Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 23: Vụ Án Mất Tích Tại Khu Đô Thị Mới

Cập nhật lúc: 2026-07-10 14:17:54 | Lượt xem: 11

An An lao vào quán cà phê “Phê” như một cơn gió lốc vừa thoát khỏi tâm bão, không thèm gõ cửa hay cất tiếng chào. Gương mặt cô tái mét không còn một giọt máu, hốc hác như vừa trải qua ba ngày ba đêm không ngủ, đôi mắt quầng thâm sâu hoắm và ánh lên vẻ hốt hoảng tột độ. Cô không kịp gọi đồ uống, thậm chí còn không thèm ngồi tử tế, chỉ ngồi phịch xuống chiếc ghế quen thuộc, thở dốc từng hơi đứt quãng.
Diệp Phi, đang lười biếng dựa lưng vào quầy bar, tay mân mê chiếc vòng gỗ trầm đã cũ, khẽ nhíu mày. Ngay khi An An bước qua ngưỡng cửa, chiếc vòng trên cổ tay anh đã khẽ nhói lên, một điềm báo quen thuộc về sự bất ổn tâm linh đang bủa vây cô phóng viên trẻ. Anh không ngạc nhiên, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho An An bình tĩnh, nhưng nét mệt mỏi trên mặt anh càng rõ rệt. Đúng là “người gánh vác” thì không bao giờ được yên thân mà.
Thảo Nhi, đang chậm chạp lau dọn ly tách, bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải cái lạnh của điều hòa hay sương sớm, mà là một thứ lạnh lẽo âm u, nặng nề, như có ai đó vừa bước qua mình. Chiếc trâm cài tóc hoa sứ bằng bạc trên cổ cô bé đột ngột lạnh buốt rồi nhói nhẹ, khiến Thảo Nhi rụt người lại, liếc nhìn ra cửa quán với vẻ sợ hãi mơ hồ. Cô bé cảm thấy có ai đó đang nhìn mình từ ngoài cửa, một ánh mắt vô hình nhưng lạnh lẽo đến thấu xương.
“Chú Phi… con… con cảm thấy lạnh lắm…” Thảo Nhi thì thầm, giọng run rẩy.
Diệp Phi không trả lời Thảo Nhi ngay, ánh mắt vẫn dán chặt vào An An. Cô phóng viên tóc tai bù xù, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt như đang thấy một thứ gì đó kinh hoàng.
“Anh Phi… em… em vừa gặp ác mộng… và… và hắn đã gửi lời cảnh báo cho em. Hắn biết rồi… hắn biết em đang điều tra!” An An thốt lên, giọng nói khản đặc, gần như bật khóc. Cô nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, như thể muốn tự làm mình tỉnh táo khỏi cơn ác mộng vẫn còn đeo bám.
Rồi cô tuôn ra một tràng, kể lại chi tiết giấc mơ kinh hoàng về Bác Sĩ Cương. Cái không gian tối tăm, ẩm mốc, tanh tưởi đến rợn người. Tiếng bước chân trầm đục vọng lại trong vô vọng. Cảm giác cơ thể bị tê liệt, không thể chạy trốn hay hét lên. Và hắn, Bác Sĩ Cương, với nụ cười méo mó, đôi mắt trống rỗng, cầm trên tay khối kim loại xám xịt – Huyết Thạch Hồn – phát ra ánh sáng đỏ sẫm mờ ảo.
“Sẽ sớm thôi… Đà Nẵng sẽ là của ta,” An An lặp lại lời thì thầm lạnh buốt của Bác Sĩ Cương trong giấc mơ, giọng cô run lên bần bật. “Hắn nói thẳng vào đầu em, anh Phi ạ. Như kiểu… hắn muốn em biết điều đó là thật!”
Thảo Nhi nghe An An kể, chiếc trâm hoa sứ trên cổ lại nhói lên một lần nữa, kéo theo một cảm giác buồn bã, nặng nề đến lạ. Cô bé vô thức siết chặt nó, cố gắng trấn an bản thân, nhưng hình ảnh Bác Sĩ Cương qua lời kể của An An cứ lởn vởn trong tâm trí, khiến cô bé cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy.
“Và… và đóa hoa sứ… một đóa hoa sứ trắng tinh khôi, nhuốm một vệt máu đỏ tươi… nằm ngay trên bậc cửa phòng em,” An An tiếp tục, mắt cô ráo hoảnh nhưng giọng nói thì nghẹn lại. “Hắn biết rồi, anh Phi. Hắn biết em đang điều tra… và hắn đang ở rất gần. Em… em không thể trốn tránh được nữa.”
Diệp Phi vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ, chỉ nhấp một ngụm cà phê đen đặc. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh nhói lên âm ỉ, không còn dữ dội như khi ở Sông Hàn, nhưng dai dẳng và đầy cảnh giác. Anh biết Bác Sĩ Cương không chỉ là kẻ thù, mà còn là một tên tâm thần thích chơi đùa với con mồi. Hắn muốn An An biết, muốn cô sợ hãi, và muốn cô trở thành một phần trong “game” của hắn. Đúng là “boss” cuối có khác, chơi chiêu “tâm lý chiến” là thượng thừa.
“Bình tĩnh lại đi, cô An An,” Diệp Phi khàn giọng nói, đặt tách cà phê xuống. “Hắn muốn cô sợ hãi. Đừng để hắn đạt được mục đích.”
An An hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô biết Diệp Phi nói đúng. Cô là phóng viên, là người săn tin, không thể để nỗi sợ hãi kiểm soát mình. Ánh mắt phóng viên sắc sảo dần trở lại, thay thế vẻ hoảng loạn.
“Em biết,” An An gật đầu, giọng đã bớt run rẩy hơn. “Nhưng em không thể chỉ ngồi yên. Em… em có một thông tin mới. Vụ mất tích này… em thấy nó lạ lắm.”
Cô nhanh chóng lấy điện thoại ra, hiển thị một bài báo online. Tiêu đề to đùng: “Kỹ sư trưởng mất tích bí ẩn tại Khu đô thị mới: Nghi vấn hay hiện tượng siêu nhiên?”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Vụ Án Mất Tích Tại Khu Đô Thị Mới - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Vụ mất tích này ở một khu đô thị mới toanh, đang xây dựng dở dang ở ven biển, chưa có tên chính thức,” An An trình bày, ánh mắt giờ đã rực lửa trở lại, khí chất phóng viên điều tra đã quay về. “Nạn nhân là kỹ sư trưởng, tên Trần Văn Hùng, 45 tuổi. Mất tích giữa đêm, không có dấu vết gì. Có tin đồn… tiếng khóc oan hồn văng vẳng trong đêm ở công trường. Công nhân thì bỏ việc gần hết vì sợ hãi. Có khi nào… Bác Sĩ Cương lại giở trò ở đó không, anh Phi?”
Diệp Phi nhìn vào bức ảnh khu đô thị trên điện thoại An An. Những tòa nhà bê tông cốt thép sừng sững, dở dang, như những bộ xương khổng lồ trơ trọi giữa trời. Anh không cần đến hiện trường cũng có thể cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn, tiêu cực đang bủa vây nơi đó.
“Khu đô thị mới… nhưng nền đất thì không mới,” Diệp Phi trầm tư nói, ánh mắt sâu thẳm. “Nơi đó trước đây có thể là đất nghĩa địa cũ, hoặc một vùng đất đã chứng kiến nhiều bi kịch. Việc xây dựng đã xáo trộn tất cả. Nhiều linh hồn bị mắc kẹt, bị xáo trộn. Năng lượng âm dương hỗn loạn. Và những công nhân xa quê, mang theo nhiều cảm xúc tiêu cực, lo âu, cô đơn… dễ bị lợi dụng.”
Anh thở dài, vẻ mệt mỏi lại hiện rõ trên gương mặt. “Hắn ta… khôn ngoan hơn cô nghĩ. Hắn không chỉ thu hoạch ở những nơi có oán khí tự nhiên, mà còn tạo ra những ‘trạm thu hoạch’ quy mô lớn. Đây có lẽ là một trạm thu hoạch quy mô lớn hơn nhiều so với khách sạn cũ.”
Thảo Nhi nghe Diệp Phi nói, chiếc trâm trên cổ cô bé lại nhói lên, cảm giác lạnh lẽo ban nãy lại ập đến, nhưng lần này không còn là sự sợ hãi mơ hồ mà có thêm chút buồn bã, xót xa. Cô bé nhìn vào bức ảnh khu đô thị, trong tâm trí hiện lên những hình ảnh mờ ảo: những bóng người vất vưởng, những tiếng thì thầm ai oán, và mùi hoa sứ thoang thoảng quyện với mùi xi măng, sắt thép. Có vẻ như Linh Cảm Sơ Khai của cô bé đang “bắt sóng” những gì Diệp Phi đang cảm nhận.
“Nói cách khác, đây là một ‘máy xay sinh tố linh hồn’ phiên bản nâng cấp,” An An nói, giọng đầy căm phẫn. “Hắn ta đang biến cả Đà Nẵng thành một… nông trại linh hồn.”
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. “Đúng vậy. Và hắn đang chạy đua với thời gian. Hắn muốn phá vỡ phong ấn ở Sơn Trà. Khu đô thị này… chỉ là một trạm trung chuyển.”
“Vậy… chúng ta phải làm gì?” An An hỏi, nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy tin tưởng.
Diệp Phi đứng thẳng dậy, vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. “Tôi phải đến đó. Ngay bây giờ. Để xem hắn đã để lại ‘dấu vết’ gì.” Anh quay sang Thảo Nhi, ánh mắt dịu dàng hơn một chút. “Đồ đệ, con ở lại trông quán. Tuyệt đối không được rời đi một mình. Và nhớ, luôn tin tưởng vào chiếc trâm.”
Thảo Nhi gật đầu mạnh mẽ, gương mặt kiên định. “Con biết rồi, chú Phi. Chú cẩn thận.”
An An đứng dậy, cầm chiếc laptop. “Em sẽ đi cùng anh.”
Diệp Phi lắc đầu. “Không. Cô An An vừa bị hắn cảnh báo. Cô đi cùng tôi bây giờ quá nguy hiểm. Cô hãy ở lại, tiếp tục điều tra các dự án cũ của Bác Sĩ Cương, đặc biệt là những dự án có liên quan đến địa điểm ở Sơn Trà, quanh Chùa Linh Ứng. Có thể sẽ có manh mối về cách hắn định phá vỡ phong ấn.”
An An chần chừ một chút, nhưng rồi cũng gật đầu. Cô biết Diệp Phi nói đúng. Cô không thể trở thành gánh nặng cho anh. “Được rồi, anh Phi. Anh cẩn thận. Em sẽ tìm kiếm hết sức có thể.”
Diệp Phi khoác vội chiếc áo khoác mỏng, bước ra cửa. Ánh mắt anh nặng trĩu, nhưng bước chân thì kiên định. Anh biết, cuộc chiến này không chỉ là giữa anh và Bác Sĩ Cương, mà còn là cuộc đua với thời gian để cứu lấy Đà Nẵng.
***

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Vụ Án Mất Tích Tại Khu Đô Thị Mới - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Đêm khuya, khu đô thị mới đang xây dựng dở dang chìm trong bóng tối. Chỉ có ánh đèn pha yếu ớt từ công trường và tiếng gió rít qua những khung bê tông trơ trọi, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn. Không khí nặng nề, mang theo mùi xi măng, sắt thép đặc trưng của công trường, nhưng xen lẫn vào đó là một thứ mùi tanh tưởi, ẩm mốc rất quen thuộc, và cả mùi hoa sứ thoang thoảng, lạnh lẽo đến gai người. Diệp Phi hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ rệt sự bất thường.
Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh nhói lên liên tục, không dữ dội đến mức đau đớn như khi đối mặt với Cô Hồn Nương bị lợi dụng ở Sông Hàn, nhưng âm ỉ và dai dẳng, như một lời cảnh báo không ngừng nghỉ. Nó báo hiệu sự hiện diện của vô số linh hồn yếu ớt, bị mắc kẹt, bị hút cạn năng lượng một cách từ từ. Diệp Phi biết, những linh hồn này không đủ mạnh để gây hại, nhưng số lượng của chúng thì kinh khủng, và chúng đang bị biến thành “nhiên liệu” cho một âm mưu lớn hơn.
Anh bước vào khu nhà đang xây dựng, nơi được cho là địa điểm kỹ sư trưởng Trần Văn Hùng mất tích. Tiếng gió rít qua những khung cửa sổ trống hoác tạo ra những âm thanh ai oán, như tiếng khóc than của những linh hồn vô vọng. Diệp Phi dùng linh cảm của mình, lướt qua những bức tường bê tông xám xịt, những đống vật liệu xây dựng ngổn ngang. Anh không thấy dấu vết vật lý nào của một nghi lễ cổ xưa, không bùa chú, không máu me, không dấu chân lạ. Bác Sĩ Cương đã trở nên tinh vi hơn rất nhiều.
“Hắn ta… học hỏi nhanh thật,” Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách. “Hoặc là… hắn đã có sẵn những thứ này.”
Anh dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào một cột bê tông. Một luồng khí lạnh buốt truyền đến, nhưng không phải là cái lạnh của oán khí, mà là cái lạnh của sự “trống rỗng,” như thể năng lượng đã bị hút cạn đến tận cùng. Diệp Phi lấy chiếc đèn pin chuyên dụng và kính lúp ra, chiếu sáng kỹ lưỡng.
Và rồi, anh tìm thấy chúng. Không phải ký tự cổ xưa, không phải bùa chú vẽ tay. Mà là những đường nét hình học sắc nhọn, tinh xảo đến không ngờ, được khắc chìm vào lớp bê tông, gần như vô hình với mắt thường. Chúng uốn lượn, kết nối với nhau như một mạch điện tử phức tạp, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, chỉ có thể thấy được bằng linh cảm của Diệp Phi.
“Đây là… ấn chú ‘mạng lưới thu hoạch’,” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ. “Hắn ta đã dùng công nghệ hiện đại kết hợp với tà thuật cổ xưa. Những đường nét này… không phải khắc bằng tay. Mà là… in chìm vào vật liệu xây dựng. Bằng một loại mực đặc biệt… có thể là máu khô pha với kim loại lỏng… hoặc một thứ gì đó kinh tởm hơn.”
Ấn chú này không chỉ ở một cột, mà Diệp Phi cảm nhận nó lan tỏa khắp khu đô thị, trên mọi bức tường, mọi sàn nhà, mọi thanh dầm bê tông. Nó tạo thành một “mạng lưới thu hoạch” khổng lồ, tinh vi hơn nhiều so với cái bẫy đơn giản ở khách sạn cũ. Nó không chỉ hút cạn linh hồn, mà còn “nuôi dưỡng” chúng, biến những linh hồn nhỏ bé, vất vưởng thành dòng chảy oán khí liên tục, như một cỗ máy phát điện tâm linh.
“Một mạng lưới… Hắn ta không chỉ thu hoạch, mà còn nuôi dưỡng… biến những linh hồn nhỏ bé thành dòng chảy oán khí liên tục,” Diệp Phi thì thầm, cảm thấy ruột gan cuộn lại vì ghê tởm. Bác Sĩ Cương không chỉ là kẻ lợi dụng, hắn là kẻ tạo ra một hệ sinh thái tà ác.
Khi chạm vào một điểm khắc sâu nhất của ấn chú, nơi năng lượng tập trung mạnh nhất, Diệp Phi bỗng thấy một dư ảnh thoáng qua trong tâm trí. Gương mặt hoảng sợ tột độ của kỹ sư Trần Văn Hùng, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. Tiếng rên rỉ yếu ớt của anh ta bị bóp nghẹt. Và rồi, một bàn tay vô hình, lạnh lẽo như băng, không có xương thịt, không có hình dáng rõ ràng, kéo anh ta vào một bức tường bê tông. Giờ đây, nơi đó chỉ còn là khối bê tông lạnh lẽo, không một dấu vết. Kỹ sư Hùng đã bị “hấp thụ” hoàn toàn, không còn một chút chấp niệm nào.
“Không còn gì… chỉ là một cái vỏ rỗng,” Diệp Phi lẩm bẩm, cảm thấy một nỗi xót xa dâng trào. “Hắn ta không để lại bất cứ thứ gì… để siêu thoát.”
Anh bước lên tầng cao nhất của tòa nhà dở dang, nơi gió thổi mạnh nhất. Từ đây, anh có thể nhìn thấy toàn cảnh Đà Nẵng lung linh ánh đèn. Và xa xa, Bán đảo Sơn Trà ẩn hiện mờ ảo trong đêm, với Chùa Linh Ứng sừng sững trên đỉnh núi.
Diệp Phi nhắm mắt lại, tập trung linh cảm. Anh cảm nhận được một “dòng chảy” năng lượng vô hình, đen kịt, đang từ khu đô thị này cuộn mình, hội tụ, rồi hướng thẳng về phía Sơn Trà. Năng lượng này mạnh mẽ và có mục đích rõ ràng, như một con sông ngầm của oán khí đang chảy về một đại dương.
“Khu đô thị này… chỉ là một trạm trung chuyển,” Diệp Phi thì thầm, ánh mắt nặng trĩu. “Hắn muốn tập hợp tất cả oán khí về Sơn Trà… để phá vỡ phong ấn. Chùa Linh Ứng… cây đa ngàn năm… tất cả sẽ bị ảnh hưởng.”
Anh thở dài, ánh mắt đầy lo âu khi nghĩ đến An An, người vừa bị đe dọa trực tiếp, và Thảo Nhi, đồ đệ của anh, người đang dần bước vào thế giới này và giờ đây cũng là mục tiêu. Anh biết cuộc chiến đang đến rất gần và họ đang ở thế bị động. Nhưng không phải vì thế mà anh lùi bước. Anh là “Người gánh vác”. Đó là định mệnh. Và anh sẽ bảo vệ Đà Nẵng, bảo vệ đồ đệ, bảo vệ những linh hồn oan khuất, bằng mọi giá.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Vụ Án Mất Tích Tại Khu Đô Thị Mới - Ảnh minh họa phân cảnh 3

***
Diệp Phi bước vào quán cà phê “Phê” khi trời tờ mờ sáng, dáng vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh ngừng nhói, nhưng tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, nặng trĩu trách nhiệm. Anh thấy Thảo Nhi đang ngủ gật trên quầy bar, đầu gục xuống cánh tay, chiếc trâm cài tóc hoa sứ vẫn đeo trên cổ, vẻ mặt vẫn còn chút hoảng sợ trong giấc ngủ. Có lẽ cô bé đã chờ anh về.
Diệp Phi đặt tay lên vai Thảo Nhi. Cô bé giật mình tỉnh dậy, dụi mắt, nhìn anh với vẻ ngái ngủ.
“Chú Phi… chú về rồi ạ?” Thảo Nhi hỏi, giọng còn ngái ngủ. “Con… con vừa mơ thấy một cái gì đó… rất lạnh… và có tiếng ai đó khóc… ở một nơi toàn bê tông và sắt thép. Có cả mùi hoa sứ nữa…” Cô bé rùng mình một cái, cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong tâm trí.
Diệp Phi mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ấm áp. Anh biết Thảo Nhi đã “bắt được sóng” từ xa, linh cảm sơ khai của cô bé đang phát triển nhanh chóng. Anh đặt một tách cà phê nóng trước mặt Thảo Nhi.
“Con cảm nhận đúng rồi, đồ đệ,” Diệp Phi nói, giọng khàn khàn. “Đó là tiếng khóc của những linh hồn bị mắc kẹt ở khu đô thị mới. Bác Sĩ Cương đang biến cả thành phố thành một cái bẫy lớn. Nhưng chiếc trâm đã bảo vệ con. Nó đã lọc bớt những tạp niệm, chỉ để con cảm nhận được bản chất của sự việc.”
Thảo Nhi nhìn chiếc trâm trên cổ, rồi nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy thán phục. “Vậy là… con không mơ? Đó là thật ạ?”
Diệp Phi gật đầu. “Là thật. Hắn ta đang lợi dụng những nơi có năng lượng hỗn tạp, như khu đô thị mới, để thu thập linh hồn. Mục tiêu cuối cùng của hắn là Sơn Trà. Hắn muốn phá vỡ phong ấn ở đó.”
Anh ngừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Thảo Nhi. “Năng lực của con… sẽ là một vũ khí. Nhưng cũng là một điểm yếu nếu con không kiểm soát được. Hắn sẽ tìm cách lợi dụng nó. Chiếc trâm này… hãy tin vào nó. Nó sẽ giúp con lọc bớt những tạp niệm, bảo vệ tâm trí con khỏi sự xâm nhập của oán khí.”
Diệp Phi lấy ra một ít bã cà phê còn ấm, đặt vào lòng bàn tay Thảo Nhi. “Hãy tập trung. Cảm nhận năng lượng từ bã cà phê. Nó sẽ giúp con định hướng linh cảm, không để nó bị lan man hay bị kẻ khác dẫn dắt. Đây là bài học đầu tiên của con, đồ đệ.”
Thảo Nhi siết chặt chiếc trâm trên cổ, gương mặt không còn vẻ sợ hãi tột độ mà thay vào đó là sự kiên định. Cô bé gật đầu mạnh mẽ. “Con sẽ cố gắng, chú Phi. Con sẽ không để hắn dắt mũi đâu.” Cô bé nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng cảm nhận luồng năng lượng từ bã cà phê, và cả sự lạnh lẽo nhưng không còn đáng sợ đang luân chuyển quanh mình.
Diệp Phi lấy điện thoại ra, gọi cho An An. Đầu dây bên kia, An An bắt máy gần như ngay lập tức, giọng cô vẫn còn chút căng thẳng.
“Cô An An, cô đã đúng. Khu đô thị mới là một phần trong kế hoạch của hắn. Nhưng mục tiêu chính… là Sơn Trà,” Diệp Phi nói, giọng nghiêm túc. “Tôi đã tìm thấy những ấn chú thu hoạch tinh vi ở đó. Hắn đang tạo ra một dòng chảy oán khí khổng lồ hướng về Sơn Trà. Cô hãy tìm kiếm mọi thứ liên quan đến Bác Sĩ Cương ở đó. Đặc biệt là xung quanh Chùa Linh Ứng. Các dự án cũ, bất cứ điều gì có thể liên quan đến địa mạch tâm linh hoặc các di tích cổ. Và nhớ, cẩn thận hơn bao giờ hết. Hắn biết cô đang điều tra rồi.”
An An im lặng một lát, rồi giọng cô trở nên kiên quyết. “Em hiểu rồi, anh Phi. Em sẽ làm ngay. Anh cũng cẩn thận.”
Diệp Phi cúp máy, nhìn ra ngoài cửa. Đà Nẵng vẫn bình yên dưới ánh bình minh, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu len lỏi qua con hẻm, chiếu rọi vào quán cà phê. Nhưng anh biết, dưới lớp vỏ bình yên đó, một cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và họ đang chạy đua với thời gian. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh lại tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, nhưng nặng trĩu trách nhiệm và quyết tâm bảo vệ.
“Game on, Bác Sĩ Cương,” Diệp Phi lẩm bẩm, nhìn về phía Sơn Trà, nơi màn sương vẫn còn vương vấn trên đỉnh núi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8