Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 29: Dấu Ấn Năng Lượng Của Bác Sĩ Cương

Cập nhật lúc: 2026-07-11 16:05:28 | Lượt xem: 12

Tiếng lạch cạch khô khốc từ ổ khóa vang lên, phá tan sự tĩnh lặng đến ngột ngạt của quán cà phê “Phê” trong ánh bình minh leo lét. Diệp Phi bước vào, bóng anh đổ dài trên nền gạch, kéo theo một luồng khí lạnh lẽo vô hình, như thể anh vừa kéo cả màn đêm âm u của công trường về đây. Sắc mặt anh tái mét, hốc hác hơn đêm qua, quầng thâm dưới mắt lộ rõ mồn một, trông như một con gấu trúc vừa bị hành hạ ba ngày ba đêm không ngủ. Mái tóc bù xù càng khiến anh trông tiều tụy, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ sắc bén và kiên định đến lạ lùng. Anh biết, cuộc chiến này mới chỉ là mở màn.
Diệp Phi bước chậm rãi đến quầy bar, chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh ngừng nhói, nhưng lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, báo hiệu một cuộc săn đuổi mới đã được ấn định. Anh nhìn ra ngoài cửa, nơi một bóng đen khổng lồ, không rõ hình dạng, vừa lướt qua rất nhanh, để lại một vệt mờ ảo trong không khí, như một lời hẹn ước tử thần. Hắn đã đến để kiểm tra. Và giờ đây, hắn đã biết sức mạnh của họ. Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo? Diệp Phi không biết, nhưng anh đã sẵn sàng.
Sáng hôm sau, quán Phê mở cửa đón một ngày mới với không khí căng như dây đàn. Thảo Nhi vẫn còn hơi xanh xao, nhưng đã cố gắng lấy lại vẻ tươi tắn thường ngày. Cô bé lau dọn quầy bar, chiếc trâm cài tóc hoa sứ bằng bạc đã xỉn màu, nay được đeo thành mặt dây chuyền, bỗng nhói lên một cái, rồi lại ấm nóng ran. “Lại ‘có biến’ hả mày?” Thảo Nhi lẩm bẩm với chiếc trâm, tự thấy mình như một “radar dò ma” kiêm “đồ đệ trừ tà” bất đắc dĩ. Cô bé vẫn cảm thấy một ánh mắt vô hình, lạnh lẽo cứ dõi theo mình từ đâu đó, khiến gáy cô cứ lạnh toát.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán cà phê bật mở, tiếng chuông gió va vào nhau leng keng. An An lao vào, gương mặt cô bé vẫn còn hốc hác sau một đêm dài không ngủ, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một cách lạ thường, đầy kiên định và pha chút “cháy phố”. Cô bé đặt chồng tài liệu và chiếc laptop yêu quý lên bàn cái “rầm”, thở dốc.
“Anh Diệp Phi! Thảo Nhi!” An An gọi, giọng khẩn trương như sắp có “deadline” to đùng.
Diệp Phi đang đứng pha cà phê, chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh cũng nhói nhẹ một cái, báo hiệu sự bất ổn tâm linh đang bủa vây An An. Anh liếc nhìn cô bé, khẽ nhíu mày. “Từ từ, cô bé. Uống miếng cà phê cho tỉnh táo đã.” Anh đặt tách cà phê đen đá không đường quen thuộc xuống trước mặt An An, hương thơm nồng nàn lan tỏa.
An An hớp một ngụm lớn, caffeine len lỏi vào từng tế bào, giúp cô bé lấy lại bình tĩnh. “Em vừa gặp chú Sáu, cựu cảnh sát điều tra vụ mất tích 5 năm trước ở Sơn Trà.”
Thảo Nhi ngừng tay lau dọn, chăm chú lắng nghe, chiếc trâm trên cổ lại rung nhẹ.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Dấu Ấn Năng Lượng Của Bác Sĩ Cương - Ảnh minh họa phân cảnh 1

An An tiếp tục, giọng đầy vẻ “phóng viên điều tra”: “Chú ấy nói có một ‘đơn vị chuyên trách’ của chính phủ đang xử lý các vụ việc siêu nhiên. Nhưng mà, anh Diệp Phi biết không, họ như kiểu mấy ông công chức vậy á! Chậm chạp, quan liêu, cứ như đang chơi game ‘dò mìn’ mà không dám nhấn nút vậy. Chú Sáu còn ám chỉ rằng họ bị ràng buộc bởi luật lệ, giới hạn bởi những quy định ‘người phàm’, nên không thể làm gì được Bác Sĩ Cương.”
Diệp Phi im lặng lắng nghe, ánh mắt sâu thẳm, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai. Anh đã đoán trước được điều này. Chính phủ, hay bất kỳ tổ chức nào được xây dựng trên nền tảng khoa học và luật pháp, đều sẽ gặp khó khăn khi đối mặt với một thế lực siêu nhiên như Bác Sĩ Cương. Họ như cầm dao găm đi đánh xe tăng vậy.
An An đập tay xuống bàn, tiếng “bốp” khô khốc vang lên trong quán. “Em nghĩ, chúng ta không thể chờ đợi hay trông cậy hoàn toàn vào ai khác được. Em sẽ tự tìm ra sự thật, bảo vệ Đà Nẵng theo cách của mình! Dù có phải ‘quẩy’ tung nóc hay ‘bung lụa’ hết mình đi chăng nữa!” Ngọn lửa quyết tâm trong mắt An An bùng cháy dữ dội.
Thảo Nhi gật đầu lia lịa, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy. “Đúng đó chú Phi! Em cũng thấy vậy! Em không muốn Đà Nẵng bị biến thành ‘vùng đất chết’ đâu!”
Diệp Phi nhìn hai cô bé, một người đầy nhiệt huyết tuổi trẻ, một người đầy quyết tâm bảo vệ công lý. Anh khẽ thở dài, trong lòng vừa thấy gánh nặng, vừa thấy một tia ấm áp len lỏi. Cuộc chiến này, anh không còn đơn độc nữa.
“Được rồi.” Diệp Phi nói, giọng khàn khàn. “Thời gian không còn nhiều. Chúng ta không thể đợi thêm nữa.” Anh ra hiệu cho An An và Thảo Nhi ngồi xuống chiếc bàn gỗ tròn ở góc quán, nơi ánh nắng sớm vừa chạm tới.
Diệp Phi bắt đầu sắp đặt các vật phẩm: một bát nước trong veo được đặt ngay ngắn giữa bàn, vài lá bùa đã vẽ sẵn bằng chu sa đỏ thẫm, một ít tro hương từ chiếc lư hương cổ đã cũ kỹ, và một tấm bản đồ Đà Nẵng cũ kỹ, ố vàng trải phẳng trên mặt bàn. Từ trong túi áo, anh lấy ra một mảnh gỗ nhỏ cháy dở, đen thui, lấm tấm những hạt tinh thể đen li ti. Đó là tàn dư anh đã thu thập được từ công trường xây dựng hôm qua, thứ mà Bác Sĩ Cương đã cố gắng xóa sạch.
“Đây là tàn dư của dấu ấn.” Diệp Phi giải thích, giọng trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. “Bác Sĩ Cương không chỉ thu hoạch linh hồn, hắn còn ‘đánh dấu’ chúng, biến chúng thành một phần của mạng lưới năng lượng mà hắn đang xây dựng. Anh cần phải truy vết cái ‘mã nguồn’ đó, hiểu cách nó hoạt động.”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Dấu Ấn Năng Lượng Của Bác Sĩ Cương - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Thảo Nhi chăm chú quan sát, đôi mắt to tròn mở to, thỉnh thoảng liếc nhìn những vật phẩm kỳ lạ. Cô bé chưa từng thấy Diệp Phi thực hiện nghi thức nào nghiêm túc đến vậy. An An cũng rút điện thoại ra, bật chế độ ghi âm, sẵn sàng ghi lại mọi thông tin.
Diệp Phi đặt mảnh gỗ cháy dở vào bát nước. Nước trong bát vốn trong veo như pha lê, giờ đây bắt đầu gợn sóng nhẹ, rồi phát ra một luồng ánh sáng xanh lam mờ ảo, huyền hoặc, như có cả một vũ trụ thu nhỏ đang xoay chuyển bên trong.
Thảo Nhi khẽ rùng mình. Cô bé cảm thấy một luồng khí lạnh buốt tỏa ra từ bát nước, chiếc trâm cài tóc trên cổ cô bé rung nhẹ, rồi ấm nóng lên, như một phản ứng tự nhiên với năng lượng đang lan tỏa. “Chú Phi… cái này… lạnh quá…” cô bé thì thầm.
Diệp Phi nhắm mắt, tập trung toàn bộ linh lực. Anh đưa tay lên không trung, ngón trỏ khẽ vẽ những ký tự vô hình, những đường nét uốn lượn phức tạp mà chỉ anh mới có thể nhìn thấy. Những ký tự này như những sợi chỉ vô hình, bắt đầu lan tỏa từ bát nước, xuyên qua tấm bản đồ Đà Nẵng cũ kỹ, rồi tỏa đi khắp nơi. Chúng không chỉ đơn thuần là những đường kẻ, mà là những dòng chảy năng lượng, kết nối các điểm trên bản đồ một cách ma quái.
Một lúc sau, Diệp Phi mở mắt, đôi mắt anh ánh lên vẻ kinh ngạc pha lẫn ghê tởm. Anh chỉ vào tấm bản đồ. Dưới mắt anh, những sợi chỉ năng lượng vô hình giờ đây hiện rõ hơn, tạo thành một mạng lưới phức tạp, chằng chịt như rễ cây cổ thụ. Chúng kết nối từ khách sạn cũ, công trường xây dựng, và nhiều chấm đỏ nhỏ li ti khác rải rác khắp Đà Nẵng, tất cả đều hội tụ, hướng về một điểm duy nhất: Bán đảo Sơn Trà.
“Đây không chỉ là dấu ấn.” Diệp Phi giải thích, giọng nói trầm hẳn xuống, như thể đang kiềm nén một sự phẫn nộ. “Đây là một ‘mạng lưới thu hoạch’ khổng lồ, một nghi thức cổ xưa để ‘tái cấu trúc’ linh hồn. Hắn không chỉ hút oán khí, hắn còn biến nỗi đau và sự bối rối của linh hồn thành một dạng năng lượng ‘tinh khiết’ hơn, mạnh mẽ hơn để phá vỡ Phong Ấn.”
Anh chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi tất cả các sợi chỉ năng lượng hội tụ mạnh nhất, tạo thành một nút thắt đen kịt. “Và đây, chính là ‘mã nguồn’ của tà thuật. Nơi hắn điều khiển toàn bộ mạng lưới này, như một ‘server’ trung tâm vậy.”
An An há hốc mồm. “Mã nguồn? Server? Vậy là Bác Sĩ Cương đang ‘hack’ cả thế giới tâm linh sao?” cô bé thốt lên. “Nó ở đâu, anh Diệp Phi? Chúng ta có thể đến đó ngăn chặn không?”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Dấu Ấn Năng Lượng Của Bác Sĩ Cương - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Diệp Phi lắc đầu, vẻ mặt càng lúc càng nghiêm trọng. “Quá nguy hiểm, cô bé. Nơi đó được bảo vệ bởi một trường năng lượng cực mạnh, như một ‘firewall’ vậy. Hơn nữa, nó không phải một địa điểm vật lý cố định. Nó là một điểm nút linh giới, một ‘cánh cổng’ mà hắn đang cố định, một nơi giao thoa giữa thế giới vật chất và thế giới linh hồn.”
Đúng lúc đó, Thảo Nhi bỗng ôm chặt lấy chiếc trâm cài tóc hoa sứ trên cổ, toàn thân cô bé rùng mình dữ dội, như bị một luồng điện chạy qua. Cô bé lắp bắp, giọng run rẩy đến tội nghiệp: “Ch-chú Phi… Em c-cảm thấy… có ai đó đang nhìn chúng ta… từ rất xa… như muốn nuốt chửng… Cái cảm giác này… y hệt như lúc hắn ta nhìn em ở quán vậy…”
Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi bỗng nóng rực lên, như một cục than hồng. Anh biết, Bác Sĩ Cương đã cảm nhận được sự xâm nhập của anh vào mạng lưới của hắn. Hắn đã biết Diệp Phi đang ‘đào sâu’ vào kế hoạch của hắn.
Diệp Phi nhìn Thảo Nhi, sau đó nhìn An An, ánh mắt kiên định nhưng đầy lo lắng. “Bác Sĩ Cương đã biết chúng ta đang điều tra sâu hơn. Hắn sẽ không ngồi yên nữa đâu. Hắn sẽ hành động.”
Diệp Phi thu dọn các vật phẩm nghi thức, cất mảnh gỗ cháy dở vào túi, ánh sáng xanh lam trong bát nước tan biến, trả lại sự trong veo vốn có. Anh quay sang An An, giọng nói đầy nghiêm túc: “Cô bé, em tiếp tục tìm kiếm thông tin về Bác Sĩ Cương. Đặc biệt là những vụ án mất tích cũ, những dự án nghiên cứu y tế đã bị hủy bỏ hoặc những địa điểm hắn từng có mặt mà nghe có vẻ ‘linh thiêng’ hoặc ‘cổ xưa’. Hắn có thể đã để lại những manh mối về ‘cánh cổng’ đó.”
An An gật đầu kiên quyết, ánh mắt sắc bén như một thợ săn tin tức. “Em hiểu, anh Diệp Phi. Em sẽ cẩn thận hết sức có thể.”
Diệp Phi quay sang Thảo Nhi, ánh mắt anh dịu lại một chút, nhưng vẫn ẩn chứa sự nghiêm khắc. “Đồ đệ, con vẫn sẽ ở lại quán. Nhưng bây giờ, con không chỉ là ‘radar’ nữa. Con cần học cách ‘chạm’ vào năng lượng, cảm nhận sự rung động của mạng lưới này. Chiếc trâm sẽ giúp con, nhưng quan trọng nhất là tinh thần của con, phải thật vững vàng.”
Thảo Nhi ngẩng đầu, ánh mắt không còn sợ hãi mà đầy quyết tâm. “Vâng, chú Phi! Em sẽ cố gắng hết sức! Em không muốn làm chú thất vọng!”
Diệp Phi khẽ mỉm cười. “Tốt lắm.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng Đà Nẵng vẫn rực rỡ nhưng ẩn chứa một mối đe dọa vô hình, một cuộc chiến đang rình rập. “Anh sẽ đi gặp Ông Kim. Ông ấy có thể biết về loại tà thuật ‘tái cấu trúc linh hồn’ này. Hy vọng là ông ấy không lại kể chuyện cổ tích ‘nhân quả báo ứng’ nữa.” Diệp Phi lẩm bẩm, rồi đứng dậy.
Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh nhưng mạnh mẽ, như sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Anh bước ra khỏi quán, để lại Thảo Nhi và An An với những nhiệm vụ mới, và một cảm giác cấp bách chưa từng có. Bóng anh đổ dài trên con hẻm, mang theo một quyết tâm không lay chuyển. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Đà Nẵng sẽ là chiến trường.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8