Cà phê xem bói Trừ TàChương 10: Dư Ảnh Của Nỗi Sợ Hãi Cổ Xưa
“Đứng dậy đi, cô phóng viên. Giờ không phải lúc để ngồi ngắm kiến đâu.”
Giọng Diệp Phi khô khốc, vang lên giữa không gian tĩnh lặng đến rợn người của sảnh khách sạn cũ. An An vẫn còn ngồi bệt dưới sàn nhà mục nát, hai tay chống xuống đất, run rẩy bần bật như chiếc lá trước gió. Mái tóc nhuộm highlight thời thượng của cô giờ đây bết bát, rối bời, vài sợi dính chặt vào khuôn mặt nhợt nhạt, trắng bệch vì sợ hãi. Đôi mắt sắc sảo thường ngày giờ trợn tròn, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, nơi vừa rồi Diệp Phi vung tay.
Mưa bên ngoài vẫn ào ạt, tiếng gió rít qua những ô cửa kính vỡ tạo thành những âm thanh ai oán, nhưng tất cả đều như bị bóp nghẹt, bị nuốt chửng bởi một sự im lặng đáng sợ bên trong khách sạn. Sự tĩnh mịch ấy không phải là vẻ thanh bình, mà là sự vắng lặng của cái chết, của những điều không nên tồn tại.
Diệp Phi chìa bàn tay ra trước mặt An An. Ngón tay anh thon dài, xương xương, ẩn hiện những vết chai sần do cầm tách cà phê và đôi khi là… kiếm chỉ. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh giờ đã nguội lạnh, nhưng vẫn còn âm ỉ những nhịp nhói đau, như một vết bỏng vừa mới lành. Anh nhìn An An, ánh mắt uể oải thường trực nay có thêm chút mệt mỏi, nhưng vẫn sắc bén và cảnh giác tột độ.
An An chớp mắt liên tục, như cố gắng xua đi hình ảnh bóng đen đáng sợ vừa lướt qua trong gương và cảm giác lạnh buốt thấu xương. Cô đưa mắt nhìn bàn tay Diệp Phi, rồi lại nhìn lên khuôn mặt anh, giọng nói run rẩy đến mức khó nghe.
“Anh Phi… em… em không thở nổi. Vừa rồi là cái gì vậy?”
Cô phóng viên trẻ cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân vẫn còn mềm nhũn. An An bám chặt lấy cánh tay Diệp Phi, cơ thể cô vẫn run lên từng đợt. Da thịt cô lạnh toát, không phải vì cái lạnh của cơn mưa Đà Nẵng, mà là cái lạnh của nỗi sợ hãi thuần túy, của sự tiếp xúc cận kề với một thứ không thuộc về thế giới này.
Diệp Phi giữ An An đứng vững, bàn tay anh siết nhẹ vào khuỷu tay cô, như một lời trấn an vô thức. Anh không trả lời ngay, mà quét mắt khắp sảnh khách sạn. Tấm gương lớn bị nứt hình zigzag vẫn đứng đó, phản chiếu một phần sảnh hoang tàn và hình ảnh méo mó của hai người. Anh hít một hơi sâu, cố gắng cảm nhận luồng năng lượng còn sót lại trong không khí. Mùi hoa sứ trắng nồng nặc vẫn vương vấn, nhưng giờ đây, anh còn ngửi thấy một mùi tanh tưởi, mục ruỗng rất nhẹ, ẩn dưới lớp hương thơm ngào ngạt ấy, như một thứ gì đó đang phân hủy từ bên trong.

“Là một oán linh… hoặc từng là một oán linh,” Diệp Phi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm khàn. “Giờ thì nó biến mất rồi, nhưng thứ nó để lại thì vẫn còn.”
An An nhìn quanh quất, cố gắng bật đèn flash máy ảnh để rọi vào những góc tối, nhưng ánh sáng yếu ớt của nó chỉ càng làm tăng thêm vẻ ma quái cho không gian. “Biến mất? Nhưng… nó đã tấn công anh mà! Em thấy rõ ràng mà!” Cô chỉ vào vết nứt hình zigzag trên tấm gương, như một bằng chứng.
Diệp Phi bước về phía tấm gương, chạm nhẹ vào vết nứt vừa dài thêm một chút sau cú tấn công ban nãy. Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình, rồi lại nhìn sâu vào tấm gương, như thể cố gắng nhìn xuyên qua lớp kính vỡ để tìm kiếm điều gì đó.
“Nó tấn công qua dư ảnh, qua cái bẫy mà kẻ đứng sau đã đặt,” Diệp Phi giải thích, giọng điệu có chút mỉa mai. “Giờ thì cái bẫy đó đã được thu lại, và con mồi cũng đã bị bắt đi.” Anh liếc nhìn An An, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một tia cảnh báo. “Mùi hoa sứ này… nó quen thuộc một cách đáng sợ.” Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh lại âm ỉ nhói, như một lời cảnh báo về mối liên kết giữa mùi hương này và những mối nguy hiểm tiềm tàng.
*Con mồi đã bị bắt đi…* Câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu An An. Cô cảm thấy một sự ớn lạnh không chỉ từ bên ngoài mà còn từ sâu bên trong. Cái cảm giác kinh hoàng mà cô vừa trải qua, cái bóng đen vô hình vươn tay về phía Diệp Phi… tất cả đều quá thật, quá sống động để có thể là ảo giác. Cô đã từng nghi ngờ, từng hoài nghi, nhưng giờ đây, mọi phòng vệ lý trí đều sụp đổ trước hiện thực tàn khốc này.
Diệp Phi không chờ An An phản ứng, anh bắt đầu bước sâu vào bên trong khách sạn, mỗi bước chân đều cẩn trọng. An An lật đật theo sau, máy ảnh và máy quay liên tục hoạt động, dù cô biết mình khó có thể ghi lại được những gì vừa xảy ra. Cô vẫn cảm thấy lạnh buốt sống lưng, như có hàng ngàn con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào cô từ những góc tối, từ những căn phòng đổ nát.
Diệp Phi nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng lắng nghe những âm thanh vô hình, những tiếng thì thầm của quá khứ. Anh đưa tay chạm vào không khí, cảm giác như chạm vào một bức tường vô hình, lạnh giá và nặng trĩu.
“Không có linh hồn nào ở đây nữa. Chỉ có… dư ảnh.” Giọng anh trầm khàn, vang vọng trong không gian trống rỗng.

An An nghe thấy từ “dư ảnh” lần nữa, cô tò mò hơn là sợ hãi. “Dư ảnh là gì ạ, anh Phi?” Cô run rẩy chỉnh máy quay, cố gắng ghi lại mọi thứ, từ những vết nứt trên tường đến những mảnh vữa rơi vãi trên sàn. Cô cảm thấy một làn hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải cái lạnh thể chất, mà là cái lạnh của nỗi sợ hãi tột cùng, như có hàng ngàn con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào cô, đánh giá, dò xét.
“Là những dấu vết cảm xúc. Nỗi sợ hãi, tuyệt vọng, căm hờn… những thứ quá mạnh mẽ, quá kinh hoàng đến mức nó in hằn vào không gian, vào tường, vào sàn nhà này,” Diệp Phi giải thích, giọng anh có chút nặng nề. Anh chạm tay vào một bức tường ẩm mốc, nơi những vết ố đen loang lổ như những giọt nước mắt của thời gian. “Nơi đây từng có một nỗi sợ hãi tột cùng. Một người phụ nữ… bị tra tấn, bị giam cầm. Linh hồn cô ấy đã gào thét đến tan biến.”
Khi Diệp Phi nói, An An bỗng cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Máy quay của cô bất chợt nhiễu sóng mạnh, màn hình chớp nháy liên tục, những dòng dữ liệu nhảy múa điên cuồng. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô thấy một bóng trắng mờ ảo, méo mó lướt qua ống kính, nhanh đến mức cô không thể chắc đó có phải là thật hay không. Đồng thời, một tiếng thì thầm ai oán như gió rít, như tiếng khóc than của hàng ngàn linh hồn, vọng lại từ hư không.
“Em… em vừa thấy một cái gì đó! Máy quay của em cũng bị nhiễu nữa, và… có tiếng gì đó!” An An giật mình, hét nhỏ, tay siết chặt máy quay. Cô cảm thấy tóc gáy dựng đứng, những hạt mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán.
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi bức tường ẩm mốc. “Đó là dư ảnh mạnh nhất. Nó không phải linh hồn, nhưng nó là tiếng vang của linh hồn đó, tiếng vang của sự đau khổ.” Anh dừng lại trước một căn phòng bị phá nát, đồ đạc đổ vỡ ngổn ngang. Mùi hoa sứ ở đây đặc hơn, gần như ngột ngạt, hòa lẫn với mùi ẩm mốc và mục ruỗng của gỗ. “Mùi hoa sứ này… nó là dấu hiệu. Dấu hiệu của Cô Hồn Nương.”
An An cố gắng nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. “Cô Hồn Nương? Là linh hồn ma nữ mà anh Phi đã nói ở quán cà phê sao?” Cô cảm thấy lạnh đến mức răng va vào nhau lập cập, linh cảm mách bảo cô đang đứng giữa một bi kịch ghê rợn, một câu chuyện đau lòng đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian và sự tàn phá.
Diệp Phi không trả lời, anh bước vào căn phòng, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc. Những mảnh vỡ của đồ đạc, những vết cào xước trên tường, tất cả đều kể một câu chuyện về sự giằng xé, về nỗi tuyệt vọng. Anh cúi xuống, chạm vào một vệt đen khô cứng, như vết cháy sém nhưng không có lửa, trên sàn nhà gỗ mục. Vệt đen ấy có hình thù kỳ lạ, như một ký tự cổ xưa bị bóp méo, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo đến khó chịu. Anh cảm nhận được một sự trống rỗng bất thường, như thể có thứ gì đó đã bị hút cạn hoàn toàn, để lại một khoảng không vô hồn.
“Đây không chỉ là dư ảnh. Đây là… tàn dư của một nghi lễ. Một nghi lễ thu hoạch linh hồn,” Diệp Phi nói, giọng anh trầm hẳn, pha lẫn sự phẫn nộ.

An An cố gắng chụp ảnh vệt đen đó, nhưng hình ảnh luôn bị mờ, như có một trường năng lượng vô hình nào đó đang làm sai lệch ánh sáng, ngăn cản cô ghi lại bằng chứng. “Thu hoạch? Thu hoạch cái gì ạ, anh Phi?” Cô hỏi, giọng cô giờ đã bớt run rẩy hơn, thay vào đó là sự tò mò và quyết tâm muốn tìm hiểu sự thật.
Diệp Phi đứng dậy, siết chặt nắm tay. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh nóng rực, rồi lại nguội lạnh đột ngột, như vừa hấp thụ một luồng năng lượng tiêu cực cực mạnh. “Thu hoạch linh hồn. Kẻ đứng sau không chỉ thao túng, mà còn hấp thụ hoặc tiêu hủy hoàn toàn linh hồn để lấy năng lượng. Hắn không để lại bất kỳ thứ gì có thể siêu thoát, chỉ còn lại nỗi đau và sự trống rỗng.” Ánh mắt anh xoáy sâu vào tấm gương nứt, nơi vừa rồi cái bóng đen xuất hiện. “Cái ánh mắt trong gương đêm qua… đó không phải của Cô Hồn Nương. Đó là của chính hắn. Một dấu ấn tinh thần, một lời thách thức trực tiếp.”
An An nhìn Diệp Phi với vẻ mặt kinh hoàng. Mọi mảnh ghép đều đang dần khớp lại một cách rợn người. “Vậy… Cô Hồn Nương… cô ấy đã bị…?” Cô không dám nói hết câu, nhưng ý nghĩa đã quá rõ ràng.
Diệp Phi gật đầu nặng nề, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự phẫn nộ hiếm thấy. “Chắc chắn rồi. Cô ta đã bị hắn lợi dụng đến tận cùng. Từ oán linh, cô ta trở thành nhiên liệu. Hắn đã biến một bi kịch thành công cụ, và hủy hoại nó khi không còn giá trị.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mưa vẫn xối xả, như những giọt nước mắt của bầu trời đang khóc than cho số phận bi thương của Cô Hồn Nương. “Hắn là kẻ phá vỡ cân bằng mà Ông Kim đã nói. Hắn không chỉ muốn gây loạn, hắn muốn thay đổi luật chơi, xây dựng một thế giới của riêng hắn bằng cách nuốt chửng linh hồn.”
Diệp Phi đưa mắt quét qua những mảnh vỡ dưới sàn nhà. Anh chợt phát hiện một vật nhỏ dưới lớp vữa đổ nát – một chiếc trâm cài tóc cũ kỹ, bằng bạc đã xỉn màu, có khắc hình hoa sứ tinh xảo. Anh nhặt lên, cảm nhận một luồng năng lượng buồn bã, yếu ớt, nhưng rất chân thực còn vương lại trên đó. Đó là một vật phẩm mang theo chấp niệm cuối cùng của một linh hồn đã bị hủy hoại.
“Đây là tất cả những gì còn sót lại của cô ấy. Một chút ký ức… và sự bất công,” Diệp Phi thì thầm, giọng anh đầy xót xa. Chiếc trâm cài tóc nằm gọn trong lòng bàn tay anh, lạnh lẽo nhưng lại mang một sức nặng vô hình.
Anh quay sang An An, gương mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “Cô An An, vụ án này không chỉ là một linh hồn bị ám. Nó là một cuộc chiến. Một cuộc chiến mà chúng ta đang đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Kẻ đó không chỉ mạnh, mà còn rất tàn nhẫn và xảo quyệt.”
An An gật đầu, vẻ sợ hãi đã nhường chỗ cho sự quyết tâm, ánh mắt cô phóng viên đã quay trở lại, rực lửa. Cô siết chặt máy ảnh, ánh mắt nhìn thẳng vào Diệp Phi, không còn vẻ hoài nghi mà là sự tin tưởng tuyệt đối. “Em hiểu rồi, anh Phi. Em sẽ làm mọi thứ có thể để giúp anh.”
Diệp Phi nhìn chiếc trâm cài tóc hình hoa sứ trong lòng bàn tay, rồi nhìn ra màn mưa xám xịt. Một cảm giác bất lực xen lẫn căm phẫn dâng lên trong lòng anh. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, và cái giá phải trả có thể là thứ anh không bao giờ muốn đối mặt. Nhưng anh biết, mình không thể quay đầu. Vì Đà Nẵng, vì những linh hồn oan khuất, và vì cả Thảo Nhi – cô bé đang dần bị kéo vào vòng xoáy định mệnh này. Anh phải chiến đấu. Dù cho anh chỉ muốn được “phê” trong yên bình mà thôi.