Tiếng Khóc Vọng Từ Căn Nhà CũChương 4: Cái Bóng Lướt Qua Gương
Minh An giật mình tỉnh giấc, toàn thân ê ẩm như vừa bị một đàn voi ma mút giẫm qua. Mở mắt ra, trần nhà vẫn là trần nhà cũ kỹ với những vết nứt hình mạng nhện, nhưng cái cảm giác nặng nề, u ám thì cứ như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực cô. Tiếng *thút thít* yếu ớt đêm qua, dù đã dừng lại, vẫn như một đoạn nhạc chuông báo thức lỗi, cứ văng vẳng trong đầu, khiến cô muốn nổ tung.
“Thôi nào An, bình tĩnh!” Cô tự nhủ, giọng khẽ như tiếng muỗi kêu. “Chỉ là giấc mơ thôi. Lạ chỗ nên sinh ra ảo giác, cộng thêm cái vụ ‘drama’ ở công ty nữa chứ. Tâm lý bất ổn, dễ bị ‘hack’ lắm!” Cô lặp đi lặp lại câu thần chú “lý trí bất diệt” ấy trong đầu, một bài ca trấn an đã theo cô suốt bao năm tháng làm nghề, giúp cô vượt qua những deadline “báo đời” và những yêu cầu “trên trời” của khách hàng. Cô *muốn* tin vào điều đó hơn bất cứ điều gì, muốn cuộc sống của mình trở lại cái quỹ đạo “logic-khoa học-sống-sống-làm-làm” như mọi khi. Nhưng lạ thay, trái tim cô lại đập nhanh hơn một nhịp, như thể nó đang cố gắng phản kháng lại chính lời tự trấn an của chủ nhân.
Minh An uể oải ngồi dậy, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc panda vừa đi “quẩy” xuyên đêm. Cô nhìn quanh căn phòng tầng trệt mà cô đã biến thành studio kiêm phòng ngủ tạm thời. Mọi thứ vẫn y nguyên như đêm qua: những chồng hộp carton chưa kịp mở, chiếc laptop nằm chỏng chơ trên bàn, và cái mùi ẩm mốc đặc trưng của nhà cũ vẫn len lỏi trong không khí, giờ đây không còn “vintage” nữa mà mang một chút gì đó rờn rợn. Sự tĩnh lặng của buổi sáng càng khiến cô cảm thấy bất an, như thể có điều gì đó đang ẩn mình trong sự yên ắng ấy, chỉ chờ đợi cô lơ là mà “nhảy xổ” ra.
Cô đến bên cửa sổ, kéo mạnh tấm rèm cũ kỹ ra. Ánh nắng ban mai hiếm hoi của Sài Gòn, vốn đã yếu ớt sau những ngày mưa dầm dề, đổ vào phòng, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền gạch bông hoen ố. “Hít thở sâu đi An!” Cô tự nhủ, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nạp thêm “dương khí” vào phổi, xua đi cái “âm khí” mà cô cảm thấy đang bủa vây mình. “Không có gì cả. Chỉ là một căn nhà cũ. Mình đang mệt mỏi quá thôi.” Lời tự trấn an nghe yếu ớt đến thảm hại, không còn đủ sức nặng để trấn an chính cô. Nó cứ như một chiếc áo giáp rách vá, chỉ chực chờ bị xé toạc ra bởi một sự thật trần trụi hơn.
Cái bụng đói réo ầm ĩ sau một đêm ngủ không tròn giấc, kéo Minh An từ cõi mơ hồ về với thực tại. Cô quyết định làm một ly cà phê đậm đặc để “kích não” và lấy lại tinh thần chiến đấu. Trước khi ra khỏi phòng, cô liếc nhìn chiếc cửa gác mái ở cuối hành lang tầng một. Cánh cửa vẫn khép hờ, một cái khe nhỏ xíu, như một con mắt đang lén lút nhìn xuống. Minh An rùng mình, vội vàng đóng sập cửa phòng mình lại, như thể muốn cắt đứt mọi liên hệ với cái không gian u ám đó.
Sau khi nạp đủ caffeine và một tô mì gói “quốc dân”, Minh An cảm thấy tỉnh táo hơn đôi chút. Cô quyết định đi vệ sinh cá nhân. Phòng vệ sinh nhỏ, cũ kỹ, nằm khuất sau một góc cầu thang. Ánh sáng từ chiếc đèn tuýp vàng yếu ớt hắt ra, khiến mọi thứ trở nên lờ mờ và có phần đáng sợ. Cô bước vào, nhìn vào chiếc gương cũ kỹ treo trên tường. Mặt kính đã ố vàng một phần, những vết rạn mờ như mạng nhện, phản chiếu một Minh An xanh xao, đôi mắt trũng sâu và quầng thâm rõ rệt.
“Trời đất ơi, nhìn mình bây giờ không khác gì ‘xác ướp Ai Cập’ phiên bản kiến trúc sư!” Cô tự giễu, cố gắng nặn ra một nụ cười méo xệch. Cô rửa mặt bằng nước lạnh, cố gắng xua đi cơn buồn ngủ và sự lo lắng đang bám víu. Từng giọt nước mát lạnh táp vào mặt, khiến cô cảm thấy sảng khoái hơn đôi chút. Cô ngước lên nhìn mình trong gương, mái tóc đen ngang vai hơi rối bù. Cô đưa tay chải tóc, từng lọn tóc mềm mại lướt qua kẽ tay.
Khi đang chải tóc, ánh mắt cô vô tình lướt qua tấm gương. Phía sau lưng cô, trong gương, một *cái bóng nhỏ xíu, mờ ảo* lướt qua rất nhanh từ phải sang trái. Nó bé như hình dáng một đứa trẻ con, và cô thoáng thấy một chi tiết *mái tóc dài rũ xuống*, che khuất gần hết khuôn mặt, trong tích tắc. Bóng dáng đó mờ nhạt, như làn khói, nhưng lại rõ ràng đến rợn người.
“Cái gì vậy?!” Minh An ngừng chải tóc đột ngột, bàn tay cứng đờ giữa không trung. Lược rơi xuống sàn kêu lạch cạch. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải cái lạnh của nước hay gió, mà là cái lạnh thấu xương của nỗi sợ hãi tột độ. Cô quay phắt người lại, nhanh đến mức suýt chút nữa thì ngã ngửa.
Phía sau lưng cô, chỉ có bức tường cũ kỹ, rêu phong và chiếc khăn tắm đã bạc màu treo lơ lửng trên móc. Không có ai cả. Không một tiếng động. Không một làn gió. Không một hạt bụi nào bay lượn. Mọi thứ đều bất động, tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể thời gian vừa ngừng lại để trêu ngươi cô.
“Ha… ha… Lại là ảo giác. Chắc mình thiếu ngủ trầm trọng rồi, nên bị ‘halu’ thôi.” Cô lẩm bẩm, giọng khẽ, run rẩy, cố gắng ép bản thân tin vào lời giải thích khoa học cuối cùng còn sót lại trong tâm trí. Nhưng ánh mắt cô vẫn đầy sợ hãi và tự vấn, không thể che giấu được sự hoảng loạn đang dâng trào. Cô *cố gắng* tin vào điều đó, cố gắng gạt bỏ hình ảnh ma mị vừa rồi, nhưng bàn tay cô run nhẹ, không thể kiểm soát, và sống lưng vẫn lạnh toát.
Cô tiếp tục chải tóc, nhưng ánh mắt không rời khỏi tấm gương. Cứ vài giây, cô lại liếc nhìn phía sau một cách cảnh giác, như thể sợ hãi cái bóng đó sẽ đột ngột xuất hiện trở lại và “ú òa” vào mặt cô. Cô không còn cảm thấy an toàn ngay cả trong không gian nhỏ hẹp này. Mỗi góc tối, mỗi vết ố trên tường đều như đang ẩn chứa một điều gì đó đáng sợ.
Khi Minh An quay lại gương để thoa kem dưỡng da, cô chợt thấy *một vết nước nhỏ* trên bề mặt gương, ngay vị trí mà cái bóng vừa lướt qua. Vết nước không phải là do cô vừa rửa mặt, mà trông như một giọt nước mắt khô đọng lại, mờ nhạt như sương, phản chiếu ánh đèn vàng yếu ớt. Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một vệt mờ, nhưng lại đủ để khiến Minh An cảm thấy rợn người. Cô đưa tay chạm vào, vết nước biến mất ngay lập tức, như thể chưa từng tồn tại.
“Không phải ảo giác. Nó là thật.” Lời tự phủ nhận đã không còn tác dụng. Minh An đứng sững, bàn tay vẫn còn lơ lửng trong không trung. Giờ đây, không còn là những tiếng khóc mơ hồ, những luồng khí lạnh lẽo vô hình nữa. Đây là một hình ảnh, một dấu vết hữu hình, dù chỉ tồn tại trong tích tắc, nhưng đủ để đập tan lớp vỏ bọc lý trí cuối cùng của cô. Một hạt giống nghi ngờ mới, lạnh lẽo, bắt đầu nảy mầm sâu hơn trong tâm trí cô, kèm theo một nỗi sợ hãi tột độ. Cô không còn có thể tự lừa dối bản thân được nữa. Cô đã thực sự nhìn thấy nó. Nhìn thấy *cái bóng của Mai*.
Với tâm trạng nặng nề và đầu óc quay cuồng, Minh An lê bước đến công ty. Ánh nắng ban ngày và sự ồn ào của Sài Gòn dường như không thể xua tan được cái cảm giác lạnh lẽo và bị theo dõi đang bám riết lấy cô.

Cô ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào bản vẽ thiết kế dự án chung cư cao tầng. Những tòa nhà chọc trời, những khối bê tông vô tri, những đường nét kiến trúc khô khan… trước đây cô có thể đắm chìm vào chúng hàng giờ, nhưng giờ đây, đầu óc cô cứ vẩn vơ hình ảnh cái bóng nhỏ bé trong gương, tiếng khóc não nề đêm qua, và cái vết nước mắt mờ nhạt trên mặt kính.
Cô nhìn vào màn hình, nhưng tâm trí đang ở căn nhà cũ. Cô vô thức đưa tay xoa gáy, cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn như một cái chạm tay vô hình. Cô cảm thấy như có một đôi mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của mình, ngay cả ở văn phòng làm việc đông người này. Điều đó khiến cô mất tập trung, những đường nét trên bản vẽ cứ nhảy múa trước mắt cô, biến thành những hình ảnh mờ ảo không rõ hình thù, đôi khi là bóng dáng của một đứa trẻ con với mái tóc dài rũ rượi.
“Chị An, chị có sao không ạ? Trông chị xanh xao quá!” Thùy Linh, cô thực tập sinh mặt mũi non choẹt, lúc nào cũng tươi rói như hoa hậu thân thiện, bước đến đặt một ly cà phê sữa đá lên bàn Minh An. “Chị uống đi cho tỉnh táo, em thấy chị cứ đờ đẫn từ sáng đến giờ.”
Minh An giật mình, vội vàng lắc đầu. “À… chị không sao. Chắc tại tối qua chị thức khuya làm việc đó mà.” Cô cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nó lại méo xệch đến thảm hại. Cô không muốn để Thùy Linh, hay bất kỳ ai, nhận ra sự bất ổn của mình. Mấy chuyện “tâm linh” này mà kể ra, chắc chắn sẽ bị coi là “dở hơi”, “bị stress nặng” hoặc thậm chí là “bị ma ám” mất.
Điện thoại Nokia 8210 của Minh An rung lên bần bật trên bàn, phá vỡ sự tĩnh lặng (trong tâm trí cô). Màn hình hiển thị “Hoàng Vũ”. Minh An nhìn chằm chằm vào điện thoại một lát, rồi thở dài thườn thượt. Cô không muốn nhấc máy. Cô không muốn kể cho Hoàng Vũ nghe những chuyện này, ít nhất là chưa phải bây giờ. Anh ấy sẽ lại cười cợt, sẽ lại tìm đủ mọi lời lý giải khoa học “từ trên trời rơi xuống” để “phá game” niềm tin đang lung lay của cô. Và quan trọng hơn, cô không muốn nghe thêm lời lý giải khoa học nào nữa. Cô cảm thấy mình đang bị cô lập trong chính nỗi sợ hãi của mình, một nỗi sợ hãi mà không ai có thể hiểu được, không ai có thể chia sẻ.
Buổi làm việc trôi qua chậm chạp như một thế kỷ. Minh An liên tục phải tự cấu vào tay mình để giữ tỉnh táo và tập trung, nhưng vô ích. Cảm giác bị theo dõi cứ như một cái bóng vô hình bám riết lấy cô, khiến cô không thể thở nổi.
Buổi tối, tại căn nhà số 7.
Minh An trở về nhà trong màn đêm buông xuống. Cảm giác nặng nề, u ám bao trùm ngay khi cô bước qua cánh cổng sắt rỉ sét, như thể căn nhà đang chờ đợi cô, đang há miệng nuốt chửng cô vào bóng tối. Bóng tối dày đặc hơn mọi khi, như một thực thể đang thở, đang quan sát, đang sống.
Cô bật đèn trong phòng studio. Ánh sáng vàng yếu ớt không đủ xua tan sự lạnh lẽo. Cô cảm thấy một luồng gió lạnh len lỏi vào phòng dù cửa đã đóng kín và không có lấy một kẽ hở nào. Nó không phải là gió, mà là một thứ gì đó khác, một sự hiện diện.
Minh An ngồi xuống ghế, nhìn quanh căn phòng. Cô không nghe thấy tiếng khóc nào, không có tiếng *thút thít* yếu ớt như đêm qua. Thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, nặng nề, như thể có ai đó đang nín thở, đang chờ đợi. Nhưng cảm giác *có ai đó đang quan sát* cô thì rõ ràng hơn bao giờ hết, như một đôi mắt vô hình đang dõi theo từng cử động của cô, từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim. Nó không còn là một cảm giác mơ hồ nữa, mà là một sự chắc chắn, một sự hiện diện không thể chối cãi.
Cô nhìn về phía căn gác mái, nơi cánh cửa vẫn khép hờ như một cái miệng đang chờ đợi, một cái bẫy đang mở.
“Nó vẫn ở đó. Đang chờ đợi mình.” Không còn là câu hỏi, mà là một sự khẳng định lạnh người, một sự chấp nhận bất lực. Cô đã chấp nhận sự thật, dù lý trí vẫn cố níu kéo một sợi dây mong manh sắp đứt, một sợi dây mà cô biết, trước sau gì cũng sẽ đứt.
Minh An đứng dậy, đi đến tủ quần áo, lấy một chiếc áo khoác dày hơn mặc vào, dù trời không lạnh lắm. Cô cảm thấy một sự ớn lạnh không đến từ nhiệt độ, mà từ bên trong, từ sâu thẳm linh hồn, từ nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm trí cô.
Cô quay lại bàn làm việc, nhưng không bật laptop lên. Cô không còn tâm trí nào để làm việc. Cô chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi bóng tối dường như đang ẩn chứa một đôi mắt nhỏ bé, buồn bã, đang khóc thầm. Tiếng khóc đã ngừng, nhưng nỗi buồn thì vẫn còn đó, lan tỏa khắp căn phòng, len lỏi vào từng tế bào của cô.
Minh An không còn cố gắng lý giải, không còn cố gắng trốn tránh. Cô chỉ ngồi đó, trong sự im lặng đáng sợ, chấp nhận sự thật rằng cô không đơn độc trong căn nhà này. Cô đã bước vào một câu chuyện mà cô không hề hay biết, một câu chuyện sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời của cô. Và bây giờ, từng chút một, đáng sợ và ám ảnh, câu chuyện đó đang dần hiện rõ hơn bao giờ hết, không phải qua những tiếng khóc mơ hồ, mà là qua những hình ảnh chớp nhoáng, những dấu vết khó hiểu, và cái cảm giác bị theo dõi không ngừng nghỉ. Cô biết, Mai đang ở đây, và cô bé đang cố gắng nói với cô điều gì đó.