà cũ sẽ sớm trở thành bản giao hưởng ám ảnh nhất trong cuộc đời cô.