Cà phê xem bói Trừ TàChương 14: Bác Sĩ Cương
Đêm trùm xuống Đà Nẵng như một tấm màn nhung đen kịt, nuốt chửng những ánh đèn lấp lánh của thành phố. Trên gác xép nhỏ của quán cà phê Phê, Thảo Nhi nằm co ro trên giường, chăn đắp kín
…
của cả thầy và trò. Cuộc chơi đã bắt đầu, và Diệp Phi biết, Bác Sĩ Cương sẽ không để họ yên. Hắn đã “chấm” Thảo Nhi, và đó là một lời thách thức mà anh không thể lùi bước. Đà Nẵng vẫn đang chìm trong những bí ẩn, và quán cà phê “Phê” sẽ là tâm điểm của mọi drama sắp tới.
Liệu Thảo Nhi có thể thích nghi với vai trò mới này không? Và Diệp Phi sẽ làm gì để bảo vệ cô bé khỏi những âm mưu tàn độc của Bác Sĩ Cương? Chỉ có thời gian mới có thể trả lời. Nhưng một điều chắc chắn, họ sẽ không đơn độc.
***
Tiếng chuông gió *leng keng* dồn dập, kéo dài, như tiếng cười khẩy của quỷ dữ, sau đó đột ngột im bặt, để lại một khoảng trống rỗng đáng sợ trong không gian.
Thảo Nhi ngã khuỵu xuống sàn, thở dốc. Cả người cô bé run rẩy bần bật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Chiếc trâm cài tóc giờ đã nguội lạnh, nhưng vẫn còn âm ỉ sự nhói đau, như một vết bỏng vô hình. Cô bé ôm chặt lấy cổ, nơi chiếc trâm đang nằm, cảm giác như mình vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. “U là trời, cái ‘vibe’ này đúng là ‘final boss’ trong game luôn á!”
Diệp Phi quỳ xuống bên cạnh Thảo Nhi, đỡ cô bé dậy. Gương mặt anh tái nhợt, chiếc vòng trầm trên cổ tay vẫn đang nhói đau không ngừng. Anh đưa tay chạm nhẹ vào trán Thảo Nhi, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ cô bé. “Con bé không sao chứ? Hắn ta đã làm gì con?”
Nước mắt lưng tròng, Thảo Nhi lắc đầu. “Con… con không biết… nhưng… nhưng con cảm thấy hắn ta… hắn ta như muốn nuốt chửng con vậy, chú Phi… Hắn ta không phải người…”
Diệp Phi ôm nhẹ Thảo Nhi, ánh mắt nhìn ra cửa, nơi Bác Sĩ Cương vừa biến mất. “Hắn đã ‘chấm’ con rồi, đồ đệ. Và hắn muốn con biết điều đó.” Giọng anh trầm khàn, đầy vẻ mệt mỏi nhưng kiên quyết, như một lời tuyên thệ sẽ bảo vệ cô bé đến cùng.

Trong tâm trí Diệp Phi, một cơn bão đang gầm thét. “Bác Sĩ Cương… hắn ta không chỉ lợi dụng linh hồn, hắn còn muốn biến Thảo Nhi thành một phần của bộ sưu tập quái dị của mình. Hắn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, muốn Thảo Nhi run sợ trước sức mạnh của hắn. Hắn đã ‘chấm’ con bé, như một con dấu tử thần. Mình phải bảo vệ con bé, dù có phải trả giá bằng bất cứ giá nào. Cái cuộc đời ‘phê’ trong yên bình của mình xem ra đã chính thức ‘toang’ rồi!”
Diệp Phi siết chặt vòng tay, ngước nhìn ra ngoài trời mưa, nơi bóng tối đang dần bao trùm thành phố Đà Nẵng. Mối nguy hiểm không còn là lời đồn, mà đã hiện hữu ngay trước mắt, một lời thách thức trực tiếp và tàn nhẫn. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Diệp Phi biết, anh không thể lùi bước.
***
Buổi sáng hôm sau, quán cà phê “Phê” vẫn chìm trong một không khí nặng nề, u ám, ẩm ướt, như thể màn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn trong từng ngóc ngách. Ánh sáng yếu ớt từ ngoài hẻm len lỏi vào, chỉ đủ để làm nổi bật thêm sự tĩnh mịch đến rợn người. Mùi cà phê thơm nồng thường ngày dường như cũng bị cái lạnh lẽo vô hình kia làm cho nhạt nhòa đi ít nhiều.
Thảo Nhi đang lau dọn bàn ghế, động tác chậm chạp, thiếu hẳn đi cái vẻ năng động, hoạt bát thường thấy. Gương mặt cô bé nhợt nhạt, đôi mắt to tròn thỉnh thoảng liếc nhìn ra cửa sổ, rồi lại vào các góc khuất trong quán, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình. Cô vẫn còn ám ảnh sâu sắc từ cuộc viếng thăm của Bác Sĩ Cương đêm qua. Mỗi lần tay cô chạm vào mặt bàn, cô lại có cảm giác như chạm vào một lớp băng mỏng, dù nhiệt độ phòng hoàn toàn bình thường. Chiếc trâm cài tóc hoa sứ bằng bạc xỉn màu, đã được Diệp Phi thanh tẩy và truyền tinh thần lực vào, đeo trên cổ cô như một mặt dây chuyền, giờ đây lạnh buốt đến thấu xương, nhưng Thảo Nhi lại cảm thấy nó như một vật bám víu duy nhất, một sợi dây cứu sinh trong cái thế giới đột nhiên trở nên đáng sợ này.
Diệp Phi đứng sau quầy bar, chậm rãi pha một tách cà phê đen đặc cho chính mình. Từng động tác của anh vẫn điêu luyện, nhưng lại toát lên vẻ trầm ngâm hơn thường lệ. Vẻ uể oải thường trực trên khuôn mặt anh giờ đây pha lẫn với một sự mệt mỏi sâu sắc, như thể anh đã thức trắng cả đêm để chiến đấu với những thứ vô hình. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn đã ẩn chứa quầng thâm nhẹ, giờ lại càng trũng sâu hơn, nhưng ánh nhìn thì sắc bén đến lạ lùng, quét qua từng chi tiết nhỏ nhất trong quán. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh nhói lên âm ỉ, không ngừng, như một chiếc đồng hồ báo thức tâm linh đang kêu réo liên hồi, cảnh báo về một mối nguy hiểm vẫn còn hiện hữu.
Thảo Nhi khẽ rùng mình, một làn hơi lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải từ gió, mà từ một cảm giác vô hình nào đó. Cô bé thều thào, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy: “Chú Phi… con bé vẫn cảm thấy… như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình từ bên ngoài.” Cô nắm chặt chiếc trâm trên cổ, cảm giác như nó là thứ duy nhất có thể bảo vệ cô khỏi ánh mắt vô hình kia. “Cái cảm giác này… nó cứ dai dẳng, khó chịu lắm chú ạ. Giống như… như có ai đó đang soi mói từng hành động của con vậy.”
Diệp Phi đặt tách cà phê xuống quầy, không uống vội. Anh quay lại nhìn Thảo Nhi, ánh mắt sắc bén nhưng pha chút dịu dàng, như muốn xua đi nỗi sợ hãi trong cô bé. “Đừng lo, đồ đệ. Chú ở đây.” Giọng anh trầm khàn, mang theo sự trấn an, nhưng trong lòng Diệp Phi lại gầm lên như một con thú bị thương đang bảo vệ con non của mình. *Hắn đã gieo nỗi sợ hãi vào con bé. Hắn muốn Thảo Nhi run sợ, muốn con bé trở thành một con mồi dễ dàng. Nhưng mình sẽ không để hắn đạt được mục đích. Thảo Nhi không phải là đồ chơi, càng không phải là ‘nhiên liệu’ cho mấy cái trò ‘cosplay’ ác quỷ của hắn ta.* Anh biết Bác Sĩ Cương muốn Thảo Nhi run sợ, muốn cô bé trở thành một con mồi dễ dàng, một linh hồn non nớt để hắn tha hồ thao túng. Nhưng Diệp Phi sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra. Cái giá phải trả cho “sự bình yên” của anh có thể là “toang”, nhưng cái giá để bảo vệ Thảo Nhi thì không gì có thể so sánh được.

Đúng lúc đó, một tiếng chuông cửa khẽ vang lên, phá tan sự tĩnh mịch đến rợn người của quán. Cánh cửa quán mở ra một cách khoan thai, không hề vội vã. Bác Sĩ Cương bước vào. Hắn vẫn mặc bộ suit lịch lãm, màu xám than đắt tiền, phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc đen chải chuốt gọn gàng, toát lên vẻ ngoài của một người đàn ông thành đạt, quyền lực. Nụ cười trên môi hắn hoàn hảo đến rợn người, như thể được đúc từ một khuôn mẫu của sự nhân ái, nhưng lần này, ánh mắt hắn lại ẩn chứa một tia sắc bén, thăm dò, như một con đại bàng đang quan sát con mồi từ trên cao. Hắn tỏa ra khí chất của một người thành đạt, nhân ái, nhưng Diệp Phi có thể cảm nhận rõ một luồng khí lạnh lẽo, nặng nề đang bao trùm lấy hắn, như một lớp áo choàng vô hình.
Thảo Nhi giật mình, một tiếng ‘ách’ nhỏ thoát ra từ cổ họng. Cô bé lùi lại nhanh chóng, gần như vấp ngã, ẩn mình hoàn toàn sau lưng Diệp Phi, như một chú mèo con sợ hãi tìm nơi trú ẩn. Người cô run lên bần bật, từng thớ thịt như muốn co lại. Chiếc trâm cài tóc trên cổ cô lạnh cóng như đóng băng, rồi lại đột ngột nóng ran, như một hệ thống báo động đang kêu gào trong vô vọng.
Diệp Phi đứng thẳng người, chắn hoàn toàn tầm nhìn của Bác Sĩ Cương về phía Thảo Nhi. Ánh mắt anh sắc lẹm như dao, nhìn thẳng vào Bác Sĩ Cương, không hề nao núng. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh nóng rực, như một lời cảnh báo bằng lửa đang cháy âm ỉ. Anh biết, đây không phải là một chuyến thăm xã giao đơn thuần. Đây là một màn phô trương sức mạnh, một lời khẳng định quyền lực của Bác Sĩ Cương.
Bác Sĩ Cương tiến đến một bàn trống gần quầy bar, ngồi xuống một cách khoan thai, không hề vội vã, như thể đang thưởng thức một buổi trà chiều yên bình. Hắn nhìn Diệp Phi và Thảo Nhi, nụ cười vẫn không hề thay đổi, vẫn hoàn hảo đến đáng sợ. “Chào anh Diệp Phi, và… cô bé đồ đệ đáng yêu của anh.” Giọng hắn trầm ấm, nghe có vẻ thân thiện, nhưng từ “đồ đệ” lại được hắn nhấn nhá một cách mỉa mai, như một vết cứa vào không khí, khiến Thảo Nhi khẽ rụt cổ lại. “Cho tôi một ly cà phê đen đá, không đường.”
Diệp Phi gật đầu, tay vẫn đặt trên quầy bar, sẵn sàng phản ứng. “Cà phê của tôi không có gì đặc biệt.” Anh đáp, giọng trầm khàn, không chút cảm xúc. Anh biết hắn đang thăm dò, đang cố gắng đọc vị anh.
Bác Sĩ Cương nhấp một ngụm cà phê, từ tốn đặt tách xuống, tạo ra một tiếng ‘cạch’ nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Hắn nhắm mắt lại, như thể đang thưởng thức một kiệt tác nghệ thuật. “Ồ, tôi không nghĩ vậy.” Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén khóa chặt vào Diệp Phi. “Hương vị rất đặc biệt, và cái không khí ở đây cũng vậy. Rất… tĩnh lặng. Thích hợp cho những cuộc trò chuyện quan trọng.” Hắn liếc nhìn Thảo Nhi đang ẩn sau Diệp Phi, ánh mắt đầy ẩn ý, như muốn nói rằng hắn đã nhìn thấu tất cả. “Tôi đang điều hành một dự án cộng đồng lớn ở Đà Nẵng, tập trung vào chăm sóc tinh thần và phục hồi năng lượng cho những người có hoàn cảnh đặc biệt.”
Trong đầu Diệp Phi, một tiếng chuông cảnh báo lớn hơn bao giờ hết vang lên. *Chăm sóc tinh thần? Phục hồi năng lượng? Những người có hoàn cảnh đặc biệt?* Không, hắn không chỉ nói về những linh hồn oan khuất. Hắn đang nói về những người như Thảo Nhi, những người có linh cảm mạnh mẽ, những người có khả năng nhìn thấy thế giới vô hình. Hắn muốn “chăm sóc” họ, tức là thao túng tâm trí, và “phục hồi năng lượng” tức là hút cạn sinh khí, biến họ thành công cụ cho những âm mưu tà ác của hắn. *Tên khốn này! Hắn muốn biến con bé thành một phần của ‘dự án’ quái dị của hắn! Cái ‘plot twist’ này đúng là ‘đỉnh của chóp’ mà!*
Bác Sĩ Cương tiếp tục, giọng điệu chuyển sang trang trọng hơn, như một vị diễn giả đang thuyết trình trước đám đông, nhưng từng lời nói lại mang theo một sức nặng vô hình, đè nén không khí trong quán. “Tôi tin rằng năng lực đặc biệt của anh Diệp Phi sẽ vô cùng hữu ích cho dự án này. Chúng ta có thể giúp đỡ rất nhiều người, mang lại sự bình yên cho những linh hồn lạc lối.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Diệp Phi, rồi lại dừng lại ở Thảo Nhi đang run rẩy. “Tôi tin anh Diệp Phi là người có thể hiểu rõ nhất giá trị của sự ‘bình yên’ đó.” Hắn dùng từ “bình yên” như một con dao hai lưỡi, vừa là lời mời gọi, vừa là lời đe dọa.
Diệp Phi lắng nghe một cách lạnh lùng, không chút biểu cảm. Anh biết rõ “dự án” này là gì, và “những người có hoàn cảnh đặc biệt” mà Bác Sĩ Cương nhắc đến không chỉ là những linh hồn bị hắn lợi dụng, mà còn là những người sống có khả năng tâm linh như Thảo Nhi. *Dự án của hắn là thu hoạch linh hồn, phá vỡ phong ấn, và biến những người có năng lực như mình và Thảo Nhi thành ‘nhiên liệu’ hoặc ‘tay sai’. Hắn nghĩ mình sẽ hợp tác ư? Đùa nhau à? Mình còn chưa ‘phê’ xong cái cuộc đời ‘toang’ này mà!* Một cơn phẫn nộ âm ỉ cháy trong lồng ngực Diệp Phi, nhưng anh vẫn giữ được vẻ ngoài trầm tĩnh.

Diệp Phi đặt cả hai tay lên quầy bar, giọng trầm khàn, từng chữ như được khắc vào không khí, kiên quyết: “Tôi xin lỗi, Bác Sĩ Cương. Tôi chỉ là một chủ quán cà phê nhỏ, chỉ muốn pha cà phê. Tôi không có hứng thú với những dự án to lớn hay ‘chăm sóc tinh thần’ kiểu đó của anh.” Anh nhấn mạnh từ “kiểu đó” như một lời vạch trần, một cách để nói rằng anh đã nhìn thấu bản chất tà ác đằng sau vỏ bọc hào nhoáng của hắn. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh lại nhói lên, nóng rực, như đang cộng hưởng với sự phẫn nộ của anh.
Bác Sĩ Cương vẫn giữ nụ cười trên môi, không hề tỏ ra tức giận hay thất vọng. Nhưng ánh mắt hắn thoáng qua một tia lạnh lẽo, sắc như dao, chỉ đủ nhanh để Diệp Phi kịp nhận ra. Hắn không hề tức giận, mà lại có vẻ thích thú trước sự cứng rắn của Diệp Phi, như một kẻ săn mồi đang tận hưởng trò chơi của mình. “Thật đáng tiếc.” Hắn nhấp thêm một ngụm cà phê, từ tốn đặt tách xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời kết thúc cho cuộc đối thoại. “Đà Nẵng này, cần nhiều người có năng lực như anh hơn là một quán cà phê nhỏ bé.” Hắn nói, giọng điệu mang theo sự chế giễu, như muốn ám chỉ Diệp Phi đang lãng phí tiềm năng của mình vào một nơi tầm thường.
Bác Sĩ Cương đứng dậy, bước đến gần quầy bar, ánh mắt hắn khóa chặt vào Thảo Nhi đang run rẩy ẩn sau lưng Diệp Phi. Một làn hơi lạnh buốt tỏa ra từ hắn, khiến Thảo Nhi run lên bần bật, chiếc trâm cài tóc trên cổ cô bé lạnh cóng như đóng băng.
Hắn hạ giọng, nhưng từng lời nói lại như những viên đá lạnh buốt rơi vào không khí, ghim thẳng vào tâm trí Diệp Phi: “Anh Diệp Phi nên suy nghĩ kỹ. Đôi khi, sự bình yên mà chúng ta muốn bảo vệ lại dễ vỡ tan nhất khi chúng ta từ chối những cơ hội lớn hơn… hoặc khi chúng ta không đủ mạnh để giữ nó.” Hắn nhấn mạnh từ “bình yên” và liếc nhìn Thảo Nhi, ánh mắt đầy ẩn ý, ám chỉ một mối đe dọa trực tiếp nhắm vào cô bé. “Đừng để đến lúc mọi thứ sụp đổ, anh lại hối hận vì đã không nắm bắt cơ hội…”
Diệp Phi siết chặt tay, chiếc vòng trầm trên cổ tay anh nhói lên dữ dội, nóng bỏng như bị nung đỏ, như một lời cảnh báo khẩn cấp. Anh biết đây là một lời cảnh báo, một lời đe dọa nhắm thẳng vào Thảo Nhi, vào cái “bình yên” mong manh mà anh đang cố gắng bảo vệ. Máu trong người anh như sôi lên, nhưng anh vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể.
Diệp Phi đáp lại bằng giọng kiên định, không chút do dự, ánh mắt sắc như dao: “Bình yên của tôi, tôi tự biết cách giữ.” Anh không lùi bước, không cho phép hắn ta gieo rắc thêm nỗi sợ hãi.
Bác Sĩ Cương cười nhẹ, một nụ cười không chạm đến mắt, đầy vẻ thách thức và tự mãn. “Vậy thì, mong rằng anh sẽ giữ được nó thật lâu.” Hắn liếc nhìn Thảo Nhi một lần cuối, ánh mắt lướt qua chiếc trâm cài tóc trên cổ cô bé, như một lời cảnh báo cuối cùng, một lời khẳng định rằng hắn đã “chấm” cô bé và sẽ không buông tha. Sau đó, hắn quay người rời đi, bước chân thong thả, ung dung, như một kẻ chiến thắng. Tiếng chuông cửa *leng keng* một lần nữa vang lên, nhưng lần này nó nghe như tiếng vỗ tay của quỷ dữ, sau đó là một luồng khí lạnh lẽo và nặng nề bao trùm quán, hơn cả lần trước, như một đám mây đen khổng lồ bị bỏ lại.
Ngay khi Bác Sĩ Cương khuất dạng, Thảo Nhi ngã khuỵu xuống sàn, thở dốc, cả người run rẩy bần bật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Chiếc trâm cài tóc trên cổ cô bé đột ngột lạnh buốt rồi lại nóng rực, như thể vừa trải qua một trận chiến khốc liệt. Cô bé ôm chặt lấy cổ, nơi chiếc trâm đang nằm, cảm giác như mình vừa bị một luồng điện giật xuyên qua. “Chú Phi… con… con sợ quá…” Giọng cô bé vỡ òa trong tiếng nấc.
Diệp Phi vội vàng quỳ xuống bên cạnh Thảo Nhi, đỡ cô bé dậy, ánh mắt anh đầy vẻ phẫn nộ và lo lắng. (Trong lòng Diệp Phi gầm thét: *Hắn ta đã vượt quá giới hạn. Cuộc chiến này không còn là của riêng mình nữa. Hắn muốn phá hủy tất cả những gì mình đang có, muốn biến Thảo Nhi thành ‘đồ chơi’ của hắn. Mình phải bảo vệ con bé, bằng mọi giá! Cái cuộc đời ‘phê’ trong yên bình của mình đã chính thức ‘out trình’ rồi. Giờ thì ‘chiến’ thôi!*) Anh nhìn ra ngoài cửa, nơi Bác Sĩ Cương vừa biến mất vào màn đêm đang buông xuống, quyết tâm bảo vệ Thảo Nhi bằng mọi giá. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và lần này, Diệp Phi sẽ không còn uể oải nữa.