Ẩn Sĩ Cafe Phố ThịChương 16: Tin Đồn Xấu Về Quán Phê
Sáng hôm sau, Đà Nẵng thức giấc trong một bầu không khí lạ lùng. Không phải nắng vàng rực rỡ thường lệ, cũng chẳng phải mưa rào bất chợt. Thay vào đó là một màn sương mờ đục giăng mắc khắp thành phố, nặng nề và ẩm ướt, như thể cả đô thị vừa trải qua một đêm mất ngủ, mệt mỏi và đầy ưu tư. Từ quán “Phê”, Diệp Phàm có thể cảm nhận rõ rệt luồng khí vận này – nó không phải tà khí trực tiếp, mà là một thứ “nhiễu loạn” tinh thần, một loại “grey noise” đang được phát tán, khiến tâm lý con người trở nên bất an, dễ bị kích động và hoài nghi.
Anh pha một tách cà phê phin, từng giọt nhỏ xuống chậm rãi, hương thơm đặc trưng của cà phê Việt hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng trong quán, tạo thành một “bức tường âm thanh” nhẹ nhàng, giúp thanh lọc không khí và tâm trí. Mấy ngày qua, sau khi Văn Khoa tìm thấy “flow” của mình và Thanh Tuyền “online” trở lại, Diệp Phàm đã nghĩ rằng “server” của Lão Đại sẽ có chút “lag” vì mất đi vài “user” tiềm năng. Ai dè, hắn lại “spam” mạnh hơn. Đúng là “boss” cuối không bao giờ đơn giản.
Diệp Phàm đặt tách cà phê xuống, ngón tay khẽ vuốt ve chiếc vòng trầm hương trên cổ tay. Anh nhắm mắt lại, “khán khí” ra khắp khu phố. Luồng khí vận hỗn loạn từ Cầu Rồng vẫn cuồn cuộn, nhưng giờ đây nó không chỉ mang theo sự phô trương và tham lam, mà còn có thêm một lớp “virus” mới: sự dối trá và bôi nhọ. Nó như một loại “deepfake” năng lượng, bóp méo sự thật và gieo rắc ngờ vực. Diệp Phàm biết, đây là “chiêu” mới của Lão Đại, một “DDOS attack” vào uy tín của anh.
Quả nhiên, không lâu sau, những “tin đồn” bắt đầu “viral” khắp các group chat khu phố, các diễn đàn online, thậm chí là trên những tờ rơi được in ấn sơ sài, phát tận tay người đi đường. Nội dung thì “best seller” khỏi nói:
“Thầy Phát Tài cảnh báo: Có một ‘thầy bói dạo’ trá hình quán cà phê, chuyên dùng cà phê ‘yểm bùa’ để thao túng khách hàng! Cẩn thận kẻo tiền mất tật mang, còn bị ‘hack’ luôn não!”
“Quán ‘Phê’ gì mà toàn ‘phê pha’ mấy chuyện mê tín dị đoan! Chủ quán tên Diệp Phàm, nhìn mặt thì thư sinh, lãng tử vậy thôi chứ toàn xúi bậy người ta! Nghe nói có thằng sinh viên sắp bỏ học đi vẽ bậy tường vì nghe lời ổng đó!”
“Nữ doanh nhân Trần Thanh Tuyền dạo này ‘flop’ là do bị ông chủ quán cà phê ‘bỏ bùa mê’ cho quên hết hợp đồng cũ đó! Cẩn thận nha các chị em, đừng để mấy ông ‘thầy bói’ giả danh ‘chủ quán chill’ lừa!”
Nghe mấy cái “drama” này, Diệp Phàm chỉ biết lắc đầu cười thầm. Lão Đại đúng là “marketing genius”, biết cách “câu view” và “tạo phốt” quá đi chứ. Cái gì mà “Tỳ hưu năng lượng AI”, “Thần tài chip 5G” giờ lại đến “cà phê yểm bùa”. Đúng là “content” không bao giờ thiếu.

Buổi sáng hôm đó, quán “Phê” vắng khách lạ thường. Mấy bà hàng xóm hay ngồi lê đôi mách ở quán Bà Bảy cũng chỉ dám liếc nhìn sang rồi thì thầm to nhỏ. Thậm chí, cu Tí, đứa cháu nội nghịch như quỷ sứ của Bà Bảy, thường ngày hay chạy sang đòi “cà phê sữa đá không cà phê, không đá, chỉ sữa” (thực ra là sữa tươi không đường), hôm nay cũng chỉ dám đứng từ xa, mắt tròn xoe nhìn Diệp Phàm như nhìn… một con quái vật trong game.
Diệp Phàm vẫn điềm tĩnh, tay pha cà phê, mắt lướt qua màn hình điện thoại, nơi những “comment” tiêu cực đang “nhảy số” liên tục. Anh thấy một bài đăng trên group “Đà Nẵng Ơi!” với tiêu đề giật gân: “Bóc phốt ‘Đạo Sĩ Cafe’ lừa đảo tâm linh giữa lòng phố thị!”. Bên dưới là hàng trăm bình luận, chia làm hai phe rõ rệt. Một phe thì “auto tin”, “auto chửi”, đòi “report” quán, “unfollow” Diệp Phàm ngay lập tức. Phe còn lại, ít hơn, thì cố gắng bênh vực, nhưng giọng điệu cũng có vẻ yếu ớt, như kiểu “fan cứng” đang cố gắng “buff” idol nhưng lực bất tòng tâm.
Diệp Phàm đọc một comment: “Nghe nói ông này chỉ ngồi pha cà phê rồi phán mấy câu vu vơ, ai nghe theo thì tự chịu. Chứ có thấy ổng làm phép gì đâu mà gọi là thầy bói? Chắc là lừa đảo thật rồi!”
Anh nhếch mép cười nhẹ. Đúng là “thiên cơ bất khả lộ”. Cái “phép” của anh đâu phải là múa may quay cuồng hay đốt vàng mã ầm ĩ. Cái “phép” của anh là nhìn thấu nhân tâm, là điều hướng khí vận, là “debug” những “bug” trong cuộc đời người ta bằng những lời khuyên sâu sắc, đúng thời điểm. Nhưng mà, giải thích cho mấy “anti-fan” này thì khác gì “troll” game mà không có “skill”?
Một lúc sau, tiếng chuông cửa khẽ ngân. Trần Minh, chủ tiệm sách cũ, bước vào. Gương mặt ông lộ rõ vẻ lo lắng, khác hẳn sự điềm tĩnh thường ngày. Ông đặt cuốn sách cũ xuống bàn, thở dài một tiếng nặng nề.
“Anh Diệp à… Mấy cái tin đồn này… Anh có biết không?” Trần Minh hỏi, giọng trầm đục.
Diệp Phàm đặt tách trà hoa cúc xuống trước mặt ông, khẽ gật đầu. “Biết chứ, Minh. ‘Notification’ nó ‘pop-up’ liên tục thế này thì làm sao mà ‘ignore’ được.”
Trần Minh nhấp một ngụm trà, hơi nóng làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trên gương mặt ông. “Lão Đại này… đúng là không từ thủ đoạn nào. Hắn ta đang ‘spam’ khắp nơi, cố tình làm ‘nhiễu loạn’ tâm trí mọi người. Ngay cả mấy khách quen của tôi cũng bắt đầu hoài nghi rồi.”

“Đó là ‘chiến thuật’ của hắn ta mà.” Diệp Phàm đáp, giọng vẫn bình thản. “Hắn ta không thể đánh bại ‘Đạo’ bằng ‘tà thuật’ lộ liễu, nên hắn dùng ‘舆论战’ (chiến tranh dư luận) để làm suy yếu niềm tin của mọi người.”
Trần Minh gật gù. “Đúng là ‘chiêu’ mới, khó đối phó hơn nhiều. Mấy đạo hữu khác trong giới cũng đang đau đầu. Chúng ta không thể ‘phản pháo’ bằng cách tung tin đồn xấu về hắn ta, vì đó là việc làm của kẻ tiểu nhân, đi ngược lại ‘Đạo’.”
Diệp Phàm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn sương vẫn còn lảng bảng. “Đạo là thuận theo tự nhiên, nhưng cũng là bảo vệ sự chân chính. Nếu chúng ta cứ ‘vô vi’ mãi, để ‘tà niệm’ gặm nhấm niềm tin của mọi người, thì ‘Đạo’ sẽ trở thành cái gì?” Anh khẽ nhíu mày. “Sư phụ ta từng cảnh báo, ‘thiên cơ bất khả lộ’, nhưng cũng không thể để ‘tà ma ngoại đạo’ lộng hành.”
Trần Minh nhìn Diệp Phàm với ánh mắt đầy thán phục. Ông đã nghe về Diệp Phàm từ lâu, về việc anh là một trong những đệ tử xuất sắc nhất của Thanh Tịnh Phái, nhưng lại chọn con đường ẩn dật giữa phố thị, dùng cà phê và Dịch Lý để giúp đời. Giờ đây, đứng trước “sóng gió” như vậy mà anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh và kiên định.
“Vậy anh Diệp… chúng ta sẽ làm gì?” Trần Minh hỏi, giọng đầy mong chờ.
Diệp Phàm mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhưng đầy tự tin, như thể anh đã “debug” xong một đoạn code khó nhằn nhất. “Chúng ta sẽ không ‘phản pháo’ bằng lời nói, Minh. Chúng ta sẽ ‘phản pháo’ bằng hành động. Bằng cách chứng minh ‘Đạo’ không phải là mê tín dị đoan, mà là trí tuệ, là sự bình yên, là ánh sáng giữa phố thị này.”
Anh đặt bộ đồng xu cổ lên lòng bàn tay, khẽ xoa nhẹ. “Lão Đại đang cố gắng ‘hack’ niềm tin của mọi người bằng ‘virus’ tin đồn. Chúng ta sẽ ‘patch’ lại hệ thống bằng những ‘update’ chất lượng, bằng những câu chuyện thật, bằng những con người thật đã được ‘debug’ thành công.”
Trần Minh gật đầu lia lịa, trong lòng dâng lên một niềm hy vọng mới. “Đúng vậy! Chúng ta sẽ dùng sự thật để ‘quét sạch’ những lời dối trá. Anh Diệp, nếu có gì cần giúp, cứ nói với tôi. Tôi sẽ ‘search’ hết tất cả những tài liệu cổ, những phép thuật trấn yểm phù hợp với ‘thời đại 4.0’ này để hỗ trợ anh.” Ông nói, giọng đầy nhiệt huyết, như một “supporter” chính hiệu.

Diệp Phàm cảm kích gật đầu. “Cảm ơn Minh. Chúng ta không đơn độc. ‘Team’ chúng ta đang dần ‘full’.” Anh nhìn ra ngoài cửa, nơi một vài khách hàng quen thuộc đang rụt rè bước vào, ánh mắt vẫn còn chút hoài nghi nhưng cũng đầy tò mò.
Một cô gái trẻ, thường ngày hay đặt latte, hôm nay bước vào quán với vẻ mặt bối rối. Cô nhìn Diệp Phàm, rồi lại nhìn quanh quán, như thể đang tìm kiếm bằng chứng cho những lời đồn thổi kia.
“Chào anh Diệp… Em… em nghe nói…” cô gái ngập ngừng, không dám nói hết câu.
Diệp Phàm mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười ấm áp, không hề có chút giận dữ hay khó chịu. “Nghe nói gì, em cứ nói. Cà phê hôm nay vẫn ngon như mọi khi, và ‘server’ của quán vẫn hoạt động ổn định, không ‘lag’ đâu.”
Cô gái bật cười khúc khích, sự căng thẳng trong cô dường như tan biến một nửa. “Em nghe nói… anh ‘yểm bùa’ vào cà phê của tụi em đó…”
Diệp Phàm giả vờ nhíu mày, trầm ngâm. “À… ‘Yểm bùa’ à? Đúng là có ‘yểm’ thật. Anh ‘yểm’ vào đó sự bình yên, sự sáng tạo, và một chút ‘code’ may mắn. Em có muốn thử tách ‘cà phê yểm bùa’ hôm nay không?”
Cô gái cười phá lên, lắc đầu. “Anh Diệp cứ trêu em! Thôi, cho em một ly latte như mọi khi đi ạ. Em tin anh!” Cô nói, ánh mắt đã trở lại vẻ tin tưởng thường ngày.
Diệp Phàm mỉm cười. “Chân ái đây rồi!” Anh bắt đầu pha chế, động tác vẫn điềm tĩnh và tinh tế. Anh biết, những lời đồn xấu này sẽ không thể “đánh sập” anh chỉ trong một sớm một chiều. Niềm tin của con người, dù dễ bị lung lay, nhưng một khi đã được xây dựng bằng sự chân thành, thì cũng khó mà bị phá vỡ. Đây chỉ là một “level” mới, một “boss” mới. Và Diệp Phàm, “debugger vũ trụ” chính hiệu, đã sẵn sàng “combat” đến cùng. Anh nhìn ra Cầu Rồng, nơi “server” của Lão Đại vẫn đang “spam” liên tục, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. “Cứ ‘spam’ đi, tôi sẽ ‘block’ hết!”