Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 5: Phóng Viên Tò Mò Và Tin Đồn Kỳ Lạ

Cập nhật lúc: 2026-07-05 16:16:08 | Lượt xem: 10

“Con thấy gì?”
Câu hỏi của Diệp Phi như sét đánh ngang tai, khiến Thảo Nhi đứng hình. Mọi nỗ lực tự trấn an, mọi lý lẽ khoa học cô bé từng tin sụp đổ tan tành. Cái bóng đen kịt, cái lạnh buốt xương tủy, và giờ là ánh mắt sắc như dao cạo của chú Phi – tất cả gào thét một sự thật kinh hoàng: thế giới cô bé từng biết không hề đơn giản. Thảo Nhi lắp bắp, cổ họng khô khốc, muốn nói gì đó nhưng không một âm thanh nào thoát ra. Toàn thân cô bé run rẩy, đôi mắt mở to nhìn Diệp Phi, rồi lại sợ hãi liếc ra khung cửa kính đen ngòm. Bóng đêm ngoài kia bỗng trở nên sống động, như có hàng ngàn con mắt đang dõi theo.
Diệp Phi không chờ câu trả lời. Anh biết cô bé đã thấy gì. Ánh mắt anh vẫn nghiêm nghị, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự mệt mỏi cùng cực. “Thôi, về nghỉ đi con bé.” Anh khẽ nói, giọng trầm ấm hơn một chút, như muốn xua đi cái lạnh đang bao trùm Thảo Nhi. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh vẫn ấm nhẹ, nhưng Diệp Phi cảm thấy một luồng năng lượng khác đang âm ỉ đâu đó, không phải từ cái bóng vừa lướt qua, mà là một thứ gì đó tinh vi hơn, rình rập hơn.
Sáng hôm sau, quán “Phê” mở cửa trong không khí căng như dây đàn. Thảo Nhi làm việc chậm chạp, đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn ra cửa kính, nơi đêm qua cái bóng đen kịt đã lướt qua. Mỗi tiếng chuông gió khẽ rung, mỗi tiếng xe máy lướt qua con hẻm, đều khiến cô bé giật mình thon thót. Cô bé cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng động tác lau bàn, sắp xếp ghế đều lộ rõ sự run rẩy. Cái thế giới siêu nhiên mà cô bé từng cười nhạo giờ đây đã hiện hữu, sờ sờ trước mắt, và Thảo Nhi cảm thấy mình bé nhỏ, yếu ớt đến lạ. “Thôi rồi, đời mình từ nay không còn yên bình để đu trend TikTok nữa rồi,” cô bé lẩm bẩm, giọng đầy bi tráng.
Diệp Phi đứng sau quầy, chậm rãi pha một tách cà phê phin. Vẻ uể oải thường ngày của anh vẫn đó, nhưng ánh mắt anh lại sắc bén hơn, cảnh giác hơn. Anh liếc nhìn Thảo Nhi, thở dài thườn thượt. “Lại thêm một đứa bị kéo vào vòng xoáy này,” anh nghĩ thầm. “Mình chỉ muốn pha cà phê thôi mà, sao số phận cứ bắt mình làm ‘thầy trừ tà part-time’ mãi vậy trời?” Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh hơi ấm nhẹ, báo hiệu mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát, nhưng cái cảm giác bất an từ đêm qua vẫn lởn vởn trong tâm trí anh.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán khẽ mở. Một luồng gió mát lạnh lùa vào, mang theo mùi nước hoa nhẹ nhàng và sự tự tin ngút trời. Bước vào là một cô gái trẻ, dáng người nhanh nhẹn, toát lên vẻ tháo vát. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng cách điệu, quần jean ống rộng, mái tóc nhuộm highlight thời thượng được uốn xoăn nhẹ nhàng. Gương mặt cô thanh tú, đôi mắt sắc sảo và luôn tràn đầy sự tò mò, khám phá. Đó chính là An An, nữ phóng viên báo mạng.
An An quét một lượt quanh quán, ánh mắt sắc lẹm lướt qua mọi ngóc ngách, như một máy quét chuyên nghiệp. Cô dừng lại lâu hơn một chút ở Diệp Phi – người đàn ông với vẻ ngoài uể oải nhưng ẩn chứa khí chất bí ẩn, và Thảo Nhi – cô bé đang run rẩy lau bàn. “À, đây rồi, cái quán cà phê ‘Phê’ đầy drama mà dân mạng đồn ầm ĩ đây mà,” cô ta thầm nghĩ, nụ cười nhẹ nở trên môi.
An An tiến đến quầy, mỉm cười thân thiện với Thảo Nhi. “Chào em, em là Thảo Nhi đúng không? Chị là An An, phóng viên tự do.” Cô ta nói, giọng dứt khoát nhưng cũng rất dễ nghe. “Chị nghe nói quán mình có cà phê muối ngon lắm, cho chị một ly nhé.”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Phóng Viên Tò Mò Và Tin Đồn Kỳ Lạ - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Thảo Nhi giật mình, vội vàng gật đầu lia lịa. “Dạ, dạ đúng rồi ạ! Em là Thảo Nhi. Cà phê muối của chị đây ạ!” Cô bé nhanh nhẹn pha chế, dù tay vẫn hơi run. “Chị là phóng viên báo mạng đúng không ạ? Em có đọc mấy bài của chị rồi, hay lắm! Mấy vụ điều tra của chị đúng là đỉnh của chóp!” Thảo Nhi nói, vẻ mặt ngưỡng mộ hiện rõ, dù trong lòng vẫn còn chút căng thẳng sau chuyện đêm qua.
An An cười nhẹ, nhận lấy ly cà phê từ tay Thảo Nhi. “Ồ, em biết chị à? Vui quá. Quán cà phê này của các em có nhiều tin đồn thú vị lắm, nên chị ghé qua tìm hiểu thôi.” Cô ta khéo léo đặt chiếc túi xách nhỏ lên bàn gần đó, hướng một chiếc camera siêu nhỏ (thực chất là một chiếc huy hiệu cài áo được ngụy trang tinh vi) về phía Diệp Phi. Mọi động tác đều rất tự nhiên, chuyên nghiệp.
Diệp Phi liếc nhanh về phía túi xách của An An. Ánh mắt anh thoáng hiện vẻ khó chịu, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ uể oải thường thấy. “Lại thêm một cái phiền phức nữa,” anh thầm nghĩ, khẽ chạm vào chiếc vòng trầm. Nó nhói nhẹ, như một lời cảnh báo. Anh biết cô ta đang quay lén. Cái nghề “thầy trừ tà bất đắc dĩ” này đúng là không có ngày yên ổn mà.
An An tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, nơi có ánh sáng tốt và góc quay đẹp. Cô nhâm nhi ly cà phê muối, rồi chuyển hướng sang Diệp Phi. “Chào anh. Anh là chủ quán à? Nghe nói quán mình không chỉ bán cà phê mà còn ‘xem bói trừ tà’ nữa đúng không ạ?” Cô ta nhìn thẳng vào Diệp Phi, trên môi nở nụ cười xã giao, nhưng ánh mắt lại như muốn xuyên thấu anh.
Diệp Phi chậm rãi lau một chiếc cốc, không nhìn An An. “Cà phê thôi, cô. Ai uống thấy ‘phê’ thì đến, không thì thôi.” Giọng anh đều đều, khó chịu thấy rõ. Anh không muốn bị phơi bày, càng không muốn trở thành chủ đề giật gân trên báo mạng. “Trừ tà gì tầm này, tôi còn chưa trừ được cái mớ bòng bong của số phận tôi đây này.”
Thảo Nhi thấy không khí căng thẳng, vội vàng xen vào, vẻ mặt hơi tái. “Chú Phi không thích mấy chuyện đó đâu chị An An. Mọi người đồn đại vậy thôi chứ chú Phi chỉ tập trung pha cà phê ngon thôi ạ.” Cô bé cố gắng che đậy cho Diệp Phi, dù trong lòng vẫn còn hoang mang về những gì mình đã thấy đêm qua.
An An không bỏ cuộc. Cô ta đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt sắc bén vẫn dán chặt vào Diệp Phi. “Vậy sao? Nhưng em nghe nhiều chuyện lắm, cả trên các diễn đàn nữa. Kiểu như… quán mình có ‘khách’ đặc biệt, hay anh có thể nói chuyện với ‘thế giới bên kia’ gì đó.” An An cố ý nhấn mạnh, giọng điệu đầy khiêu khích, muốn thăm dò phản ứng của anh.
Diệp Phi đặt chiếc cốc xuống quầy mạnh hơn một chút, tạo ra tiếng “cạch” khô khốc. “Cô nghe ở đâu thì về đó mà hỏi. Quán tôi chỉ có cà phê và sự yên tĩnh.” Ánh mắt anh thoáng lướt qua camera ẩn của An An, một tia sắc lạnh lóe lên rồi tắt. Anh không muốn nói nhiều, càng không muốn giải thích. “Mệt mỏi ghê, đúng là ‘hot search’ thì cũng có giá của nó, nhưng mà giá này hơi đắt với tôi rồi.”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Phóng Viên Tò Mò Và Tin Đồn Kỳ Lạ - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Thảo Nhi cảm thấy không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Cô bé nhìn Diệp Phi rồi lại nhìn An An, vẻ mặt bối rối. Cô bé khẽ rụt người lại, cảm thấy một luồng hơi lạnh thoảng qua, như có ai đó đang lướt qua bên cạnh. Cái linh cảm mạnh mẽ của cô bé giờ đây hoạt động hết công suất, báo hiệu có điều gì đó không ổn.
Đúng lúc đó, Diệp Phi đột nhiên ngừng lau cốc. Ánh mắt anh hướng về phía góc tường gần cửa sổ, nơi có một chậu cây hương thảo nhỏ (cây hương thảo tội nghiệp mà Thảo Nhi than phiền ở chương 2). Một bóng hình mờ ảo, nhỏ xíu như một đứa trẻ, đang lấp ló sau chậu cây, vẻ mặt buồn bã, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào ly cà phê muối của An An. Đó là một linh hồn yếu ớt, vô hại, có vẻ chỉ tò mò với mùi hương cà phê.
Thảo Nhi đang đứng gần đó, bất chợt rùng mình. Cô bé cảm thấy một làn hơi lạnh lẽo rất rõ ràng lướt qua, dù không có gió. Cái lạnh này không buốt giá như đêm qua, nhưng đủ để khiến cô bé nổi gai ốc. “Lại nữa rồi!” cô bé thầm nghĩ, vô thức siết chặt tay vào nhau, cố gắng kiềm chế tiếng hét.
An An nhíu mày. Cô ta cảm nhận được một sự thay đổi tinh vi trong không khí, giống như một luồng điện nhẹ chạy qua. Cô nhanh chóng liếc nhìn thiết bị quay lén của mình. Màn hình hơi nhiễu một chút, một chấm sáng nhỏ lóe lên rồi biến mất, kèm theo một tiếng động “vù” rất khẽ mà tai thường khó nghe thấy. “Mắc gì tự nhiên nhiễu sóng vậy trời? Hay là điện thoại mình bị virus?” An An thầm nghĩ, nhưng trực giác mách bảo có điều gì đó vừa xảy ra, không thể giải thích bằng khoa học.
Diệp Phi khẽ nhắm mắt, sau đó mở ra. Anh nhẹ nhàng phẩy tay về phía góc tường, như thể xua đi một thứ gì đó vô hình. Linh hồn nhỏ kia thoáng giật mình, rồi tan biến vào không khí, để lại một tiếng “hức” rất khẽ mà chỉ Diệp Phi mới nghe thấy. “Nhóc con, đừng có hóng hớt lung tung, cà phê của người ta đó.” anh thầm nhủ.
Không khí trong quán trở lại bình thường. Làn hơi lạnh tan biến. Thảo Nhi thở phào nhẹ nhõm một cách vô thức, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. An An vẫn nhíu mày, cố gắng tìm kiếm lời giải thích.
“Anh làm gì vậy?” An An hỏi, vẻ mặt đầy nghi ngờ.
Diệp Phi mở mắt, nhìn An An với vẻ mặt khó chịu hơn. “Mắt tôi bị bụi. Có vấn đề gì không?”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Phóng Viên Tò Mò Và Tin Đồn Kỳ Lạ - Ảnh minh họa phân cảnh 3

An An thầm nghĩ: *Bụi gì mà khiến cả không khí thay đổi, và cô bé này cũng phản ứng? Chắc chắn không phải bụi rồi. Cái ông chú này đúng là khó nhằn mà!* “À, không có gì.” Cô ta đáp lại, nhưng trong lòng đã có một núi câu hỏi.
An An uống hết cà phê. Cô ta đứng dậy, vẻ mặt thất vọng giả vờ. “Cảm ơn cà phê của anh. Có vẻ như tin đồn chỉ là tin đồn thôi nhỉ. Em sẽ viết một bài về sự yên bình của quán cà phê này vậy.” Cô ta cười, nhưng ánh mắt lướt qua Diệp Phi đầy ẩn ý, như muốn nói: “Tôi sẽ không bỏ cuộc dễ dàng vậy đâu.”
“Tùy cô.” Diệp Phi quay lưng lại, tiếp tục công việc của mình. Anh biết An An sẽ không bỏ cuộc. “Đúng là số tôi nhọ, cứ tưởng được yên bình pha cà phê, ai dè lại thành ‘drama king’ bất đắc dĩ.”
An An rời khỏi quán, vừa đi vừa lôi điện thoại ra xem lại đoạn phim vừa quay được. Cô ta tua nhanh đến đoạn Diệp Phi “xua bụi”. Trên màn hình, chỉ có một đốm nhiễu nhỏ, hoặc một bóng mờ thoáng qua không rõ hình dạng, kèm theo một tiếng động “vù” rất khẽ mà tai thường khó nghe thấy. An An nhíu mày, phóng to hình ảnh, cố gắng phân tích. “Không phải chỉ là tin đồn… Chắc chắn có gì đó.” Cô ta lẩm bẩm, vẻ mặt đầy hứng thú. “Quán cà phê này, và đặc biệt là ông chủ quán, sẽ là ‘hot search’ tiếp theo của mình!” Cô ta càng quyết tâm hơn, cảm thấy như mình vừa tìm được một mỏ vàng cho sự nghiệp phóng viên.
Trong quán, Diệp Phi quay lại nhìn Thảo Nhi, người vẫn còn hơi căng thẳng. “Từ giờ, con bé sẽ còn thấy nhiều thứ hơn nữa.” Anh nói khẽ, giọng đầy mệt mỏi nhưng cũng pha chút chấp nhận. “Cái số nó vậy rồi, không trốn được đâu.”
Thảo Nhi nuốt nước bọt, nhìn Diệp Phi với ánh mắt lo lắng và tin tưởng. “Chú Phi… chuyện đêm qua… là thật hả chú?” Giọng cô bé run rẩy.
Diệp Phi đặt tay lên vai Thảo Nhi. “Con tin thì là thật. Không tin thì… cũng là thật. Nhưng đừng sợ. Có chú ở đây.” Vẻ mặt anh nghiêm nghị nhưng cũng đầy vẻ bảo vệ. “Dù chú chỉ muốn ‘phê’ thôi, nhưng mà nhìn con sợ quá thì cũng không ‘phê’ nổi.”
Diệp Phi nhìn ra cửa kính, nơi An An vừa rời đi. Anh thở dài nặng nề. *Sự yên bình của quán cà phê… và cả của thành phố này… có lẽ sắp chấm dứt rồi.* Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh bỗng nhiên ấm nóng hơn, như dự báo một cơn bão lớn sắp đến, không chỉ là những tin đồn trên mạng, mà là những điều còn đáng sợ hơn thế gấp bội. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình thường, pha cà phê, ngắm hoàng hôn, nhưng định mệnh thì cứ thích trêu ngươi. “Haizz, số mình đúng là nhọ nhất hệ mặt trời mà.” Anh tự giễu, rồi lại tiếp tục công việc của mình, chuẩn bị cho những ngày không còn “phê” nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8