Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 27: Bài Học Về Cách Tự Vệ Tinh Thần

Cập nhật lúc: 2026-07-11 13:37:48 | Lượt xem: 14

Tiếng lạch cạch khô khốc từ ổ khóa vang lên, phá tan sự tĩnh lặng đến ngột ngạt của quán cà phê “Phê” trong ánh bình minh leo lét. Diệp Phi bước vào, bóng anh đổ dài trên nền gạch, kéo theo một luồng khí lạnh lẽo vô hình, như thể anh vừa kéo cả màn đêm âm u của công trường về đây. Sắc mặt anh tái mét, hốc hác hơn đêm qua, quầng thâm dưới mắt lộ rõ mồn một, trông như một con gấu trúc vừa bị hành hạ ba ngày ba đêm không ngủ. Mái tóc bù xù càng khiến anh trông tiều tụy, nhưng đôi mắt sâu thẳm của a

ài cửa sổ, nơi bình minh đang ló dạng, tô điểm những tia nắng đầu tiên lên các tòa nhà chọc trời của Đà Nẵng, vẽ nên một bức tranh về sự sống và hy vọng. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh giờ đây không còn lạnh lẽo hay nhói đau nữa, mà tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh nhưng mạnh mẽ, sẵn sàng cho trận chiến sắp tới. Anh biết, đây không còn là cuộc chiến của riêng anh, mà là của cả ba người, cùng nhau, vì Đà Nẵng. “Team up, let’s go!” anh thầm nghĩ, một tia lửa chiến đấu bùng lên trong đôi mắt.
sắc lạnh như dao găm. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh nhói lên dữ dội, nóng rực, báo hiệu một sự kiện tâm linh vừa xảy ra, một tàn dư oán khí còn sót lại trong không gian.
Anh nhìn thấy Thảo Nhi. Cô bé đang ngã khuỵu xuống sàn, co ro như một con mèo con bị bỏ rơi giữa trời đông. Toàn thân run rẩy bần bật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, đôi mắt thất thần nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi bóng ma vừa đứng. Tách cà phê sữa đá trên tay cô bé đã rơi xuống đất, vỡ tan tành, chất lỏng màu nâu sữa lênh láng trên sàn nhà, tạo thành một vệt dài như máu.
“Đồ đệ! Con không sao chứ? Chuyện gì đã xảy ra?” Giọng Diệp Phi trầm khàn, mang theo sự lo lắng tột độ. Anh nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh Thảo Nhi, đỡ cô bé dậy, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ cơ thể cô bé. Anh đưa tay vỗ nhẹ lên vai Thảo Nhi, truyền một chút linh lực trấn an, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi đang bủa vây cô bé.
Thảo Nhi ôm chặt lấy Diệp Phi, vùi mặt vào ngực anh, khóc nấc lên, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi. “Ch… chú Phi… con… con thấy… nó… nó đứng ngay đây… nó nhìn con… nó nói… con… thuộc về… hắn…”
Diệp Phi ôm Thảo Nhi chặt hơn, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh nhìn ra ngoài cửa, nơi ánh nắng vẫn đang chiếu rọi nhưng anh chỉ thấy một bóng tối vô hình đang lẩn khuất. Sự tức giận bùng lên trong lòng anh, thiêu đốt mọi sự mệt mỏi. “Chú biết. Hắn ta đã đến. Hắn muốn con biết hắn có thể chạm tới con bất cứ lúc nào.” Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã nổi lên sóng gió. “Bác Sĩ Cương… Ngươi dám.” Giọng anh trầm khàn, như tiếng gầm gừ bị kìm nén, đầy sự phẫn nộ và quyết tâm.
Thảo Nhi ngồi trên ghế, vẫn còn hơi run rẩy, nhưng đã bình tĩnh hơn một chút nhờ vòng tay của Diệp Phi và tách trà gừng nóng anh vừa pha cho. Hơi ấm của trà lan tỏa trong lòng bàn tay, xua đi phần nào cái lạnh lẽo còn vương vấn.
Diệp Phi ngồi đối diện, gương mặt anh nghiêm nghị hơn bao giờ hết. “Con đã làm rất tốt, đồ đệ. Chiếc trâm đã bảo vệ con, giúp con không bị hắn hoàn toàn khống chế tinh thần. Nhưng đây chỉ là khởi đầu.” Anh nhìn thẳng vào mắt Thảo Nhi, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. “Bác Sĩ Cương muốn con sợ hãi. Hắn muốn con biết hắn có thể chạm tới con dù chú có ở đây hay không. Hắn đang kiểm tra giới hạn của con, kiểm tra xem linh cảm của con mạnh đến đâu, và con có thể chịu đựng được đến mức nào.”
Thảo Nhi cúi đầu, nhìn chiếc trâm cài tóc trên cổ mình. Nó giờ đã nguội lạnh, nhưng vẫn nhói đau âm ỉ, như một lời nhắc nhở về khoảnh khắc kinh hoàng vừa qua. Cô bé hít một hơi run rẩy, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt từ sợ hãi chuyển sang kiên định một cách lạ thường. “Con… con hiểu, chú Phi. Con sẽ không sợ nữa. Con sẽ học… con sẽ giúp chú. Con sẽ không để hắn ‘dắt mũi’ con đâu!” Giọng cô bé vẫn còn khàn đặc, nhưng không còn run rẩy, thay vào đó là sự quyết tâm sắt đá.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Bài Học Về Cách Tự Vệ Tinh Thần - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy sức mạnh, như một lời động viên vô hình. “Tốt lắm, đồ đệ của chú. Từ bây giờ, việc huấn luyện sẽ nghiêm khắc hơn rất nhiều. Con đã chính thức bước chân vào cuộc chiến này rồi, con hiểu chứ?”
Thảo Nhi gật đầu mạnh mẽ. “Con hiểu. Con sẵn sàng.”
Diệp Phi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối của màn đêm bắt đầu bao trùm Đà Nẵng, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng. Anh cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo từ xa, biết Bác Sĩ Cương vẫn đang theo dõi, vẫn đang chờ đợi. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh tỏa ra năng lượng mạnh mẽ, trầm tĩnh, như một lời hứa, một lời thề. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Thảo Nhi giờ đây, không còn là một nhân viên pha chế hồn nhiên, mà là một phần không thể tách rời của nó.
***
Sáng hôm sau, quán cà phê “Phê” mở cửa sớm hơn thường lệ, nhưng không khí bên trong lại nặng nề hơn cả màn sương sớm Đà Nẵng. Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo vô hình còn vương vấn từ đêm qua, nhưng dường như vô vọng. Thảo Nhi đang cặm cụi lau dọn quầy bar, động tác chậm chạp, thiếu sức sống, đôi mắt to tròn thỉnh thoảng lại liếc ra ngoài cửa như thể sợ hãi một điều gì đó vô hình đang ẩn nấp. Chiếc trâm cài tóc hoa sứ bằng bạc đã xỉn màu, giờ được cô bé đeo thành mặt dây chuyền, chỉ âm ấm trên ngực, như một lời nhắc nhở không ngừng về khoảnh khắc kinh hoàng mà cô đã trải qua.
“Trời đất ơi, mới ngày hôm qua còn là barista lương ba cọc ba đồng, hôm nay đã thành ‘đồ đệ trừ tà’ kiêm ‘radar’ dò ma rồi,” Thảo Nhi lẩm bẩm trong đầu, tay vẫn miệt mài lau chùi. “Mà cái ‘radar’ này cứ báo động liên tục thì làm sao mà sống yên ổn đây? Hay là mình xin chú Phi cho nghỉ phép dài hạn để đi tu luyện lên cấp ‘Trấn Linh Đại Sư’ rồi quay lại ‘combat’ sau nhỉ? Nghe có vẻ hợp lý đó!”
Diệp Phi dựa lưng vào quầy bar, tay mân mê chiếc vòng gỗ trầm đã cũ kỹ. Anh quan sát Thảo Nhi, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. Anh biết không thể trì hoãn việc huấn luyện thêm nữa. Thời gian không cho phép, và Bác Sĩ Cương đã công khai tuyên chiến bằng cách tấn công tinh thần của Thảo Nhi. Anh phải trang bị cho cô bé những công cụ cơ bản nhất để tự vệ, ít nhất là để không bị nuốt chửng trong cái thế giới mà cô bé vừa bị kéo vào.
Anh thở dài, đứng thẳng dậy. “Đồ đệ, lại đây.” Giọng anh trầm khàn, mang theo sự nghiêm nghị khác hẳn vẻ uể oải thường ngày. Thảo Nhi giật mình, vội vàng đặt khăn xuống và bước đến, vẻ mặt pha lẫn sợ hãi và tò mò.
“Chú Phi… chú gọi con?” Thảo Nhi lí nhí, cảm giác như mình sắp bị giao nhiệm vụ “đi bắt ma” ngay lập tức vậy. “Mà chú nhìn con thế này là muốn con đi ‘farm kinh nghiệm’ ở đâu à? Con chưa có ‘skill’ nào đâu nha!”
Diệp Phi chỉ nhướng mày, phớt lờ mấy cái thuật ngữ game của cô bé. “Pha cho chú một tách cà phê đen không đường, và cho con một ly cà phê sữa đá. Uống để tỉnh táo và tập trung.” Anh nói, ánh mắt ra hiệu. Thảo Nhi nhanh chóng thực hiện, động tác thuần thục. Dù đang sợ hãi, nhưng bản năng barista chuyên nghiệp vẫn giúp cô bé hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo. Hương cà phê thoang thoảng lan tỏa, xua đi phần nào mùi hoa sứ tanh tưởi còn sót lại trong không khí.
Khi cả hai đã ngồi xuống chiếc bàn nhỏ quen thuộc ở góc quán, Diệp Phi đặt tách cà phê xuống. Hơi nóng từ tách cà phê bốc lên, làm mờ đi một chút vẻ mệt mỏi trên gương mặt anh. “Thứ mà con đã thấy đêm qua, là một phần trong kế hoạch của Bác Sĩ Cương. Hắn muốn con sợ hãi, muốn phá vỡ tinh thần con. Và đó chính là điểm yếu lớn nhất của người mới bước chân vào thế giới này.” Anh nhìn thẳng vào Thảo Nhi, ánh mắt nghiêm túc đến lạ. “Bài học đầu tiên của con là cách tự vệ tinh thần. Linh hồn yếu ớt thường tấn công vào nỗi sợ hãi, sự yếu đuối trong tâm trí. Cách duy nhất để chống lại chúng là giữ vững tâm trí mình. Con hiểu chứ? Nó giống như việc con xây một cái tường rào vậy, để bảo vệ ngôi nhà của mình khỏi những kẻ muốn đột nhập.”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Bài Học Về Cách Tự Vệ Tinh Thần - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Thảo Nhi gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ từng lời của Diệp Phi. Cô bé cảm thấy như mình đang tham gia một khóa học “sinh tồn trong thế giới tâm linh” cấp tốc, mà giảng viên là chú Phi “mặt lạnh như tiền” và học phí có khi là cả mạng sống.
***
Diệp Phi hướng dẫn Thảo Nhi ngồi thẳng lưng trên ghế, nhắm mắt, hít thở sâu và đều. “Hãy gạt bỏ mọi suy nghĩ, mọi nỗi sợ hãi ra khỏi đầu. Tập trung vào hơi thở của con. Hãy cảm nhận năng lượng của chính con, nó đang chảy trong huyết quản, đang bao bọc cơ thể con.” Giọng anh trầm ấm, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ, như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang căng thẳng của Thảo Nhi. “Bây giờ, hãy hình dung một lớp màng. Một bức tường. Nó có thể là ánh sáng trắng, là sương mù đặc quánh, là bất cứ thứ gì con cảm thấy an toàn nhất. Nó bao bọc lấy con, từ đỉnh đầu đến gót chân. Nó không phải để tấn công, mà để bảo vệ. Nó ngăn cách con với mọi thứ bên ngoài, mọi thứ tiêu cực.”
Thảo Nhi cố gắng tập trung, nhưng tâm trí cô bé vẫn còn vương vấn hình ảnh bóng ma áo dài trắng đêm qua, đôi mắt trống rỗng vô hồn cứ hiện lên chập chờn. Nỗi sợ hãi trỗi dậy, từng đợt, từng đợt, như những con sóng vỗ vào bờ. Cô bé run nhẹ, trán lấm tấm mồ hôi. Chiếc trâm cài tóc trên cổ cũng trở nên lạnh buốt hơn, như phản ứng với nỗi sợ hãi của chủ nhân.
“Con… con không làm được, chú Phi,” Thảo Nhi yếu ớt nói, giọng nói run rẩy. “Con thấy sợ hãi quá, hình ảnh đó cứ hiện lên… con cứ thấy nó thì thầm ‘Ngươi thuộc về hắn’ mãi thôi. Làm sao con gạt bỏ được đây?” Cô bé gần như muốn bật khóc. “Hay là con không có ‘thiên phú’ trừ tà như chú? Con chỉ giỏi pha cà phê thôi mà!”
Diệp Phi không nói gì. Anh nhắm mắt, tập trung tinh thần. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh khẽ rung lên, một luồng năng lượng trầm tĩnh nhưng mạnh mẽ lan tỏa. Một làn hơi lạnh lẽo, vô hình, nhẹ nhàng từ từ tiến về phía Thảo Nhi, như một làn sương mờ xâm nhập vào tâm trí cô bé.
Thảo Nhi rùng mình dữ dội, cảm giác như có hàng ngàn kim châm đang đâm vào gáy và thái dương mình. Một giọng nói vô thanh, lạnh lẽo như băng, thì thầm những lời lẽ đáng sợ trong đầu cô bé. “Yếu ớt… vô dụng… ngươi sẽ là của hắn… một con rối không hồn…” Những lời thì thầm xoáy sâu vào nỗi sợ hãi của cô bé, cố gắng bóp nghẹt ý chí.
“Đó là sự xâm nhập, đồ đệ,” Diệp Phi nói, giọng anh đầy dứt khoát, cắt ngang những lời thì thầm đáng sợ. Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén như dao găm. “Cảm nhận nó. Và đẩy nó ra bằng ý chí của con! Đừng để nỗi sợ hãi kiểm soát con! Con nhớ lời con nói đêm qua không? Con sẽ không để hắn ‘dắt mũi’ con!”
Thảo Nhi siết chặt chiếc trâm cài tóc trên cổ. Cô bé nhớ lại lời Diệp Phi nói về việc chấp niệm của Cô Hồn Nương đã được thanh tẩy, rằng nó giờ đây là một vật phẩm hộ mệnh, một lời nhắc nhở về sự kiên cường và bình yên. Cô bé tập trung vào chiếc trâm, vào hơi ấm mà nó mang lại, vào sự kiên định mà cô đã hứa với Diệp Phi. “Không! Mình sẽ không sợ! Mình không phải con rối của ai hết!” Thảo Nhi tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm yếu ớt nhưng đầy bướng bỉnh.
Dần dần, một luồng năng lượng ấm áp từ chiếc trâm lan tỏa, đối kháng với luồng khí lạnh của Diệp Phi. Thảo Nhi bắt đầu hình dung được lớp màng bảo vệ, mỏng manh nhưng kiên cố, được tạo nên từ ý chí và Tinh Thần Lực của chính cô bé. Nó giống như một lớp bọt biển, hấp thụ và làm yếu đi những lời thì thầm độc địa, đẩy lùi làn sương lạnh lẽo. Cô bé cảm thấy như mình đang đứng vững giữa một cơn bão, không còn bị lung lay nữa.
Luồng khí lạnh từ Diệp Phi bị đẩy lùi. Thảo Nhi thở hổn hển, mở mắt. Toàn thân cô bé ướt đẫm mồ hôi, nhưng ánh mắt lấp lánh sự ngạc nhiên và một chút tự hào. “Con… con làm được rồi, chú Phi!” Cô bé nói, giọng nói vẫn còn run rẩy nhưng đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. “Con… con cảm thấy như mình vừa ‘đấm’ một cú vào cái thứ lạnh lẽo đó vậy!”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Bài Học Về Cách Tự Vệ Tinh Thần - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Diệp Phi gật đầu nhẹ, một cái gật đầu hiếm hoi thể hiện sự công nhận, không hề có vẻ uể oải thường ngày. “Tốt lắm, đồ đệ. Đó là bước đầu tiên. Con đã dùng tinh thần lực để tạo ra bức tường bảo vệ cho chính mình. Chiếc trâm hoa sứ đã giúp con tập trung và củng cố ý chí.” Anh đưa tay xoa nhẹ đầu Thảo Nhi, một hành động đầy ấm áp và tin tưởng. “Nhưng nó vẫn còn rất yếu. Chỉ đủ để chống lại những linh hồn vặt vãnh, hoặc những cảm giác bị theo dõi nhẹ. Bác Sĩ Cương… hắn mạnh hơn rất nhiều. Hắn không chỉ xâm nhập tinh thần, mà còn có thể điều khiển cả oán linh mạnh mẽ. Bức tường này của con, hiện tại, chỉ như một lớp giấy mỏng trước hắn thôi.”
Thảo Nhi nghe vậy thì mặt xụt xuống. “Vậy là con vẫn còn ‘phế’ lắm à chú?”
Diệp Phi khẽ nhếch môi. “Con nghĩ ‘Trấn Linh Đại Sư’ là cái danh hiệu dễ kiếm lắm sao? Nghe tên thôi đã thấy ‘gánh còng lưng’ rồi. Nhưng con có tiềm năng. Và quan trọng nhất, con có ý chí.”
***
Buổi học kết thúc. Thảo Nhi kiệt sức, ngã phịch xuống ghế, thở dốc. Mặc dù chỉ là tập trung tinh thần và đối kháng một luồng năng lượng nhỏ, nhưng nó tiêu hao năng lượng như thể cô bé vừa chạy marathon ba vòng quanh cầu Rồng. Cô bé nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban trưa chiếu rọi con hẻm, vẽ lên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch. Mọi thứ vẫn bình thường, người đi lại vẫn hối hả, tiếng còi xe vẫn vang vọng. Nhưng cô bé biết, thế giới cô nhìn thấy đã thay đổi mãi mãi. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, xen lẫn là sự kiên định và một chút hy vọng.
“Thảo Nhi này, từ nay con cứ gọi ta là Sư Phụ đi.” Diệp Phi đột ngột lên tiếng, giọng anh trầm ấm, khác hẳn vẻ uể oải thường ngày. “Dù sao, con cũng đã chính thức bước vào con đường này rồi, và ta cũng đã chấp nhận con làm đồ đệ. Xưng hô như vậy cho đúng vai vế.”
Thảo Nhi ngạc nhiên, rồi cười tươi rói. “Dạ, Sư Phụ!” Cô bé cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ hơn với Diệp Phi, không còn là chú cháu, mà là sư đồ, là đồng đội. “Con sẽ không để hắn dắt mũi con đâu, Sư Phụ…” cô bé lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy quyết tâm.
Diệp Phi đứng dậy, đi đến quầy bar. Anh pha một tách cà phê nữa, lần này là loại đặc biệt với chút hương trầm thoang thoảng, đặt trước mặt Thảo Nhi. “Uống đi, đồ đệ. Nó sẽ giúp con phục hồi tinh thần. Từ bây giờ, con phải luyện tập mỗi ngày. Luôn giữ bức tường tinh thần của con, ngay cả khi đang ngủ. Mối nguy hiểm không bao giờ ngủ yên.” Anh nói, ánh mắt nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban trưa vẫn rực rỡ nhưng anh lại cảm thấy một bóng tối đang đến gần.
Đúng lúc đó, một làn gió lạnh bất chợt lướt qua quán, mang theo mùi hoa sứ nồng nặc, tanh tưởi quen thuộc. Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi nhói lên dữ dội, một luồng khí lạnh lẽo như một lưỡi dao vô hình lướt qua vai anh. Nó không phải là một sự xâm nhập đơn thuần, mà là một lời khẳng định, một sự hiện diện. Bác Sĩ Cương đã biết. Hắn đã biết Thảo Nhi đang được huấn luyện, và hắn đang quan sát.
Diệp Phi siết chặt nắm tay, ánh mắt trở nên sắc lạnh, nhìn thẳng ra cửa. Một nụ cười khẩy hiện lên trên môi anh, không phải là nụ cười uể oải thường ngày, mà là nụ cười thách thức. “Hắn đã đến. Và hắn đang chờ đợi.”
Anh quay lại nhìn Thảo Nhi đang gật gù trên ghế, cố gắng uống hết tách cà phê. Anh biết mình phải mạnh mẽ hơn, không chỉ cho bản thân, mà còn cho cô bé “đồ đệ” này. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và họ cần phải sẵn sàng cho những gì sắp tới. Anh sẽ bảo vệ Thảo Nhi, bảo vệ Đà Nẵng, bằng mọi giá.
Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh ngừng nhói, nhưng lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, báo hiệu một cuộc săn đuổi mới đã được ấn định. Diệp Phi nhìn ra ngoài cửa, nơi một bóng đen khổng lồ, không rõ hình dạng, vừa lướt qua rất nhanh, để lại một vệt mờ ảo trong không khí, như một lời hẹn ước tử thần. Hắn đã đến để kiểm tra. Và giờ đây, hắn đã biết sức mạnh của họ. Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Diệp Phi không biết, nhưng anh đã sẵn sàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8