Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị
Chương 36: Diệp Phàm Quyết Định Không Lùi Bước

Cập nhật lúc: 2026-07-06 13:05:57 | Lượt xem: 16

“Quay đầu là bờ, Diệp Phàm! Ngươi định dùng ba đồng xu rỉ sét và mấy giọt nước đắng nghét đó để chống lại thiên mệnh và quy củ ngàn năm của tông môn sao?”
Bầu trời Đà Nẵng chiều nay không có vẻ lãng mạn của những cặp đôi nắm tay nhau đi dạo dưới chân Cầu Rồng. Nó giống như một cái màn hình máy tính bị hỏng card đồ họa nặng, loang lổ những vệt đỏ quạch như máu, rồi nhanh chóng bị những tảng mây đen lên từng hồi ghê rợn qua khe cửa, thổi bay mấy chiếc lá bàng khô rụng đầy trước hiên quán “Phê”. Tiếng chuông gió treo trước cửa không còn ngân nga thanh tao nữa, mà đập liên hồi vào nhau xủng xoảng như tiếng còi báo động đỏ của một server đang bị hacker tấn công trực diện.
Diệp Phàm đứng sau quầy bar, tay vẫn cầm chiếc thìa dài bằng inox, lặng lẽ nhìn phong thư giấy dó màu vàng ố nằm trên bàn gỗ lim. Bức thư không có tem, không có dấu b thứ mùi hương của nhang tàn, tro lạnh và những luật lệ nghiêm khắc từ đỉnh núi cao quanh năm mây phủ. Nó nằm đó, nặng nề như một thông báo “bảo trì hệ thống bắt buộc” từ tổng công ty gửi xuống cho một chi nhánh nhượng quyền đang hoạt động chui ở vùng sâu vùng xa.
Anh khẽ thở dài, đưa tay vuốt dọc theo sợi dây chuyền mặt đá trầm tích núi lửa vừa đeo vào cổ. Mặt đá đen xù xì, lạnh ngắt chạm vào da thịt, mang lại một cảm giác vững chãi kỳSư Bá Thông à Sư Bá Thông,” Diệp Phàm lẩm bẩm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tự giễu. “Người ở trên núi cao ăn lộc của trời đất, hít thở linh khí thanh khiết, làm sao hiểu được cái khổ của một thằng đạo sĩ bán nước dạo dưới phố thị này? Ở đây, nếu không chịu ‘debug’ cuộc đời cho người ta, thì người ta sẽ bị cái thằng cha Lão Đại kia cài mã độc cho đến chết.”
Nghĩ đến Lão Đại – tức “Thầy Phát Tài” – Diệp Phàm lại thấy đầu mình hơi nhức. Cái gã béo phệ mặc áo gấm thêu rồng phượng lòe loẹt đó đang là một loại virus cực kỳ nguy hiểm, liên tục “spam” những quảng cáo phong thủy rác rưởi vào đầu óc những người dân nhẹ dạ cả tin của thành phố này. Hắn không chỉ lừa tiền, hắn đang làm ô uế cả luồng khí vận của Đà biết cúng bái cầu tài một cách mù quáng.
“Keng! Keng! Keng!”
Tiếng chuông gió ngoài cửa đột ngột reo vang, cắt đứt dòng suy nghĩ của Diệp Phàm. Cánh cửa gỗ quán “Phê” bị đẩy mạnh ra, và một bóng dáng quen thuộc hớt hải lao vào, mang theo cả luồng gió biển mằn mặn và hơi nước ẩm ướt của cơn bông sắp tới.
“Chú Diệp ơi là chú Diệp! Tôi nói chú nghe, cái thằng cha Thầy Phát Tài đó đúng là quân ăn cướp ban ngày mà!”
Bà Bảy chủ tiệm tạp hóa kế bên vừa bước vào đã la oai oái. Bà mặc bộ bà ba màu nâu giản dị, tóc búi cao hơi lệch sang một bên vì vội vã, tay vẫn còn cầm nguyên một cái muôi múc canh bằng inox. Gương mặt phúc hậu của bà đỏ bừng lên vì giận dữ, hai con mắt tinh anh thường ngàyội vàng đặt chiếc thìa xuống, mỉm cười nhẹ nhàng kéo một chiếc ghế gỗ ra cho bà: “Bà Bảy, có chuyện gì mà bà nóng nảy thế? Ngồi xuống uống chén nước lọc cho hạ hỏa đã nào.”
“Hạ hỏa cái nỗi gì!” Bà Bảy đập mạnh cái muôi xuống bàn, thở hổn hển. “Chú biết không, chiều nay con nhỏ bán quán nước đầu hẻm nó dắt cu Tí nhà tôi đi chơi. Thế quái nào lại đi ngang qua cái trung tâm tâm linh của thằng cha Phát Tài dưới có ‘vía nặng’, tương lai dễ bị ‘vong theo’ phá đường học hành. Rồi tụi nó dụ dỗ con nhỏ kia mua một cái ‘vòng tay thông minh trừ tà’ mạ vàng với giá năm triệu đồng! Năm triệu đó chú Diệp! Bằng cả nửa tháng doanh thu cái tiệm tạp hóa của tôi chứ ít gì!”
Diệp Phàm khẽ nheo mắt lại, nhẩm tính một chút. “Vbán bia kèm lạc” của Lão Đại.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Diệp Phàm Quyết Định Không Lùi Bước - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Thế bà có mua không?” Diệp Phàm hỏi, giọng vẫn điềm tĩnh.
“Mua cái con khỉ!” Bà Bảy nhổ nước bọt một cái rõ to đầy khinh bỉ. “Tôi mà thèm tin cái bọn lừa đảo đó à? Tôi nghe con nhỏ kia gọi điện xin tiền là tôi cầm ngay cái chổi quét nhà chạy thẳng ra đó chửi cho bà học dốt là vì nó lười chơi game suốt ngày, chứ vong nào thèm theo cái thằng nghịch như quỷ sứ đó? Có giỏi thì bảo cái vòng năm triệu của tụi bây hack cho nó được học sinh giỏi đi, bà mua mười cái!’. Thế là tụi nó im re, không dám ho he gì nữa.”
Diệp Phàm không nhịn được cười, gật đầu tán thưởng: “Bà Bảy ra tay đúng là bách chiến bách thắngườm anh một cái, nhưng rồi giọng bà chợt chùng xuống, đầy lo lắng. “Nhưng tôi thấy tội cho mấy người khác quá chú ạ. Chiều nay tôi thấy có mấy bà cụ bên hẻm An Hải, mặt mày hốc hác, cầm cả xấp tiền tiết kiệm đến xếp hàng mua cái bùa bình an của hắn. Tôi vô can ngăn thì bị tụi nó đuổi ra, bảo tôi là ‘người phàm mắt thịt’ không biết thiên, chú là người có học, lại hiểu biết phong thủy, chú không có cách nào trị cái thằng cha lừa đảo đó sao?”
Lời nói của Bà Bảy như một dòng nước ấm áp, len lỏi vào tâm trí Diệp Phàm, nhưng cũng đồng thời dội lên một gợn sóng suy tư sâu sắc. Anh nhìn đĩa bánh ít trần bà mang sang lúc sáng vẫn còn đặt trên quầy, rồi lại nhìn phong thư giấy dó cổ hủ của Sư Bá Thông. quả của thế tục. Sư Bá Thông bảo việc anh làm dưới này là nông cạn, là tự rước lấy phản phệ.
Nhưng nếu anh quay về, ai sẽ là người đứng ra che chở cho những người như Bà Bảy? Ai sẽ gỡ rối cho những tâm hồn trẻ tuổi đang bế tắc như Nguyễn Văn Khoa? Ai sẽ bảo vệ những người phụ nữ mạnh mẽ nhưng cô đơn như Trần Thanh Tuyền khỏi những cạm bẫy tinh vi của giới giới này còn có những quy luật vận hành kỳ diệu vượt xa những dòng code vô tri?
Đạo là gì?
Nếu Đạo chỉ là ngồi thiền trên vách đá ngắm mây bay, mặc kệ chúng sinh dưới chân núi đang chìm trong vũng lầy của sự lừa dối và đau khổ, thì thứ Đạo đó có khác gì một cái server chạy cực mượt nhưng không bao giờ cho người dùng truy cập? Một hệ thống đóng kín, dù có hoàn hảo đến đâu, cũng chỉ là một đống sắt vụn vô dụng.
“Đạo ở tâm, không ở hình tướng…” Diệp Phàm thầm thì lại lời dạy của Sư phụ. Đúng vậy, Đạo của anh phải là một “hệ điều hành” mở, là dấn thân, là dùng chính sự thật và trí tuệ để “patch” lại những lỗ hổng của cuộc đời.
“Bà Bảy yên tâm,” Diệp Phàm ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu chợt ló lâu. Hệ thống của hắn tuy phình to nhưng đầy lỗi bảo mật. Chúng ta sẽ từ từ quét sạch nó.”
“Ừ, tôi tin chú!” Bà Bảy gật đầu cái rụp, vẻ mặt hăm hở hẳn lên. “Có gì cần tôi làm chân chạy việc hay đứng ra làm chứng, chú cứ bảo nhé. Cái tiệm tạp hóa của tôi tuy nhỏ nhưng thông tin mật của cả cái quận này tôi nắm trong lòng bàn tay!”
Sau khi tiễn Bà Bảy ra về với cái muôi inox trên tay, quán “Phê” lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Nhưng sự tĩnh lặng lần này không còn mang vẻ chênh vênh của những ngày trước. Nó là sự im ắng trướcầy bar của Diệp Phàm khẽ rung lên. Là tin nhắn từ Trần Thanh Tuyền.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Diệp Phàm Quyết Định Không Lùi Bước - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Anh cầm máy lên, lướt ngón tay qua màn hình. Giọng điệu tin nhắn của cô nàng nữ cường nhân dạo này có vẻ đã “nhiễm” khá nhiều thuật ngữ công nghệ từ Hoàng Quân, nhưng vẫn giữ nguyên sự sắc sảo, dứt khoát:
*“Anh Diệp, tôi vừa chạy một đợt ‘scan’ hệ thống nhân sự theo đúng chỉ dẫn của anh. Đúng như anh dự đoán, Hoàng Minh – Phó Giám đốc kết với Tống Gia Phát để đẩy nhanh một chiến dịch quảng bá có sử dụng các vật phẩm phong thủy của Thầy Phát Tài nhằm thao túng dòng tiền của công ty. Tôi đang thu thập chứng cứ để ‘clear’ sạch sẽ cái bug này. Cảm ơn anh rất nhiều. Lần này, tôi quyết định không chơi solo game nữa.”*
Diệp Phàm mỉm cười nhẹ. “Tường lửa” của Thanh Tuyền quả nhiên đã nâng cấp lên một nữa. Với “tầm nhìn nhiệt” đã được khai mở, cô đã tự biết cách tìm ra “root cause” (nguyên nhân gốc rễ) của vấn đề.
Chưa kịp cất điện thoại, một thông báo khác lại hiện lên từ ứng dụng Discord. Lần này là từ Lê Hoàng Quân, gã lập trình viên thiên tài lập dị:
*“Anh Diệp, báo cáo thử nghiệm 2: Chậu cây cảnh đặt giữa bàn Nam và Túyầm bầm chửi thề khi commit code, Túy cũng đã chịu chia sẻ tài liệu API cho Nam. Tôi đang cố gắng dịch thuật toán Ngũ Hành sang ngôn ngữ Python để xây dựng một model AI dự đoán khí vận văn phòng. Dự án Thiên Đường Số đã hoạt động trở lại bình thường sau khi tôi dọn dẹp cái tủ gỗ ở góc Tây Bắc. Thật phi logic, nhưng dữ liệu thực tế không biết nói dối. Tôi nghĩ tôi cần đến quán của anh để nạp thêm ‘data’.”*
Diệp Phàm khẽ lắc đầu cười khổ. Cái gã Hoàng điều đó tốt. Sự hoài nghi bảo thủ của Quân đã hoàn toàn bị phá vỡ, thay vào đó là một tư duy rộng mở, sẵn sàng tiếp nhận những quy luật vô hình của vũ trụ.
Nhìn vào màn hình điện thoại, Diệp Phàm cảm nhận được một luồng khí vận vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ đang kết nối những con người này lại với tường lửa, Nguyễn Văn Khoa bay bổng và đầy sức sống như một dòng chảy nghệ thuật thanh lọc tâm hồn, còn Bà Bảy chính là một “influencer” đời thực có khả năng lan tỏa năng lượng tích cực đến từng ngõ ngách của khu phố.
Họ chính là “team” của anh. Những mảnh ghép hoàn hảo mà anh đã vô tình đặt vào đúng vị trí của họ trong trận đồ lớn này.
“Sư phụ,” Diệp Phàm nhìn lên trần nhà, nơi những hạt bụi li ti đang nhảy múa dưới ánh đèn vàng ấm áp. “Người lấy chính mình và cứu lấy những người xung quanh nhờ vào một chút gợi mở của con. Con không thay đổi số mệnh của họ. Con chỉ giúp họ dọn dẹp rác thải hệ thống để họ tự chạy chương trình của đời mình một cách tốt nhất.”
Anh bước đến bàn gỗ lim, cầm phong thư giấy dó của Sư Bá Thông lên. Thay vì sợ hãi hay trốn tránh, Diệp Phàm cảm thấy lòng mình thanh thản hơn bao giờ hết. Anh rút từ trong túi tạp dề ra một cây bút máy bơm mực đen – món quà mà Nguyễn Văn Khoa đã tặng anh ngòi bút vào mực, rồi bắt đầu viết thư hồi đáp cho vị trưởng lão nghiêm khắc của Thanh Tịnh Phái. Nét chữ của anh bay bướm, phóng khoáng nhưng ẩn chứa một nội lực thâm hậu, từng nét bút ấn xuống giấy đều mang theo luồng khí vận kiên định của đá núi lửa:
*“Kính gửi Sư Bá Thông,*

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Diệp Phàm Quyết Định Không Lùi Bước - Ảnh minh họa phân cảnh 3

*Đệ tử Diệp Phàm cúi đầu bái lạy.*
*Phong Sư Bá về việc can thiệp thế tục sẽ dẫn đến phản phệ, làm ô uế đạo hạnh.*
*Nhưng Sư Bá ơi, Đạo của Thanh Tịnh Phái là Đạo của núi cao sương mù, còn Đạo của Diệp Phàm là Đạo của khói bụi phố thị. Núi cao có vẻ đẹp của sự thanh tịnh, nhưng phố thị cũng có cái hay của sự dấn thân. Nếu tất cả những thông tắc bể phốt vận mệnh cho chúng sinh dưới này?*
*Thành phố Đà Nẵng này đang bị một loại dịch bệnh tâm linh hoành hành. Những kẻ lừa đảo như Lão Đại đang dùng tà thuật để đầu độc đầu óc người dân, biến họ thành những con rối của lòng tham và sự sợ hãi. Đệ tử không thể khoanh tay đứng nhìn.*
*Đệ tử không đơn độc. Đệ tử đã tìm thấy những đồng đạo của riêng mình – những người phàm bình thường nhưng có trái tim chân chính và dũng cảm. Họ chính sâu. Đệ tử sẽ ở lại đây, tại quán cà phê nhỏ này, tiếp tục pha những tách cà phê đắng và gieo những quẻ Dịch chân thật. Đệ tử sẽ chứng minh cho Sư Bá thấy, Đạo không ở đâu xa xôi, Đạo nằm ngay trong chén nước, hạt cơm, và trong sự bình yên của mỗi con người giữa lòng phố thị hối hả.*
*Nếu có phản phệ, đệ tử xin tự mình gánh chịu.*àm khẽ thổi nhẹ cho mực mau khô. Anh gấp tờ giấy lại một cách vuông vắn, nhét vào trong phong bì giấy dó cũ, rồi dùng sáp ong đỏ đóng ấn một ký hiệu quẻ Đỉnh (鼎) lên miệng thư.
Vừa lúc đó, ngoài hiên quán vang lên tiếng bước chân chậm rãi. Một bóng dáng gầy gò, mặc bộ đồ vải thô màu xám bạc đang đứng đợi dưới cơn mưa giông bắt đầu nặng hạt. Đó chính là người đưa thư già nua lúc sáng – vị sứ giả bí ẩn của Thanh Tịnh Phái vạt áo sơ mi của anh tung bay, nhưng anh không hề né tránh. Anh đưa phong thư đã đóng dấu sáp đỏ cho ông lão.
Người đưa thư già nhìn phong thư, rồi lại ngước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm, kiên định của Diệp Phàm. Đôi mắt sâu hoắm của ông lão khẽ dao động, như thể ngạc nhiên trước luồng khí vận mạnh mẽ, không chút sợ hãi đang tỏa ra từ người đạo sĩ trung niên hai viên sỏi cọ vào nhau dưới lòng suối cạn. “Sư Bá Thông một khi đã ra tay, sẽ không có chỗ cho sự khoan nhượng. Quay về núi, cậu vẫn là một đạo sĩ thanh cao. Ở lại đây, cậu chỉ là một kẻ bán nước dạo bị người đời dèm pha.”
Diệp Phàm mỉm cười, nụ cười lãng tử và tự tại vô cùng: “Bán nước dạo thì đã sao? Cà phê của tôi ngon, khách hàng của tôi thích, thế là đủ rồi. Phiền ông mang bức thư này về cho Sư Bá. Bảo ông ấy rằng, server của tôi đã chạy ổn định, không có nhu cầu reset về phiên bản cũ.”
Người đưa thư già im lặng một lúc lâu, rồi khẽ cúi đầu nhận lấy bức thư. Ông xoay người, bước nhanh vào màn mưa trắng xóa của Đà Nẵng, bóng dáng gầy gò nhanh chóng biến mất như một làn khói xám nhạt nhòa giữa những cao ốc hiện đại lung linh ánh đèn.
Diệp Phàm đóng cửa quán lại, ngăn cách hoàn toàn cơn bão táp gào thét bên ngoài. Anh đi đến quầy bar, bưng tách cà phê Robusta nóng hổi vừa pha xong lên, nhấp một ngụm nhỏ.
Vị đắng đậm đà, mạnh mẽ của cà phê nguyên chất lan tỏa trên đầu lưỡi, kéo theo một hậu vị ngọt ngào, ấm áp đọng lại nơi cuống họng.
Anh nhìn sợi dây chuyền đá núi lửa trước ngực, cảm thấy một luồng năng lượng nóng hổi, kiên định đang chạy dọc khắp cơ thể. Đúng vậy, anh sẽ không lùi bước. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và “Đạo Sĩ Cafe Phố Thị” đã sẵn sàng dấn thân vào dòng chảy hỗn loạn của nhân gian để tìm kiếm sự bình yên chân thật nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8