Ẩn Sĩ Cafe Phố ThịChương 25: Lão Đại Lôi Kéo Khách Hàng Thượng Lưu
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Đà Nẵng, nhưng Diệp Phàm lại chẳng mảy may chú ý đến vẻ đẹp lãng mạn ấy. Trong quán “Phê” đã lên đèn, anh đang tỉ mẩn lau từng chiếc cốc, từng hạt bụi li ti trên quầy bar gỗ trầm. Tâm trí anh, như một bộ vi xử lý được “overclock” liên tục, đang “khán khí” khắp thành phố, cố gắng “scan” từng tín hiệu dù là nhỏ nhất.
Anh nhắm mắt lại. Ngay lập tức, một luồng “khí vận” hỗn loạn, đầy rẫy sự ảo vọng và lòng tham như một cơn sóng thần dữ dội ập thẳng vào “tường lửa” tâm trí anh. Nó cuộn trào từ phía Cầu Rồng, mạnh mẽ và tinh vi hơn bất kỳ “virus” nào Lão Đại đã phát tán trước đây. Đây không còn là những “DDOS attack” cấp thấp nhắm vào dân thường nữa. Lần này, nó như một “mã độc cao cấp” đang cố gắng xâm nhập vào các “server” quan trọng nhất của thành phố, những “node” quyền lực và giàu có. Diệp Phàm cảm nhận rõ một áp lực vô hình, một sự “nhiễu loạn” tinh thần đang len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến anh phải vận dụng toàn bộ tâm lực để giữ vững sự thanh tịnh cho quán mình.
Cùng lúc đó, tại tầng thượng của một khách sạn 5 sao lộng lẫy gần Cầu Rồng, sảnh tiệc “Long Phụng” đang chìm trong ánh đèn chùm pha lê lấp lánh. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng vang lên, nhưng lại chẳng thể xoa dịu được bầu không khí căng thẳng ngầm, nơi tiếng ly tách chạm vào nhau nghe như những tiếng chuông cảnh báo. Các doanh nhân thành đạt, ăn vận sành điệu, đang cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh khi trò chuyện xã giao, nhưng đôi mắt họ lại không thể che giấu được sự lo lắng về các dự án đang đình trệ, áp lực tài chính đè nặng, hay những mâu thuẫn nội bộ đang âm ỉ cháy. Ai nấy đều mang một vẻ “sống ảo” trên mạng xã hội nhưng lại “sống thật” trong mớ bòng bong của cuộc đời.
Trần Thanh Tuyền bước vào, thanh lịch trong bộ đầm dạ hội đen được thiết kế tinh xảo, tôn lên vóc dáng chuẩn mực của một nữ cường nhân. Cô được một đối tác mời đến để “tham khảo một cơ hội đầu tư mới” – một cái cớ hoàn hảo để cô “khán khí” thực tế. Ánh mắt cô sắc sảo, không còn vẻ hoài nghi hay mệt mỏi như những lần đầu đến quán “Phê” nữa. Giờ đây, đó là ánh mắt của một “debugger” chuyên nghiệp, đang phân tích và đánh giá mọi thứ xung quanh. “Skill” nhìn xuyên qua lớp vỏ hào nhoáng mà Diệp Phàm đã “unlock” cho cô đã phát huy tác dụng. Cô nhanh chóng nhận ra sự giả dối đang len lỏi trong từng nụ cười xã giao, từng cái bắt tay hời hợt.
Trên bục sân khấu, Lão Đại xuất hiện. Hắn ta không còn là “Thầy Phát Tài” với bộ áo gấm lòe loẹt như trong những tờ rơi “spam” khắp phố nữa. Giờ đây, hắn khoác lên mình bộ vest lụa màu vàng gold lấp lánh, đeo đầy nhẫn đá quý to bản, trông không khác gì một “rich kid” vừa “flex” xong bộ sưu tập trang sức. Hắn nở nụ cười tự mãn, dùng giọng điệu trầm bổng, đầy sức thuyết phục, nói về “cơ hội vàng để thay đổi vận mệnh, khai thông tài lộc, hóa giải nghiệp chướng” cho các dự án kinh doanh lớn.
“Kính thưa quý vị doanh nhân, quý vị đại gia của Đà Nẵng!” Lão Đại hùng hồn tuyên bố, giọng nói được khuếch đại qua hệ thống âm thanh cao cấp, vang vọng khắp sảnh tiệc. “Trong thời buổi kinh tế khó khăn, thị trường ‘down trend’ thế này, liệu quý vị có đang gặp phải những ‘bug’ khó chịu trong ‘hệ thống’ tài chính của mình không? Những dự án ‘triệu đô’ bỗng dưng ‘crash’, những hợp đồng ‘tỷ đô’ bỗng dưng ‘pending’ vô thời hạn? Đó không phải là do vận rủi, đó là do ‘khí vận’ của quý vị đang bị ‘nhiễu loạn’ bởi những ‘tà khí’ vô hình!”
Hắn ta dừng lại, quét mắt qua đám đông, để những lời nói đó thấm vào tâm trí những người đang ngồi dưới. Rồi hắn ta ra hiệu, và một nhóm phục vụ trang trọng đẩy ra một chiếc xe đẩy mạ vàng, trên đó đặt một chiếc bình gốm lớn, hình con rùa đầu rồng, được mạ vàng sáng choang.
“Đây chính là ‘Long Quy Bảo Bình’!” Lão Đại giơ tay giới thiệu, giọng đầy vẻ thần bí. “Vật phẩm phong thủy ‘công nghệ cao’ được tôi đích thân khai quang, yểm bùa bằng ‘tâm pháp’ ngàn năm. Nó có khả năng ‘hút tài lộc’ từ bốn phương tám hướng, ‘trấn yểm tà khí’ gây hại cho việc kinh doanh, giúp quý vị ‘debug’ mọi ‘lỗi hệ thống’ tài chính, biến ‘địa ngục trần gian’ thành ‘thiên đường số’ chỉ trong tích tắc! Giá ‘khởi điểm’ chỉ từ… ba tỷ đồng!”
Một tiếng xì xào vang lên. Ba tỷ đồng không phải là con số nhỏ, ngay cả với giới thượng lưu. Nhưng Lão Đại đã chuẩn bị sẵn “kịch bản” cho những người còn do dự. Hắn ta bắt đầu kể những câu chuyện “thành công” giả mạo, về những vị “tổng giám đốc” từng “phá sản” nhưng nhờ “Long Quy Bảo Bình” mà “comeback” đầy ngoạn mục, “flex” tài sản lên gấp trăm lần. Hắn nhấn mạnh vào nỗi sợ hãi mất mát, sự khao khát quyền lực và địa vị của giới thượng lưu, đánh vào tâm lý “FOMO” (Fear Of Missing Out) của họ.

Thanh Tuyền lẳng lặng quan sát. Từng lời nói, cử chỉ của Lão Đại, từng phản ứng của đám đông đều được cô “ghi nhận” vào “bộ nhớ”. Cô nhận thấy nhiều người đã bị cuốn hút, ánh mắt họ lóe lên sự tham lam và tuyệt vọng. Họ không quan tâm đến tính logic, họ chỉ muốn một “phím tắt” để đến với thành công, một “cheat code” để vượt qua mọi khó khăn. Cô cảm nhận rõ ràng luồng “năng lượng tiêu cực” mạnh mẽ từ Lão Đại đang “lây nhiễm” sang mọi người, biến họ thành những “zombie” chỉ biết khao khát tiền bạc và danh vọng.
Cô lấy điện thoại, giả vờ lướt mạng xã hội, nhưng thực chất là chụp vài bức ảnh kín đáo về chiếc “Long Quy Bảo Bình” lố bịch và không gian buổi tiệc, như thể đang thu thập “dữ liệu” quan trọng cho một báo cáo mật.
Lão Đại, trong lúc đang thao thao bất tuyệt, liếc nhanh qua Thanh Tuyền. Hắn thoáng nở nụ cười ẩn ý, như thể đã “scan” được cô và đã có kế hoạch cho “mảnh ghép” này. Hắn biết, một nữ doanh nhân sắc sảo như cô sẽ là một “con mồi” béo bở, hoặc là một “quân cờ” đầy tiềm năng cho những “chiến lược” lớn hơn của hắn.
“Và bây giờ,” Lão Đại kết thúc bài diễn thuyết, “kính mời quý vị đến khu vực trưng bày vật phẩm để ‘đặt cọc’ cho ‘Long Quy Bảo Bình’ và các vật phẩm ‘phát tài’ khác. Cơ hội không chờ đợi ai!”
Đám đông xúm lại, chen lấn để “đặt cọc” cho những món đồ đắt tiền. Tiếng tranh giành, tiếng cười nói oang oang hòa lẫn với tiếng nhạc Jazz, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của lòng tham. Thanh Tuyền cảm thấy bức bối và ghê tởm, như thể đang đứng giữa một bãi rác tinh thần. Cô biết mình không thể ở lại đây thêm một phút nào nữa. Cô cần phải “báo cáo” những “dữ liệu” này ngay lập tức. Cô quay lưng rời đi, bước nhanh ra khỏi sảnh tiệc, bỏ lại phía sau ánh đèn lấp lánh và những khuôn mặt đang bị lòng tham làm biến dạng.
***
Sáng hôm sau, quán “Phê” vẫn yên tĩnh như mọi khi. Diệp Phàm đang pha cà phê, tâm trí anh đã được “buff” bởi giấc ngủ sâu và “tường lửa” vững chắc hơn bao giờ hết. Anh đặt bộ đồng xu cổ lên bàn, ánh mắt nhìn ra cửa. Anh biết Thanh Tuyền sẽ đến. Anh đã cảm nhận được sự hỗn loạn của “khí vận” đêm qua, nhưng cần “dữ liệu” cụ thể để có thể “debug” một cách hiệu quả.
Đúng như dự đoán, Trần Thanh Tuyền bước vào quán “Phê” với vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Cô mặc bộ đồ công sở quen thuộc, trên tay cầm chiếc tablet. Vừa ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, cô đã gọi ngay: “Anh Diệp, em cần một tách cà phê mạnh và… một lời khuyên khẩn cấp.”
Cô đặt chiếc tablet lên bàn, mở những bức ảnh và ghi chú cô đã chụp đêm qua. “Đêm qua, em đã đến buổi tiệc của Lão Đại. Hắn ta đang phát tán một loại ‘virus’ mới, nhắm vào những người đứng đầu thành phố. Đây không còn là những chiêu trò lừa đảo nhỏ lẻ nữa, anh ạ. Hắn đang cố gắng ‘hack’ vào ‘hệ thống’ kinh tế và quyền lực của Đà Nẵng.”

Diệp Phàm bình tĩnh pha cà phê, từng động tác chậm rãi, điềm đạm như thể đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. “Khí vận của em đêm qua có vẻ không mấy dễ chịu. Hắn ta đang ‘DDOS attack’ vào ‘mạch vận’ của thành phố, nhưng theo một cách tinh vi hơn.”
Thanh Tuyền gật đầu, kể lại chi tiết. Cô mô tả cách Lão Đại thao túng tâm lý đám đông, những lời hứa hẹn hão huyền về tài lộc và quyền lực, cách hắn bán chiếc “Long Quy Bảo Bình” mạ vàng với giá cắt cổ. Cô nhấn mạnh cảm giác “bức bối” và “ghê tởm” trước sự tham lam không đáy của cả Lão Đại và những người tham dự. “Em thấy rõ ràng sự sợ hãi và lòng tham trong mắt họ. Hắn ta đang kích hoạt những ‘bug’ ẩn sâu trong tâm trí những người có quyền lực, khiến họ đưa ra những quyết định sai lầm, không chỉ hại bản thân mà còn ảnh hưởng đến cả những người xung quanh, thậm chí là cả thành phố.”
Diệp Phàm đặt tách cà phê trước mặt Thanh Tuyền, mùi hương cà phê đậm đà lan tỏa, xoa dịu phần nào sự căng thẳng của cô. “Những ‘dữ liệu’ này rất quan trọng, Tuyền. Em là một ‘mảnh ghép’ không thể thiếu trong ‘hệ thống’ của chúng ta. Khả năng nhìn thấu bản chất của em chính là ‘skill’ quý giá nhất lúc này.” Anh nhẹ nhàng đẩy bộ đồng xu cổ về phía Thanh Tuyền. “Em có muốn gieo một quẻ không?”
Thanh Tuyền nhìn bộ đồng xu, rồi nhìn Diệp Phàm. Ánh mắt anh tràn đầy sự điềm tĩnh và thấu hiểu, khiến cô cảm thấy một sự tin tưởng tuyệt đối. Cô cầm ba đồng xu, hít một hơi sâu và gieo. Những đồng xu lăn trên mặt bàn gỗ, rồi dừng lại, tạo thành một quẻ Dịch.
Diệp Phàm nhìn quẻ, đôi mắt anh nheo lại một cách tinh tế. “Quẻ ‘Thiên Hỏa Đồng Nhân’, biến thành ‘Hỏa Phong Đỉnh’. Đây là một điềm báo thú vị.” Anh chậm rãi giải thích: “Quẻ ‘Đồng Nhân’ tượng trưng cho sự hợp lực, sự đồng lòng của mọi người. ‘Thiên hạ đồng nhân, hậu tiên cát’ – thiên hạ đồng lòng, trước khó khăn sau sẽ tốt đẹp. Nó nói rằng chúng ta không đơn độc, và ‘team’ của chúng ta đang dần hình thành. Nhưng quẻ ‘Đỉnh’ lại mang nhiều ý nghĩa. ‘Đỉnh’ có thể là đỉnh cao của quyền lực, của sự thành công, nhưng cũng có thể là sự lật đổ, sự đổ vỡ nếu không hành động đúng lúc, đúng cách.” Anh nhấn mạnh: “Cần phải hành động, nhưng phải đúng thời điểm, đúng phương pháp, Tuyền. Em đã ‘unlock’ được khả năng nhìn thấu bản chất, đó là ‘skill’ quý giá nhất lúc này. Hãy tin vào trực giác của mình.”
Thanh Tuyền gật đầu, ánh mắt cô lóe lên sự kiên định. Cô hiểu ý Diệp Phàm. “Em sẽ làm những gì có thể, anh Diệp. Em sẽ tiếp tục thu thập ‘dữ liệu’ và tìm kiếm ‘lỗ hổng’ của hắn. Em sẽ không để hắn ta ‘hack’ vào thành phố này.” Cô uống cạn tách cà phê, đứng dậy với một tinh thần mới, sẵn sàng cho những “combat” tiếp theo. Diệp Phàm nhìn theo bóng cô, rồi quay lại bộ đồng xu cổ, ánh mắt trầm tư.
***
Trong quán “Phê” đã vắng khách, Diệp Phàm ngồi trước quầy bar, bộ đồng xu cổ được sắp xếp ngay ngắn. Một nén trầm hương đang tỏa khói nghi ngút, mang theo mùi hương thanh khiết, xua đi những luồng khí hỗn tạp mà anh đã cảm nhận được. Anh đặt tay lên bộ đồng xu, nhắm mắt lại.
Trong tâm trí anh, những lời cảnh báo của Sư Bá Thông lại hiện về: “Phàm nhi, con quá chấp niệm vào thế tục. Can thiệp vào ‘thiên cơ’ sẽ tạo ra ‘bug’ mới, và con sẽ bị lợi dụng, bị phản phệ.” Anh cũng nhớ lại lời Sư phụ tiên đoán về cuộc đối đầu với bóng tối của lòng tham và thử thách từ đạo lý.

Diệp Phàm thở dài. Anh nhận ra Lão Đại không chỉ lừa gạt tiền bạc mà còn đang làm ô uế “khí vận” của thành phố, gây ra sự bất ổn trong tâm trí người dân, đặc biệt là những người có quyền lực. Việc can thiệp vào “vận mệnh” của giới thượng lưu, những người nắm giữ “mạch vận” của Đà Nẵng, chính là “động thiên cơ” cấp độ cao. Nó không chỉ là một “bug” nhỏ cần “debug” nữa, mà là một “virus” hệ thống đang đe dọa làm “crash” toàn bộ “hệ điều hành” của thành phố.
Anh mở mắt. Ánh mắt anh kiên định, không một chút dao động. Anh không thể trực tiếp đối đầu bằng “phép thuật” phô trương hay “solo game” như Lão Đại. Cách của anh phải là “đạo đi vào đời”, dùng sự thật, trí tuệ và sự hợp lực để “debug” hệ thống này. Anh nghĩ đến những “mảnh ghép” khác của mình, những “đồng minh” đã được “khai sáng”:
* **Thanh Tuyền (Mộc):** Với sự nhạy bén và mạng lưới quan hệ rộng lớn, cô sẽ tiếp tục thu thập “dữ liệu”, điều tra thông tin, tìm kiếm “lỗ hổng” của Lão Đại trong giới thượng lưu. Cô là “mũi nhọn” thâm nhập.
* **Hoàng Quân (Kim):** Với khả năng phân tích dữ liệu và tư duy logic, anh ta có thể vạch trần các chiêu trò tài chính, phân tích “mã độc” của Lão Đại trên không gian mạng. Anh là “chuyên gia an ninh mạng” của “team”.
* **Văn Khoa (Thủy):** Nghệ thuật của cậu có thể thức tỉnh cộng đồng, lan tỏa thông điệp chân thật, tạo ra một “bức tường lửa” tinh thần từ quần chúng. Cậu là “truyền thông viên” và “nghệ sĩ phản chiến”.
* **Bà Bảy (Thổ):** Lời nói chân chất, kinh nghiệm sống và sự tin tưởng của bà có sức nặng trong cộng đồng dân cư, là “tường lửa” cộng đồng vững chắc nhất, giúp “patch” đi những tin đồn và “virus” dối trá. Bà là “influencer” đời thực.
Diệp Phàm thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy quyết tâm: “Sư phụ, con sẽ chứng minh rằng Đạo không phải là sự ẩn dật, mà là sự dấn thân. Đạo không phải là để tách biệt khỏi thế tục, mà là để soi sáng thế tục. Con sẽ ‘debug’ tận gốc con virus này, bảo vệ ‘hệ điều hành’ của thành phố, không để nó bị tha hóa.”
Anh lấy ra một mảnh giấy nhỏ và cây bút, bắt đầu phác thảo một “chiến lược đa chiều”. Anh vẽ sơ đồ các “mảnh ghép” và “chiến thuật” của mình, từng đường nét dứt khoát, rõ ràng như những dòng code được viết bởi một “senior developer” đầy kinh nghiệm.
Diệp Phàm gập mảnh giấy lại, đặt nó cạnh bộ đồng xu cổ. Một tia nắng ban mai đầu tiên chiếu qua cửa sổ, rọi vào quán “Phê”, tạo nên một không gian bình yên nhưng ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng. Cuộc chiến “debug” hệ thống Đà Nẵng đã chính thức bước sang một “level” mới, và Diệp Phàm, cùng “team” của mình, đã sẵn sàng “combat” đến cùng.