Cà phê xem bói Trừ TàChương 6: Tách Cà Phê Giải Oan Cho Đứa Trẻ
“Chào chú Phi… Sáng sớm mà chú đã ‘phê’ rồi hả?”
Giọng Thảo Nhi yếu ớt, cố gắng đùa giỡn như mọi khi nhưng không giấu nổi sự mệt mỏi và chút rụt rè. Đôi mắt cô bé có quầng thâm nhẹ, thỉnh thoảng lại liếc ra phía cửa kính, nơi bóng đêm vừa tan đi nhường chỗ cho ánh nắng ban mai. Cái bóng đen kịt đêm qua vẫn còn ám ảnh trong tâm trí cô, khiến mỗi góc khuất trong quán cà phê giờ đây đều như ẩn chứa một sự thật kinh hoàng.
Diệp Phi không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Anh đứng sau quầy bar, ánh mắt uể oải thường trực nay lại sắc bén và cảnh giác hơn hẳn. Từng động tác lau chùi ly tách của anh chậm rãi đến lạ, như thể anh đang lắng nghe, đang dò xét từng dao động nhỏ trong không khí. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh vẫn còn ấm nhẹ, một dư âm của năng lượng từ đêm qua, nhắc nhở anh rằng mọi chuyện không hề kết thúc khi An An rời đi, hay khi Thảo Nhi chìm vào giấc ngủ đầy ác mộng.
“Cà phê pha sẵn cho con rồi đó. Uống đi cho tỉnh táo.” Diệp Phi chỉ vào ly cà phê sữa đá trên quầy, giọng anh trầm hơn mọi khi, ánh mắt vẫn không ngừng quét quanh quán. Anh biết Thảo Nhi đã thấy quá nhiều, và điều đó đang dần kéo cô bé vào cái vòng xoáy mà anh luôn cố gắng tránh xa.
Thảo Nhi cầm ly cà phê lên, uống một ngụm. Vị đắng ngọt quen thuộc xen lẫn chút béo ngậy của sữa lướt qua đầu lưỡi, nhưng không đủ để xua đi cảm giác lạnh lẽo đang bao trùm tâm trí cô. Cô bé rùng mình nhẹ. “Hôm qua con ngủ không ngon chú ơi… cứ thấy lạnh lạnh sao ấy.” Cô nhìn Diệp Phi đầy lo lắng, đôi mắt to tròn ánh lên sự sợ hãi không thể che giấu. “Mấy lời ông Kim nói… với cả cái bóng đen đó… là thật hả chú?”
Diệp Phi thở dài, đặt tay lên vai Thảo Nhi. Bàn tay anh ấm áp, nhưng cái sự ấm áp đó lại khiến Thảo Nhi cảm thấy như có một lớp băng mỏng đang dần tan chảy trong lòng, để lộ ra sự thật trần trụi và đáng sợ. “Chú đã nói rồi, có chú ở đây. Cứ làm việc đi, đừng nghĩ nhiều.” Anh nói, ánh mắt anh nhìn ra cửa, rồi lại nhìn Thảo Nhi, đầy vẻ bảo vệ nhưng cũng ẩn chứa sự bất lực trước số phận. Anh biết cô bé đã thấy nhiều hơn mình tưởng, và thế giới tâm linh đã không còn là điều gì đó xa lạ với Thảo Nhi nữa.
Trong lòng Diệp Phi, gánh nặng trách nhiệm đè nặng hơn. Anh luôn muốn bảo vệ Thảo Nhi, giữ cô bé tránh xa khỏi thế giới u ám, đầy rẫy những linh hồn chấp niệm và những kẻ thao túng tà ác này. Nhưng dường như định mệnh đang kéo Thảo Nhi vào, từng bước một, không thể cưỡng lại. Anh chỉ là một chủ quán cà phê uể oải, muốn sống cuộc đời bình thường, nhưng giờ đây anh lại phải trở thành người dẫn dắt, người bảo vệ cho một cô bé hồn nhiên đang dần phải đối mặt với những sự thật kinh hoàng. Cái số anh đúng là nhọ nhất hệ mặt trời.
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng ban mai len lỏi qua tán cây, nhảy nhót trên mặt đường ẩm ướt sau cơn mưa đêm. Đà Nẵng bắt đầu cựa mình thức giấc, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ xa vọng lại, mang theo nhịp sống hối hả thường ngày. Nhưng trong quán “Phê”, không khí vẫn đặc quánh một sự im lặng căng thẳng, như thể cả thế giới bên ngoài đều không thể chạm tới được những bí mật đang ẩn chứa nơi đây.
Đến giữa buổi sáng, khi những tia nắng đã rực rỡ hơn, một người phụ nữ trẻ bước vào quán. Cô ấy có vẻ ngoài tiều tụy đến mức đáng sợ, như thể vừa trải qua hàng tuần lễ không ngủ, hoặc đã bị vắt kiệt sức lực đến tận cùng. Gương mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu với quầng thâm rõ rệt, tóc tai rối bù, làn da nhợt nhạt. Cô mặc bộ đồ công sở đã nhăn nhúm, bạc màu, như thể vừa trải qua một đêm dài không ngủ, hoặc nhiều đêm liên tiếp. Mỗi bước chân của cô đều nặng nề, dường như cả thế giới đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc đó.
“Chào chị, chị dùng gì ạ?” Thảo Nhi cố gắng tươi tắn, nhưng ánh mắt cô bé vẫn còn chút đề phòng, thận trọng nhìn người phụ nữ. Một làn hơi lạnh lẽo thoảng qua, khiến cô bé rụt người lại. Đây không phải cái lạnh của điều hòa hay gió lùa, mà là một cảm giác âm u, nặng nề, như thể có ai đó đang đi theo người phụ nữ này. Linh cảm của Thảo Nhi, sau cú sốc đêm qua, giờ đây nhạy bén hơn bao giờ hết.
Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng về phía Diệp Phi. Giọng cô run rẩy, khàn đặc, đầy sự tuyệt vọng. “Tôi… tôi muốn gặp anh chủ quán. Tôi nghe nói… ở đây có thể giúp tôi.” Ánh mắt cô cầu khẩn, như một người sắp chết đuối vớ được cọng rơm.

Diệp Phi lẳng lặng nhìn chị Lan. Anh không chỉ thấy vẻ tiều tụy của người phụ nữ, mà còn thấy một linh hồn bé nhỏ, mờ nhạt, đang bám víu vào gấu váy của cô. Đứa bé trông gầy gò, đôi mắt to tròn nhưng vô hồn, không có vẻ ác ý mà chỉ đầy sự cô đơn, bám víu vào người sống, tìm kiếm một sự kết nối nào đó. Nó không làm hại, nhưng sự hiện diện liên tục của nó đang hút cạn sinh khí của chị Lan, khiến cô ấy ngày càng kiệt quệ.
“Mời cô ngồi.” Diệp Phi chỉ vào chiếc bàn trống gần cửa sổ, nơi ánh nắng có vẻ dịu dàng hơn một chút. “Thảo Nhi, pha cho chị ấy một ly cà phê sữa đá ít đường.” Anh ra hiệu cho Thảo Nhi, ngụ ý làm dịu và thanh lọc, không chỉ cho người phụ nữ mà còn cho cả không khí xung quanh.
Chị Lan run rẩy ngồi xuống, hai tay ôm chặt ly cà phê Thảo Nhi vừa mang đến. Hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa vào lòng bàn tay, nhưng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo trong tim cô. Cô kể trong tiếng nấc nghẹn, giọng khàn đặc vì kiệt sức và sợ hãi. “Tôi… tôi bị ám ảnh bởi những giấc mơ. Cứ mỗi đêm, một đứa bé lại hiện về… khóc lóc, níu kéo tôi. Nó không làm hại, nhưng tôi không thể ngủ được, không thể sống bình thường. Tôi cảm thấy kiệt sức, như bị hút cạn năng lượng vậy.” Cô kể thêm về cảm giác bị theo dõi, những đồ vật nhỏ tự động dịch chuyển trong nhà, tiếng gọi tên mình trong đêm vắng. Cô đã đi khám bác sĩ, uống thuốc an thần, nhưng mọi thứ đều vô dụng. Cô cảm thấy mình đang phát điên.
Diệp Phi chăm chú lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn thấu linh hồn đứa bé đang đứng nép mình bên cạnh chị Lan. Linh hồn đó không có ác ý, chỉ là một đứa trẻ lạc lối, tìm kiếm hơi ấm và sự quan tâm. Nó không hiểu rằng sự bám víu của mình đang làm hại người phụ nữ nó tìm đến.
Anh đi đến một chiếc tủ gỗ cũ kỹ ở góc quán, nơi anh thường cất giữ những vật phẩm đặc biệt. Từ bên trong, anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun, được chạm khắc hoa văn tinh xảo nhưng đã mờ nét theo thời gian. Mở hộp, bên trong là một con búp bê vải cũ kỹ, đã sờn màu, không có khuôn mặt rõ ràng, nhưng toát lên vẻ hiền lành, như thể nó đã chứng kiến biết bao câu chuyện. Đây là một trong những “vật dẫn” mà Diệp Phi dùng để giao tiếp với những linh hồn trẻ con, một cầu nối đặc biệt giữa hai thế giới.
Cùng lúc đó, bên ngoài quán “Phê”, trong một quán cà phê đối diện, An An đang ngồi lén lút quan sát. Cô ta mặc một chiếc áo khoác rộng, đội mũ lưỡi trai và đeo kính râm, giả vờ uống nước và lướt điện thoại. Nhưng thực chất, ống kính tele của chiếc máy ảnh chuyên dụng được đặt trên bàn, hướng thẳng về phía quán “Phê”. Sau sự cố nhiễu sóng và cái bóng mờ ảo hôm qua, An An càng quyết tâm hơn. Cô đã “cắm chốt” từ sáng sớm, chờ đợi điều gì đó bất thường. Cô ta thấy Diệp Phi lấy ra con búp bê, nhíu mày khó hiểu. *Chủ quán cà phê trừ tà kiêm bán đồ chơi trẻ con à? Hay là anh ta có sở thích sưu tầm búp bê?* Cô thầm nghĩ, nhưng vẫn không rời mắt khỏi ống kính.
Diệp Phi bắt đầu pha một tách cà phê phin khác, nhưng lần này anh thực hiện rất chậm rãi, tỉ mỉ, như một nghi lễ linh thiêng. Anh dùng loại cà phê Moka Cầu Đất, vốn có hương vị nồng nàn, quyến rũ. Nhưng điều đặc biệt nằm ở chỗ, anh thêm một vài giọt chiết xuất hoa nhài tự nhiên vào phin trước khi đổ nước sôi. Từng giọt cà phê đen sóng sánh nhỏ xuống, quyện với mùi hoa nhài thanh khiết, lan tỏa khắp quán, tạo cảm giác nhẹ nhàng, tĩnh lặng, xua đi phần nào không khí nặng nề ban nãy.
Anh đặt tách cà phê nóng hổi vừa pha lên bàn, ngay cạnh con búp bê vải cũ kỹ. Anh đẩy nhẹ con búp bê về phía đứa bé linh hồn đang đứng đó, như một lời mời gọi, một cánh cửa để nó có thể tương tác với thế giới vật chất một cách an toàn.
Diệp Phi cúi người xuống, thì thầm những lời rất nhỏ, gần như không phát ra tiếng động, chỉ là một làn hơi. Giọng anh ấm áp lạ thường, đầy sự xoa dịu và dẫn dắt, không còn vẻ uể oải thường ngày.
“Con bé… con có nghe thấy không? Có một người mẹ đang chờ con. Con đã lạc đường quá lâu rồi… Đừng sợ hãi nữa.” Diệp Phi thì thầm, đôi mắt anh nhìn thẳng vào linh hồn đứa bé, như thể đang nhìn vào sâu thẳm tâm hồn nó. “Đi đi con… nơi đó có ánh sáng… có bình yên… Hãy về với nơi con thuộc về…”
Thảo Nhi đứng gần đó, tim cô bé đập thình thịch. Cô không hiểu rõ từng chữ Diệp Phi nói, nhưng cô cảm nhận được một làn sóng ấm áp và bình yên đang lan tỏa từ giọng nói của anh. Nó len lỏi vào từng tế bào, xua đi cái lạnh lẽo và nỗi sợ hãi đang bủa vây cô. Cô bé rùng mình nhẹ, nhưng không còn sợ hãi như trước, mà thay vào đó là sự tò mò, một chút nhẹ nhõm, và cả sự ngưỡng mộ khó tả dành cho Diệp Phi. Đây là một trải nghiệm hoàn toàn khác so với việc chứng kiến cái bóng đen kịt đêm qua.

Linh hồn đứa bé ngước đôi mắt vô hồn lên nhìn Diệp Phi, rồi lại nhìn con búp bê vải. Một khoảnh khắc, đôi mắt nó như ánh lên một tia sáng, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên môi. Nó đưa bàn tay nhỏ bé, trong suốt, chạm nhẹ vào con búp bê vải. Con búp bê khẽ rung lên, như thể đang đón nhận một cái chạm vô hình.
Và rồi, một làn gió nhẹ thoảng qua quán, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng, quyện lẫn với mùi hoa nhài từ tách cà phê, khiến những chiếc lá khô trên bệ cửa sổ khẽ rung rinh. Linh hồn đứa bé từ từ mờ dần, như một làn khói trắng tan vào không khí, rồi tan biến hoàn toàn, để lại một cảm giác ấm áp và thanh thản lan tỏa khắp quán. Mọi gánh nặng, mọi chấp niệm dường như đều tan biến theo làn gió đó.
Chị Lan ngồi đó, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to. Quầng thâm dưới mắt dường như biến mất, gương mặt xanh xao dần trở nên hồng hào, và một nụ cười nhẹ nhõm, bình yên nở trên môi chị ấy. Tất cả sự tiều tụy, mệt mỏi ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một vẻ rạng rỡ, tràn đầy sức sống. “Tôi… tôi cảm thấy nhẹ nhõm quá… như vừa trút được gánh nặng ngàn cân vậy.” Chị nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy biết ơn và kính trọng. “Cảm ơn anh… không, cảm ơn thầy!”
An An, bên ngoài quán, nhanh chóng chụp một vài bức ảnh bằng ống kính tele. Trong khoảnh khắc linh hồn tan biến, cô ta chỉ kịp chụp được một vệt sáng mờ ảo, không rõ hình dạng, nhưng đủ để cô ta tin rằng điều gì đó phi thường vừa xảy ra. Thiết bị quay lén của cô ta lại bị nhiễu sóng nhẹ, màn hình chớp nháy, như thể thế giới vô hình đang cố gắng chống lại sự xâm nhập của công nghệ. *Nhiễu sóng nữa rồi! Đồ công nghệ cao mà cứ cà giật thế này là sao?* An An thầm nghĩ, vừa bực mình vừa thêm phần tò mò.
Chị Lan đứng dậy, cúi đầu cảm ơn Diệp Phi một lần nữa, đôi mắt rạng rỡ, tràn đầy sức sống. “Tôi nợ anh một ân tình lớn.” Cô ấy rời đi với bước chân nhẹ nhõm, dứt khoát, khác hẳn với vẻ tiều tụy khi mới đến. Bóng dáng cô dần khuất sau con hẻm, mang theo sự bình yên mà Diệp Phi vừa trao tặng.
Diệp Phi dựa người vào quầy, xoa thái dương. Vẻ uể oải thường trực trên gương mặt anh càng rõ rệt hơn, như thể vừa trải qua một trận chiến cam go, vừa phải dốc cạn năng lượng để xoa dịu một linh hồn. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh hơi nguội đi, nhưng vẫn còn một chút dư âm năng lượng.
“Haizz… đúng là ‘phê’ thật.” Anh tự giễu, nhưng ánh mắt có chút mãn nguyện. Dù mệt mỏi, nhưng việc giúp một linh hồn siêu thoát, giúp một người sống tìm lại bình yên, luôn mang lại cho anh một cảm giác thỏa mãn khó tả.
Thảo Nhi vẫn còn sững sờ, nhìn Diệp Phi với ánh mắt vừa sợ hãi vừa ngưỡng mộ. “Chú Phi… chú… chú làm thật hả chú? Con bé đó… nó siêu thoát rồi sao?” Giọng cô bé vẫn còn run rẩy, nhưng đã pha thêm sự tò mò và tin tưởng tuyệt đối.
“Nó tìm được đường về rồi.” Diệp Phi nhắm mắt, giọng trầm hẳn. Anh mở mắt ra, nhìn thẳng vào Thảo Nhi, ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Con bé… con sẽ quen dần thôi. Cố mà học hỏi đi.” Giọng anh pha chút nghiêm túc, nhưng cũng ngụ ý Thảo Nhi sẽ còn phải đối mặt với nhiều điều như thế này, và cô bé cần phải chuẩn bị.
Thảo Nhi gật đầu lia lịa, trong lòng vừa sợ vừa cảm thấy có trách nhiệm, như thể đang nhận một lời chỉ dạy quan trọng. “Vâng… con sẽ cố gắng.” Cô bé biết rằng, thế giới cô từng nghĩ là bình thường đã hoàn toàn thay đổi, và cô đang đứng ở ngưỡng cửa của một điều gì đó vĩ đại hơn, đáng sợ hơn, nhưng cũng đầy ý nghĩa.
An An ở quán đối diện, xem lại những bức ảnh cô vừa chụp. Tất cả đều mờ ảo, có vệt sáng lạ, nhưng không thể dùng làm bằng chứng rõ ràng để viết bài báo. Cô nhíu mày, quyết tâm hơn. “Anh ta… không phải là người bình thường. Chắc chắn có gì đó!” Cô lẩm bẩm, cảm thấy mình đã chạm đến một bí mật lớn, một câu chuyện động trời mà không ai tin.
Diệp Phi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban trưa chiếu rọi, xua tan mọi bóng tối. Nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của những điều lớn hơn sắp đến. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh khẽ nhói lên một lần nữa, như một lời cảnh báo. “Sẽ còn nhiều khách ‘không mời’ nữa đây.” Anh lẩm bẩm, rồi lại tiếp tục công việc pha cà phê của mình, chuẩn bị cho những ngày không còn “phê” nữa. Cái quán cà phê “Phê” này, vốn dĩ là nơi anh muốn tìm sự yên bình, giờ đây lại trở thành cánh cổng, thành điểm hội tụ của những linh hồn, những bí ẩn, và những rắc rối không hồi kết. Số anh đúng là nhọ nhất hệ mặt trời mà!