Cà phê xem bói Trừ TàChương 24: Diệp Phi Đến Công Trường Xây Dựng
Đà Nẵng chìm vào giấc ngủ, nhưng đối với Diệp Phi, màn đêm chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh che giấu những bí mật rùng rợn. Sau cuộc điện thoại với An An và “buổi học” đầu tiên của Thảo Nhi, anh biết mình không thể ngồi yên ở quán cà phê “Phê” mà chờ đợi. Nếu Bác Sĩ Cương đã biến khu đô thị mới thành “bẫy lớn” để thu hoạch linh hồn, thì anh phải đến đó, nhìn tận mắt, cảm nhận tận cùng cái sự “lớn” và “bẫy” ấy. Game on thì game on, nhưng ít nhất cũng phải biết đối thủ đang chơi bài gì chứ.
Anh lái chiếc xe cũ kỹ, tiếng động cơ rè rè như một lời than vãn giữa đêm khuya. Ánh đèn pha vàng vọt của xe cắt xuyên qua màn sương đêm lãng đãng, rọi vào những cọc sắt hoen gỉ, những khối bê tông đổ nát và những tấm bạt phủ đã rách nát của cái gọi là “khu đô thị mới”. Dưới ánh trăng mờ nhạt, tòa nhà cao tầng đang dang dở hiện lên như một bộ xương khổng lồ, trơ trọi giữa màn đêm, gợi lên một cảm giác ghê rợn đến lạnh sống lưng.
Toàn bộ công trường chìm trong sự im lặng đáng sợ, không một bóng bảo vệ hay công nhân. Chắc đây là dự án đã bị đình trệ từ lâu, giờ chỉ còn là một mớ hỗn độn của sắt thép và bê tông, một di tích của tham vọng dang dở. Diệp Phi tắt máy xe, tiếng động cơ tắt lịm, để lại một khoảng trống âm thanh đến ghê người. Anh bước xuống xe, chân giẫm lên lớp bụi đất khô khốc.
Gió đêm lùa qua những khung cửa sổ trống hoác, mang theo mùi ẩm mốc, bụi bặm của vật liệu xây dựng mục nát. Nhưng không chỉ vậy. Một thứ mùi tanh tưởi, lạnh lẽo đặc trưng của âm khí, xen lẫn với mùi hoa sứ úa tàn mà anh đã ngửi thấy ở khách sạn cũ, xộc thẳng vào mũi anh. Nó nồng nặc đến mức muốn làm anh nôn khan.
Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay Diệp Phi bắt đầu nhói lên âm ỉ, cảm giác nặng nề hơn bao giờ hết, như một quả tạ chì buộc vào cổ tay, kéo anh chìm sâu vào sự thật kinh hoàng đang ẩn giấu. “Đây rồi… cái nơi An An nói,” Diệp Phi lẩm bẩm trong đầu, giọng anh khô khốc. “Mùi vị của sự trống rỗng và nỗi sợ hãi không hề giả dối. Nó còn ‘thơm’ hơn nhiều so với khách sạn cũ.”
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng thu nhận mọi thông tin từ môi trường. Không khí ở đây đặc quánh, nặng nề, như thể có một lực vô hình đang đè nén mọi thứ, hút cạn sự sống. Từng thớ thịt, từng tế bào của anh như bị siết chặt, cảm giác khó chịu đến tột cùng. Anh ngước nhìn lên tòa nhà cao tầng đang dang dở. Những tầng lầu trống hoác, những ô cửa sổ đen ngòm như hốc mắt của một sinh vật khổng lồ, vô hồn đang nhìn chằm chằm vào anh. Từng cơn gió lùa qua những khe hở, tạo ra những âm thanh rít gào, thê lương như tiếng khóc than của cả một binh đoàn oan hồn.

“Không khí này… không phải chỉ là âm khí bình thường,” Diệp Phi suy nghĩ, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo. “Nó bị bóp méo, bị thao túng. Hắn đã biến nơi này thành một cái bẫy lớn, một cỗ máy nghiền linh hồn khổng lồ. Đúng là đồ biến thái, chơi game gì mà ‘pay to win’ thế này?”
Diệp Phi bước chậm rãi qua đống đổ nát, mỗi bước chân đều cẩn trọng, đôi mắt sâu thẳm sắc bén quét qua mọi ngóc ngách. Anh bật đèn pin chuyên dụng, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ soi rõ vài mét phía trước, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc và bất an. Tiếng bước chân của anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như những nhát búa gõ vào nỗi sợ hãi đang dâng lên.
Ngay lập tức, anh cảm nhận được sự hiện diện dày đặc. Không phải một, hai, mà là hàng chục, hàng trăm linh hồn. Chúng mờ ảo, lướt qua như những bóng ma không định hình, hoặc đứng bất động ở các góc khuất, trong tư thế làm việc dở dang. Một người đang cầm xẻng, thân hình gầy gò, xương xẩu, đầu cúi gằm như vẫn đang miệt mài với công việc. Một người khác đang kéo bao xi măng, tấm lưng còng xuống, những sợi xích vô hình dường như đang trói buộc anh ta vào gánh nặng vĩnh cửu. Lại có người đang tựa vào bức tường gạch, đôi mắt trống rỗng nhìn về hư vô, gương mặt hằn rõ sự bối rối và đau khổ tột cùng.
Họ là những công nhân, những người đã mất mạng hoặc bị lừa gạt, oán khí chưa kịp hình thành đã bị trấn áp. Ánh mắt của họ trống rỗng, vô hồn, không có sự oán hận hay giận dữ, chỉ có sự bối rối và đau khổ tột cùng, như những con rối bị giật dây, mãi mãi mắc kẹt trong vòng lặp của công việc. Diệp Phi nhận ra mùi hoa sứ úa tàn, xen lẫn với mùi sắt gỉ và bê tông ẩm mốc, càng làm tăng thêm sự ghê rợn. Cái mùi “tươi mới” của sự chết chóc này khiến anh muốn nôn khan.
“Quá nhiều… hắn đã thu hoạch ở đây từ bao giờ?” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng anh nghe như tiếng gió rít. “Chúng bị giữ lại, không thể siêu thoát. Cái tên Bác Sĩ Cương này, đúng là một kẻ ‘farm’ linh hồn không biết mệt mỏi. Không biết hắn có ‘buff’ gì mà ‘trâu’ thế?”
Diệp Phi di chuyển sâu hơn vào tòa nhà, leo lên một tầng lầu đang dở dang. Tiếng giày anh cọ vào những mảnh vỡ vụn, tạo ra những âm thanh lạo xạo. Ở đó, anh cảm nhận được một linh hồn mạnh hơn, có ý thức hơn một chút. Đó là linh hồn của vị kỹ sư mất tích mà An An đã nói đến.

Linh hồn kỹ sư hiện rõ hơn một chút so với những linh hồn khác: một người đàn ông trung niên, mặc áo sơ mi công trường đã cũ, trên tay vẫn cầm bản vẽ đã nhàu nát. Gương mặt anh ta méo mó vì đau khổ và tuyệt vọng, nhưng đôi mắt lại bị che phủ bởi một màn sương đen dày đặc, như thể bị bịt mắt, không thể nhìn thấy ánh sáng. Linh hồn này không thể phát ra tiếng động, chỉ có một làn sóng tuyệt vọng vô thanh, một tiếng kêu cứu bị bóp nghẹt vọng vào tâm trí Diệp Phi, khiến anh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào não.
Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi nhói lên liên tục, đau đến thấu xương, cảnh báo về sự nguy hiểm và năng lượng tà ác cực độ đang bao trùm. Anh cảm thấy như có một bàn tay lạnh buốt đang bóp chặt lấy trái tim mình.
Diệp Phi nhận ra tất cả các linh hồn, bao gồm cả vị kỹ sư, đều bị bao bọc bởi một luồng khí đen kịt, đặc quánh như nhựa đường. Nó không chỉ là oán khí thông thường, mà là một loại năng lượng được điều khiển, một tấm lưới vô hình, dai dẳng và ăn mòn. Tấm lưới này như một cái lồng, giam giữ linh hồn, hút cạn sinh lực, và ngăn cản mọi sự giao tiếp hay phản kháng. Nó khiến các linh hồn không thể kháng cự, không thể siêu thoát, chỉ có thể chờ đợi bị “thu hoạch” một cách tàn nhẫn. “Kiểu này đúng là ‘đồ sát’ chứ không phải ‘farm’ nữa rồi,” Diệp Phi nghĩ thầm, trong lòng dâng lên một cơn phẫn nộ.
Diệp Phi cố gắng đưa tay ra, truyền một chút linh lực để xoa dịu, hy vọng có thể phá vỡ tấm lưới vô hình đó. Nhưng ngay lập tức, tấm lưới đen phản ứng dữ dội. Một luồng khí lạnh buốt, sắc nhọn như dao găm, đâm thẳng vào tâm trí anh, đẩy anh lùi lại một bước, khiến anh choáng váng. Đầu óc anh quay cuồng, một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng.
“Hắn không chỉ thu hoạch, hắn còn muốn chúng phải đau khổ, phải tan rã trong oán hận,” Diệp Phi nghiến răng. “Hắn biến chúng thành nhiên liệu tinh khiết cho mục đích của mình. Tên khốn này… đúng là một ‘boss’ khó xơi, chơi chiêu ‘debuff’ cả tâm trí mình.”
Diệp Phi lùi lại, ôm lấy cánh tay đang nhói đau và đầu óc quay cuồng. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán anh, ướt đẫm mái tóc bù xù. Sức mạnh của Bác Sĩ Cương vượt xa những gì anh tưởng tượng. Hắn không chỉ mạnh, mà còn tàn nhẫn và tinh vi đến mức khiến anh cảm thấy ghê tởm, một sự ghê tởm sâu sắc đến tận xương tủy.

Anh nhìn quanh, những bóng hình mờ ảo vẫn đứng đó, bị giam cầm trong tấm lưới đen, không có khả năng tự giải thoát. Anh nghe thấy tiếng thì thầm vô thanh của hàng trăm linh hồn, tiếng than vãn bị bóp nghẹt, lời ai oán không thể thoát ra, vang vọng trong không gian trống rỗng, như một bản giao hưởng của nỗi đau.
Cảm giác bất lực dâng lên, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự phẫn nộ và quyết tâm sắt đá. Anh không thể giúp họ siêu thoát ngay bây giờ, nhưng anh sẽ không để Bác Sĩ Cương tiếp tục tội ác này. “Phong ấn dưới lòng Đà Nẵng… nó còn liên quan đến những linh hồn này,” Diệp Phi siết chặt nắm tay. “Hắn đang dùng chúng để phá vỡ nó. Hắn đang tạo ra một cái lò luyện linh hồn khổng lồ. Một ‘nhà máy điện’ bằng oán khí. Thật là ‘level max’ của sự biến thái!”
Diệp Phi siết chặt nắm tay, chiếc vòng trầm trên cổ tay giờ đây không còn nhói đau nữa, mà tỏa ra một luồng năng lượng nóng rực, như ngọn lửa đang cháy trong anh, xua đi cái lạnh lẽo của âm khí. Đó là ngọn lửa của sự tức giận, của trách nhiệm, và của ý chí bảo vệ. Anh quay lưng, nhìn ra ngoài cửa sổ vỡ nát, nơi ánh trăng mờ nhạt chiếu rọi xuống thành phố đang ngủ yên, một Đà Nẵng bình yên nhưng lại ẩn chứa những bí mật kinh hoàng.
“Ta sẽ không để ngươi đạt được điều đó, Bác Sĩ Cương,” Diệp Phi thì thầm, giọng anh vang vọng trong không gian trống rỗng. “Ta sẽ không để Đà Nẵng trở thành vùng đất chết. Ta sẽ bảo vệ Thảo Nhi… và ta sẽ bảo vệ những linh hồn này. Bằng mọi giá. Dù có phải ‘cày game’ đến ‘sập server’ đi chăng nữa!”
Diệp Phi bước nhanh ra khỏi công trường, bóng anh đổ dài trên nền đất, hòa vào màn đêm. Anh biết mình phải tìm cách khác, một cách mạnh mẽ và quyết liệt hơn, để đối phó với kẻ thù này. Một cuộc chiến đã được tuyên bố, và Diệp Phi, dù mệt mỏi đến đâu, cũng không phải là người dễ dàng bỏ cuộc.
Ánh đèn xe của Diệp Phi vụt tắt trên con đường vắng. Công trường xây dựng lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió rít gào và những bóng hình mờ ảo vẫn bị giam cầm, chờ đợi số phận bi thảm trong tấm lưới đen của Bác Sĩ Cương. Mùi hoa sứ và tanh tưởi vẫn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện không thể chối cãi của cái ác đang bủa vây Đà Nẵng.