Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 22: Giấc Mơ Kỳ Lạ Của An An Về Hình Ảnh Bác Sĩ Cương

Cập nhật lúc: 2026-07-10 13:43:29 | Lượt xem: 20

Giấc mơ ập đến An An như một cơn sóng thần dữ dội, cuốn phăng cô khỏi sự yên bình giả tạo của giấc ngủ. Ban đầu là một màn đêm đen kịt, đặc quánh như mực tàu, không một vì sao, không một ánh trăng. Không khí nặng trĩu, đặc quánh mùi ẩm mốc và một chút gì đó tanh tưởi, kim loại, như mùi máu đã khô. An An thấy mình đứng trong một căn phòng. Không, không phải căn phòng bình thường, mà là một không gian vô định, nơi những bức tường dường như được xây bằng bóng tối, hút cạn mọi ánh sáng và âm thanh.
Tiếng bước chân. Không phải tiếng bước chân bình thường, mà là tiếng gõ nhịp đều đều, trầm đục, như nhịp đập của một trái tim mục rữa. Từng tiếng một, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, khiến lồng ngực An An thắt lại, khó thở. Cô muốn quay đầu chạy trốn, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn. Cô muốn hét lên, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào phát ra dù chỉ một tiếng động.
Và rồi, hắn xuất hiện. Bác Sĩ Cương.
Hắn không bước đi, mà như trượt trên mặt đất, bóng dáng cao lớn, lịch lãm trong bộ vest đen sang trọng, nhưng lại toát ra một thứ khí chất lạnh lẽo đến tận xương tủy. Nụ cười xã giao quen thuộc vẫn nở trên môi hắn, nhưng trong giấc mơ này, nó biến thành một thứ gì đó ghê rợn, méo mó, như một vết cắt sâu hoắm trên khuôn mặt điển trai. Đôi mắt hắn, sâu thẳm và trống rỗng, không hề phản chiếu ánh sáng, mà như hai hố đen nuốt chửng mọi thứ. Hắn đứng đó, giữa căn phòng tối, tay cầm một vật phẩm kỳ lạ.
Đó là một chiếc hộp. Không, không hẳn là hộp, mà là một khối kim loại xám xịt, cũ kỹ, hình dạng bất quy tắc, như được đúc từ những mảnh vỡ của một nền văn minh cổ đại nào đó. Bề mặt nó lồi lõm, khắc đầy những ký tự cổ xưa mà An An chưa từng thấy bao giờ, xoắn xuýt vào nhau như những con rắn đang cuộn mình. Từ khối kim loại đó, một luồng ánh sáng đỏ sẫm mờ ảo phát ra, yếu ớt nhưng lại có sức mạnh đến rợn người, như nhịp thở của một sinh vật sống. Mỗi khi ánh sáng đó nhấp nháy, An An lại cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, như có ai đó đang dùng kim châm vào não cô.
Bác Sĩ Cương khẽ vuốt ve bề mặt khối kim loại, ánh mắt hắn ánh lên vẻ say mê điên cuồng. Hắn không nói gì, chỉ mỉm cười. Nhưng nụ cười đó… nó không phải nụ cười của một con người. Nó là nụ cười của một kẻ đã nhìn thấy vực thẳm và tìm thấy sự thỏa mãn trong đó. Một nụ cười lạnh lẽo, tự mãn, và đầy rẫy sự tàn nhẫn. Hắn nhìn thẳng vào An An, như thể biết cô đang ở đó, đang chứng kiến mọi thứ. Và rồi, hắn khẽ nhếch môi, lặp lại một câu nói mà An An đã từng nghe thấy đâu đó, nhưng giờ đây nó vang vọng trong tâm trí cô với một ý nghĩa hoàn toàn mới, một thứ gì đó đáng sợ hơn cả cái chết:
“Sẽ sớm thôi… Đà Nẵng sẽ là của ta.”
Tiếng nói của hắn không phải là âm thanh phát ra từ cổ họng, mà là một tiếng thì thầm vang vọng trực tiếp trong tâm trí An An, lạnh buốt và đầy quyền năng. Cùng lúc đó, khối kim loại trong tay hắn bỗng phát sáng rực rỡ, ánh đỏ rực bao trùm toàn bộ căn phòng, và từ sâu thẳm bóng tối, vô số tiếng rên rỉ, thét gào đau đớn vang lên, như hàng ngàn linh hồn đang bị xé toạc, bị nghiền nát thành bụi.
An An giật mình bật dậy, thở dốc, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, và mùi tanh tưởi, ẩm mốc, quyện với mùi hoa sứ úa tàn vẫn còn vương vấn trong không khí, rõ ràng đến mức cô phải dụi mắt vài lần để chắc chắn mình không còn ở trong căn phòng tối tăm đó nữa. Trán cô lấm tấm mồ hôi, và cổ họng khô khốc. Cô đưa tay lên sờ trán, cảm thấy lạnh buốt.
“Má ơi, cái quái gì vậy?” An An lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Cô nhìn quanh căn phòng trọ quen thuộc của mình, ánh nắng ban mai yếu ớt lọt qua khe cửa sổ, cố gắng xua đi cái cảm giác u ám còn vương vấn từ giấc mơ. Bình thường, cô là một con người thực tế, tin vào khoa học và logic. Những giấc mơ kỳ lạ ư? Chắc là do xem phim kinh dị nhiều quá, hoặc do áp lực công việc. Nhưng giấc mơ này… nó quá thật. Thật đến mức cô cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình vẫn còn run rẩy vì sợ hãi.
Cô bật dậy, vơ lấy điện thoại, lướt qua các tin tức mạng xã hội như một thói quen. Tin tức về một dự án xây dựng mới tại khu vực Ngũ Hành Sơn, một vụ tai nạn giao thông nhỏ trên đường ven biển, và mấy tin drama showbiz nhảm nhí. Không có gì bất thường. Không có “thảm họa” hay “Đà Nẵng của ta” như trong giấc mơ của cô.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Giấc Mơ Kỳ Lạ Của An An Về Hình Ảnh Bác Sĩ Cương - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Chắc là mình bị stress nặng rồi,” cô tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân. Nhưng cái cảm giác bất an sâu sắc vẫn cứ bám riết lấy cô, như một cái bóng tàng hình. Cái khối kim loại xám xịt trong tay Bác Sĩ Cương, những ký tự cổ xưa, và đặc biệt là nụ cười lạnh lẽo đó… chúng cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.
An An bước xuống giường, đi thẳng vào bếp, tự pha cho mình một ly cà phê đen thật đậm. Hương cà phê quen thuộc giúp cô tỉnh táo hơn một chút, nhưng không đủ để xua đi ám ảnh. Cô ngồi phịch xuống ghế, mở laptop. Công việc của một phóng viên tự do luôn đòi hỏi cô phải “săn tin” liên tục, và hiện tại, “tin nóng” nhất trong đầu cô chính là Bác Sĩ Cương.
Diệp Phi đã giao nhiệm vụ cho cô tìm hiểu mọi thứ về hắn, đặc biệt là các dự án và địa điểm liên quan đến di tích lịch sử ở Đà Nẵng. Lúc đầu, cô còn bán tín bán nghi, nhưng sau vụ ở khách sạn cũ, và đặc biệt là sau khi Diệp Phi tiết lộ về việc hắn đã “chấm” Thảo Nhi, An An đã hoàn toàn tin tưởng anh. Giờ đây, cô không chỉ là một phóng viên tò mò, mà còn là một đồng minh, một phần của “team” mà Diệp Phi đã nói.
“Hắn ta đúng là một con \’boss\’ khó nhằn,” An An lẩm bẩm, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. “Nhưng mà \’boss\’ nào rồi cũng phải có \’weakness\’ thôi.”
Cô bắt đầu tìm kiếm lại tất cả các thông tin đã thu thập được về Bác Sĩ Cương. Những dự án y tế cũ, những lần hắn xuất hiện trước công chúng với vẻ ngoài đạo mạo, những bài báo ca ngợi hắn là nhà từ thiện. Cô lọc ra những thông tin liên quan đến các khu đất có lịch sử phức tạp, những dự án bị hủy bỏ không rõ lý do, hoặc những nơi từng xảy ra các vụ mất tích bí ẩn.
Đà Nẵng, một thành phố hiện đại, nhưng cũng ẩn chứa vô số truyền thuyết và di tích cổ xưa. Ngũ Hành Sơn, bán đảo Sơn Trà, sông Hàn, các khu phố cổ… Mỗi nơi đều có câu chuyện riêng, và giờ đây, dưới góc nhìn của Diệp Phi, An An nhận ra mỗi câu chuyện đều có thể là một manh mối.
“Di tích lịch sử… di tích lịch sử…” An An lẩm bẩm. Cô nhớ lại giấc mơ, căn phòng tối tăm và khối kim loại kỳ lạ. Liệu có mối liên hệ nào không?
Cô bắt đầu tìm kiếm các tài liệu cũ, các bài nghiên cứu về khảo cổ học địa phương, thậm chí là các diễn đàn tâm linh bí mật mà cô từng coi là “mấy chuyện tào lao”. Cô gõ các từ khóa như “cổ vật Đà Nẵng”, “tín ngưỡng cổ xưa”, “nghi lễ bí ẩn”, “vật phẩm phong ấn”… Hàng trăm kết quả hiện ra, đa số là các bài viết không liên quan, hoặc những câu chuyện ma mị được thêu dệt.
“Đúng là \’spam\’ tin tức mà,” cô thở dài. “Tìm cái kim đáy bể còn dễ hơn tìm ‘hint’ trong mớ này.”
Mắt cô mỏi nhừ, nhưng cô không bỏ cuộc. Cảm giác bất an từ giấc mơ vẫn thôi thúc cô. Cô không thể để Diệp Phi và Thảo Nhi một mình đối mặt với kẻ đáng sợ như Bác Sĩ Cương. Đặc biệt là Thảo Nhi, cô bé hồn nhiên, năng động đó, giờ đã bị “chấm” và có thể trở thành mục tiêu tiếp theo của hắn. Nghĩ đến đó, An An lại càng thêm căm phẫn.
“Hắn muốn lợi dụng năng lực của con bé,” Diệp Phi đã nói như vậy. Năng lực gì? Linh cảm sơ khai? Hay là thứ gì đó tiềm ẩn hơn? An An tự hỏi. Cô nhớ lại ánh mắt rạng rỡ, đầy quyết tâm của Thảo Nhi khi nói “Con sẽ cố gắng học hỏi, để chú không phải chiến đấu một mình nữa.” Cô bé ấy, dù sợ hãi, nhưng lại mạnh mẽ đến bất ngờ.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Giấc Mơ Kỳ Lạ Của An An Về Hình Ảnh Bác Sĩ Cương - Ảnh minh họa phân cảnh 2

An An tiếp tục lướt qua các trang web, các diễn đàn cũ. Bỗng nhiên, một bài viết trên một blog cá nhân đã bị bỏ hoang từ lâu thu hút sự chú ý của cô. Tiêu đề: “Những bí mật bị lãng quên dưới lòng Đà Nẵng: Câu chuyện về Phong Ấn và Kẻ Thức Tỉnh.”
“Phong Ấn?” An An nhíu mày. Ông Kim cũng từng nhắc đến “phong ấn cổ xưa” dưới lòng Đà Nẵng. Đây có lẽ là một manh mối quan trọng.
Cô click vào bài viết. Nội dung là một câu chuyện dài, pha trộn giữa truyền thuyết dân gian và suy đoán cá nhân của người viết. Bài viết kể về một “Phong Ấn” được tạo ra từ hàng ngàn năm trước bởi những “Trấn Linh Đại Sư” cổ đại, nhằm giam giữ một “Thực Thể Tà Ác” có thể hủy diệt mọi sự sống. Phong Ấn này không chỉ là một cấu trúc vật chất, mà còn là một mạng lưới năng lượng tâm linh, kết nối với linh khí của toàn bộ Đà Nẵng, được duy trì bởi những “Người Gánh Vác” từ đời này sang đời khác.
“Người Gánh Vác… Diệp Phi?” An An lẩm bẩm. Cô nhớ lại lời Ông Kim nói về “dòng máu” của Diệp Phi. Mọi thứ dần khớp lại một cách đáng sợ.
Bài viết cũng nhắc đến một “cổ vật” bí ẩn, được gọi là “Huyết Thạch Hồn”, một khối đá đen có khả năng hấp thụ và chuyển hóa linh hồn thành năng lượng. Nó được cho là chìa khóa để phá vỡ Phong Ấn.
“Huyết Thạch Hồn?” An An cảm thấy lạnh sống lưng. Cô nhớ lại khối kim loại xám xịt, phát sáng đỏ sẫm trong tay Bác Sĩ Cương trong giấc mơ. Nó không hoàn toàn giống một khối đá, nhưng cái tên “Huyết Thạch Hồn” và khả năng “hấp thụ linh hồn” lại quá khớp với những gì Diệp Phi đã nói về Bác Sĩ Cương.
Cô đọc tiếp, tim đập thình thịch. Bài viết giải thích rằng “Huyết Thạch Hồn” không chỉ hấp thụ linh hồn, mà còn có thể dùng chúng để tạo ra một “dòng chảy ngược” của oán khí, một dòng chảy năng lượng tiêu cực khổng lồ, đủ sức làm suy yếu và phá vỡ Phong Ấn.
“Dòng chảy ngược của oán khí…” Lời của Diệp Phi vang vọng trong tai cô. “Hắn đang thu hoạch hàng ngàn linh hồn, biến cả dòng sông thành một cái máy xay sinh tố linh hồn khổng lồ.”
Tất cả những mảnh ghép rời rạc trong đầu An An bỗng chốc khớp vào nhau một cách hoàn hảo, tạo thành một bức tranh toàn cảnh đáng sợ. Bác Sĩ Cương không chỉ là một kẻ thao túng linh hồn, hắn là một tên điên loạn đang tìm cách hủy diệt Đà Nẵng, giải phóng một thực thể tà ác cổ xưa, và có thể là cả thế giới.
An An vội vã lướt xuống cuối bài viết, tìm kiếm thông tin về tác giả hoặc nguồn gốc của “Huyết Thạch Hồn”. Nhưng bài viết kết thúc đột ngột, với một dòng chữ cuối cùng được viết bằng phông chữ khác, như thể được thêm vào sau này:
*”Kẻ thức tỉnh đã trở lại. Hắn đang tìm kiếm Huyết Thạch Hồn. Ngọn nguồn của tai ương sẽ bắt đầu từ… Chùa Linh Ứng.”*

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Giấc Mơ Kỳ Lạ Của An An Về Hình Ảnh Bác Sĩ Cương - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Chùa Linh Ứng! Bán đảo Sơn Trà!
Cơ thể An An cứng đờ. Chùa Linh Ứng là một tụ điểm linh khí cực mạnh, nơi thu hút năng lượng từ biển và núi, có khả năng trấn áp tà khí. Diệp Phi đã nói Bác Sĩ Cương đang “thu hoạch” ở quy mô lớn hơn tại Sơn Trà.
Không thể nào! Hắn muốn làm gì ở đó? Phá hủy chùa Linh Ứng? Hay biến nó thành một phần của nghi lễ tà ác?
An An chợt nhớ lại một chi tiết nhỏ trong giấc mơ: ánh đèn thành phố vụt tắt, chùa Linh Ứng, cây đa ngàn năm bị ảnh hưởng. Diệp Phi đã cảm nhận được điều đó trong tâm trí anh khi ở khách sạn cũ.
“Chết tiệt!” An An bật thốt. Mọi thứ đang diễn ra nhanh hơn cô nghĩ. Giấc mơ không phải là ngẫu nhiên, mà là một lời cảnh báo, một “plot twist” kinh hoàng của số phận.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng ban mai đã lên cao, rực rỡ và chói chang. Nhưng trong mắt An An, cả thành phố Đà Nẵng giờ đây như bị bao phủ bởi một màn sương đen vô hình, và đâu đó, cô có thể nghe thấy tiếng rên rỉ ai oán của hàng ngàn linh hồn.
An An vội vàng đóng laptop, nắm chặt điện thoại. Cô phải báo cho Diệp Phi ngay lập tức. Cô phải hành động.
“Sơn Trà… Chùa Linh Ứng…” An An lặp lại, giọng nói đầy căng thẳng. “Bác Sĩ Cương, hắn ta… hắn ta muốn biến cả Sơn Trà thành một cái máy xay linh hồn khổng lồ!”
Cô lao ra khỏi phòng, không kịp thay đồ, không kịp ăn sáng. Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ: ngăn chặn Bác Sĩ Cương. Bằng mọi giá.
Nhưng khi An An vừa mở cửa bước ra, một luồng gió lạnh buốt bất ngờ thổi tới, mang theo mùi hoa sứ nồng nặc, ngọt ngào một cách ghê rợn. Và trên bậc cửa, một đóa hoa sứ trắng tinh khôi, nhuốm một vệt máu đỏ tươi, nằm im lìm.
An An đứng sững lại, đồng tử co rút. Trái tim cô như ngừng đập. Đây không phải là ngẫu nhiên. Đây là một lời nhắn. Một lời cảnh báo.
“Hắn… hắn biết rồi sao?” An An thì thầm, giọng run rẩy. “Hắn biết mình đang điều tra… và hắn đang ở rất gần.”
Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô. Cuộc chiến này… có lẽ đã bắt đầu từ lâu rồi, và giờ đây, nó đang đến rất gần, ngay cả với những người phàm như cô. Cô không thể trốn tránh được nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8