Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 8: Vụ Án Khách Sạn Cũ Và Tiếng Thét Oán Hận

Cập nhật lúc: 2026-07-06 12:43:18 | Lượt xem: 10

Ánh đèn đường hắt qua khung cửa kính quán “Phê”, tạo thành những vệt sáng dài loang lổ trên sàn gỗ cũ. Đêm qua, cái bóng đen khổng lồ kia đã bao phủ cả một góc trời Đà Nẵng, khiến lòng Thảo Nhi nặng trĩu như đeo chì. Sáng nay, dù mặt trời đã lên cao, hắt thứ nắng vàng ươm xuống con hẻm nhỏ, cô bé vẫn cảm thấy cái lạnh lẽo, âm u còn vương vấn đâu đây, như một chiếc áo choàng vô hình đang ghì chặt lấy mình.
Thảo Nhi cầm chiếc khăn lau bàn, động tác chậm chạp, rụt rè. Bình thường giờ này cô bé đã líu lo đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, từ “trend” TikTok mới nhất đến “drama” của mấy idol Hàn Quốc. Nhưng hôm nay, miệng cô bé như bị khóa lại, chỉ còn những suy nghĩ rối ren trong đầu. Mắt cô bé cứ vô thức liếc ra phía cửa sổ, nơi cái bóng đen kịt đã lướt qua đêm qua. Mỗi tiếng lá xào xạc ngoài sân, mỗi làn gió nhẹ thoảng qua cũng khiến cô giật mình thon thót. Gương mặt Thảo Nhi lộ rõ vẻ mệt mỏi và sợ hãi, quầng thâm dưới mắt như hai vết mực lem nhem.
“Chú Phi… chú có thấy gì lạ không ạ?” Thảo Nhi cất giọng yếu ớt, cố gắng nặn ra một câu hỏi bâng quơ, dù trong lòng cô bé biết rõ câu trả lời. “Con… con cứ thấy lạnh sống lưng. Cứ như… có ai đó đang nhìn mình vậy.”
Diệp Phi đứng sau quầy bar, tay cầm chiếc khăn lau, động tác chậm rãi lau đi vết cà phê còn vương trên mặt quầy. Anh không quay lại nhìn Thảo Nhi, ánh mắt trầm tư dõi ra con hẻm, nơi ánh nắng ban mai cố gắng xua đi những mảng tối còn sót lại. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh vẫn còn hơi ấm, nhưng cảm giác âm u từ cái bóng đêm qua vẫn còn lởn vởn trong anh, như một con muỗi vo ve mãi không chịu đi.
“Không có gì đâu, con.” Diệp Phi đáp cụt lủn, giọng trầm hơn mọi khi, như thể anh đang nói chuyện với chính mình. “Cứ làm việc đi.”
Trong đầu Diệp Phi, một tràng thở dài ảo vang lên. *Con bé bắt đầu cảm nhận được rồi.* Anh nghĩ, đôi mắt sâu thẳm khẽ nheo lại. *Định mệnh không buông tha nó, cũng như không buông tha mình. Giờ thì không chỉ mình tôi nhọ nữa rồi, có thêm đồng bọn rồi đây.* Anh khẽ nhắm mắt, cảm nhận một luồng năng lượng âm u, nặng nề vẫn còn lẩn khuất trong không khí Đà Nẵng, như một vết sẹo khó lành trên linh hồn thành phố. Cái bóng khổng lồ đêm qua không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, nó là một tiếng chuông báo động, một lời tuyên chiến. Và anh, Diệp Phi, người chỉ muốn pha cà phê và chill, lại bị kéo vào cái mớ bòng bong này. Đúng là số nhọ mà!
Đang lúc không khí trong quán căng như dây đàn guitar bị vặn quá cỡ, cánh cửa gỗ cũ kỹ bỗng kẽo kẹt mở ra. Thảo Nhi giật mình đánh rơi chiếc khăn lau, tim đập thình thịch. Cô bé nhanh chóng cúi xuống nhặt khăn, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Nhưng khi nhìn thấy người vừa bước vào, Thảo Nhi lại càng thêm hoảng hốt.
Đó là An An, cô phóng viên báo mạng cá tính. Khác với mọi khi, hôm nay An An không còn vẻ tự tin, tò mò hay cái khí chất “săn tin” ngời ngời nữa. Gương mặt cô nghiêm trọng đến lạ, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, thậm chí là hoang mang tột độ, như thể cô vừa chạy marathon không ngừng nghỉ suốt đêm. Mái tóc highlight thời thượng của cô hơi xộc xệch, vài sợi vương trên trán, bộ đồ công sở cũng nhăn nhúm, trông cô như một cây nấm bị vò nhàu sau một đêm mưa bão.
Thảo Nhi cảm nhận một làn hơi lạnh lẽo đặc biệt tỏa ra từ người An An, không phải cái lạnh buốt của một linh hồn yếu ớt, mà là cái lạnh thấu xương của sự kinh hoàng, của những điều không thể lý giải. Cô bé rụt người lại một bước, nuốt khan.
An An đặt chiếc túi xách lên bàn, không gọi cà phê ngay như mọi khi. Cô nhìn thẳng vào Diệp Phi, ánh mắt cầu khẩn, khẩn trương đến mức Diệp Phi cũng phải nhíu mày.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Vụ Án Khách Sạn Cũ Và Tiếng Thét Oán Hận - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Chị… chị An An?” Thảo Nhi lắp bắp, giọng run run như sợi dây đàn bị đứt.
An An thở dài thườn thượt, một hơi thở nặng nề như trút đi gánh nặng của cả thế giới. “Anh Phi… tôi cần anh giúp. Vụ này… vượt quá khả năng của tôi rồi.” Cô nói, giọng khàn đặc, đầy vẻ bất lực.
Diệp Phi nhíu mày, nhìn thẳng vào An An. “Chuyện gì khiến cô phóng viên phải tìm đến tôi với vẻ mặt này? Chắc không phải là ‘challenge pha cà phê trừ tà’ mới của con bé Thảo Nhi chứ?” Anh nói, giọng điệu vẫn uể oải nhưng ánh mắt đã sắc bén hơn bao giờ hết, như thể đang quét qua từng ngóc ngách tâm hồn của An An.
An An lắc đầu, mái tóc hơi rối bù rung nhẹ. “Không phải mấy chuyện vớ vẩn đó đâu, anh Phi. Đây là chuyện thật. Một vụ án mạng kinh hoàng ở khách sạn bỏ hoang Luxubu cũ, trên đường Võ Nguyên Giáp. Nạn nhân là một bảo vệ…” Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng nén lại nỗi sợ hãi đang dâng trào. “Cảnh sát bế tắc. Họ nói là tai nạn, nhưng tôi biết không phải. Tôi… tôi đã đến đó rồi.”
“Khách sạn Luxubu?” Thảo Nhi lắp bắp, đôi mắt mở to. “Nghe nói chỗ đó bị ám mà chị? Toàn những chuyện ma quỷ thôi!”
An An gật đầu lia lịa, vẻ mặt cô tái mét đi trông thấy. “Đúng vậy. Tôi đã đến đó. Không khí nặng nề đến sởn gai ốc. Lạnh buốt xương tủy, dù bên ngoài trời nắng chang chang. Cả cái cảm giác bị theo dõi… cứ như có hàng trăm con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình vậy.” Cô rùng mình một cái, hai tay ôm lấy vai.
“Nạn nhân… anh ta chết trong tư thế vặn vẹo kinh hoàng, như thể bị một bàn tay vô hình nào đó bóp nát. Gương mặt anh ta đông cứng trong nỗi sợ hãi tột độ, đôi mắt trợn trừng, miệng há hốc như muốn thét lên nhưng không thành tiếng. Cứ như thể… bị hút cạn sinh khí vậy. Không có dấu vết vật lý nào trên cơ thể, không có vết thương, không có dấu hiệu vật lộn. Cảnh sát chỉ kết luận là ngạt thở do đau tim, nhưng tôi biết… không phải.” An An kể, giọng cô run rẩy từng hồi, nỗi ám ảnh hiện rõ trong từng lời nói.
Diệp Phi khẽ nhắm mắt, cảm nhận một luồng oán khí mạnh mẽ đang tỏa ra từ An An, như một đám mây đen vần vũ bao quanh cô. Anh biết cô đã thực sự chạm trán với thứ gì đó không bình thường.
“Không có dấu vết vật lý, nhưng camera an ninh… nó ghi lại được những tiếng thét xé lòng, những tiếng gầm gừ ghê rợn, và cả những bóng mờ lướt qua nhanh như chớp. Thiết bị của tôi cũng nhiễu loạn khi ở đó. Màn hình máy ảnh chớp nháy liên tục, điện thoại thì tự động tắt nguồn. Tôi còn cảm thấy có ai đó… theo dõi mình. Thậm chí, tôi còn thấy một cái bóng đen lướt qua cửa sổ phòng nạn nhân, giống hệt cái bóng mà Thảo Nhi đã kể đêm qua.” An An nói, giọng cô đầy bất lực và một chút sợ hãi, không còn một chút kiêu ngạo của một phóng viên. “Tôi đã thấy anh làm gì với những ‘vị khách’ trước đây, anh Phi. Tôi… tôi tin anh có thể giúp.”
Diệp Phi mở mắt, nhìn An An với ánh mắt phức tạp. “Cô đã tự mình đến đó?” Anh hỏi lại, giọng nói trầm hơn.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Vụ Án Khách Sạn Cũ Và Tiếng Thét Oán Hận - Ảnh minh họa phân cảnh 2

“Vâng. Tôi muốn tìm sự thật. Tôi không thể để một vụ án như thế này bị bỏ qua được. Nhưng lần này… tôi không thể giải thích bằng khoa học được nữa.” An An thừa nhận, cuối cùng cũng chịu buông bỏ vẻ cứng rắn thường ngày. “Anh Phi, anh là hy vọng cuối cùng của tôi.”
Diệp Phi không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ. Anh quay người, chậm rãi pha một tách cà phê phin cho An An. Mùi cà phê thơm lừng lan tỏa trong quán, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề và mùi hương hoa sứ thoang thoảng mà chỉ Diệp Phi và Thảo Nhi mới cảm nhận được.
Anh đặt tách cà phê đã pha xong trước mặt An An, nhưng không phải để cô uống. Anh nhìn vào bã cà phê đang lắng xuống dưới đáy ly, đôi mắt sâu thẳm khẽ nheo lại. Thảo Nhi đứng cạnh quầy, nắm chặt tay, lắng nghe từng lời của An An. Nỗi sợ hãi vẫn còn hiển hiện trên gương mặt cô bé, nhưng ánh mắt cô bé bắt đầu lộ ra sự thương cảm và phẫn nộ.
Diệp Phi khẽ nhắm mắt, tập trung tinh thần. Trong bã cà phê, một hình ảnh mờ ảo dần hiện lên rõ nét. Đó là khách sạn Luxubu cũ, những bức tường mục nát, những hành lang tối tăm. Và ở đó, một linh hồn phụ nữ trẻ, xinh đẹp nhưng gương mặt vặn vẹo trong đau đớn và oán hận, đang bị trói buộc bởi những sợi xích vô hình, như những sợi dây leo đen kịt siết chặt lấy cô. Tiếng thét của linh hồn đó vang vọng trong tâm trí Diệp Phi, xé nát màng nhĩ như một bản nhạc rock nặng đô. Anh cũng cảm nhận được một luồng năng lượng đen tối, điều khiển, không phải là sự oán hận tự nhiên mà là sự cưỡng ép, thao túng. Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi nhói lên dữ dội, nóng rực, như một lời cảnh báo khẩn cấp từ thế giới vô hình.
Diệp Phi mở mắt, ánh mắt trầm hơn bao giờ hết. “Một oán linh mạnh mẽ. Bị thao túng. Kẻ đứng sau đang lợi dụng nỗi đau của nó để gây tội ác.” Anh nói, giọng nói nặng trĩu.
“Bị thao túng? Vậy là có kẻ đã… lợi dụng một linh hồn sao chú Phi?” Thảo Nhi lắp bắp, giọng run run, nhưng có chút tức giận dâng lên trong lòng. “Thật tàn nhẫn! Sao có thể làm vậy với một linh hồn đáng thương chứ?”
An An cũng nhíu mày, vẻ mặt đầy suy tư. “Vậy… có phải là cái bóng đen đêm qua không anh Phi? Cái bóng mà em Thảo Nhi đã thấy?”
Diệp Phi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sắc bén như dao cạo. “Có thể. Cái bóng đó… nó không phải là một linh hồn bình thường. Nó là một dấu hiệu. Dấu hiệu của ‘kẻ phá vỡ cân bằng’ mà Ông Kim đã nói. Vụ án này… chỉ là khởi đầu.” Anh nói, trong đầu hiện lên hình ảnh cái bóng khổng lồ bao trùm bầu trời Đà Nẵng đêm qua.
An An nhìn Diệp Phi, ánh mắt đầy hy vọng và lo lắng. “Vậy anh có giúp không?”
Thảo Nhi nhìn Diệp Phi, giọng kiên quyết hơn bao giờ hết, như thể cô bé đã vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu để nhường chỗ cho sự đồng cảm và chính nghĩa. “Chú Phi, mình phải giúp chứ ạ! Linh hồn đó… thật đáng thương! Nó bị người ta lợi dụng như vậy!”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Vụ Án Khách Sạn Cũ Và Tiếng Thét Oán Hận - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Diệp Phi thở dài nặng nề, xoa thái dương. “Haizz… Đúng là cái số nhọ mà. Muốn yên bình cũng không được.” Anh lẩm bẩm, rồi nhìn Thảo Nhi, ánh mắt có chút lo lắng. “Được rồi. Tôi sẽ giúp.” Anh nói, giọng điệu có chút cam chịu nhưng cũng đầy kiên định. “Nhưng đây không phải chuyện đùa. Nguy hiểm hơn những gì con bé từng thấy nhiều. Lần này, chúng ta đang đối phó với một kẻ có đầu óc, không phải mấy linh hồn vất vưởng thông thường.”
Diệp Phi dựa người vào quầy, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. An An và Thảo Nhi im lặng lắng nghe, không khí trong quán như đông đặc lại.
“Cô An An, cô sẽ là người cung cấp thông tin.” Diệp Phi nhìn thẳng vào An An, ánh mắt sắc lạnh. “Tìm hiểu mọi thứ về khách sạn đó, lịch sử của nó, những người từng làm việc ở đó, những vụ án hay tai nạn từng xảy ra. Đặc biệt là những vụ mất tích hoặc chết không rõ nguyên nhân trong vòng vài năm trở lại đây. Càng chi tiết càng tốt. Tìm xem có mối liên hệ nào với các dự án xây dựng, các nhà đầu tư lớn trong khu vực đó không.”
An An gật đầu lia lịa, vẻ mặt cô bé đã trở nên tập trung cao độ, khí chất phóng viên lại trỗi dậy. “Vâng, anh Phi. Tôi sẽ làm ngay. Tôi sẽ rà soát lại toàn bộ hồ sơ, các bài báo cũ, và cả những tin đồn trong giới.”
Diệp Phi quay sang Thảo Nhi, ánh mắt dịu lại một chút nhưng vẫn đầy nghiêm túc. “Còn con, Thảo Nhi. Con sẽ ở quán. Chuẩn bị cho chú vài thứ.” Anh dừng lại, suy nghĩ một lát. “Hương trầm loại tốt nhất, nến nắp ken đỏ, một ít gạo nếp, và… một bó hoa sứ trắng.”
Thảo Nhi hơi rụt rè nhưng quyết tâm. “Hoa sứ? Vâng, chú Phi. Con sẽ chuẩn bị đầy đủ ạ.” Cô bé thầm nghĩ: *Hoa sứ… mùi hương đó… lại là mùi hương đó. Cái mùi hương mà mình đã ngửi thấy đêm qua, và cả khi cái bóng đen lướt qua cửa kính…*
Diệp Phi nhìn cả hai, giọng nói trở nên nghiêm khắc hơn bao giờ hết. “Khi đi, tuyệt đối không được tách rời nhau. Luôn giữ bình tĩnh, dù có thấy gì đi chăng nữa. Và không bao giờ được nhìn thẳng vào những thứ con thấy mà không có lệnh của tôi. Oán linh lần này… nó mạnh hơn tất cả những gì con đã từng cảm nhận. Kẻ điều khiển nó còn xảo quyệt hơn. Chúng ta đang đi vào hang ổ của rắn độc. Một bước sai lầm, có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.”
An An và Thảo Nhi nhìn nhau, rồi đồng loạt gật đầu mạnh mẽ. “Chúng tôi hiểu rồi, anh Phi.” An An nói, giọng kiên định.
“Con sẽ cố gắng hết sức ạ, chú Phi.” Thảo Nhi cũng cam đoan.
Diệp Phi nhìn ra cửa sổ, ánh mắt đăm chiêu dõi theo những đám mây lững lờ trôi trên bầu trời Đà Nẵng. “Đà Nẵng… có lẽ sắp không còn bình yên nữa rồi.” Anh lẩm bẩm, giọng nói trầm hẳn. Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi lại nhói lên một lần nữa, mạnh mẽ và dồn dập, như đang cảnh báo về một cơn bão lớn hơn đang đến gần, một cơn bão không chỉ cuốn trôi sự bình yên của anh, mà còn đe dọa cả thành phố này. Và lần này, anh biết, anh không thể trốn tránh được nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8