Ẩn Sĩ Cafe Phố ThịChương 32: Thanh Tuyền Đối Mặt Với Đối Thủ
Tiếng chuông gió khẽ ngân, thanh mảnh, như một lời chào buổi sáng, hay một tín hiệu “online” từ vũ trụ. Diệp Phàm đang tỉ mẩn pha tách cà phê đầu tiên của ngày, động tác thanh thoát, chậm rãi, gần như thiền định. Ánh nắng sớm len lỏi qua tán cây bàng cổ thụ trước quán, vẽ những vệt sáng vàng óng lên nền gạch cũ, rọi vào không gian thanh tịnh của quán “Phê”. Cây phát tài ở góc quán xanh mướt, những chiếc lá non mơn mởn phô bày sức sống. Ly nước lọc trên quầy bar trong veo, phản chiếu sự yên bình.
Sau vụ “DDOS attack” từ con tốt thí Lụa của Lão Đại, Diệp Phàm cảm thấy “tường lửa” tâm trí mình đã được “update” lên phiên bản cứng cáp hơn. Những “grey noise” từ Cầu Rồng vẫn còn đó, dai dẳng như một “phần mềm độc hại” bám trụ, nhưng giờ đây chúng chỉ như những đoạn quảng cáo pop-up vô thưởng vô phạt, không còn khả năng “spam” vào tâm trí anh. Anh đã sẵn sàng cho “level” tiếp theo, và anh biết, “team” của anh cũng đang rục rịch “active”.
Hôm nay là một ngày quan trọng đối với Trần Thanh Tuyền.
***
**SCENE 1: TRƯỚC CUỘC HỌP – SỰ TỰ TIN VÀ LỜI HƯỚNG DẪN**
Sáng sớm, văn phòng của Trần Thanh Tuyền tại tầng 20 của tòa nhà chọc trời nhìn ra biển Đà Nẵng vẫn còn chìm trong ánh sáng dịu nhẹ của bình minh. Thanh Tuyền ngồi trước bàn làm việc, lưng thẳng tắp, tinh thần tỉnh táo đến lạ thường. Gương mặt cô rạng rỡ vẻ kiên định, không còn chút mệt mỏi hay u ám nào như những ngày trước đó.
Trên mặt bàn gỗ óc chó sáng bóng, bản hợp đồng “Thiên Đường Số” dày cộp đã được đánh dấu đỏ chói lọi ở mục 3.2 – điều khoản “bất khả kháng”. Bên cạnh là tách cà phê “Phê” còn nghi ngút khói, hương thơm Robusta nồng nàn quyện với chút sữa đặc thoang thoảng, một sự kết hợp giữa truyền thống và hiện đại mà chỉ Diệp Phàm mới có thể pha chế. Cô nhấp một ngụm, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa sự bình yên, như một “buff” tinh thần được kích hoạt.
“Nhìn vào những điều bị lãng quên, những mối quan hệ cũ tưởng chừng vô dụng.”
Lời của Diệp Phàm vang vọng trong đầu cô, rõ ràng như một “audio log” được phát lại. Chính nhờ câu nói đó, cô đã “debug” được một “bug” lớn trong cuộc đời mình – sự lãng quên Nguyễn Thu Hồng. Và giờ đây, Hồng, “pro gamer” trong giới luật pháp, đã trở thành “phao cứu sinh” cho cô.
Cô lướt qua tin nhắn từ Nguyễn Thu Hồng trên màn hình điện thoại. Dòng chữ ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, như một “patch note” quan trọng: “Tuyền, tớ đã kiểm tra thêm dữ liệu từ các báo cáo thời tiết và báo cáo kỹ thuật. Có bằng chứng rõ ràng về một sự cố ‘bất thường’ xảy ra đúng thời điểm đó. Nó không phải do lỗi con người. Điều khoản bất khả kháng của cậu hoàn toàn có thể áp dụng.”
Thanh Tuyền mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhõm, chứa đựng cả sự tự tin và một chút… thú vị. “Không phải do lỗi con người.” Cái cụm từ đó cứ lởn vởn trong tâm trí cô. Trước đây, cô sẽ chỉ coi đó là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, một lỗ hổng trong hệ thống dữ liệu. Nhưng giờ đây, sau khi tiếp xúc với Diệp Phàm, cô bắt đầu nhìn nhận mọi thứ dưới một lăng kính khác. Có những “dữ liệu” không thể đo lường bằng thuật toán, có những “bug” không thể sửa bằng code.
Cảm giác như cô vừa “unlock” một “skill” mới, một loại “tầm nhìn nhiệt” cho phép cô “scan” xuyên qua lớp vỏ logic và dữ liệu để thấy được những “khí vận” ẩn sâu.
Cô đứng dậy, chỉnh lại bộ vest công sở màu xám than lịch thiệp. Từng đường may sắc sảo, tôn lên vóc dáng thanh mảnh, cao ráo của một nữ cường nhân. Mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, khuôn mặt xinh đẹp, sắc sảo nhưng giờ đây toát lên vẻ tự tin và kiên định. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ kính khổng lồ. Đà Nẵng đang bừng tỉnh, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, dòng xe cộ bắt đầu tấp nập. Một thành phố hiện đại, năng động, nhưng bên dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng ấy, cô biết, có những dòng chảy vô hình đang vận động.
“Sẵn sàng ‘combat’, Tống Gia Phát.” Cô thì thầm, ánh mắt sắc bén như tia laser. “Lần này, tôi không ‘solo game’ đâu.”
***

**SCENE 2: CUỘC ĐỐI ĐẦU TẠI PHÒNG HỌP – HẠ GỤC BẰNG PHÁP LÝ**
Phòng họp cao cấp tại trụ sở công ty Thiên Phú của Tống Gia Phát được thiết kế sang trọng đến mức “flex” ra mặt. Bàn họp dài bằng đá cẩm thạch đen bóng loáng, ghế bọc da cao cấp, hệ thống đèn chiếu sáng tinh xảo. Mùi cà phê espresso đắt tiền lẫn với mùi nước hoa nam giới nồng nặc lảng bảng trong không khí.
Thanh Tuyền bước vào, không khí trong phòng như đông đặc lại. Tống Gia Phát, với vẻ ngoài bệ vệ, bụng phệ, mái tóc vuốt keo bóng lộn, đang ngồi đối diện cô, nhếch mép cười đầy tự mãn. Bên cạnh hắn là luật sư của hắn, ông Lộc, một người đàn ông trung niên với cặp kính gọng vàng và ánh mắt sắc lạnh, điềm tĩnh đến đáng sợ. Ông ta là một “boss” khó nhằn trong giới luật sư, nổi tiếng với khả năng “bẻ cong” luật pháp một cách tinh vi.
“Chào cô Tuyền.” Tống Gia Phát lên tiếng, giọng điệu giễu cợt, như thể hắn đang nói chuyện với một “newbie” vừa bước vào “server”. “Cô đến đây để thừa nhận thất bại của dự án chứ? Tôi đã chuẩn bị sẵn hồ sơ thanh lý hợp đồng rồi đấy. Đừng nói với tôi là cô muốn ‘report’ tôi vì… ‘lag game’ nhé?”
Thanh Tuyền không chút nao núng. Cô điềm tĩnh đặt chiếc cặp tài liệu xuống bàn, âm thanh khô khốc vang vọng trong phòng. “Ông Phát, tôi đến đây không phải để thừa nhận thất bại, mà để vạch trần sự gian lận của ông.”
Ông Lộc khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua Thanh Tuyền. “Cô Tuyền, cô nên cẩn trọng lời nói. Mọi điều khoản trong hợp đồng đều đã được ký kết rõ ràng. Việc ‘vu khống’ có thể bị truy cứu trách nhiệm pháp lý đấy.” Giọng ông ta trầm thấp, uy lực, như một “cảnh báo hệ thống”.
Thanh Tuyền lướt qua ông Lộc, ánh mắt tập trung vào Tống Gia Phát. “Mọi điều khoản, đúng vậy.” Cô nói, giọng cô vang lên rõ ràng, dứt khoát, như một “lệnh terminal” được thực thi. Cô lật nhanh đến trang hợp đồng đã được Nguyễn Thu Hồng đánh dấu đỏ. “Bao gồm cả điều khoản ‘bất khả kháng’ trong mục 3.2. Và tôi có bằng chứng cho thấy sự cố ‘System Crash’ của dự án chúng ta hoàn toàn nằm trong phạm vi điều khoản này.”
Tống Gia Phát vẫn cố giữ nụ cười khẩy, nhưng khóe mắt hắn đã bắt đầu co giật. “Bất khả kháng? Cô Tuyền, dự án này gặp lỗi kỹ thuật liên tục, đó là do năng lực của bên cô có vấn đề, không liên quan gì đến ‘trời’ hay ‘đất’ cả!”
“Ồ, thật sao?” Thanh Tuyền nhướn mày. “Vậy ông giải thích thế nào về báo cáo từ Trung tâm Khí tượng Thủy văn Đà Nẵng, ghi nhận một dao động điện từ cường độ cao bất thường, diễn ra trong vòng 15 phút, đúng vào thời điểm ‘System Crash’ xảy ra? Hay báo cáo của kỹ sư độc lập từ Đại học Bách Khoa, khẳng định lỗi này không thể được tạo ra bởi bất kỳ kịch bản lỗi phần mềm hay phần cứng thông thường nào, và có dấu hiệu của một ‘tác động bên ngoài’ phi vật lý?”
Cô trình bày một loạt tài liệu, từng bằng chứng được Nguyễn Thu Hồng “tổng hợp” và “phân tích” kỹ lưỡng, được in ra sắc nét và đặt ngay ngắn trên bàn. Có cả biểu đồ dao động điện từ, lời khai có chữ ký của kỹ sư, và cả một đoạn ghi âm ngắn của một nhân viên IT hoảng loạn nói về việc “cả hệ thống như bị ma ám”.
Tống Gia Phát và ông Lộc bắt đầu lộ rõ sự bối rối. Nụ cười tự mãn trên môi Tống Gia Phát tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt tái mét. Hắn nắm chặt tay dưới gầm bàn, các khớp ngón tay trắng bệch. Ông Lộc lật vội các trang hợp đồng, ánh mắt quét qua từng dòng chữ, tìm kiếm một kẽ hở, một “lỗ hổng” nào đó để “patch” lại tình hình, nhưng vô vọng. Những bằng chứng của Thanh Tuyền quá chặt chẽ, được “debug” kỹ lưỡng, không chừa một đường thoát.
“Đây là…” Ông Lộc lẩm bẩm, giọng ông ta không còn điềm tĩnh như trước. “Những dữ liệu này… rất bất thường.”
“Bất thường, đúng vậy.” Thanh Tuyền tiếp lời, giọng cô đanh thép. “Và theo điều khoản 3.2, Thiên Phú phải chịu trách nhiệm về những tổn thất do việc cố tình che giấu thông tin và không hợp tác trong quá trình điều tra sự cố ‘bất khả kháng’ này. Số tiền bồi thường sẽ không hề nhỏ đâu, ông Phát.”
Tống Gia Phát ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn đầy căm phẫn, như một “game thủ” vừa bị “hạ gục” bởi một “chiêu bài” không ngờ tới. Hắn biết, mình đã bị dồn vào đường cùng.
***

**SCENE 3: BÓNG ĐÊM LỘ DIỆN – SỰ HÉ LỘ CỦA THẾ LỰC NGẦM**
Không khí trong phòng họp trở nên căng như dây đàn. Tống Gia Phát, bị dồn vào thế bí, bất ngờ có một phản ứng kỳ lạ. Hắn rút điện thoại ra, không phải để gọi, mà chỉ lướt nhanh qua một tin nhắn. Tin nhắn đó hiển thị một biểu tượng hình con rồng uốn lượn, được cách điệu theo phong cách cổ xưa, màu đen tuyền trên nền đỏ thẫm. Nó lóe lên trong tích tắc, sau đó hắn cất điện thoại đi nhanh như chớp.
Ánh mắt hắn, từ bối rối và căm phẫn, bất ngờ chuyển sang một vẻ lạnh lẽo, đầy tự tin đến đáng sợ, như thể hắn vừa nhận được một “lệnh bài” mới, một “hướng dẫn chiến lược” từ một “admin” cấp cao hơn. Hắn khẽ vuốt nhẹ chiếc nhẫn đá màu đen tuyền trên ngón tay áp út. Chiếc nhẫn được chạm khắc tinh xảo hình một con mãnh thú lạ lẫm, đôi mắt đỏ rực như máu.
“Cô Tuyền,” Tống Gia Phát nói, giọng hắn trầm thấp, đầy đe dọa, không còn chút vẻ giễu cợt nào. “Cô nghĩ chỉ vài cái giấy tờ này có thể làm khó tôi sao? Cô nên biết, ở thành phố này, có những luật chơi không được viết trên giấy. Và có những ‘người’ cô không nên đụng vào.” Hắn nhấn mạnh từ “người”, như thể đó không phải là con người bình thường.
Thanh Tuyền cảm thấy một luồng lạnh sống lưng chạy dọc. Cô bối rối trong giây lát, như một “hệ thống” vừa nhận được một “cảnh báo virus” mới. Nhưng chỉ trong tích tắc, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Ông đang đe dọa tôi sao, ông Phát? Tôi sẽ không lùi bước.” Giọng cô vẫn kiên định, dù trong lòng đã dấy lên một cảm giác bất an.
Ông Lộc, luật sư của Tống Gia Phát, khẽ nhíu mày. Có vẻ ông ta cũng bất ngờ trước thái độ và lời nói của Tống Gia Phát. Ông ta liếc nhìn chiếc nhẫn đá đen trên ngón tay Tống Gia Phát, ánh mắt thoáng qua một tia lo ngại. “Cô Tuyền, chúng ta có thể xem xét lại…” Ông ta cố gắng xoa dịu tình hình, nhưng Tống Gia Phát phớt lờ.
Thanh Tuyền “khán khí” theo lời Diệp Phàm đã dạy. Cô tập trung vào chiếc nhẫn đá đen của Tống Gia Phát. Dưới “nhãn lực” của cô, chiếc nhẫn dường như tỏa ra một luồng khí xám xịt, nhớp nháp, một “grey noise” quen thuộc đến đáng sợ. Nó không phải là khí vận của một doanh nhân bình thường, mà là một thứ gì đó nặng nề, u ám, mang theo mùi của sự thao túng và lòng tham vô đáy. Nó giống hệt như cái “grey noise” từ những lời vu khống của Lão Đại mà cô đã nghe Diệp Phàm nhắc đến.
Cô giật mình. “Không phải chỉ là Tống Gia Phát…” Một “pop-up” cảnh báo hiện lên trong tâm trí cô. “Có một thế lực khác đứng sau hắn. Lão Đại… hay những kẻ liên quan đến hắn!” Cô nhận ra, đây không chỉ là một cuộc chiến kinh doanh, mà là một cuộc chiến của “Đạo” và “Tà”, một cuộc chiến mà cô đã vô tình bị kéo vào.
Thanh Tuyền đứng dậy, thu lại tài liệu, vẻ mặt kiên định nhưng ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. “Cuộc họp đến đây thôi. Tôi sẽ gửi cho ông Phát hồ sơ khiếu nại chính thức. Chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa.”
Cô quay người, bước ra khỏi phòng họp, để lại Tống Gia Phát với vẻ mặt bí hiểm, ánh mắt lạnh lẽo và ông Lộc đầy suy tư, nhìn theo bóng lưng cô với vẻ phức tạp.
***
**SCENE 4: QUÁN “PHÊ” – SỰ NHẬN BIẾT CỦA DIỆP PHÀM**
Quán “Phê” vẫn yên tĩnh, mùi cà phê dịu nhẹ lan tỏa, bản nhạc không lời du dương như xoa dịu mọi căng thẳng. Diệp Phàm đang tỉ mẩn lau dọn quầy bar, động tác chậm rãi, đều đặn. Anh cảm thấy tâm trí mình như một “server” được “uptime” liên tục, nhưng vẫn giữ được sự ổn định tuyệt đối.
Đột nhiên, anh khẽ nhíu mày. Bàn tay đang lau ly dừng lại. Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có thể thấy loáng thoáng một phần của khu trung tâm thành phố, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình.
Anh cảm nhận một luồng “khí vận” hỗn loạn, một sự kết hợp giữa lòng tham dữ dội, sự sợ hãi tột độ và một thứ tà khí quen thuộc đang cuộn trào từ hướng đó. Luồng khí này không chỉ là sự nhiễu loạn thông thường, mà nó có một “dấu ấn” đặc trưng, một “chữ ký số” riêng của Lão Đại, không thể lẫn vào đâu được. Anh biết, “boss” đã bắt đầu lộ diện, và “combat” đã thực sự diễn ra.

Diệp Phàm đặt tay lên bộ đồng xu cổ trên bàn thờ nhỏ, nhẹ nhàng xoay chuyển chúng theo một vòng tròn vô hình. Những đồng xu bằng đồng cũ kỹ, nhuốm màu thời gian, lấp lánh dưới ánh đèn. Anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm như tiếng gió xào xạc qua tán lá bàng.
“Lão Đại… ngươi đã bắt đầu lộ diện.” Diệp Phàm nhắm mắt, hình dung ra cảnh Thanh Tuyền đang đối mặt với những “mã độc” của hắn. “Nhưng ‘tường lửa’ của Tuyền đã cứng cáp hơn nhiều rồi. ‘Skill’ nhìn xuyên thấu của cô ấy đã ‘active’ đúng lúc.”
Anh nhấp một ngụm trà hoa cúc, vị thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh trấn an tinh thần. Ánh mắt anh kiên định nhìn về phía xa, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo của mình, như một “admin” đang theo dõi toàn bộ “hệ thống” và sẵn sàng “deploy patch” khi cần thiết.
***
**SCENE 5: THANH TUYỀN SUY NGHĨ – QUYẾT TÂM MỚI**
Thanh Tuyền lái chiếc xe Mercedes S-Class của mình về văn phòng, đầu óc quay cuồng với những gì vừa xảy ra. Chiếc nhẫn đá đen của Tống Gia Phát cứ ám ảnh cô, như một “virus” đã “install” vào tâm trí. Cái biểu tượng rồng uốn lượn trên điện thoại hắn, ánh mắt lạnh lẽo và lời đe dọa ẩn ý – tất cả như những “dữ liệu” mới đang được “process” liên tục trong đầu cô.
“Thế lực ngầm… Đây không chỉ là một cuộc chiến kinh doanh thông thường.” Cô tự nhủ, tay siết chặt vô lăng. “Lão Đại… hắn đang muốn ‘hack’ cả thành phố này sao? Hắn không chỉ nhắm vào tiền bạc, mà còn muốn thao túng cả ‘khí vận’ của Đà Nẵng?”
Cô dừng xe bên lề đường, hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp tim đang đập thình thịch. Sau phút giây bối rối, sự kiên định lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô rút điện thoại ra, nhìn vào số của Diệp Phàm. Cô do dự một chút. Gọi cho anh Diệp bây giờ có làm anh phân tâm không? Anh đã giúp cô quá nhiều rồi.
Cô quyết định gọi cho Nguyễn Thu Hồng trước. Dù sao, Hồng cũng là người hiểu rõ “luật chơi” của thế giới này.
“Hồng à, tớ vừa họp với Tống Gia Phát. Có chuyện lạ lắm…” Thanh Tuyền nói, giọng cô đầy vẻ nghiêm trọng.
Đầu dây bên kia, Nguyễn Thu Hồng, với sự nhạy bén của một luật sư hàng đầu, lập tức cảm nhận được sự bất thường. “Chuyện gì vậy Tuyền? Kế hoạch không ổn sao? Tớ đã tính toán rất kỹ rồi mà.” Giọng Hồng hơi lo lắng.
“Ổn, nhưng… có vẻ như có một bàn tay khác đang nhúng vào.” Thanh Tuyền cố gắng giải thích bằng những từ ngữ mà Hồng có thể hiểu. “Một thế lực mà chúng ta không thể nhìn thấy bằng mắt thường, không thể đưa ra tòa án.”
Nguyễn Thu Hồng im lặng một lúc, rồi giọng cô trở nên trầm hơn. “Tuyền, cậu đang nói về những thứ… phi khoa học sao?”
“Có lẽ vậy.” Thanh Tuyền thừa nhận, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. “Nhưng tớ nghĩ, tớ cần phải tìm hiểu sâu hơn về ‘dữ liệu’ này.”
Sau khi cúp máy với Hồng, Thanh Tuyền ngồi yên một lúc. Cô nhìn về phía quán “Phê” nằm khuất trong con hẻm, một nụ cười nhẹ, đầy quyết tâm, xuất hiện trên môi cô.
“Anh Diệp…” Cô thì thầm. “Có vẻ như ‘level’ mới đã đến thật rồi. Và em sẵn sàng ‘combat’ cùng ‘team’ của anh. Lần này, không phải chỉ vì dự án, mà là vì… ‘hệ điều hành’ của cả thành phố này.”
Thanh Tuyền khởi động xe, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết, hướng về phía trước. Cuộc chiến “debug” thành phố, giờ đây, đã có thêm một “mũi nhọn thâm nhập” đầy sắc bén, sẵn sàng đối đầu với mọi “mã độc” và “boss” mới. Cô biết, hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng cô không còn đơn độc.