Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ
Chương 3: Tiếng Thút Thít Giữa Đêm

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:33:44 | Lượt xem: 15

Sài Gòn về đêm những năm 2000 vẫn còn giữ được chút gì đó của sự tĩnh lặng hiếm hoi, không ồn ào như bây giờ. Nhưng trong con hẻm nhỏ số 7, sự tĩnh lặng ấy lại mang một màu sắc khác, một thứ tĩnh lặng đến rợn người, như thể thời gian đã bị ngưng đọng lại. Minh An, kiến trúc sư \”thép\” vừa chính thức \”cắm dùi\” toàn bộ gia sản vào cái \”cục nợ\” này, đang ngồi giữa \”thiên đường\” mới của mình, nơi mà cô tin là sẽ ấp ủ những ý tưởng \”điên rồ\” nhất.
Căn phòng tầng trệt, giờ đây đã được \”biến hình\” thành studio kiêm phòng ngủ tạm bợ, bừng sáng dưới ánh đèn bàn vàng vọt. Xung quanh cô là chiến trường của những chồng sách kiến trúc cao ngất, những mẫu vật liệu đủ màu sắc, và chiếc laptop cũ kỹ với màn hình CRT dày cộp đang phát ra thứ ánh sáng xanh lè huyền ảo. Minh An đeo cặp kính gọng tròn, mái tóc đen nhánh búi lỏng trên đỉnh đầu, đôi mắt tuy vẫn còn quầng thâm do \”cày\” deadline nhưng lại rực lên vẻ hưng phấn tột độ. Cô đang \”phiêu\” hết mình với bản vẽ 3D của một dự án kiến trúc cá nhân, một công trình trong mơ mà cô ấp ủ bấy lâu.
Hít một hơi thật sâu, thứ mùi ẩm mốc đặc trưng của nhà cũ len lỏi vào từng tế bào khứu giác, nhưng Minh An lại cảm thấy nó như một loại \”nước hoa vintage\” độc quyền. \”Đúng là \’chân ái\’ của đời An mà!\” cô lẩm bẩm, nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Dù mệt mỏi rã rời sau một ngày vật lộn với mớ đồ đạc lỉnh kỉnh và mấy cái \”drama\” công sở, nhưng khi chìm đắm vào không gian này, vào những đường nét thiết kế đang dần hiện hữu trên màn hình, mọi muộn phiền dường như tan biến. Đây không chỉ là một căn phòng, đây là \”cái kén\” của cô, nơi cô có thể \”lột xác\” và \”thăng hoa\” với nghệ thuật, không cần phải \”nịnh\” bất kỳ khách hàng \”thượng đế\” nào.
Minh An đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc như \”dàn nhạc giao hưởng mùa khô\”. Cô đi lại quanh phòng, ngón tay khẽ lướt trên những bức tường rêu phong, cảm nhận sự mát lạnh của thời gian đang ngưng đọng. Chạm vào khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, cô hình dung ra một ngày nào đó, nơi đây sẽ tràn ngập ánh nắng, những chậu cây xanh mướt sẽ vươn mình đón gió, và tiếng chim hót líu lo sẽ thay thế tiếng kẽo kẹt của bản lề. \”Rồi cô An sẽ biến em thành một \’resort 5 sao\’ cho tâm hồn luôn, cục cưng à!\” cô thì thầm với căn nhà, tự tin như một \”phù thủy kiến trúc\” đang sắp sửa thi triển phép thuật.
Trở lại bàn làm việc, Minh An rót cho mình một ly cà phê đá đậm đặc, thứ \”nước thần\” giúp cô \”tái sinh\” sau mỗi trận \”chiến\” với deadline. Tiếng đá chạm vào thành ly lanh canh trong không gian tĩnh mịch, phá tan sự im lặng nhưng lại không hề gây khó chịu. Ngược lại, nó như một nốt nhạc điểm xuyết cho bản nhạc của đêm khuya, nơi chỉ có cô và những ý tưởng đang \”nhảy múa\” trong đầu.
Trong khi Minh An đang \”phiêu\” với cà phê và bản vẽ, ở một góc khác của Sài Gòn, Hoàng Vũ – bạn thân \”nối khố\” kiêm \”chuyên gia phá game\” của cô – đang \”try hard\” hết mình với một trận game \”Đế chế\” trên chiếc máy tính \”cục gạch\” của mình. Tiếng \”A-e-u!\” của nông dân và tiếng \”phập phập\” của quân cung thủ vang lên ầm ĩ trong căn phòng thuê chật chội.
\”Alo, alo! Bà nội An đâu rồi?\” Hoàng Vũ lẩm bẩm, tay vẫn lia lịa trên bàn phím, mắt dán chặt vào màn hình. Anh ta vừa gọi cho Minh An nhưng chỉ nhận được tiếng \”tút tút\” quen thuộc. \”Bó tay với bà này luôn! Đã bảo đi \’detox\’ rồi mà vẫn \’workaholic\’ như thường. Chắc lại đang \’chôn mình\’ trong cái xó nhà \’ma ám\’ nào đó rồi.\”
Hoàng Vũ nhún vai, mặc kệ. Dù sao thì đó cũng là \”bệnh kinh niên\” của Minh An rồi. Từ hồi đại học, con nhỏ này đã nổi tiếng là \”thánh deadline\”, \”cày đêm\” như \”cú vọ\”. Anh ta chỉ lo xa xa, không biết cái căn nhà cũ kỹ mà cô bạn \”mê tín dị đoan\” kia vừa thuê có \”công năng\” gì đặc biệt không. \”Mà thôi, chắc là An nó chỉ \’deep deep\’ tí thôi mà. Chứ ma quỷ gì tầm này? Thời buổi 4.0 (mà thật ra là 2.0) rồi ai còn tin ba cái \’phim kinh dị\’ đó nữa!\” Hoàng Vũ tự trấn an, rồi lại chìm đắm vào trận game đang gay cấn, hoàn toàn không biết rằng \”bà nội An\” của anh ta đang chuẩn bị bước vào một \”bộ phim kinh dị\” phiên bản đời thực.
Trở lại căn phòng tầng trệt của Minh An. Đồng hồ điểm 1 giờ sáng. Tiếng bàn phím lạch cạch của Minh An vẫn đều đều vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một nhịp điệu quen thuộc của những đêm \”cày cuốc\” không ngừng nghỉ. Cô đang chỉnh sửa một chi tiết hoa văn trên trần nhà cổ, cố gắng làm sao để nó vừa giữ được nét truyền thống, vừa có hơi thở hiện đại.
Đột nhiên, một tiếng \”cạch\” rất khẽ nhưng rõ ràng vang lên từ góc phòng tối, nơi có chiếc tủ gỗ cũ kỹ. Lần này, nó không còn mơ hồ như tiếng \”cạch\” cô nghe thấy lúc chiều khi mới bước vào nhà. Nó dứt khoát hơn, như thể có một vật gì đó vừa chạm nhẹ vào gỗ. Minh An giật mình, ngẩng đầu lên, đôi mắt nheo lại nhìn về phía góc phòng.
Ngay sau đó, một luồng khí lạnh lẽo bất chợt lướt qua gáy cô, khiến cô rùng mình. \”Ui cha, \’hệ thống làm mát tự động bằng âm khí siêu nhiên\’ đây mà!\” Minh An tự giễu, rụt cổ lại, xoa xoa cánh tay. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy cây bàng già ngoài vườn lay động khẽ trong gió đêm. \”Chắc là gió lùa vào khe cửa, hoặc chuột chạy qua mấy đồ gỗ cũ rồi.\” Cô cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý nhất, đúng với bản chất \”kiến trúc sư lý trí\” của mình.
Minh An đứng dậy, đi đến góc phòng, dùng đèn pin điện thoại soi xét. Không có gì bất thường. Chiếc tủ gỗ vẫn đứng im lìm, phủ một lớp bụi mờ. Cô chạm vào mặt tủ, cảm thấy lạnh toát. \”Đúng là nhà cũ có \’vibe\’ riêng, mát mẻ như tủ lạnh luôn!\” cô lắc đầu, thở dài, có chút bực mình vì bị gián đoạn. \”Thôi, cứ kệ đi, nhà cũ thì thế này là bình thường thôi.\” Cô quay lại bàn làm việc, cố gắng tập trung vào bản vẽ đang dang dở.
Cùng lúc đó, ở căn hộ của Hoàng Vũ, anh ta vừa thắng một trận game \”Đế chế\” đầy ngoạn mục. \”Yeah! Vô địch!\” Anh ta la lên một tiếng đầy phấn khích, rồi đứng dậy đi vào bếp uống nước.

Truyện Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà Cũ - Tiếng Thút Thít Giữa Đêm - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Khi đang rót ly nước lọc mát lạnh, bất chợt một luồng khí lạnh lướt qua gáy anh ta, khiến anh ta rùng mình. \”Ủa? Điều hòa để thấp quá hả ta?\” Hoàng Vũ lẩm bẩm, đi đến điều hòa kiểm tra. Nhiệt độ vẫn bình thường. Anh ta xoa xoa cánh tay, thấy hơi rợn người một chút. \”Hay là… lạnh sống lưng vì tối nay \’ế\’ quá không có bồ?\” Anh ta tự giễu cợt, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu. \”Chắc tại ngồi máy tính lâu quá nên bị \’tẩu hỏa nhập ma\’ thôi. Đúng là An nó đi vắng là mình cũng bị \’lây\’ mấy cái bệnh \’deep deep\’ của nó luôn rồi!\” Hoàng Vũ lắc đầu, uống cạn ly nước, rồi quay lại với màn hình máy tính, cố gắng quên đi cảm giác kỳ lạ vừa rồi.
Minh An lại chìm đắm vào bản vẽ, cố gắng hoàn thành chi tiết hoa văn trên trần nhà cổ. Tiếng bàn phím lại lạch cạch đều đều, tiếng chuột click liên hồi. Cô đang \”bay\” trong thế giới của riêng mình, nơi những đường nét kiến trúc giao thoa với ánh sáng và không gian.
Rồi, một tiếng *thút thít* rất khẽ, mơ hồ, như tiếng trẻ con đang nín khóc nhưng không thể kiềm được, vang lên từ đâu đó trong nhà. Nó không đến từ góc phòng, cũng không phải từ cửa sổ. Nó tựa như từ phía gác mái hoặc hành lang tầng trên, nhưng không rõ ràng, như thể bị một lớp màn mỏng che phủ.
Minh An khựng lại, bút chì trên tay cô ngừng di chuyển. Cô nheo mắt, nghiêng đầu lắng nghe. \”Ảo giác à? Hay là tiếng mèo con nào đó bị kẹt trên gác mái?\” Cô tự nhủ, cố gắng tìm một lời giải thích mang tính vật lý, cấu trúc. \”Cũng có thể là tiếng rên rỉ của gió khi luồn qua các kẽ hở của kết cấu gỗ cũ… Nhà cổ thì \’phong cách\’ nó vậy mà.\” Cô tiếp tục làm việc, cố gắng phớt lờ, coi như không có gì.
Nhưng rồi, tiếng *thút thít* lặp lại. Lần này, nó rõ ràng hơn một chút, và dường như gần hơn, mang theo một nỗi buồn khó tả. Nó không chỉ là âm thanh, mà dường như còn là một làn sóng cảm xúc, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm trí Minh An, khiến cô cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.
Minh An đặt bút xuống, không thể tập trung được nữa. Cô đứng dậy, đi đến cửa phòng, khẽ hé ra nhìn ra hành lang tối om. Không có gì. Cô nhìn lên trần nhà, lên gác mái, nơi mà cô đã quyết định sẽ biến thành studio riêng. Không gian vẫn chìm trong tĩnh lặng, chỉ có bóng đêm và những đồ vật cũ kỹ.
Dù vẫn cố gắng gạt bỏ, một cảm giác lạnh lẽo len lỏi từ xương sống lên đến gáy. Cô không còn cảm thấy hoàn toàn bình yên nữa. Có cái gì đó *không đúng*. Minh An đóng nhẹ cửa lại, tựa lưng vào đó. Cô nhìn chằm chằm vào bản vẽ trước mặt, nhưng tâm trí đã không còn tập trung. Tiếng khóc, dù đã ngừng, vẫn văng vẳng trong đầu cô, như một điệp khúc ám ảnh.
Cùng lúc đó, Hoàng Vũ đang lướt web, đọc báo lá cải về mấy vụ \”drama\” của giới showbiz. Bỗng nhiên, anh ta cảm thấy một nỗi buồn vô cớ dâng lên trong lòng, như thể vừa nghe một bản nhạc sầu thảm nào đó. Anh ta khẽ rùng mình, rồi nghe một âm thanh rất khẽ mà anh ta không thể xác định, như tiếng gió rít qua khe cửa sổ đã đóng kín của mình.
\”Ủa? Sao tự nhiên lại \’deep\’ vậy trời?\” Hoàng Vũ lẩm bẩm, tự cốc đầu một cái. \”Chắc tại đọc mấy cái tin tức \’drama\’ này nhiều quá nên bị \’nhiễm\’ cảm xúc tiêu cực.\” Anh ta lắc đầu, tự nhủ mình \”tâm trạng\” thất thường, hoặc \”nghe nhầm\” tiếng gió. \”Thôi, đi ngủ cho rồi!\” Anh ta tắt máy tính, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu và nỗi buồn vô cớ vừa ập đến.
Minh An ngồi phịch xuống ghế, không thể tiếp tục làm việc. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình laptop, nhưng hình ảnh thiết kế dường như nhòe đi, chỉ còn lại những đường nét mờ ảo. Cô tắt đèn bàn, chỉ để lại ánh sáng lờ mờ từ màn hình, đủ để thấy rõ sự cô đơn đang bao trùm căn phòng.
\”Có lẽ mình quá mệt mỏi rồi. Lạ chỗ, căng thẳng công việc… sinh ra ảo giác thôi.\” Cô cố gắng thuyết phục bản thân, lặp đi lặp lại câu thần chú \”lý trí bất diệt\” ấy trong đầu. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, cô biết rằng, lời giải thích ấy đã không còn đủ sức nặng để trấn an chính mình.
Minh An đứng dậy, đi đến giường – tấm nệm trải tạm dưới sàn – nằm xuống, kéo chăn trùm kín người. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tìm giấc ngủ, nhưng trong đầu cô vẫn văng vẳng tiếng thút thít yếu ớt ấy, như một vết kim châm vào lớp vỏ bọc lý trí kiên cố của cô.
Căn nhà chìm vào bóng tối và sự im lặng tuyệt đối. Nhưng đâu đó, có lẽ chỉ trong tâm trí Minh An, tiếng khóc vẫn vọng về, yếu ớt, dai dẳng, như một lời nhắc nhở về một sự thật kinh hoàng đang ẩn mình, chờ đợi được phơi bày. Đêm đầu tiên ở căn nhà cũ, Minh An đã chính thức bước vào một câu chuyện mà cô không hề hay biết, một câu chuyện sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời của cô. Hạt giống của sự nghi ngờ đã được gieo, và nó đang nảy mầm trong bóng tối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8