Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị
Chương 30: Âm Mưu Nhỏ Từ Lão Đại

Cập nhật lúc: 2026-07-06 12:35:42 | Lượt xem: 11

Tiếng chuông gió khẽ ngân, thanh mảnh, như một lời chào buổi sáng, hay một tín hiệu “online” từ vũ trụ. Diệp Phàm đang tỉ mẩn pha tách cà phê đầu tiên của ngày, động tác thanh thoát, chậm rãi, gần như thiền định. Ánh nắng sớm len lỏi qua tán cây bàng cổ thụ trước quán, vẽ những vệt sáng vàng óng lên nền gạch cũ, rọi vào không gian thanh tịnh của quán “Phê”. Cây phát tài ở góc quán xanh mướt, những chiếc lá non mơn mởn phô bày sức sống. Ly nước lọc trên quầy bar trong veo, phản chiếu sự yên bình. Diệp Phàm hít một hơi sâu, cảm nhận “tường lửa” tâm trí mình vững chắc, không còn “grey noise” từ Lão Đại làm phiền giấc ngủ. Mọi thứ cứ như một “hệ thống” vừa được “reset” hoàn hảo.
Bà Bảy đã ngồi ở bàn quen thuộc từ bao giờ, nhâm nhi tách trà gừng nóng hổi, khói bay nghi ngút. Bà đang buôn chuyện rôm rả với Mai – cô gái trẻ khách quen với mái tóc bob cá tính – về những tin tức khu phố.
“Thằng Khoa đó, chú Diệp hướng dẫn mát tay ghê,” Bà Bảy tấm tắc khen, giọng điệu như một “influencer đời thực” đang “quảng bá” sản phẩm. “Vẽ đẹp quá trời! Cả xóm ai cũng ra xem, chụp ảnh lia lịa, cứ như một điểm ‘check-in’ mới của Đà Nẵng vậy đó. Mấy bà hàng xóm khó tính nhất cũng phải gật gù khen, nói nó làm sống lại mấy cái ‘ký ức’ xưa cũ.”
Mai mỉm cười đồng tình, gật đầu lia lịa, điện thoại trên tay sẵn sàng “sync” với mọi thông tin hot. “Đúng rồi Bà Bảy. Em thấy mấy bức ảnh trên mạng ‘hot’ lắm. Anh Diệp đúng là ‘debugger vũ trụ’ mà, ai đến đây cũng được ‘fix bug’ hết. Em thấy ai cũng ‘happy’ hơn nhiều.”
Ông lão khách quen, chòm râu bạc phơ, ngồi đối diện, tay cầm tờ báo cũ, thỉnh thoảng ngẩng đầu cười hiền, gật gù tán thành. Không khí trong quán cứ thế trôi chảy êm đềm, như một “dòng code” hoàn hảo, không một “bug”.
BÙM!
Cánh cửa quán “Phê” đột ngột bị đẩy mạnh vào trong, tạo ra một tiếng va đập khô khốc, xé tan bầu không khí thanh bình. Một người phụ nữ trung niên, khoảng 45-50 tuổi, ăn mặc lôi thôi, tóc tai bù xù, từ ngoài hẻm xông thẳng vào quán. Khuôn mặt cô ta nhăn nhó, nước mắt giàn giụa, vẻ mặt đầy hoảng loạn và căm phẫn, như một “virus” vừa “crash” vào “hệ thống” đang chạy mượt mà.
“Thằng cha lừa đảo! Mày hại chết chồng con tao!” Cô ta la lối ầm ĩ, giọng nói the thé, chói tai, chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào Diệp Phàm. “Mày là đồ thầy bói dạo, dùng tà thuật dụ dỗ chồng tao, khiến ổng tán gia bại sản, giờ thì bỏ nhà đi rồi!”
Cô ta rút ra một lá bùa màu đỏ sẫm, cũ nát, rách tươm, chìa ra trước mặt Diệp Phàm như một “vật chứng” đầy “mã độc”. “Đây! Cái bùa chó má của mày! Mày đã bỏ bùa mê chồng tao!”
Tiếng la lối của người phụ nữ nhanh chóng thu hút sự chú ý. Như một hiệu ứng “domino”, đám đông hiếu kỳ từ đâu đổ ra, bắt đầu tụ tập bên ngoài quán. Nhiều người rút điện thoại ra, bật chế độ quay phim, livestream, sẵn sàng “bóc phốt”. Những tiếng xì xào, bàn tán nổi lên, như những “grey noise” nhiễu loạn tần số.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Âm Mưu Nhỏ Từ Lão Đại - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Cái quán này có vấn đề hả?”
“Trông chủ quán cũng hiền lành mà…”
“Chắc lại bùa ngải gì rồi. Mấy cái ‘thầy’ tâm linh bây giờ ghê lắm.”
“Nghe đồn quán này ‘yểm bùa’ cà phê thật đó!”
Diệp Phàm vẫn giữ thái độ điềm tĩnh tuyệt đối. Anh đặt nhẹ tách cà phê vừa pha xong xuống quầy, không một tiếng động. Ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào người phụ nữ, không hề có chút dao động. Anh “khán khí” trên người cô ta. Anh nhận ra luồng “khí vận” hỗn loạn của sự sợ hãi và tuyệt vọng, một “data” cảm xúc rất thật. Nhưng sâu bên trong, lại ẩn chứa một “mã độc” của sự giả dối, thao túng và oán giận không thuộc về chính cô ta, mà là “code” từ Lão Đại. Một “DDOS attack” tinh vi, nhắm thẳng vào uy tín của anh.
“Chồng tao ngày nào cũng về trễ, rồi ôm cái bùa này nói là ‘thay đổi vận mệnh’,” người phụ nữ tiếp tục la hét, nước mắt giàn giụa. “Giờ thì hết tiền, nhà cửa cầm cố, nó bỏ đi theo con khác rồi! Tất cả là tại mày, thằng cha Diệp Phàm!”
“Này cô kia! Sao lại nói bậy bạ thế?” Bà Bảy đứng bật dậy, khuôn mặt đỏ gay vì tức giận, giọng nói vang dội như một “tường lửa” cộng đồng. “Chú Diệp đây là người tốt, giúp đỡ biết bao nhiêu người rồi. Bếp nhà tôi lộn xộn chú ấy cũng sắp xếp lại cho gọn gàng, con trai tôi làm ăn thua lỗ chú ấy cũng khuyên bảo cho nó tìm ra hướng đi. Cô có bằng chứng gì không mà vu khống trắng trợn vậy?” Bà Bảy quay sang đám đông, giọng điệu đầy phẫn nộ. “Mấy người đừng có nghe cái con bé này nói bậy! Thằng cha Lão Đại đó mới là đồ lừa đảo! Chú Diệp đây là người chân chính!”
Mai cũng đứng dậy, giơ điện thoại lên quay, giọng nói bình tĩnh nhưng sắc bén, như một “debugger” chuyên nghiệp đang tìm kiếm “root cause”. “Cô nói anh Diệp lừa đảo, vậy anh ấy lừa cô bao nhiêu tiền? Chồng cô tên gì? Anh ấy đã làm gì cụ thể? Cô có bằng chứng rõ ràng không ạ?” Cô nàng lia máy quay về phía lá bùa và người phụ nữ, thu thập “dữ liệu” một cách cẩn thận.
Diệp Phàm khẽ gật đầu với Bà Bảy và Mai, ánh mắt trấn an họ. Sau đó, anh nhìn thẳng vào người phụ nữ, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, như thể đang “debug” trực tiếp vào tâm trí cô ta. “Thưa cô, tôi chưa từng gặp cô và chồng cô. Lá bùa này, không phải của tôi. Kiểu chữ và cách yểm khí này là của ‘kẻ lập trình’ khác, mang theo ‘mã độc’ của sự tham lam và dối trá.”
Anh khẽ gieo ba đồng xu cổ trên bàn, nhìn quẻ hiện ra rồi nói tiếp, giọng điệu trở nên sâu lắng hơn, như đang đọc một “dòng code” cổ xưa. “Quẻ cho thấy, cô đang gặp khó khăn thật sự, có một ‘mối hàn’ trong gia đình cô đã bị rạn nứt từ lâu. Nhưng nguyên nhân không phải từ tôi, mà từ một ‘kẻ lập trình’ khác, kẻ đã gieo ‘mã độc’ vào tâm trí chồng cô, và hứa hẹn những điều hảo huyền. Cô đang bị lợi dụng để ‘tấn công DDOS’ uy tín của tôi.”

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Âm Mưu Nhỏ Từ Lão Đại - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Khi Diệp Phàm nói về “virus”, “mã độc” và “kẻ lập trình” khác, người phụ nữ thoáng giật mình, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ và bối rối. Cô ta lắp bắp không nói nên lời, cố gắng chống chế nhưng không có bằng chứng nào xác thực. Lá bùa trên tay cô ta bỗng nhiên trở nên nặng trịch, như chứa đựng một sức nặng vô hình.
Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán, một số người cũng nhận ra sự mâu thuẫn trong lời kể của người phụ nữ.
“Lá bùa kia trông lạ quá…”
“Chắc lại chiêu trò của mấy ‘thầy’ online.”
“Nghe anh Diệp nói cũng có lý, bà này trông như bị ai đó xúi giục ấy.”
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên, ăn mặc giản dị, bước tới, nghe được câu chuyện. Đó chính là Ông Thành, người từng bị Lão Đại lừa mất tiền và được Diệp Phàm giúp đỡ ở chương trước. Ông Thành nhìn lá bùa trên tay người phụ nữ, rồi nhìn cô ta, nhận ra chiêu trò quen thuộc, khuôn mặt lộ rõ vẻ căm phẫn.
“Này cô, cô đừng có bị lừa! Cái lá bùa này, và cái chiêu trò này, giống hệt cái cách thằng cha Thầy Phát Tài đã lừa tôi ngày trước!” Ông Thành nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy căm phẫn, chỉ vào lá bùa và người phụ nữ. “Nó hứa hẹn đủ thứ về ‘long mạch’, ‘phát tài’, rồi bắt tôi mua bùa, khiến tôi mất trắng cả cơ nghiệp.” Ông Thành quay sang đám đông, giọng nói vang dội, như một “bản vá lỗi” cho những thông tin sai lệch. “Chủ quán đây là người chân chính, tôi đã được anh Diệp giúp đỡ thoát khỏi cảnh khốn cùng do thằng cha Phát Tài gây ra. Cô ta rõ ràng là bị thằng cha đó sai đến đây vu khống!”
Người phụ nữ tên Lụa hoàn toàn mất bình tĩnh, khuôn mặt tái mét. Cô ta không thể chống đỡ được nữa, ánh mắt hoảng loạn liếc nhìn xung quanh, như một “hệ thống” bị “crash” hoàn toàn. Cô ta vội vàng vứt “lá bùa” xuống đất, cúi gằm mặt và bỏ chạy khỏi quán trong sự xấu hổ và chỉ trích của một bộ phận đám đông. Tiếng la ó, xì xào chê trách vang lên, hướng về phía cô ta.
Đám đông giải tán dần, nhưng những hình ảnh và thông tin về vụ việc đã được lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội do Mai và những người khác quay được.
“May quá, chú Diệp!” Bà Bảy thở phào nhẹ nhõm, vỗ vai Diệp Phàm. “Nếu không có ông Thành đây thì không biết còn ồn ào đến bao giờ. Cái thằng cha Phát Tài đó đúng là đồ quỷ mà!”

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Âm Mưu Nhỏ Từ Lão Đại - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Mai tắt điện thoại, nhìn Diệp Phàm với ánh mắt ngưỡng mộ và tin tưởng hơn nữa. “Anh Diệp cứ bình tĩnh như không có gì luôn. Lúc nãy em quay được hết rồi, em sẽ đăng lên kèm lời giải thích, ‘bóc phốt’ thằng cha Lão Đại này luôn!”
Ông Thành gật đầu với Diệp Phàm, ánh mắt đầy biết ơn. “Cảm ơn anh Diệp đã ‘khai sáng’ cho tôi. Nhờ anh mà tôi mới không bị lừa thêm lần nữa.”
Diệp Phàm nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt kiên định nhìn ra ngoài cửa, nơi Lụa đã bỏ chạy. Anh biết rằng đây chỉ là một “âm mưu nhỏ”, một “DDOS attack” cấp thấp của Lão Đại, nhưng nó đã cho thấy Lão Đại đang ngày càng trực tiếp và táo tợn hơn, cố gắng “hack” vào “hệ thống” niềm tin của người dân.
Anh lại “khán khí” toàn thành phố, cảm nhận “grey noise” của Lão Đại vẫn còn đó, dai dẳng như một “phần mềm độc hại” bám trụ. Nhưng cũng có những luồng “khí vận” tích cực, thanh khiết đang được vun đắp từ những “mảnh ghép” của anh: Khoa với dự án nghệ thuật “Dòng Chảy Thời Gian” đang “hot” trên mạng xã hội, Hoàng Quân với các thử nghiệm “phong thủy code” đang dần tìm thấy “ngôn ngữ lập trình” mới, Thanh Tuyền với “skill” nhìn thấu bản chất đang “debug” giới thượng lưu. Ngay cả Bà Bảy cũng trở thành một “tường lửa cộng đồng” vững chắc, và Mai là một “supporter” nhiệt tình.
“Chiến dịch ‘debug’ toàn thành phố” sẽ còn dài và khó khăn hơn nữa, Diệp Phàm thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Nhưng anh không còn đơn độc. Anh sẽ dùng chính “đạo đi vào đời”, sự thật, trí tuệ và sự hợp lực của “team” để đẩy lùi bóng tối, “patch” lại “hệ thống” niềm tin, và “update” thành phố này bằng những giá trị chân chính.
***
Cùng lúc đó, trong văn phòng sang trọng, đầy đủ tiện nghi, với tầm nhìn bao quát cả thành phố Đà Nẵng, Lão Đại đang xoay xoay một chiếc nhẫn ngọc bích to bản trên ngón tay béo múp. Hắn nhếch mép cười khẩy khi tay sai cúi đầu báo cáo.
“Sếp, vụ ở quán ‘Phê’ không thành công. Con nhỏ Lụa bị lật tẩy rồi, có thằng cha nạn nhân cũ của mình đứng ra tố ngược lại.” Tay sai nói, giọng run run, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Ha!” Lão Đại cười khẩy, không hề bực tức, ngược lại còn tỏ vẻ tự mãn. “Một con tốt thí thôi mà. Dù sao thì tin đồn cũng đã lan ra rồi. Quan trọng là gieo rắc sự nghi ngờ. ‘Bug’ nhỏ không sao, miễn là ‘hệ thống’ bắt đầu lung lay.” Hắn nhấp một ngụm trà sâm, ánh mắt ranh mãnh.
Lão Đại đứng dậy, tiến lại gần cửa sổ lớn, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Hắn nhìn về phía con hẻm nhỏ nơi quán “Phê” của Diệp Phàm tọa lạc. “Cái thằng Đạo Sĩ đó, cứ tưởng mình là ‘debugger vũ trụ’ à? Để xem ta ‘update’ cho nó một ‘phiên bản’ mới, khó hơn gấp bội. Rồi nó sẽ biết, ai mới là ‘admin’ thực sự của cái thành phố này.”
Ánh mắt Lão Đại lóe lên vẻ tàn độc, như một “boss” cuối đang chuẩn bị cho “level” mới, đầy rẫy những cạm bẫy và “mã độc” tinh vi hơn. Cuộc chiến “debug” thành phố, chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8