Cà phê xem bói Trừ TàChương 13: Cảm Giác Bị Theo Dõi Ở Quán Phê
Mấy ngày trôi qua kể từ cái ngày định mệnh ở Sông Hàn, cuộc sống của Thảo Nhi trong quán cà phê “Phê” đã chính thức chuyển từ “màu hồng pastel” sang “đen sì mực tàu, có chấm phá vài vệt máu me” trong phim kinh dị hạng nặng. Giờ đây, mỗi buổi chiều u ám, khi những hạt mưa phùn lất phất giăng mắc tấm màn xám xịt trước con hẻm nhỏ, không gian quán không còn mang vẻ tĩnh lặng bình yên nữa, mà thay vào đó là một thứ cảm giác nặng nề, u ám khó tả, như thể có ai đó vừa ném cả một tạ lo âu vào không khí.
Thảo Nhi đứng sau quầy bar, tay cầm chiếc khăn lau ly, nhưng động tác của cô bé cứ chậm rãi như quay chậm, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng không trước mặt. Cô bé liên tục hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Chiếc trâm cài tóc hoa sứ bằng bạc đã xỉn màu, giờ đây được cô bé đeo thành mặt dây chuyền trên cổ, ấm lên nhè nhẹ, như một lời nhắc nhở liên tục rằng “Ê, mày không còn là người thường đâu, chuẩn bị tinh thần đi!”. Nó không còn nhói đau như khi Diệp Phi mới thanh tẩy, nhưng lại mang đến một cảm giác buồn bã, nặng nề, như thể nó đang cố gắng cảnh báo cô về một điều gì đó còn tệ hơn cả những gì đã xảy ra với Cô Hồn Nương.
Thảo Nhi thầm nghĩ, cái “anti-debuff item” này đúng là hàng xịn, nhưng nó cũng là cái “micro” kết nối trực tiếp với cái loa phường của thế giới tâm linh. Mấy ngày nay, cô bé cứ có cảm giác bị theo dõi không rời. Nó không chỉ là những ánh mắt vô hình mà còn là một làn hơi lạnh lẽo, âm u len lỏi vào từng ngóc ngách của quán, khiến cô bé rùng mình dù đã cố tình mặc chiếc áo hoodie dày cui. Cảm giác đó cứ như có một con “boss ẩn” nào đó đang “spam skill” dò xét liên tục, khiến cô bé lúc nào cũng trong trạng thái “báo động đỏ”.
“Trời ơi, cái cuộc đời làm ‘vitamin D’ di động của mình sao lại thành ‘cục pin dự phòng’ cho mấy ông thần quỷ vậy nè?” Thảo Nhi thở dài trong lòng, tay vẫn lau cái ly cà phê sạch bong. “Mà đã làm pin thì cũng phải là pin sạc nhanh chứ, đây cứ như pin con ó, xài tí là hết năng lượng, còn bị ‘drain’ (hút cạn) ngược lại nữa chứ.”
Diệp Phi, như thường lệ, đang đứng dựa vào quầy bar, mắt lờ đờ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẽ nên những vệt dài trên tấm kính. Anh không nói gì, nhưng từng cử động nhỏ của anh đều toát lên vẻ cảnh giác cao độ. Anh khẽ vuốt chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay, cảm nhận nó đang nhói lên âm ỉ, như một tiếng chuông báo động được cài đặt chế độ “rung nhẹ” để không làm người xung quanh hoảng sợ. Nhưng Diệp Phi biết, cái “rung nhẹ” này còn khó chịu hơn cả “rung bần bật” nữa. Nó như một cái kim châm liên tục vào dây thần kinh, nhắc nhở anh rằng “kẻ đó” vẫn đang rình rập, và “con mồi” mà hắn nhắm đến không ai khác chính là Thảo Nhi.
“Chú Phi…” Thảo Nhi không chịu nổi nữa, quay sang nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng. “Chú có thấy gì lạ không ạ? Con… con cứ cảm thấy có ai đó đang nhìn mình từ ngoài cửa, dù con nhìn kỹ thì không có ai cả. Cứ như… như có camera giấu kín ở khắp nơi vậy đó.”
Diệp Phi quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt Thảo Nhi. Ánh mắt anh không còn vẻ uể oải thường ngày mà thay vào đó là sự sắc bén, kiên định đến lạ lùng, như một lưỡi kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ. “Con bé cứ làm việc của mình đi. Đừng nhìn ra ngoài.” Giọng anh vẫn trầm, nhưng có một sự cảnh báo rõ ràng, không thể nhầm lẫn. Nó như một câu lệnh “Don’t look up” (đừng nhìn lên) trong phim thảm họa, khiến Thảo Nhi tự động rụt cổ lại.
Thảo Nhi yếu ớt gật đầu, cố gắng tập trung vào việc lau ly, nhưng tay cô bé cứ lóng ngóng làm rơi chiếc khăn một cái *bộp*. Cô bé cảm thấy một sự căng thẳng vô hình đang bao trùm lấy quán, như một sợi dây đàn vừa được kéo căng đến cực hạn, chỉ chờ một tác động nhỏ là sẽ đứt phựt. Cô bé biết, cái cảm giác “có ai đó đang nhìn mình” không phải là do cô bé “bị hoang tưởng”, mà là một “linh cảm” rất thật, rất đáng sợ. “Thôi rồi, cái ‘phốt’ này chắc không thể ‘bóc’ nổi rồi!” Cô bé nghĩ thầm, trong đầu đã bắt đầu lên kịch bản cho một cái kết “plot twist” cực mạnh, mà cô bé chính là “nhân vật chính” bị “bay màu” đầu tiên.

Đúng lúc đó, một tiếng chuông gió *leng keng* khẽ vang lên. Nhưng lạ thay, nó không phải là âm thanh trong trẻo, vui tai thường ngày, mà lại vang vọng bất thường trong sự tĩnh lặng của quán, như một tiếng chuông báo hiệu từ một thế giới khác vừa được mở ra.
Rồi, một người đàn ông lịch lãm, khoảng 45-50 tuổi, bước vào quán. Hắn mặc một bộ vest màu xám than đắt tiền, được cắt may hoàn hảo, tôn lên vóc dáng cao lớn, cân đối. Đôi giày da bóng loáng phản chiếu ánh đèn mờ ảo của quán, mái tóc đen chải chuốt gọn gàng, không một sợi nào lệch lạc. Gương mặt hắn điển trai, đạo mạo, với nụ cười xã giao thường trực, như một diễn viên chuyên nghiệp vừa bước ra từ thảm đỏ. Nhưng đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, dù đang cười, lại lạnh lẽo đến rợn người, như hai hố đen vô tận có thể nuốt chửng mọi thứ ánh sáng. Đây chính là Bác Sĩ Cương, một cái tên mà Diệp Phi đã từng lẩm bẩm trong đêm mưa, giờ đây hắn đã hiện hữu, không còn là cái bóng mờ ảo trên bầu trời Đà Nẵng nữa.
Thảo Nhi đứng hình. Cảm giác bị theo dõi đột ngột trở nên rõ ràng, mạnh mẽ như một luồng khí lạnh buốt xuyên thẳng vào tâm trí, khiến cô bé như bị đóng băng tại chỗ. Chiếc trâm cài tóc hoa sứ trên cổ cô bé, vốn dĩ chỉ ấm nhẹ, giờ đây trở nên lạnh buốt như một tảng băng vừa được áp vào da thịt, khiến toàn thân cô bé sởn gai ốc. Trong khoảnh khắc đó, Thảo Nhi thấy một bóng đen mờ ảo, cao lớn, thoáng lướt qua phía sau người đàn ông, nhưng nhanh chóng tan biến vào hư vô, để lại một cảm giác ghê tởm khó tả, như thể vừa nhìn thấy một thứ gì đó kinh tởm nhất trên đời. “U là trời, cái ‘visual’ này đúng là ‘bad boy’ trong truyền thuyết luôn!” Thảo Nhi thầm nghĩ, vừa sợ hãi vừa có chút… ngưỡng mộ cái phong thái “cool ngầu” của hắn.
Diệp Phi lập tức đứng thẳng người. Nụ cười uể oải thường trực trên môi anh biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ mặt kiên định và lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như dao khóa chặt vào vị khách mới. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh nhói lên liên tục, đau rát như bị hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, báo hiệu một mối nguy hiểm không hề nhỏ.
Bác Sĩ Cương tiến đến quầy bar, nụ cười xã giao vẫn giữ nguyên trên môi. Hắn nhìn lướt qua Diệp Phi, ánh mắt dừng lại một thoáng rất nhanh ở Thảo Nhi, nhưng đủ để cô bé cảm thấy như bị một ánh mắt vô hình đọc vị đến tận xương tủy, mọi bí mật đều bị phơi bày.
“Một ly cà phê đen đá không đường… nhưng hôm nay, phiền anh Phi cho thêm một chút… ‘thú vị’.” Giọng hắn trầm ấm, lịch thiệp, như một quý ông thực thụ, nhưng có một chút gì đó giả tạo và hàm ý sâu xa, khiến người nghe cảm thấy rợn người.
“Thú vị?” Diệp Phi hỏi lại, giọng anh khàn khàn, ánh mắt dò xét không rời khỏi Bác Sĩ Cương. Anh biết, cái “thú vị” này chắc chắn không phải là thêm một ít đường hay sữa đâu.
Bác Sĩ Cương nhún vai nhẹ, nụ cười giãn rộng hơn một chút, lộ ra vẻ tự mãn. “Vâng. Một chút hương vị đặc biệt mà chỉ quán anh Phi mới có thể mang lại. Tôi nghe nói, anh Phi có một ‘đồ đệ’ rất có triển vọng.” Hắn lại liếc nhìn Thảo Nhi một cái, lần này lâu hơn một chút, ánh mắt đầy sự đánh giá và tò mò, như thể đang cân nhắc giá trị của một món đồ quý giá, khiến Thảo Nhi sởn gai ốc. “Trời ơi, cái ‘energy’ này đúng là ‘red flag’ (dấu hiệu nguy hiểm) cấp độ vũ trụ!” Thảo Nhi thầm kêu trời.

Tay chân Thảo Nhi lóng ngóng, cô bé cảm thấy khó thở, như có một tảng đá vô hình đang đè nặng lên lồng ngực. Cô cố gắng lùi lại phía sau Diệp Phi, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào người đàn ông. Cô bé cảm nhận rõ ràng một luồng năng lượng tăm tối, nặng nề tỏa ra từ hắn, không phải là oán khí thô tục của những linh hồn vất vưởng, mà là một sự kiểm soát lạnh lùng, tàn nhẫn, được che giấu khéo léo dưới vẻ ngoài lịch lãm. Nó như một cái hố đen được ngụy trang bằng giấy gói quà sang trọng vậy.
Diệp Phi quay lưng lại, bắt đầu pha cà phê. Động tác của anh chậm rãi, thận trọng hơn bình thường, như thể đang dồn toàn bộ tinh thần lực vào từng giọt cà phê, biến chúng thành những giọt “nước thánh” có khả năng chống lại tà khí. Anh khẽ thì thầm đủ nhỏ để chỉ Thảo Nhi nghe thấy: “Đừng nhìn thẳng vào hắn. Cố gắng cảm nhận, nhưng đừng để hắn thấy con sợ. Hắn đang muốn gieo rắc nỗi sợ hãi vào con đó, đồ đệ.”
Bác Sĩ Cương thản nhiên ngồi xuống chiếc bàn gần quầy nhất, tay đặt nhẹ lên mặt bàn. Hắn không hề động đến điện thoại hay sách báo, chỉ lặng lẽ nhâm nhi ly cà phê đen đá không đường, đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Diệp Phi, sau đó lại dừng lại ở Thảo Nhi một cách kín đáo, như đang đánh giá một món đồ quý giá, hoặc một con mồi đã nằm gọn trong tầm ngắm.
Thảo Nhi nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng điều hòa hơi thở. Cô bé cảm nhận một tiếng thì thầm ai oán, một tiếng cười lạnh lẽo, và vô số tiếng rì rầm không rõ nghĩa, tất cả đều phát ra từ hướng Bác Sĩ Cương, như một dàn hợp xướng của những linh hồn bị giam cầm. Cô bé biết những âm thanh đó không phải của người đàn ông, mà là những “thứ” đang đi theo hắn, hoặc bị hắn kiểm soát, như những con chó săn trung thành. Chiếc trâm trên cổ vẫn lạnh buốt, như một lớp băng mỏng bảo vệ cô bé khỏi sự xâm nhập của những âm thanh kinh dị đó, nhưng đồng thời cũng khiến cô bé cảm thấy như đang bị nhốt trong một cái tủ lạnh khổng lồ.
Cả quán cà phê “Phê” chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng máy pha cà phê *ro ro* yếu ớt và tiếng thì thầm vô hình của những linh hồn đang bị Bác Sĩ Cương điều khiển. Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm, như một sợi dây đàn sắp đứt.
Bác Sĩ Cương đặt ly cà phê đã uống cạn xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn đứng dậy, điềm nhiên bước đến quầy bar, như thể vừa thưởng thức một món đồ uống bình thường chứ không phải là một màn “đánh dấu lãnh thổ” đầy thách thức.
“Cà phê của anh Phi vẫn ngon tuyệt.” Hắn nói, ánh mắt lại hướng về phía Thảo Nhi, nụ cười trên môi càng trở nên bí hiểm, như thể hắn vừa khám phá ra một bí mật động trời. “Và ‘hương vị đặc biệt’ cũng rất… đáng để nếm thử. Tôi tin rằng ‘đồ đệ’ của anh Phi cũng sẽ sớm có được những trải nghiệm ‘thú vị’ không kém.” Hắn nhấn mạnh từ “đồ đệ” và “thú vị”, khiến Thảo Nhi cảm thấy như bị một con dao lạnh lẽo cứa vào tim.
Thảo Nhi giật mình lùi lại, va vào lưng Diệp Phi. Chiếc trâm cài tóc trên cổ cô bé lạnh buốt đến tận xương tủy, như có ai đó đang cố gắng kéo linh hồn cô bé ra khỏi cơ thể, muốn cô bé đi theo hắn. Cô bé cảm thấy mình như một con búp bê bị giật dây, không thể điều khiển được bản thân.

Diệp Phi đưa tay ra sau, vỗ nhẹ trấn an Thảo Nhi, đồng thời chắn giữa cô bé và Bác Sĩ Cương. “Cảm ơn ông đã ghé.” Giọng anh khàn khàn, từng chữ như được nén lại, ánh mắt anh như muốn xuyên thủng tâm can Bác Sĩ Cương, muốn nhìn thấu mọi âm mưu của hắn.
Bác Sĩ Cương cười nhạt, một nụ cười đầy ẩn ý và thách thức. “Không có gì. Tôi tin chúng ta sẽ còn gặp lại nhau… rất sớm thôi.” Hắn liếc nhìn Diệp Phi một cái, ánh mắt đầy ẩn ý và thách thức, như một lời tuyên chiến không lời, rồi quay người bước ra cửa, để lại một luồng khí lạnh lẽo, nặng nề phía sau.
Tiếng chuông gió *leng keng* dồn dập, kéo dài, như tiếng cười khẩy của quỷ dữ, sau đó đột ngột im bặt, để lại một khoảng trống rỗng đáng sợ trong không gian.
Thảo Nhi ngã khuỵu xuống sàn, thở dốc. Cả người cô bé run rẩy bần bật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Chiếc trâm cài tóc giờ đã nguội lạnh, nhưng vẫn còn âm ỉ sự nhói đau, như một vết bỏng vô hình. Cô bé ôm chặt lấy cổ, nơi chiếc trâm đang nằm, cảm giác như mình vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. “U là trời, cái ‘vibe’ này đúng là ‘final boss’ trong game luôn á!”
Diệp Phi quỳ xuống bên cạnh Thảo Nhi, đỡ cô bé dậy. Gương mặt anh tái nhợt, chiếc vòng trầm trên cổ tay vẫn đang nhói đau không ngừng. Anh đưa tay chạm nhẹ vào trán Thảo Nhi, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ cô bé. “Con bé không sao chứ? Hắn ta đã làm gì con?”
Nước mắt lưng tròng, Thảo Nhi lắc đầu. “Con… con không biết… nhưng… nhưng con cảm thấy hắn ta… hắn ta như muốn nuốt chửng con vậy, chú Phi… Hắn ta không phải người…”
Diệp Phi ôm nhẹ Thảo Nhi, ánh mắt nhìn ra cửa, nơi Bác Sĩ Cương vừa biến mất. “Hắn đã ‘chấm’ con rồi, đồ đệ. Và hắn muốn con biết điều đó.” Giọng anh trầm khàn, đầy vẻ mệt mỏi nhưng kiên quyết, như một lời tuyên thệ sẽ bảo vệ cô bé đến cùng.
Trong tâm trí Diệp Phi, một cơn bão đang gầm thét. “Bác Sĩ Cương… hắn ta không chỉ lợi dụng linh hồn, hắn còn muốn biến Thảo Nhi thành một phần của bộ sưu tập quái dị của mình. Hắn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, muốn Thảo Nhi run sợ trước sức mạnh của hắn. Hắn đã ‘chấm’ con bé, như một con dấu tử thần. Mình phải bảo vệ con bé, dù có phải trả giá bằng bất cứ giá nào. Cái cuộc đời ‘phê’ trong yên bình của mình xem ra đã chính thức ‘toang’ rồi!”
Diệp Phi siết chặt vòng tay, ngước nhìn ra ngoài trời mưa, nơi bóng tối đang dần bao trùm thành phố Đà Nẵng. Mối nguy hiểm không còn là lời đồn, mà đã hiện hữu ngay trước mắt, một lời thách thức trực tiếp và tàn nhẫn. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Diệp Phi biết, anh không thể lùi bước.