Cà phê xem bói Trừ TàChương 12: Giấc Mơ Về Bàn Tay Vô Hình
Dòng sông Hàn vẫn chảy, ánh đèn Cầu Rồng rực rỡ dường như không thể xua tan được cái lạnh lẽo, nặng nề đang âm thầm lan tỏa khắp thành phố. Tiếng chuông gió ở quán Phê, dù ở xa, dường như cũng đang rung lên một cách bất an, *leng keng, leng keng*, như một lời cảnh báo trầm mặc cho một cơn bão lớn sắp ập đến.
***
Đêm trùm xuống Đà Nẵng như một tấm màn nhung đen kịt, nuốt chửng những ánh đèn lấp lánh của thành phố. Trên gác xép nhỏ của quán cà phê Phê, Thảo Nhi nằm co ro trên giường, chăn đắp kín mít đến tận cằm, nhưng cơ thể cô bé vẫn khẽ run rẩy. Gương mặt tròn trịa thường ngày rạng rỡ như ánh mặt trời, giờ nhăn nhó, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Chiếc bùa hộ mệnh bằng gỗ trầm, món quà của chú Phi, nằm gọn trên cổ, khẽ lay động theo nhịp thở dồn dập, nặng nhọc của cô bé.
Giấc mơ bắt đầu.
Thảo Nhi thấy mình đang đứng trong một không gian tối tăm, vô định, lạnh lẽo đến thấu xương. Không có tường, không có trần, không có sàn nhà. Chỉ là một màu đen thăm thẳm, đặc quánh, như thể cô bé đang trôi nổi giữa hư vô. Cái lạnh buốt không phải là cái lạnh của gió mùa, mà là cái lạnh từ sâu thẳm bên trong, lạnh đến mức mọi tế bào trong cơ thể đều co rút lại, run rẩy.
Tiếng thì thầm. Vô số tiếng thì thầm. Chúng vọng lại từ mọi phía, không rõ ngôn ngữ, chỉ là những âm thanh đau đớn, rên rỉ, tuyệt vọng. Như hàng ngàn linh hồn đang bị nghiền nát, bị xé toạc, và rồi… tan biến. Mỗi tiếng than vãn đều như một mũi kim châm vào tai Thảo Nhi, khiến cô bé muốn bịt tai lại nhưng không thể. Cô bé cảm thấy hàng ngàn ánh mắt vô hình, lạnh lẽo đang dõi theo mình, xuyên thấu qua từng lớp quần áo, từng lớp da thịt, khiến sống lưng lạnh buốt đến tận óc. Mùi tanh tưởi, ẩm mốc thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với một thứ mùi ngọt ngào đến ghê rợn, như mùi của hoa sứ đã úa tàn. Cái mùi đó khiến cô bé buồn nôn, nhưng không thể nôn ra được.
Xung quanh Thảo Nhi, những bóng hình mờ ảo, đen kịt, lướt qua như những làn khói. Chúng không có hình thù rõ ràng, chỉ là những khối đen di động, chập chờn như những đốm lửa ma trơi. Chúng dường như bị một lực nào đó kéo mạnh về phía dưới, tan biến vào bóng tối thăm thẳm, không để lại dấu vết gì. Mỗi khi một bóng đen biến mất, Thảo Nhi lại cảm thấy một cơn đau nhói ở tim, như thể chính cô bé cũng đang bị xé ra từng mảnh.
Đột nhiên, một làn hơi lạnh buốt như băng ập đến, mạnh đến nỗi Thảo Nhi cảm thấy như mình vừa bị dìm vào một bể nước đá. Rồi một bàn tay. Một bàn tay vô hình, lạnh ngắt, không có xương thịt, không có nhiệt độ, tóm chặt lấy cổ chân Thảo Nhi. Cô bé không thấy gì, chỉ cảm nhận được sự ghê rợn tột độ, như bị một vật thể không tồn tại kéo đi. Tiếng thét tắc nghẹn trong cổ họng, không thể thoát ra được.
Bàn tay đó kéo mạnh, lôi Thảo Nhi xuống phía dưới. Cô bé cảm thấy mình đang rơi vào một cái hố đen không đáy, sâu thẳm, nơi tiếng thì thầm ai oán càng lúc càng lớn, càng lúc càng rõ ràng. Xung quanh là vô số bóng đen đang bị nghiền nát, tan biến, hòa vào dòng chảy oán khí đặc quánh. Cô bé cố gắng vùng vẫy, cố gắng thoát ra, nhưng bàn tay vô hình đó cứ siết chặt lấy cổ chân, kéo cô bé xuống, xuống mãi…
“Aaaaaa!”
Thảo Nhi giật mình bật dậy, thở dốc. Cả người cô bé ướt đẫm mồ hôi lạnh, tóc mái bết vào trán. Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tiếng đập thình thịch vang dội trong tai cô bé, át cả tiếng gió đêm đang rít qua khe cửa. Cô bé ôm chặt lấy chiếc chăn mỏng, toàn thân run rẩy bần bật.
Mùi hoa sứ. Một mùi hoa sứ nồng nặc, ngọt ngào nhưng lạnh lẽo, vương vấn trong căn phòng nhỏ. Nó không phải là mùi hương từ giấc mơ, mà là một mùi hương thực sự đang hiện hữu trong không khí. Thảo Nhi rùng mình, cô bé biết đây không chỉ là một giấc mơ. Đây là một thứ gì đó kinh khủng hơn nhiều, một plot twist mà cô bé không hề mong muốn. Cô bé ôm chặt lấy chiếc bùa hộ mệnh bằng gỗ trầm trên cổ, cố gắng trấn an bản thân, nhưng ánh mắt vẫn đầy hoảng sợ, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trong phòng, như thể có ai đó vẫn đang ở đó, vẫn đang dõi theo cô bé.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Thảo Nhi. Cái cảm giác bị theo dõi, bị kéo xuống vẫn còn ám ảnh, chân cô bé vẫn còn như tê dại. Cô bé ước gì đây chỉ là một giấc mơ “kinh dị” bình thường, để cô bé có thể bật đèn lên, uống một cốc nước và tự nhủ “chỉ là mơ thôi”. Nhưng mùi hoa sứ và cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn, nhắc nhở cô bé rằng thế giới mà chú Phi đang đối mặt không hề “ảo” một chút nào.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh bình minh vẫn còn đang ngái ngủ, len lỏi qua những tán cây xanh mướt, cố gắng xua đi cái âm u, nặng nề của màn đêm. Tại quầy bar của quán cà phê Phê, Diệp Phi đang pha cà phê. Vẻ mặt anh mệt mỏi hơn thường lệ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa quầng thâm nhẹ, như thể anh vừa thức trắng đêm để “cày cuốc” một tựa game nào đó “max level khó”.
Bỗng nhiên, chiếc vòng trầm trên cổ tay anh nhói lên dữ dội, nóng bỏng như bị dí thanh sắt nung đỏ, rồi nguội lạnh đột ngột, để lại cảm giác âm ỉ khó chịu. Diệp Phi khẽ nhíu mày, một tiếng “chậc” nhỏ thoát ra khỏi miệng. Cái vòng này, từ khi “nhận việc” làm thầy trừ tà bất đắc dĩ, nó cứ như cái chuông báo động di động, suốt ngày “ding ding” báo hiệu drama. Mà anh thì chỉ muốn được “phê” trong yên bình thôi mà.
Tiếng chuông gió nhỏ treo trên tường quán đột ngột *leng keng* dồn dập, rồi im bặt, như một lời cảnh báo khẩn cấp vừa được gửi đến. Diệp Phi ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua căn phòng. Anh cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo, mang theo dấu vết của Bác Sĩ Cương, vừa xuất hiện và biến mất nhanh như chớp. Nó không chỉ là một “dấu ấn” thông thường, mà là một lời tuyên chiến, một thông điệp trực tiếp: “Tao đã chạm tới người của mày rồi đó, Diệp Phi.”
“Mệt mỏi với drama quá đi thôi,” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng anh chứa đầy sự bất mãn. “Cái số mình đúng là số hưởng drama, hết con ma này đến thằng quỷ kia, giờ còn có thằng boss cuối thích chơi hệ tâm linh nữa chứ.”
Đúng lúc đó, Thảo Nhi bước xuống cầu thang. Vẻ mặt cô bé nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ và sợ hãi. Mái tóc đuôi ngựa thường ngày giờ hơi rối bù, và chiếc áo thun vàng nhạt rực rỡ cũng không thể che đi vẻ mệt mỏi, rụt rè của cô bé. Thảo Nhi đi đứng rụt rè, cảnh giác, không còn vẻ hồn nhiên, tưng tửng thường thấy. Cô bé như một đóa hoa bị sương đêm làm cho héo úa, không còn “vitamin D” để sạc năng lượng cho quán nữa.
Diệp Phi nhìn Thảo Nhi, nhận ra ngay sự khác lạ trong thần thái của cô bé. Anh cảm nhận một làn hơi lạnh lẽo, rất nhẹ, thoáng qua quanh Thảo Nhi, mang theo mùi hoa sứ thoang thoảng và một dấu ấn tâm linh quen thuộc nhưng đáng sợ. Nó giống hệt cái “vibe” lạnh lẽo mà anh đã cảm nhận được ở khách sạn cũ, và dưới dòng sông Hàn.
Thảo Nhi rụt rè đến gần quầy bar, hai tay nắm chặt vào nhau, như thể đang cố gắng giữ lấy chút dũng khí cuối cùng.
“Chú Phi… đêm qua con… con mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ lắm ạ. Con… con bị kéo xuống một cái hố sâu…” Giọng cô bé run rẩy, gần như thì thầm, như sợ rằng nói to sẽ khiến cơn ác mộng quay trở lại.
Diệp Phi đặt tách cà phê xuống, ánh mắt nghiêm nghị. Anh đã biết. Cái cảm giác nhói buốt từ chiếc vòng trầm, tiếng chuông gió dồn dập, và luồng năng lượng vừa lướt qua Thảo Nhi… tất cả đều là lời xác nhận.
“Kể chú nghe rõ ràng từng chi tiết.” Diệp Phi nói, giọng anh trầm ổn, cố gắng trấn an Thảo Nhi. Anh muốn cô bé kể lại để xác nhận mức độ “damage” mà Thảo Nhi đã nhận phải.

Thảo Nhi bắt đầu kể lại giấc mơ, giọng cô bé nhỏ dần khi đến đoạn bàn tay vô hình kéo xuống hố sâu và những bóng đen tan biến. Cô bé kể về không gian đen kịt, về những tiếng thì thầm đau đớn, về cảm giác bị kéo xuống một vực sâu không đáy. Mỗi chi tiết mà Thảo Nhi kể ra đều khiến gương mặt Diệp Phi càng lúc càng tối sầm lại.
“…con còn ngửi thấy mùi hoa sứ nồng nặc… ngay trong phòng con khi tỉnh dậy nữa ạ.” Thảo Nhi kết thúc câu chuyện, ánh mắt đầy hoảng sợ nhìn Diệp Phi, như một con mèo nhỏ đang tìm kiếm sự bảo vệ.
Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi lại nhói lên âm ỉ, như thể nó cũng đang đồng cảm với nỗi sợ hãi của Thảo Nhi. Anh siết chặt nắm tay, vẻ mặt tối sầm, hàm răng nghiến chặt. Cái tên Bác Sĩ Cương hiện lên trong đầu anh, kèm theo một làn sóng phẫn nộ. Hắn đã dám động đến Thảo Nhi.
“Hắn đã chạm tới con. Trực tiếp.” Diệp Phi nói, giọng anh trầm, đầy lo lắng và phẫn nộ. Cái “hắn” này không cần gọi tên, Thảo Nhi cũng đủ hiểu.
Thảo Nhi tái mét mặt, lùi lại một bước, toàn thân run rẩy. “Ai… ai đã chạm tới con ạ, chú Phi? Con… con sợ quá…” Cô bé gần như muốn khóc òa lên, nhưng vẫn cố gắng kìm nén.
Diệp Phi nhìn thẳng vào mắt Thảo Nhi, ánh mắt kiên định nhưng nặng trĩu. Anh biết, đã đến lúc phải nói thật, không thể giấu giếm hay “troll” con bé nữa. “Kẻ đứng sau mọi chuyện. Hắn dùng giấc mơ để cảnh cáo, để gieo rắc nỗi sợ hãi. Hắn biết chúng ta đang điều tra, và hắn muốn con biết điều đó.”
Diệp Phi thở dài, vẻ mặt nặng trĩu. Anh nhìn Thảo Nhi, ánh mắt vừa xót xa vừa quyết tâm. Anh đã cố gắng giữ Thảo Nhi tránh xa khỏi cái thế giới tâm linh đầy rịch ròi này, nhưng xem ra, số phận đã có một “plot twist” không ai ngờ tới.
“Chú đã cố gắng giữ con tránh xa, không kéo con vào chuyện này. Nhưng xem ra không thể nữa rồi. Con đã bị kéo vào vòng xoáy này, sâu hơn chú tưởng. Hắn đã ‘mark’ con rồi, và chú không thể để con một mình đối mặt với nó.” Diệp Phi nói, giọng anh trầm hẳn xuống.
Thảo Nhi ngẩng đầu, ánh mắt pha lẫn sợ hãi và một sự kiên cường lạ thường. Cô bé nhìn Diệp Phi, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần xua đi màn đêm. “Con… con không sợ ạ. Con muốn giúp chú. Con không thể đứng nhìn những linh hồn đáng thương bị lợi dụng như vậy. Con… con cảm thấy thật tồi tệ khi nghĩ đến những gì Cô Hồn Nương đã trải qua.”
Diệp Phi khẽ gật đầu, một nụ cười mệt mỏi thoáng qua trên môi. Con bé này, dù sợ hãi đến phát khóc, nhưng cái tâm thiện lương thì vẫn y nguyên. Có lẽ, đây chính là “buff” mà anh cần để đối phó với “con boss” kia.
“Nếu đã vậy… thì con phải học cách tự bảo vệ mình. Và chú sẽ dạy con.” Diệp Phi nói, giọng anh không còn vẻ uể oải, mà thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy. Đây không phải là một lời hứa suông, mà là một quyết định nặng nề, một sự chấp nhận số phận không chỉ của riêng anh, mà còn của cả Thảo Nhi.
***

Ngay sau đó, tại quầy bar của quán cà phê Phê, không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Diệp Phi không còn pha cà phê nữa, thay vào đó, anh lấy ra chiếc trâm cài tóc bằng bạc đã xỉn màu, có khắc hình hoa sứ tinh xảo mà anh nhặt được ở khách sạn cũ. Chiếc trâm đã được anh thanh tẩy qua đêm bằng một nghi thức bí mật, giờ nó tỏa ra một luồng khí lạnh nhẹ nhưng không còn âm u, thay vào đó là một cảm giác bình yên đến lạ, như một linh hồn đã tìm thấy sự an nghỉ.
“Đây là vật phẩm cuối cùng của Cô Hồn Nương. Chấp niệm của cô ấy vẫn còn vương lại trên đó, nhưng chú đã thanh tẩy nó. Bây giờ, nó không còn mang oán khí mà là một phần ký ức, một lời nhắc nhở về sự tàn nhẫn của kẻ đứng sau.” Diệp Phi giải thích, giọng anh trầm và đầy suy tư.
Thảo Nhi nhận lấy chiếc trâm, cảm nhận một luồng năng lượng buồn bã nhưng ấm áp lan tỏa từ nó. Cô bé vuốt ve những đường nét tinh xảo trên chiếc trâm, đôi mắt long lanh. “Cô ấy… cô ấy đã siêu thoát chưa ạ, chú Phi?”
Diệp Phi lắc đầu, ánh mắt thoáng buồn. “Cô ấy đã bị hủy hoại, không thể siêu thoát như những linh hồn khác. Chiếc trâm này là tất cả những gì còn sót lại của cô ấy. Chú đã truyền một phần tinh thần lực của mình vào nó. Nó sẽ giúp con cảm nhận thế giới linh hồn một cách an toàn hơn, và cũng là một lá chắn nhẹ cho con. Coi như là một cái ‘anti-debuff item’ vậy đó.”
Thảo Nhi gật đầu, hiểu ra. Cô bé cảm thấy xót xa cho Cô Hồn Nương, một linh hồn đáng thương bị lợi dụng đến tận cùng. Cô bé đeo chiếc trâm vào cổ, thay cho chiếc bùa hộ mệnh cũ đã theo cô bé từ lâu. Chiếc trâm lạnh nhẹ trên da, nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn kỳ lạ.
“Từ bây giờ, con phải luôn mang theo nó. Và con phải học cách tập trung tinh thần. Khi con cảm thấy lạnh lẽo, sợ hãi, hãy siết chặt nó và nghĩ đến những điều bình yên nhất. Đừng bao giờ nhìn thẳng vào những gì con thấy mà không có lệnh của chú. Tuyệt đối không được tò mò.” Diệp Phi dặn dò, giọng anh nghiêm túc, không một chút đùa cợt. “Thế giới này không phải là phim kinh dị để con thích thì ‘zoom’ thẳng vào đâu. Tò mò là chết đó con.”
Thảo Nhi gật đầu nghiêm túc, siết chặt chiếc trâm trong tay. Cô bé biết, đây không phải là lúc để đùa giỡn nữa. Cuộc sống của cô bé đã chính thức có “plot twist” thành phim kinh dị rồi.
“Giờ thì, hãy nhắm mắt lại. Hít thở sâu. Cố gắng cảm nhận năng lượng xung quanh con… và đừng sợ hãi. Hãy để chiếc trâm dẫn dắt con. Nó sẽ là ‘tấm vé’ để con bước chân vào thế giới của chú, nhưng là một tấm vé ‘VIP’ có bảo hiểm.” Diệp Phi nói, cố gắng pha chút hài hước để giảm bớt căng thẳng, nhưng ánh mắt anh thì vẫn đầy nghiêm nghị.
Thảo Nhi làm theo, nhắm mắt lại. Chiếc trâm cài tóc nằm gọn trong lòng bàn tay cô bé, tỏa ra một luồng hơi ấm nhẹ nhàng. Cô bé hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng. Cô bé cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng không còn đáng sợ, đang từ từ luân chuyển quanh mình, như một dòng nước vô hình.
Diệp Phi nhìn Thảo Nhi đang nhắm mắt, vẻ mặt anh vẫn uể oải nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết tâm. Cuộc chiến này sẽ khó khăn hơn anh nghĩ rất nhiều, và anh không còn đơn độc nữa. Thảo Nhi đã chính thức bước vào thế giới của anh, không còn là một nhân viên pha cà phê bình thường, mà là một “đệ tử” bất đắc dĩ, một “đồng đội” trên chiến trường tâm linh.
Tiếng chuông gió lại khẽ *leng keng* một lần nữa, nhưng lần này, nó dường như mang một âm hưởng khác, không còn là lời cảnh báo đơn thuần mà là một khúc ca mở đầu cho một hành trình mới, một sự chấp nhận số phận của cả thầy và trò. Cuộc chơi đã bắt đầu, và Diệp Phi biết, Bác Sĩ Cương sẽ không để họ yên. Hắn đã “chấm” Thảo Nhi, và đó là một lời thách thức mà anh không thể lùi bước. Đà Nẵng vẫn đang chìm trong những bí ẩn, và quán cà phê “Phê” sẽ là tâm điểm của mọi drama sắp tới.
Liệu Thảo Nhi có thể thích nghi với vai trò mới này không? Và Diệp Phi sẽ làm gì để bảo vệ cô bé khỏi những âm mưu tàn độc của Bác Sĩ Cương? Chỉ có thời gian mới có thể trả lời. Nhưng một điều chắc chắn, họ sẽ không đơn độc.