Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà CũChương 2: Căn Gác Mái Bị Lãng Quên
Ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua khung cửa sổ cũ kỹ, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch bông hoen ố. Tiếng chim hót líu lo từ vườn hoang xen lẫn tiếng còi xe xa xăm từ con đường lớn, nghe cứ như một bản “mashup” giữa nhạc giao hưởng và EDM đường phố Sài Gòn vậy. Minh An tỉnh giấc trên tấm nệm trải tạm dưới sàn, người ê ẩm như vừa bị xe lu cán qua.
“U là trời, đêm qua mình ngủ hay bị ‘ma vật’ vậy ta?” Cô lầm bầm, cố gắng vươn vai. Tiếng khóc thút thít đêm qua vẫn văng vẳng trong đầu, khiến cô bần thần, mệt mỏi. Nhưng Minh An là ai? Là một kiến trúc sư “thép”, bất chấp mọi deadline và “drama” công sở. Mấy tiếng động lạ ban đêm thì nhằm nhò gì! “Chắc do lạ chỗ thôi. Hoặc là do mình ‘cày’ deadline nhiều quá nên thính giác bị ‘hack’ rồi,” cô tự nhủ, cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ “tâm linh” ra khỏi đầu.
Cô đứng dậy, vươn vai, hít thở sâu. Quyết định khám phá ngôi nhà vào ban ngày, dưới ánh sáng mặt trời “chói chang” của Sài Gòn, để xem mấy cái “drama” đêm qua có còn “diễn” nữa không. Cô đi chậm rãi qua phòng khách, phòng ăn, sân trong. Dưới con mắt của một kiến trúc sư “có tâm và có tầm”, cô trầm trồ trước những chi tiết chạm trổ trên cột gỗ, những hoa văn gạch bông tinh xảo đã phai màu theo năm tháng, và cái thiết kế giếng trời độc đáo ở giữa nhà. “Trời đất ơi, đúng là một kiệt tác bị lãng quên! Giờ mà ‘tút tát’ lại là thành ‘hot-spot’ sống ảo ngay!” cô cảm thán, trong đầu đã bắt đầu lên ý tưởng “design” cho từng góc nhỏ.
Dù trời đã sáng, cô vẫn cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo len lỏi khắp căn nhà. Nó không phải cái lạnh buốt của điều hòa “full công suất”, mà là cái lạnh ẩm thấp, tĩnh mịch, như hơi thở của thời gian đang phả vào mặt. Cô đưa tay xoa xoa cánh tay, tự nhủ: “Nhà cũ nên vậy thôi, chắc là do không khí tù đọng, phong thủy chưa được ‘khai thông’. Để đó, tôi sẽ ‘khai quang’ cho nó sáng trưng lên!”
Đột nhiên, khi cô đứng ở giữa sân trong, một tiếng *thút thít* rất khẽ, rất mơ hồ, như một làn gió thoảng qua, lại lướt qua tai cô. Lần này, nó rõ ràng hơn một chút, đủ để khiến cô giật mình, ngó nghiêng xung quanh. “Gió thôi mà… gió hay ‘ghost’ gì đây?” Cô cố gắng trấn an bản thân bằng một câu “tấu hài” nhạt nhẽo, nhưng sống lưng vẫn bất giác rùng mình. Cô tự véo mình một cái rõ đau. “Đau thật! Không phải mơ!” Minh An thầm nghĩ, rồi lại lắc đầu, “Thôi nào An, mạnh mẽ lên! Mày là kiến trúc sư, không phải ‘thánh cô’ đâu mà cứ nghĩ linh tinh!”

Minh An bước lên cầu thang gỗ cũ kỹ, tiếng kẽo kẹt vang lên dưới mỗi bước chân, như tiếng đàn piano bị hỏng dây, nghe vừa rợn vừa “chill” theo một cách nào đó. Cô khám phá các căn phòng ở tầng một, chúng đều trống rỗng, phủ đầy bụi, nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp kiến trúc ban đầu. Cô ước gì mình có thể “tháo tung” hết mấy lớp sơn tróc, mấy lớp rêu phong này ra để ngắm nhìn vẻ đẹp nguyên bản của nó.
Cuối hành lang tối, cô phát hiện một cánh cửa gỗ nhỏ hơn, màu sắc bạc phếch, khác biệt hẳn so với những cánh cửa khác. Nó có vẻ đã lâu không được mở, bụi bặm và mạng nhện giăng kín như thể đây là “lãnh địa” riêng của mấy con nhện “siêng năng”. Từ khe cửa, một luồng khí lạnh buốt hơn hẳn những nơi khác phả ra, khiến cô khẽ rùng mình. “À, đây chắc là ‘tủ lạnh mini’ của căn nhà đây mà,” Minh An lẩm bẩm, cố gắng giữ vững tinh thần “lý trí bất diệt”.
Minh An đưa tay chạm vào cánh cửa. Gỗ lạnh buốt, như thể nhiệt độ ở đây thấp hơn hẳn so với phần còn lại của căn nhà. Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, xen lẫn một chút bất an. “Chắc là gác mái thôi mà, có gì đâu. Hay là chủ cũ cất kho báu trong đó? Biết đâu mình lại ‘auto giàu’ thì sao?” Cô tự nhủ, trong đầu đã bắt đầu vẽ ra viễn cảnh tìm thấy một gia tài kếch xù.
Minh An nắm lấy tay nắm cửa bằng đồng đã gỉ sét, cố gắng vặn. Nó cứng ngắc. Cô dùng sức đẩy, rồi kéo. Cánh cửa kêu *kèn kẹt* một cách khó khăn, như một tiếng rên rỉ của gỗ cũ, nhưng vẫn không nhúc nhích. Có vẻ như nó bị kẹt chặt hoặc khóa từ bên trong. “Ơ kìa, ‘cục cưng’ của tôi ơi, sao lại ‘chảnh’ vậy? Mở cửa cho ‘chị đẹp’ vào xem nào!” Cô lầm bầm, cảm thấy như có một lực vô hình đang chống lại cô, hay đúng hơn là nó đang “cà khịa” cô vì tội “nhiều chuyện”.
Minh An lùi lại một bước, nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Cái lạnh từ cánh cửa dường như đang len lỏi vào từng thớ thịt, khiến cô nổi da gà “từ đầu đến chân”. Nhưng sự tò mò và tinh thần không chịu khuất phục của một kiến trúc sư, một “nghệ sĩ” đang tìm kiếm cảm hứng, đã thắng thế. Cô quyết tâm sẽ mở được nó. Cô dùng vai đẩy mạnh, rồi lại kéo. Cuối cùng, với một tiếng *rắc* khô khốc, cánh cửa hé mở một khe nhỏ. “Yeah! Thành công rồi! ‘Chị đẹp’ đã ‘phá đảo’ thành công thử thách đầu tiên!” Minh An thầm reo lên, quên béng đi cái lạnh đang bao trùm.

Minh An đẩy mạnh hơn, cánh cửa gỗ cũ kỹ từ từ mở ra, phát ra tiếng *kẽo kẹt* dài, rợn người, như tiếng bản lề sắp “đứt gánh giữa đường”. Một không gian tối đen như mực hiện ra trước mắt. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và một thứ mùi khó tả, như mùi của sự mục ruỗng và cũ kỹ, xộc thẳng vào mũi cô. Nó cứ như mùi của một cái kho chứa đồ cũ đã bị bỏ quên hàng thập kỷ, cộng thêm chút “hương vị” của sự bí ẩn. Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa chỉ đủ để thấy những tấm vải bạt trắng phủ lên những món đồ cũ chất đống, trông cứ như mấy “bóng ma” đang ẩn mình.
Minh An bật đèn pin điện thoại, soi vào bên trong. Cái lạnh ở đây không còn là lạnh lẽo thông thường, mà là cái lạnh buốt thấu xương, như muốn đóng băng cả không khí. “U là trời, chắc đây là ‘tủ đông’ của căn nhà quá. Mát hơn cả tủ lạnh nhà mình!” cô tự nhủ, nhưng giọng nói lại lạc đi đôi chút. Cô bước chân vào, tiếng bước chân cô vang vọng một cách kỳ lạ trong không gian tĩnh mịch, như tiếng bước chân của một người đi lạc vào thế giới khác.
Một thoáng, Minh An cảm giác như có một hình bóng mờ ảo lướt qua góc mắt, hoặc nghe thấy một tiếng động rất khẽ, như tiếng thở dài ngay cạnh tai. “Chắc là do bụi bay thôi, hoặc là mình nghe nhầm,” cô lầm bầm, cố gắng xoay sở để không bị “quắn quéo” vì sợ hãi. Cô giật mình quay phắt lại, nhưng không thấy gì ngoài những tấm bạt phủ đồ cũ và mấy con nhện đang “tấu hài” bằng cách giăng tơ.
Cô đi sâu hơn vào trong, ánh đèn pin lướt qua những chiếc tủ gỗ mục nát, những chiếc rương cũ kỹ. Chân cô đá phải một vật gì đó mềm mềm dưới lớp bụi dày. Cô cúi xuống, ánh đèn pin rọi vào. “Ố là la, cái gì đây?” Đó là một con búp bê vải cũ nát, đôi mắt thêu đã bung chỉ, một bên tay rách rời, nằm nghiêng trên sàn. Nó trông thật thảm thương, cứ như vừa trải qua một cuộc “đại chiến” với thời gian.
Minh An nhặt con búp bê lên. Cảm giác lạnh lẽo từ nó khác thường, không phải cái lạnh của vật vô tri. Một nỗi buồn vô cớ dâng lên trong lòng cô, như một làn sóng cảm xúc không thuộc về mình, một nỗi buồn sâu thẳm, dai dẳng.

*Tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài cửa sổ cũ kỹ. Một bé gái nhỏ xíu, mặc áo mưa vàng, đang ngồi co ro bên cửa sổ, ôm chặt con búp bê vải đã cũ. Đôi mắt bé mở to, nhìn ra màn mưa trắng xóa, chờ đợi một điều gì đó… hay một ai đó. Mưa cứ rơi, rơi mãi, như tiếng khóc không ngừng…*
Minh An giật mình, ký ức về em gái Mai chợt ùa về, rõ ràng như một thước phim quay chậm. Mai, em gái bé bỏng của cô, đã biến mất bí ẩn vào một ngày mưa như thế. Cô bé cũng từng có một con búp bê vải cũ, và cũng hay ngồi bên cửa sổ nhìn mưa rơi. Nỗi đau mất mát, nỗi day dứt từ quá khứ bỗng chốc trỗi dậy, khiến trái tim Minh An thắt lại. Cô cố gắng xua đi hình ảnh đó, cố gắng lý giải: “Chắc chủ cũ bỏ quên… hoặc là mình bị ‘flashback’ vì mệt mỏi quá thôi.” Nhưng bàn tay cô vẫn siết chặt con búp bê, cảm giác như đang ôm lấy một phần ký ức đau buồn.
Minh An ngẩng đầu nhìn quanh căn gác mái. Dù tối tăm, rùng rợn và mang theo một nỗi buồn khó tả, ánh mắt cô vẫn lướt qua khung cửa sổ nhỏ bị rêu phong che kín, qua không gian rộng rãi nhưng chất đầy đồ đạc. Một tia sáng lóe lên trong tâm trí cô. “Đây rồi… linh hồn của căn nhà. Nơi mình sẽ sáng tạo, nơi mình sẽ tìm lại chính mình!” Cô hình dung ra một studio tràn ngập ánh sáng, với những bản vẽ, mô hình, nơi cô có thể “bung lụa” hết mình với những ý tưởng “điên rồ” nhất. “Đúng rồi, đây chính là ‘chân ái’ của mình!”
Minh An hạ con búp bê xuống sàn một cách nhẹ nhàng, đặt nó vào một góc khuất, như thể đang đặt một vật phẩm quý giá. Cô đã đưa ra quyết định. Căn gác mái này, dù mang vẻ u ám và lạnh lẽo, dù mang theo những ký ức đau buồn, sẽ là studio riêng của cô. Nó có “linh hồn”, có “câu chuyện”, đúng như điều cô tìm kiếm. Một không gian độc đáo, không giống bất kỳ dự án thương mại nào mà cô từng làm.
Cô quay người bước ra khỏi gác mái, ánh đèn pin vẫn rọi qua không gian tối tăm. Khi cô vừa đặt chân ra khỏi ngưỡng cửa, một tiếng *thút thít* trẻ con vang lên, rõ ràng hơn hẳn những lần trước, như tiếng nấc nghẹn ngào ngay sau lưng cô. Lần này, nó không còn mơ hồ nữa, nó rất thật, rất gần.
Minh An giật mình quay phắt lại. Không có ai. Không một bóng người, chỉ có những tấm bạt phủ đồ cũ im lìm. Nhưng ngay lúc đó, cánh cửa gác mái nặng nề, cũ kỹ từ từ khép lại sau lưng cô, phát ra tiếng *kẽo kẹt* kéo dài, rợn người. Nó không phải do gió, không có gió trong hành lang kín mít này. Nó cũng không phải do bản lề lỏng lẻo, vì cô vừa phải dùng hết sức mới mở được nó ra.
Minh An đứng sững, tim đập mạnh trong lồng ngực, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Toàn thân cô lạnh toát, không phải vì cái lạnh của căn nhà, mà là cái lạnh của nỗi sợ hãi tột độ, một nỗi sợ hãi mà cô chưa từng trải qua. Lần này, mọi lời lý giải khoa học đều trở nên vô nghĩa, yếu ớt như tiếng gió thoảng. Cô không thể chối bỏ được nữa. Cô đã cảm nhận được sự hiện diện đó, tiếng khóc đó, và cánh cửa tự động khép lại đó.
Minh An nhìn chằm chằm vào cánh cửa gác mái đã đóng kín, cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự kết nối không thể chối bỏ với nơi này và với những gì đang ẩn chứa bên trong. Một cảm giác phấn khích của một dự án mới trộn lẫn với nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì đang chờ đợi cô trên căn gác mái bị lãng quên. “Thôi rồi, ‘con sen’ này chính thức bị ‘dính bùa’ rồi!” Minh An tự giễu cợt, nhưng trong sâu thẳm, cô biết rằng, cô vừa mở ra một cánh cửa không chỉ dẫn đến một không gian mới, mà còn dẫn đến một thế giới mà lý trí không thể giải thích, một thế giới mà cô, một kiến trúc sư “thép”, sẽ phải đối mặt với những điều “phi logic” nhất trong cuộc đời mình.