Cà phê xem bói Trừ TàChương 4: Cái Bóng Lướt Qua Khung Cửa Kính
Diệp Phi thở dài một hơi nặng nề, anh xoa xoa thái dương, cảm thấy như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên vai. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh ấm lên, rồi lại lạnh buốt, như một lời khẳng định không thể chối cãi cho những gì Ông Kim vừa nói. “Chỉ là mấy chuyện mê tín dị đoan của mấy ông già thôi. Con đừng để ý.” Anh cố gắng nói giọng bình thường, nhưng sự mệt mỏi và lo lắng hiện rõ trong mắt anh, không thể che giấu. Anh biết, đây không còn là những vụ trừ tà nhỏ lẻ, những linh hồn vất vưởng vì chấp niệm nữa. Đây là một thứ gì đó lớn hơn, nguy hiểm hơn rất nhiều.
Anh nhìn ra phía con hẻm nơi Ông Kim vừa rời đi, ánh mắt sâu thẳm. Anh biết, những ngày bình yên của quán “Phê” có lẽ sắp kết thúc. Cái số “thầy trừ tà bất đắc dĩ” này, giờ đây, không chỉ là gánh nặng cá nhân, mà còn là trách nhiệm với cả một thành phố.
Thảo Nhi, không tin lời Diệp Phi, cô bé có thể cảm nhận được điều gì đó không ổn. Cái “linh cảm” mà Ông Kim nhắc đến, giờ đây đang hoạt động hết công suất, khiến cô bé cảm thấy lạnh sống lưng, một cảm giác bất an len lỏi vào từng tế bào. Cô bé nhìn Diệp Phi một cách lo lắng, rồi nhìn ra cửa, nơi mùi hương trầm vẫn còn vương vấn. “Con… con thấy hơi sợ.”
Diệp Phi quay lại nhìn Thảo Nhi, ánh mắt anh thoáng chút dịu dàng, một sự dịu dàng hiếm hoi dành cho cô bé “vitamin D” này. “Không sao đâu con. Sẽ ổn thôi.” Anh nói, cố gắng trấn an. Nhưng trong lòng anh, một cảm giác bất an sâu sắc đang trỗi dậy, một cảm giác về một cơn bão lớn sắp ập đến. Cà phê vẫn thơm, nhưng giờ đây, nó mang theo hương vị của sự lo lắng, của những bí mật sắp bị phơi bày, và của một cuộc chiến sắp sửa bắt đầu. Mà anh thì chỉ muốn được “phê” trong yên bình thôi mà… Haizz.
***
Đêm Đà Nẵng buông xuống, nuốt chửng những ánh đèn đường vàng vọt vào trong cái bụng rỗng của nó. Con hẻm nhỏ dẫn vào quán “Phê” giờ đây tĩnh mịch đến lạ, chỉ còn tiếng gió lùa xào xạc qua mấy tán cây bàng cổ thụ và tiếng mấy con mèo hoang rình rập trong bóng tối. Kim đồng hồ đã nhích qua số 11, Thảo Nhi vẫn còn lạch cạch dọn dẹp quán. Diệp Phi thì… à, chú Phi thì lại biến đi đâu mất rồi. Chắc ổng lại lên lầu “nghiên cứu” cái gì đó, hoặc đơn giản là trốn việc đóng quán như mọi khi.

“Mệt muốn chết!” Thảo Nhi ngáp một cái rõ dài, hai mắt thâm quầng nhẹ vì cả ngày cày cuốc với đống cà phê và mấy cái ý tưởng “viral” không ai thèm đoái hoài. Cô bé cầm chiếc khăn ẩm, chậm rãi lau từng mặt bàn gỗ sẫm màu, động tác uể oải nhưng vẫn cẩn thận. Cái quán cà phê này, dù ế khách người sống, nhưng lại là “hot trend” của mấy “khách” vô hình, làm cô bé cứ phải dọn dẹp không ngừng nghỉ. “Làm thuê mà cứ như làm mướn không công vậy trời! Chú Phi đúng là cái đồ ông chủ bóc lột sức lao động của trẻ vị thành niên mà!” Cô bé lẩm bẩm trong miệng, pha chút cằn nhằn quen thuộc nhưng cũng có chút cam chịu.
Dù thân xác rã rời, cái đầu của Thảo Nhi lại không được yên ổn cho lắm. Những lời của Ông Kim chiều nay cứ lẩn quẩn trong đầu cô bé như một con ong vo ve. “Linh khí bị khuấy động,” “cái giá của bình yên,” rồi “con bé linh cảm mạnh mẽ”… Nghe mà rợn tóc gáy. Cô bé lại liếc mắt nhìn ra cửa kính lớn dẫn ra con hẻm, nơi chỉ có ánh đèn đường hắt vào lờ mờ, tạo nên những bóng đổ dài ngoằng, méo mó trên bức tường đối diện.
“Chắc mình suy nghĩ nhiều quá nên mới thấy lạnh sống lưng hồi chiều,” Thảo Nhi cố gắng tự trấn an, lau mạnh hơn vào một vết cà phê khô cứng trên mặt bàn. “Làm gì có ma quỷ thật chứ… Đúng là mê tín dị đoan. Toàn ba cái chuyện hù dọa con nít.” Cô bé lẩm bẩm, nhưng giọng nội tâm không thực sự thuyết phục. Lý trí thì cố gắng phủ nhận, nhưng cái “linh cảm mạnh mẽ” mà Ông Kim nhắc đến lại cứ mách bảo cô bé rằng có gì đó không ổn. Một cơn gió lạnh bất chợt lùa qua khe cửa, khiến cô bé rùng mình. “Đà Nẵng dạo này vào mùa lạnh sớm vậy sao? Hay là do điều hòa chú Phi để nhiệt độ thấp quá… Cơ mà đâu có bật điều hòa đâu ta?” Thảo Nhi tự hỏi, rồi lại tự lắc đầu.
Cô bé tiến đến chiếc cửa kính lớn, nơi vừa là mặt tiền, vừa là “màn hình” để cô bé ngắm nhìn con hẻm và… mấy cái bóng lướt qua. Thảo Nhi dùng sức chà đi một vết ố cứng đầu, mắt dán vào lớp kính trong suốt. Ngoài kia, con hẻm tối đen như mực, chỉ có ánh đèn đường hắt vào từ xa, tạo nên một vệt sáng yếu ớt ngay trước quán. Không một bóng người, không một tiếng động, chỉ có sự tĩnh mịch đến đáng sợ.
Và rồi, trong khoảnh khắc cô bé đưa mắt nhìn ra ngoài con hẻm, một hình ảnh đã khắc sâu vào ký ức của Thảo Nhi, một hình ảnh sẽ thay đổi hoàn toàn nhận thức của cô bé về thế giới này.
Một khối **bóng đen kịt, cao lớn một cách phi tự nhiên, không có hình dáng rõ ràng mà như một làn khói đen đậm đặc đang lướt đi trên mặt đất, không hề nhấc chân,** vụt qua khung cửa kính. Nó nhanh đến mức khó tin, gần như tức thì biến mất vào góc hẻm tối, để lại một vệt mờ ảo trong không khí.

Thảo Nhi đứng sững lại, chiếc khăn lau kính trên tay rơi bộp xuống sàn, tạo ra một tiếng động vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Mắt cô bé mở to hết cỡ, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đập mạnh đến nỗi cô bé có thể nghe rõ tiếng nó nện vào lồng ngực mình.
“Cái… cái gì vậy?” Giọng nội tâm của Thảo Nhi run rẩy, khô khốc. Cô bé quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi cái bóng vừa đi qua, nhưng không thấy gì ngoài bức tường cũ kỹ, rêu phong và bóng tối u tịch của con hẻm. Chỉ có tiếng gió lạnh lùa qua khe cửa, như đang trêu ngươi.
“Hoa mắt rồi! Chắc chắn là hoa mắt!” Cô bé cố gắng tìm lời giải thích hợp lý, giọng nói trong đầu ngày càng trở nên gấp gáp, tự trấn an một cách yếu ớt. “Hay là ai đó đi ngang qua… nhưng sao lại nhanh vậy? Và… và nó không giống người. Không có tiếng bước chân, không nhấc chân… Nó cứ trượt đi như… như một con rắn khổng lồ.” Hình ảnh cái bóng không rõ ràng kia cứ ám ảnh, mỗi chi tiết nhỏ đều gào thét trong đầu cô bé rằng đó không phải là thứ bình thường.
Một làn hơi lạnh lẽo, buốt giá, không phải cái lạnh của thời tiết mà là một cái lạnh thấm sâu vào xương tủy, bất chợt ập đến. Nó không chỉ là cảm giác “lạnh sống lưng” như chiều nay, mà là một cơn ớn lạnh từ bên trong, khiến toàn thân cô bé nổi gai ốc, tóc gáy dựng đứng. Mấy sợi tóc con trên gáy cô bé cảm giác như có ai đó đang thổi phù phù, khiến chúng dựng ngược lên.
“Không phải hoa mắt… cái lạnh này…” Nội tâm Thảo Nhi dần chuyển từ hoài nghi sang sợ hãi tột độ, không thể chối cãi được nữa. Cái lạnh này quá chân thực, quá kinh khủng để có thể là ảo giác. Cô bé lùi lại một bước, rồi lại một bước, cảm giác như có ai đó đang đứng ngay sau lưng mình, một cái gì đó vô hình, lạnh lẽo đang thở phì phò vào gáy cô bé. Cô bé muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng chân tay như bị đóng băng, không thể nhúc nhích.
Thảo Nhi vẫn đứng quay lưng về phía cửa, hai tay ôm chặt lấy người, cố gắng xua đi cảm giác lạnh lẽo và hoang mang tột độ. Cô bé hít thở dồn dập, từng hơi thở như muốn xé toạc lồng ngực. Mắt cô bé đảo quanh quán như tìm kiếm sự an toàn, nhưng mọi thứ đều chìm trong bóng tối và sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Một tiếng động rất nhỏ, nhẹ nhàng đến mức gần như không thể nghe thấy, như tiếng bước chân trần chạm đất, vang lên phía sau lưng cô bé.
Thảo Nhi giật mình thót tim, tim cô bé như ngừng đập trong một khoảnh khắc kinh hoàng. Cô bé quay phắt lại, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi.
Diệp Phi đứng đó, ngay sau lưng cô bé, cách một sải tay. Anh ta không biết đã xuất hiện từ khi nào, không hề có tiếng động hay dấu hiệu gì trước đó. Cứ như thể anh ta vừa “dịch chuyển tức thời” từ một chiều không gian khác vậy. Vẻ mặt anh không còn uể oải, mệt mỏi thường ngày. Thay vào đó là sự nghiêm nghị, căng thẳng tột độ, như một mũi kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm ra cửa kính nơi cái bóng vừa lướt qua, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo, rồi từ từ quay sang nhìn thẳng vào Thảo Nhi. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh, giờ đây, đang tỏa ra một luồng hơi ấm nhè nhẹ, như một ngọn lửa nhỏ giữa đêm đông.
Thảo Nhi lắp bắp, giọng nói líu lo, xen lẫn sợ hãi và một chút trách móc vì cú jump-scare bất ngờ này: “Chú Phi! Chú làm con hết hồn!”
Diệp Phi không đáp lại lời trách móc của cô bé. Ánh mắt sắc bén của anh vẫn găm chặt vào Thảo Nhi, giọng nói trầm, bình tĩnh đến đáng sợ nhưng đầy ẩn ý, như một lời khẳng định không thể chối cãi về những gì cô bé vừa trải qua.
“Con thấy gì?”
Câu hỏi của Diệp Phi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Thảo Nhi, đánh tan mọi cố gắng tự trấn an của cô bé. Nó không phải là một câu hỏi tò mò, mà là một lời xác nhận. Một lời xác nhận rằng những gì cô bé vừa thấy là thật, và Diệp Phi… anh ấy cũng biết điều đó.
Sự sợ hãi dâng lên cực điểm, nhưng lần này không phải vì cái bóng hay cú giật mình, mà là vì cô bé biết. Những điều Ông Kim nói là thật. Cái thế giới mà cô bé từng cho là mê tín dị đoan, giờ đây đang hiện hữu ngay trước mắt cô, lạnh lẽo và đáng sợ đến tột cùng. Cô bé nhìn Diệp Phi, rồi lại nhìn ra cửa kính, nơi bóng đêm vẫn bao trùm, và cảm giác lạnh buốt xương sống vẫn còn nguyên vẹn.
Diệp Phi vẫn đứng đó, ánh mắt nghiêm trọng, câu hỏi của anh lơ lửng trong không khí tĩnh mịch của quán cà phê. Chương kết thúc, để lại Thảo Nhi bàng hoàng, đứng hình như một con nai vàng ngơ ngác giữa rừng, và độc giả thì đầy tò mò về câu trả lời và mối nguy hiểm đang rình rập, chờ đợi được hé lộ. Mà Diệp Phi thì chỉ muốn được “phê” trong yên bình thôi mà… Số anh nó cứ nhọ kiểu gì ấy!