Cà phê xem bói Trừ TàChương 9: Chiếc Vòng Gỗ Trầm Ấm Lên Bất Thường
Buổi sáng ở Đà Nẵng bắt đầu bằng một cơn mưa giông bất chợt, đổ xuống những mái tôn trong con hẻm nhỏ tiếng rào rào nhức óc. Quán cà phê “Phê” hôm nay không đón khách, hay nói đúng hơn là Diệp Phi đã chủ động treo cái biển “Tạm ngưng phục vụ” bằng bìa các-tông viết nguệch ngoạc trước cửa. Anh đứng sau quầy bar, hai tay khoanh trước ngực, mắt lờ đờ nhìn Thảo Nhi đang lăng xăng sắp xếp một mớ đồ đạc kỳ dị trên chiếc khay gỗ ép đã cũ.
“Chú Phi, con chuẩn bị đúng loại hương trầm xịn nhất ở tiệm ông Tư đầu ngõ rồi nè. Người ta bảo hương này thắp lên là ấm cúng cả gian nhà, ma quỷ nghe thấy cũng phải thèm thuồng mà quay đầu là bờ.” Thảo Nhi vừa nói vừa hít hà bó nhang, gương mặt tròn xoe phụng phịu vì thiếu ngủ nhưng đôi mắt lại sáng rực vẻ phấn khích pha lẫn chút e dè. “Còn đây là nến nắp ken đỏ, gạo nếp thơm dẻo loại một, với lại… bó hoa sứ trắng này con phải trèo lên cây nhà hàng xóm bẻ trộm lúc năm giờ sáng đó. Chú xem có đạt chuẩn ‘trừ tà’ của chú chưa?”
Diệp Phi khẽ liếc nhìn bó hoa sứ trắng muốt còn đọng những giọt nước mưa lạnh ngắt. Mùi hương ngọt đậm, hơi nồng của hoa sứ lan tỏa trong không gian, quyện với mùi cà phê rang xay tạo thành một thứ hỗn hợp mùi vị vừa quen thuộc lại vừa có chút gì đó… u ám đến gai người. Anh thở dài một tiếng thườn thượt, đưa tay gãi gãi mái tóc vốn đã bù xù như tổ quạ của mình.
“Đạt cái đầu con.” Diệp Phi càu nhàu, giọng ngái ngủ. “Đi ăn trộm hoa nhà người ta mà còn khoe. Lần sau có bị chó đuổi thì tự chịu trách nhiệm nhé, chú không đi chuộc con về đâu. Mà nhớ kỹ lời chú dặn chưa? Ở lại quán, trông coi cái khay này cho cẩn thận. Tuyệt đối không được tự ý đốt nến hay rải gạo nếp ra sàn để chơi đồ hàng. Oán khí ngoài kia đang động, con mà nghịch dại là chú cho con làm ‘gương mặt đại diện’ cho giới âm phủ luôn đấy.”
Thảo Nhi nghe vậy thì rụt cổ lại, lè lưỡi làm mặt quỷ nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi sợ hãi chân thật. Cô bé khẽ sờ vào chiếc bùa hộ mệnh bằng gỗ trầm đeo trên cổ, cảm giác ấm áp nhè nhẹ từ món đồ chơi cũ kỹ này khiến cô yên tâm phần nào. “Dạ, con biết rồi mà. Chú Phi đi với chị An An nhớ cẩn thận nha. Con thấy cái khách sạn đó trên mạng đồn ghê lắm, toàn mấy vụ nhảy lầu với mất tích không hà. Chú mà có mệnh hệ gì thì ai trả lương tháng này cho con…”
“Con bé này, chỉ được cái lo bò trắng răng.” Diệp Phi lắc đầu tự giễu.
Anh nhìn xuống chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay mình. Nó vẫn im lìm, mộc mạc và có phần rẻ tiền, nhưng Diệp Phi biết rõ thứ này là vật duy nhất giúp anh giữ được cái đầu lạnh trước những luồng âm khí quái gở của thế giới vô hình. Nhiều lúc anh thầm nghĩ, giá như tổ tiên truyền lại cho anh một cái vòng vàng ta chín con chín, hay chí ít là một viên kim cương to bằng quả trứng gà, thì có lẽ anh đã bán phắt đi để sang Dubai hưởng lạc, chứ đâu cần phải gánh cái nợ đời “thầy trừ tà part-time” nghèo rớt mồng tơi này. Đúng là cái số nghèo thì thở thôi cũng thấy còng lưng.
Cánh cửa quán “Phê” bỗng nhiên bị đẩy ra, kéo theo một tiếng chuông gió kêu *lách cách* khô khốc. An An bước vào, mang theo một luồng gió lạnh ẩm ướt của cơn mưa giông ngoài kia. Hôm nay cô nàng phóng viên tự do không còn vẻ sành điệu, tự tin thường ngày. Gương mặt thanh tú của An An hơi nhợt nhạt, mái tóc nhuộm highlight thời thượng có chút rối bời vì dính nước mưa. Cô đeo một chiếc ba lô chuyên dụng nặng trĩu, tay lăm lăm chiếc máy ảnh kỹ thuật số như thể đó là vũ khí tự vệ duy nhất của mình.
“Anh Phi, xe taxi đợi sẵn ở đầu hẻm rồi. Chúng ta đi ngay chứ?” Giọng An An hơi run, ánh mắt cô lướt qua khay đồ cúng của Thảo Nhi rồi dừng lại trên người Diệp Phi với vẻ đầy kỳ vọng.
Diệp Phi không đáp, chỉ khẽ gật đầu rồi với lấy chiếc áo khoác gió màu xám tro đã bạc màu treo trên giá. Anh quay sang vỗ nhẹ vào vai Thảo Nhi một cái, luồng hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua lớp áo khiến cô bé bớt run rẩy.
“Ở nhà ngoan ngoãn. Ai gõ cửa cũng không được mở, nghe rõ chưa?” Diệp Phi dặn dò một câu cuối cùng rồi dứt khoát bước ra ngoài mưa.
An An vội vã đi theo sau. Trên chiếc xe taxi cũ kỹ chạy dọc theo con đường ven biển hướng về phía bán đảo Sơn Trà, bầu không khí im lặng đến ngột ngạt bao trùm. Tiếng cần gạt nước đập vào kính chắn gió *phạch… phạch…* nghe đều đều và mệt mỏi. Tài xế taxi là một người đàn ông trung niên, thi thoảng lại liếc nhìn kính chiếu hậu với vẻ mặt đầy ái ngại. Khi nghe An An đọc địa điểm đến là khu vực khách sạn bỏ hoang “Luxubu”, gã tài xế bỗng nhiên rùng mình, tay lái khẽ loạng choạng.
“Hai em… đến chỗ đó làm gì tầm này?” Tài xế ngập ngừng hỏi, giọng run run. “Chỗ đó hoang phế mười năm nay rồi. Người trong vùng đồn thổi ghê lắm, ban đêm không ai dám bén mảng qua lại đâu. Nghe bảo hồi trước có mấy đứa trẻ trâu vào đó thám hiểm, lúc ra đứa thì tâm thần, đứa thì cứ lảm nhảm về một người đàn bà mặc áo dài trắng đứng trong gương…”
An An khẽ nuốt nước bọt, liếc nhìn Diệp Phi. Nhưng vị “thầy trừ tà” của chúng ta lúc này đang nhắm nghiền hai mắt, đầu tựa vào thành ghế, miệng ngáy khò khò như thể thế sự xoay vần chẳng liên quan gì đến anh. Anh đang bận… tiếc nuối giấc ngủ nướng dở dang của mình. Cái thái độ dửng dưng, vô tri của Diệp Phi khiến An An vừa tức vừa buồn cười, nhưng cũng nhờ thế mà nỗi sợ hãi trong lòng cô vơi đi đôi chút.

“Bác cứ chở tụi cháu đến gần đó là được ạ. Tụi cháu làm khảo sát địa chất thôi.” An An nói dối một cách vụng về.
Gã tài xế thở dài, lầm rầm khấn vái gì đó trong miệng rồi nhấn ga. Chiếc xe lao đi trong màn mưa trắng xóa, bỏ lại sau lưng những ánh đèn neon rực rỡ của trung tâm thành phố Đà Nẵng, tiến dần vào vùng rìa hoang vắng, nơi bóng tối của những rặng dừa nước và vách đá ven biển đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ.
***
Chiếc taxi dừng lại cách cổng khách sạn “Luxubu” khoảng hai trăm mét. Gã tài xế dứt khoát không chịu chạy thêm một bước nào nữa, thậm chí còn không thèm lấy tiền thối, vội vàng quay đầu xe rồi phóng đi mất hút như thể vừa thoát khỏi địa ngục.
Diệp Phi bước xuống xe, bung chiếc ô đen che cho cả hai. Gió biển ở đây thổi lồng lộng, mang theo vị mặn chát của muối và cái lạnh buốt của cơn giông ngoài khơi. Nhưng cái lạnh này rất lạ. Nó không chỉ mơn trớn trên da thịt, mà dường như đang len lỏi qua từng thớ cơ, ngấm thẳng vào xương tủy.
Trước mặt họ, khách sạn “Luxubu” sừng sững hiện ra như một bóng ma khổng lồ xám xịt dưới bầu trời vần vũ mây đen. Từng là một biểu tượng sang trọng của những năm 90, giờ đây tòa nhà năm tầng này chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Tấm biển hiệu bằng đèn neon rỉ sét đung đưa theo gió, phát ra những tiếng *kẽo kẹt… kẽo kẹt…* khô khốc, rợn người. Những ô cửa kính phần lớn đã vỡ nát, đen ngòm như những hốc mắt không tròng của một thực thể cổ đại đang nhìn chằm chằm vào những kẻ xâm nhập.
“Mùi gì thế này…” An An khẽ nhăn mũi, đưa tay che miệng.
Mùi ẩm mốc của thảm mục, mùi vôi vữa rữa nát sau nhiều năm thấm nước mưa, và… thoang thoảng đâu đó là một mùi hương cực kỳ quen thuộc. Mùi hoa sứ trắng. Nó nhàn nhạt, lạnh ngắt nhưng dai dẳng, luồn lách qua những cơn gió biển lồng lộng để bám lấy khứu giác của họ.
Diệp Phi không nói gì. Anh khẽ thở ra một hơi dài, luồng hơi nước ngưng tụ thành một làn sương mỏng trước mặt. Anh đưa tay trái lên, khẽ vuốt dọc theo những hạt gỗ trầm trên cổ tay. Anh nhắm mắt lại, tập trung tinh thần để kích hoạt luồng linh cảm vốn có của mình.
Ngay lập tức, chiếc vòng gỗ trầm bỗng nhiên ấm lên nhè nhẹ. Luồng nhiệt lượng dịu mát, mang theo hương thơm thanh khiết của gỗ trầm cổ thụ lan tỏa, chạy dọc theo cánh tay anh, giúp xua tan đi cái lạnh buốt của gió biển và định hình lại các giác quan của Diệp Phi trong không gian hỗn loạn này. Đây là phản ứng tự nhiên của chiếc vòng khi tiếp xúc với linh lực của chủ nhân trong một môi trường có năng lượng tâm linh đặc biệt mạnh.
Nhưng sự ấm áp đó chỉ kéo dài được đúng ba giây.
Khi bước chân của Diệp Phi vừa chạm qua ngưỡng cửa chính đã lung lay của sảnh khách sạn, luồng hơi ấm kia bỗng nhiên bị dập tắt một cách thô bạo. Chiếc vòng gỗ trầm đột ngột chuyển sang lạnh buốt như một vòng băng bám chặt vào da thịt. Cơn lạnh thấu xương lan nhanh đến mức khiến cả cánh tay Diệp Phi tê dại. Ngay sau đó, chiếc vòng bắt đầu nhói lên từng nhịp dồn dập, đau điếng như có hàng chục cây kim châm thẳng vào mạch máu.
Diệp Phi khẽ nhíu mày, siết chặt nắm tay để kìm nén cơn đau. Đôi mắt uể oải thường ngày của anh lập tức co rút lại, sắc bén và lạnh lùng như chim ưng đêm.
“Oán khí ở đây… đậm đặc đến mức sắp hóa lỏng rồi.” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng trầm hẳn xuống. “Cô An An, đi sát sau lưng tôi. Tuyệt đối không được rời nửa bước.”

An An run rẩy gật đầu. Cô cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong thái độ của Diệp Phi. Vị chủ quán cà phê lười biếng, hay cằn nhằn thường ngày giờ đây như biến thành một người hoàn toàn khác – nghiêm nghị, lạnh lùng và mang một áp lực vô hình khiến người ta phải nể sợ.
Họ bước vào bên trong sảnh chính. Ánh sáng ban ngày yếu ớt chỉ đủ làm lộ ra những khoảng không gian xám xịt, đầy bụi bặm. Những chiếc ghế sofa da sang trọng một thời nay rách nát, lòi cả lò xo rỉ sét ra ngoài. Trên sàn nhà, những mảnh vỡ của chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ nằm rải rác, lấp lánh thứ ánh sáng xám xịt như những mảnh xương vụn.
An An cố gắng giữ tác phong của một phóng viên. Cô nâng chiếc máy ảnh lên, hướng về phía quầy lễ tân cũ kỹ bám đầy mạng nhện để bấm máy. Nhưng vừa mới nhấn nửa cò, chiếc máy ảnh bỗng phát ra tiếng *tít… tít…* liên tục, ống kính xoay ra xoay vào một cách điên cuồng mà không thể lấy nét.
“Ơ… sao thế này?” An An thắc mắc, cô vội vàng rút chiếc điện thoại thông minh trong túi ra. Chiếc điện thoại vốn dĩ còn hơn 90% pin, nhưng ngay khi cô mở màn hình, phần trăm pin tụt dốc không phanh: 80%… 50%… 10%… rồi màn hình chớp nháy liên tục vài cái trước khi tối đen như mực.
“Điện thoại của em… hết pin rồi. Máy ảnh cũng không hoạt động được.” An An lắp bắp, nỗi sợ hãi bắt đầu dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Cô nhìn quanh, cảm giác như những bức tường đổ nát xung quanh đang dần khép lại, giam cầm họ trong bóng tối.
“Năng lượng âm ở đây quá mạnh, nó đang hút cạn từ trường của các thiết bị điện tử.” Diệp Phi giải thích một cách ngắn gọn, mắt vẫn không ngừng quan sát xung quanh. “Đừng cố dùng chúng nữa. Vô ích thôi.”
An An cắn chặt môi đến mức bật máu, cô rút cuốn sổ tay nhỏ và chiếc bút bi ra khỏi túi áo. Nếu công nghệ đã phản bội cô, cô sẽ dùng cách nguyên thủy nhất để ghi chép. Đó là sự kiên trì và lòng kiêu hãnh của một phóng viên. Nhưng bàn tay cầm bút của cô cứ run lên bần bật, không cách nào khống chế được.
Diệp Phi bước chậm rãi về phía góc sảnh bên trái. Ở đó, treo trên bức tường loang lổ vết ẩm mốc và những vệt nước chảy dài như máu rỉ, là một chiếc gương lớn khung gỗ mạ vàng đã xỉn màu. Chiếc gương bị một vết nứt dài hình zigzag xẻ đôi từ góc trên bên trái xuống góc dưới bên phải, trông như một con mắt khổng lồ bị rạch một đường tàn nhẫn.
Mùi hoa sứ trắng ở khu vực này nồng nặc đến mức nghẹt thở.
Diệp Phi đứng trước tấm gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Trong gương, gương mặt anh hiện lên mờ ảo qua lớp bụi bặm và những vệt ố vàng. Quầng thâm dưới mắt anh trông càng rõ rệt hơn, khiến anh trông chẳng khác nào một bóng ma đang vất vưởng.
Anh khẽ cười tự giễu trong lòng: *Nếu có con ma nào hiện ra lúc này, chắc nó cũng phải giật mình vì cái vẻ mặt thiếu ngủ kinh niên của mình mất thôi. Đúng là làm việc không có lương mà còn phải chịu áp lực ngoại cảnh thế này, tổn thọ quá.*
Nhưng nụ cười tự giễu của Diệp Phi chưa kịp tắt thì không khí xung quanh bỗng chốc đông cứng lại.
Tiếng gió rít gào ngoài kia đột ngột biến mất, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng mưa rơi cũng trở nên xa xăm, như thể họ vừa bị cô lập vào một không gian hoàn toàn khác.
Trong tấm gương cũ kỹ, ngay phía sau hình ảnh phản chiếu của Diệp Phi, một bóng người mờ ảo từ từ hiện lên.

Đó là một bóng đen cao lớn một cách phi tự nhiên, bao phủ bởi một làn khói đen đậm đặc. Bóng đen ấy không có khuôn mặt, không có hình hài rõ ràng, nhưng ở vị trí của khuôn mặt, có hai đốm sáng đỏ ngầu như máu đang rực cháy. Hai đốm sáng ấy nhìn chằm chằm vào gáy Diệp Phi với một sự oán hận tột cùng, một sự đói khát cuồng loạn muốn nuốt chửng linh hồn anh.
Cái bóng đen ấy khẽ vươn một cánh tay dài, khẳng khiu với những ngón tay nhọn hoắt ra, từ từ tiến về phía cổ Diệp Phi trong gương.
Cùng lúc đó, chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay Diệp Phi nhói lên một cơn đau dữ dội, nóng bỏng như bị dí một thanh sắt nung đỏ vào da thịt.
“Hừ!”
Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, anh không hề né tránh mà quay phắt người lại với một tốc độ kinh hoàng, tay phải vung lên, ngón trỏ và ngón giữa khép chặt tạo thành kiếm chỉ, hướng thẳng về phía khoảng không trước mặt.
*Rắc!*
Một tiếng động lớn vang lên. Phía sau anh hoàn toàn trống rỗng. Không có bóng đen nào cả.
Chỉ có một vài mảng vữa lớn từ trần nhà bị chấn động rơi rụng xuống sàn gỗ mục nát, vỡ tan tành thành những tiếng “loảng xoảng” chói tai, bụi bay mù mịt.
An An giật nảy mình, hét lên một tiếng thất thanh rồi ngã ngồi xuống sàn nhà, chiếc máy ảnh vô dụng suýt nữa tuột khỏi tay. Cô thở hổn hển, hai mắt trợn tròn nhìn Diệp Phi, rồi lại nhìn quanh cái sảnh trống rỗng nhưng đầy áp lực này.
“Anh… anh Phi! Có… có chuyện gì thế? Vừa rồi… em cảm thấy như có ai đó đang đứng ngay sau lưng mình… lạnh lắm… lạnh đến mức không thở nổi!” An An lắp bắp, nước mắt sinh lý vì quá sợ hãi đã bắt đầu rơm rớm nơi khóe mắt.
Diệp Phi từ từ hạ tay xuống, sắc mặt anh hơi tái đi vì vừa phải dốc một phần tinh thần lực để chống lại đòn tấn công tinh thần của oán linh qua gương. Anh nhìn An An, giọng nói trầm khàn nhưng chứa đựng một sự uy nghiêm không thể chối cãi.
“Tôi đã bảo cô thế nào? Tuyệt đối không được nhìn thẳng vào bất cứ thứ gì cô thấy mà không có lệnh của tôi.” Diệp Phi lạnh lùng nói, đôi mắt anh vẫn không ngừng quét qua những góc tối của sảnh khách sạn. “Chúng ta không đơn độc ở đây. Thứ vừa rồi… nó không phải là một linh hồn bình thường. Nó là một oán linh cực mạnh, và nó đang bị thao túng bởi một kẻ khác.”
Anh quay lại nhìn tấm gương lớn một lần nữa. Vết nứt hình zigzag trên gương dường như vừa dài thêm một chút. Trong khoảnh khắc đó, Diệp Phi cảm nhận được một ánh mắt vô hình, đầy thù hận và tính toán, đang dõi theo từng cử động của anh từ sâu thẳm bên trong tấm gương đó.
Kẻ đứng sau bức màn… đang thách thức anh.
Diệp Phi khẽ siết chặt chiếc vòng trầm hương giờ đây đã nguội lạnh nhưng vẫn còn âm ỉ những nhịp nhói đau. Anh biết, cuộc chơi này mới chỉ bắt đầu, và cái giá phải trả để tìm lại sự bình yên cho Đà Nẵng – và cho chính quán cà phê nhỏ của anh – sẽ lớn hơn anh tưởng rất nhiều.
“Đứng dậy đi, cô phóng viên.” Diệp Phi chìa tay ra trước mặt An An, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khô khốc. “Hang cọp đã vào rồi, giờ muốn quay đầu cũng không kịp nữa đâu.”