Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 11: Lời Cảnh Báo Từ Nước Sông Hàn

Cập nhật lúc: 2026-07-08 14:31:13 | Lượt xem: 18

“Anh Phi, vậy… chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” An An hỏi, giọng cô đã không còn run rẩy, thay vào đó là sự kiên định đến lạ lùng. Cô nhìn Diệp Phi, ánh mắt rực lửa của một phóng viên đã tìm thấy chân lý, như thể vừa được khai sáng một thế giới mới toanh đầy drama và content.
Diệp Phi khẽ thở dài, chiếc trâm cài tóc hình hoa sứ vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay anh, lạnh lẽo nhưng lại mang một sức nặng vô hình. Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ khách sạn cũ kỹ, nơi màn mưa vẫn xối xả, giăng mắc tấm màn bạc phủ kín cả thành phố. Sắc mặt anh vẫn còn hơi tái đi sau cú đối đầu tinh thần vừa rồi, nhưng ánh mắt thì sắc bén hơn bao giờ hết.
“Chúng ta… cần phải đi đến một nơi khác.” Diệp Phi đáp, giọng anh trầm khàn, như thể mỗi lời nói đều phải dốc hết sức lực. Anh không nhìn An An, chỉ chăm chú vào dòng nước mưa đang chảy xiết qua ô cửa kính vỡ, như thể đang đọc một thông điệp vô hình nào đó từ vũ trụ. “Cái mùi hoa sứ này… nó không chỉ vương vấn ở đây. Và cái cảm giác trống rỗng kia… cũng không chỉ giới hạn trong bốn bức tường này đâu.”
An An chớp mắt. “Ý anh là… Sông Hàn?” Cô nhanh nhạy đoán ra. Dù sao thì, cô cũng là phóng viên mà, khả năng liên kết thông tin phải gọi là đỉnh của chóp.
Diệp Phi khẽ gật đầu, môi mím chặt. “Đúng vậy. Sông Hàn là huyết mạch của thành phố này. Nếu có gì đó bất thường… thì nó sẽ là nơi đầu tiên cảm nhận được. Và cũng là nơi đầu tiên bị ảnh hưởng.”
Nói đoạn, anh quay người, bước ra khỏi khách sạn đổ nát. An An vội vàng thu dọn đồ đạc, siết chặt máy ảnh, rồi chạy theo anh. Cơn mưa vẫn không ngớt, như muốn gột rửa đi những dấu vết kinh hoàng vừa xảy ra, nhưng lại càng khiến không khí thêm phần nặng nề, u ám.

Diệp Phi và An An đứng dưới chân Cầu Rồng, nơi ánh đèn rực rỡ của cầu phản chiếu xuống dòng sông Hàn cuồn cuộn. Buổi tối muộn ở Đà Nẵng, dù mưa lất phất và gió se lạnh, nhưng vẫn có vài cặp đôi hoặc khách du lịch đứng trú mưa dưới gầm cầu, cố gắng chụp vài bức ảnh check-in ảo diệu với biểu tượng rồng phun lửa. Tiếng còi xe thưa thớt từ trên cầu vọng xuống, hòa lẫn vào tiếng mưa rơi và tiếng sóng vỗ. Tuy nhiên, một cảm giác tĩnh lặng đến rợn người vẫn bao trùm lấy không gian xung quanh Diệp Phi và An An, như thể một tấm màn vô hình đã được kéo lên, ngăn cách họ với thế giới ồn ào bên ngoài.
Diệp Phi đứng lặng lẽ, chiếc áo khoác màu xám than đã bạc phếch ướt đẫm nước mưa, dính chặt vào người, càng khiến anh trông gầy gò và uể oải hơn. Đôi mắt sâu thẳm, đen như đáy giếng, anh nhìn về phía dòng sông đang tối đen, cuồn cuộn chảy. Anh đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước đang chảy xiết, cảm nhận từng dòng năng lượng vô hình. Ngay lập tức, chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh lại nhói lên, âm ỉ một cách khó chịu, như có ai đó đang dùng kim châm vào từng thớ gỗ.
An An đứng cách Diệp Phi một bước chân, siết chặt máy ảnh trong tay. Cô nhìn Diệp Phi với vẻ mặt vừa lo lắng vừa tò mò. Cô cảm nhận được một làn hơi lạnh lẽo đặc biệt từ dòng sông, khác hẳn cái lạnh của gió mưa. Nó không phải cái lạnh buốt thấu xương như khi ở khách sạn cũ, mà là một cảm giác âm u, nặng nề, như có hàng ngàn câu chuyện buồn đang bị nhấn chìm dưới dòng nước kia. Da gà cô nổi lên từng đợt, cảm giác như có ai đó đang thổi phù phù vào gáy mình.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Lời Cảnh Báo Từ Nước Sông Hàn - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Diệp Phi khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, như muốn nuốt trọn cả dòng sông vào trong lồng ngực. Khuôn mặt anh nhăn lại, những nếp nhăn mệt mỏi hằn sâu hơn, như đang chịu đựng một nỗi đau vô hình, một gánh nặng không thể gọi tên.
“Sông… đang than vãn.” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng anh khàn đặc, như nói với chính mình hơn là với An An. Anh mở mắt ra, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào dòng nước đang chảy xiết, ánh đèn vàng vọt từ cầu rồng hắt xuống, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt sông, nhưng lại không thể xua đi cái vẻ u ám, nặng nề. “Không phải tiếng sóng. Là những lời ai oán bị nhấn chìm. Dòng chảy này… không còn là của tự nhiên nữa. Nó bị bóp nghẹt, bị rút cạn.”
An An giật mình trước lời nói của Diệp Phi. Cô cảm thấy một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, như có ai đó đang thì thầm ngay sau gáy mình, dù xung quanh chỉ có tiếng mưa và tiếng gió. Cô vội vàng quay đầu lại, nhưng chỉ thấy màn đêm đen kịt và những ánh đèn xa xăm.
“Anh Phi, anh thấy gì vậy?” An An lắp bắp hỏi, giọng cô hơi run run. “Em… em thấy lạnh quá. Một cái lạnh rất lạ… như có ai đó đang nhìn mình vậy.”
Diệp Phi quay sang nhìn An An, ánh mắt anh hơi nheo lại. “Cô An An cũng cảm nhận được rồi sao?” Khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng, nhưng không có lấy một tia vui vẻ, chỉ là sự chấp nhận một cách bất đắc dĩ. “Tốt. Điều đó có nghĩa là cô đã thực sự thức tỉnh.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt lại hướng về phía cầu Rồng, nơi những ánh đèn vẫn lấp lánh như muốn xua đi bóng tối. “Kẻ đó… hắn không chỉ thao túng linh hồn. Hắn còn đang cố gắng thao túng cả linh khí của thành phố này. Một tay chơi hệ biến thái, thích vọc vạch cả phong thủy thành phố luôn chứ đùa.”
*Cái cảm giác trống rỗng này…* Diệp Phi nghĩ, cảm giác mệt mỏi lại ập đến, như thể anh vừa chạy marathon xuyên Việt. *Giống hệt như khi Cô Hồn Nương bị hủy hoại. Nhưng đây là cả một dòng sông. Hắn đang làm gì vậy? Hắn muốn biến Đà Nẵng thành cái chợ linh hồn à? Bộ muốn mở chi nhánh âm phủ hay gì?*

Khi Diệp Phi đang nói, ánh đèn từ Cầu Rồng bỗng chớp nháy một cách bất thường. Đầu tiên là một nhịp, rồi hai nhịp, rồi cả một đoạn đèn trên thân cầu bỗng vụt tắt, sau đó lại sáng lên, tạo ra những vệt sáng lướt nhanh, chập chờn trên mặt nước, như một thước phim kinh dị đang chiếu chậm. Tiếng ồn ào từ phía những người trú mưa dưới gầm cầu cũng bỗng im bặt, ai nấy đều ngước nhìn lên với vẻ hoang mang.
An An nheo mắt nhìn theo, cố gắng định hình những vệt sáng kỳ lạ đó. Và trong một khoảnh khắc, cô thấy rõ ràng một bóng trắng mờ ảo, như một tà áo dài, lướt qua rất nhanh trên mặt sông, hòa lẫn vào ánh đèn chập chờn rồi biến mất. Bóng trắng đó mang theo một cảm giác bi thương tột độ, như hàng ngàn tiếng nấc nghẹn ngào bị nén chặt, khiến An An rùng mình, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng còn rõ rệt hơn bao giờ hết.
“Anh Phi… em… em vừa thấy…” An An lắp bắp, đôi mắt mở to, chỉ tay về phía mặt sông, nơi cái bóng trắng vừa lướt qua. “Một cái bóng trắng… nó… nó mặc áo dài…”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Lời Cảnh Báo Từ Nước Sông Hàn - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Diệp Phi quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm quét qua nơi An An vừa chỉ. Anh không thấy gì, chỉ còn lại những vệt sáng chập chờn từ ánh đèn cầu Rồng. Nhưng chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh bỗng nóng rực lên, nóng bỏng như bị dí một thanh sắt nung đỏ, rồi lại lạnh buốt đột ngột, như thể một luồng năng lượng cực mạnh vừa đi qua, để lại một dấu ấn âm ỉ.
Anh không nói không rằng, vội vàng rút chiếc trâm cài tóc hình hoa sứ từ trong túi áo ra. Ngay lập tức, chiếc trâm rung lên bần bật, từng chi tiết hoa sứ tinh xảo như đang run rẩy. Ánh bạc đã xỉn màu của chiếc trâm bỗng chốc như phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, yếu ớt, chỉ đủ để soi rõ hình khắc hoa sứ trên đó, rồi nhanh chóng tắt lịm, trở lại vẻ cũ kỹ, vô tri như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Cô thấy nó sao? Cô An An… cô đã thấy gì?” Diệp Phi hỏi, vẻ mặt anh căng thẳng, không còn chút uể oải nào, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một chút gì đó đau xót.
An An kể lại những gì cô thấy, đôi mắt vẫn còn sự kinh hoàng. Cô miêu tả cái bóng trắng như một tà áo dài, lướt đi vô định trên mặt nước, mang theo một nỗi buồn không thể diễn tả.
Diệp Phi nhìn chiếc trâm trong tay, ánh mắt anh đượm buồn. “Đó… có lẽ là dư ảnh của Cô Hồn Nương. Hoặc là một mảnh chấp niệm cuối cùng của cô ấy, bị dòng sông cuốn đi, bị chính kẻ đó hủy hoại đến tận cùng.” Anh siết chặt chiếc trâm trong tay, vẻ mặt đầy phẫn nộ, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. “Hắn đã biến cô ấy thành nhiên liệu. Rồi quẳng đi như rác rưởi. Đúng là đồ tồi, dùng xong rồi vứt, lại còn vứt xuống sông nữa chứ, đúng là thiếu ý thức môi trường.”
An An bàng hoàng, cảm giác bi thương từ bóng trắng kia giờ đã có lời giải đáp. Cô cảm thấy ghê tởm kẻ đứng sau, một nỗi căm phẫn dâng trào trong lòng. Hắn không chỉ tàn nhẫn mà còn vô nhân đạo đến mức tận cùng.
Diệp Phi ngước nhìn xa xăm về phía thượng nguồn sông Hàn, nơi những tòa nhà cao tầng vẫn lấp ló trong màn mưa, như những ngọn nến khổng lồ đang cháy dở. “Dòng sông này… là nơi tụ hội của bao nhiêu linh hồn. Kẻ đó… hắn đang thu hoạch. Không phải chỉ một linh hồn. Mà là hàng ngàn. Hắn đang biến cả dòng sông thành một cái máy xay sinh tố linh hồn khổng lồ để làm năng lượng cho bản thân.”

Diệp Phi lại nhắm mắt, tập trung hơn bao giờ hết. Anh đặt cả hai tay lên thành cầu, cảm nhận sự rung động từ dòng nước, từ những linh hồn đang bị bóp nghẹt dưới đó. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh nhói lên liên tục, không còn âm ỉ nữa mà là một cơn đau dữ dội, như một tiếng chuông cảnh báo khẩn cấp, vang vọng trong tâm trí anh.
Trong tâm trí Diệp Phi, anh thấy một hình ảnh chớp nhoáng, rõ ràng đến đáng sợ: không phải là một cánh cổng đơn thuần, mà là một “mạng lưới” vô hình, đen kịt, như những rễ cây khổng lồ đang lan rộng dưới lòng sông, hút cạn linh khí từ mọi ngóc ngách của Đà Nẵng. Những sợi rễ đen đó không ngừng vươn dài, kéo theo vô số linh hồn yếu ớt, rồi dẫn tất cả về một điểm duy nhất… một nơi nào đó sâu thẳm dưới lòng đất, như một cái hố đen đang nuốt chửng mọi thứ.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Lời Cảnh Báo Từ Nước Sông Hàn - Ảnh minh họa phân cảnh 3

“Không phải chỉ là thu hoạch.” Diệp Phi nói, giọng anh khàn đặc, đầy áp lực, như thể anh đang cố gắng đẩy lùi một thứ gì đó vô hình. “Hắn đang xây dựng. Một thứ gì đó… một ‘dòng chảy ngược’ của oán khí, đang được dẫn về… để phá vỡ.”
“Phá vỡ cái gì, anh Phi?” An An hỏi, giọng cô run rẩy, cảm giác lo sợ dâng lên tột độ. Cô không hiểu rõ lắm những gì Diệp Phi nói, nhưng cảm giác nguy hiểm thì rõ mồn một.
Diệp Phi mở mắt, ánh nhìn anh đầy lo âu, nhưng cũng vô cùng kiên định. Anh nhìn thẳng vào An An, đôi mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu cả tâm can cô. “Phong ấn. Lời cảnh báo của Ông Kim… không phải là nói suông. Hắn muốn phá vỡ phong ấn cổ xưa dưới lòng Đà Nẵng. Để giải thoát… thứ gì đó. Một con boss ẩn mà chúng ta còn chưa đủ level để đánh.”
An An tái mặt. Cô nhớ lại lời Diệp Phi đã nói về “kẻ phá vỡ cân bằng”, và những câu chuyện Ông Kim đã từng bóng gió kể về những bí mật cổ xưa của thành phố. Mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng một cách rợn người.
Diệp Phi nhìn xuống chiếc trâm cài tóc hình hoa sứ trong tay, rồi ngước lên nhìn thành phố Đà Nẵng rực rỡ ánh đèn trong màn mưa. Một cảm giác bất lực xen lẫn căm phẫn dâng lên trong lòng anh. “Nếu phong ấn đó bị phá vỡ, Đà Nẵng sẽ không còn là Đà Nẵng nữa. Nó sẽ trở thành… một vùng đất của cái chết, nơi oán khí nuốt chửng mọi thứ. Một cái chốn mà ngay cả tôi cũng không muốn sống, chứ đừng nói là ‘phê’.”
Anh siết chặt chiếc trâm, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên định. *Thảo Nhi… con bé đang ở nhà. Mình không thể để điều đó xảy ra. Không thể để con bé bị kéo vào một thế giới như vậy. Mình phải bảo vệ con bé. Và cả cái quán cà phê nhỏ của mình nữa.*
Diệp Phi quay người, bước đi, không một lời giải thích thêm. An An vội vàng đuổi theo, đôi chân cô lảo đảo nhưng ánh mắt thì đầy quyết tâm.
“Về thôi, cô An An. Chúng ta có rất nhiều việc phải làm.” Diệp Phi nói, giọng anh trầm ổn, không quay đầu lại.
An An gật đầu mạnh mẽ, sự sợ hãi ban đầu đã nhường chỗ cho quyết tâm tột độ. Cô biết, cuộc chiến này không chỉ của riêng Diệp Phi nữa. Cô đã là một phần của nó, và cô sẽ không lùi bước.
Dòng sông Hàn vẫn chảy, ánh đèn Cầu Rồng rực rỡ dường như không thể xua tan được cái lạnh lẽo, nặng nề đang âm thầm lan tỏa khắp thành phố. Tiếng chuông gió ở quán Phê, dù ở xa, dường như cũng đang rung lên một cách bất an, *leng keng, leng keng*, như một lời cảnh báo trầm mặc cho một cơn bão lớn sắp ập đến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8