Cà phê xem bói Trừ TàChương 30: Ông Kim Kể Chuyện Về Kẻ Thu Gom Oán Khí
Diệp Phi không đi xe máy. Anh sải bước nhanh trên những con hẻm nhỏ của Đà Nẵng, cảm giác cấp bách như một cái deadline dí sát gáy. Chiếc vòng trầm trên cổ tay vẫn âm ỉ nóng, nhắc nhở anh rằng “boss” đang nhìn, và “server” tâm linh của Đà Nẵng đang bị “hack” nặng. Anh cần một cái “patch” khẩn cấp, mà “developer” duy nhất có thể cung cấp lúc này chính là Ông Kim.
Con hẻm dẫn vào nhà Ông Kim không hề có mùi cà phê, thay vào đó là thứ hương trầm thoang thoảng, quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà cổ. Diệp Phi đẩy cánh cửa gỗ đã bạc màu, tiếng kẽo kẹt vang lên phá tan sự tĩnh mịch. Bên trong, Ông Kim đang ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, tay mân mê chuỗi hạt bằng gỗ long não, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Diệp Phi, như thể đã biết anh sẽ đến từ kiếp trước.
“Cà phê hôm nay không đủ đô hay sao mà thằng nhóc lại chạy đến đây sớm vậy?” Ông Kim cất giọng trầm ấm, nhưng không giấu được vẻ trêu chọc.
Diệp Phi không vòng vo. Anh kéo ngay một chiếc ghế gỗ đối diện, ngồi phịch xuống, cảm giác mệt mỏi ập đến như một “debuff” toàn diện. “Ông Kim, ‘tái cấu trúc linh hồn’. Ông biết gì về nó?”
Ông Kim nhấp một ngụm trà nóng, khẽ nhíu mày. “Ồ, thằng nhóc của ta đã ‘lên cấp’ nhanh đến vậy sao? Đã chạm tới loại tà thuật đó rồi à?” Ông đặt chén trà xuống, ánh mắt trở nên sâu xa hơn. “Ngươi đã thấy ‘mạng lưới thu hoạch’ của hắn rồi, phải không?”
Diệp Phi gật đầu, không chút ngạc nhiên. “Vâng. Hắn đang biến nỗi đau và sự bối rối của linh hồn thành năng lượng tinh khiết để phá vỡ Phong Ấn. Như một cái nhà máy điện chạy bằng ‘nỗi đau’ vậy.” Anh rùng mình khi nghĩ đến cảnh hàng trăm linh hồn công nhân bị giam cầm, bị ép buộc trải qua nỗi đau liên tục. “Hắn ta là loại ‘boss’ gì mà ‘pay to win’ đến mức đó chứ?”
Ông Kim thở dài, chậm rãi đứng dậy, bước đến chiếc tủ gỗ cũ kỹ chất đầy sách cổ và vật phẩm tâm linh. Ông lấy ra một cuộn da dê đã ố vàng, cẩn thận mở ra. “Loại tà thuật này không mới, thằng nhóc. Nó cổ xưa như chính nỗi sợ hãi của con người vậy. Người xưa gọi nó là ‘Thuật Đoạt Hồn’, nhưng ‘tái cấu trúc linh hồn’ nghe có vẻ ‘trendy’ hơn, nhỉ?” Ông khẽ cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
“Thuật Đoạt Hồn?” Diệp Phi lặp lại, cảm thấy sống lưng lạnh toát. “Nó khác gì với việc hấp thụ oán khí bình thường?”
“Khác nhiều lắm chứ. Oán khí bình thường chỉ là ‘năng lượng thô’, dễ bùng phát nhưng cũng dễ bị hóa giải. Còn ‘tái cấu trúc linh hồn’… nó là ‘tinh hoa’ của sự đau khổ, một dạng năng lượng đã được ‘tinh chế’ đến mức cao nhất.” Ông Kim vuốt ve cuộn da dê. “Nó không chỉ hút năng lượng, nó còn ‘định hình’ lại linh hồn, biến chúng thành ‘công cụ’ hoàn hảo cho kẻ điều khiển. Kẻ dùng thuật này có thể ép linh hồn trải qua nỗi đau liên tục, đến khi chúng tan rã thành những ‘hạt bụi oán khí’ tinh khiết. Giống như ‘cày game’ đến khi ‘rớt đồ xịn’ vậy.”
Diệp Phi nhíu mày. “Hắn muốn dùng thứ năng lượng đó để phá vỡ Phong Ấn?”

“Đúng vậy. Phong Ấn không phải là một viên đá hay một tấm bùa đơn thuần. Nó là một ‘cái cân’ khổng lồ, giữ sự cân bằng giữa âm và dương, giữa người sống và linh hồn. Khi hắn tạo ra một ‘dòng chảy ngược của oán khí’ mạnh mẽ như vậy, cái cân sẽ nghiêng, và Phong Ấn sẽ vỡ.” Ông Kim nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn rực rỡ. “Khi đó, Đà Nẵng sẽ không còn là ‘thành phố đáng sống’ nữa, mà sẽ là một ‘vùng đất chết’, một ‘server game’ chỉ toàn ‘ghost’ và ‘boss’.”
“Vậy ‘mã nguồn’ của hắn là gì? ‘Cánh cổng’ mà hắn đang cố định?” Diệp Phi hỏi dồn dập, cảm giác như thời gian đang chạy đua.
Ông Kim quay lại nhìn Diệp Phi, ánh mắt thâm trầm. “Điểm nút linh giới, một ‘cánh cổng’ giao thoa… Ngươi đã nói đúng. Đó là nơi năng lượng của hắn hội tụ mạnh nhất, nơi hắn ‘upload’ toàn bộ ‘dữ liệu’ linh hồn đã ‘tái cấu trúc’ vào ‘mạng lưới’ của mình.” Ông chỉ vào cuộn da dê. “Trên cuộn da này có ghi chép về một kẻ đã từng sử dụng Thuật Đoạt Hồn. Một kẻ tham lam, muốn thâu tóm tất cả linh hồn để đạt được quyền năng bất tử. Hắn đã tạo ra một ‘mạng lưới’ tương tự, nhưng không phải để phá vỡ Phong Ấn, mà là để tạo ra một ‘thế giới riêng’ cho mình, một ‘matrix’ nơi hắn là ‘God’.”
“Kẻ đó có thành công không?” Diệp Phi hỏi, một dự cảm không lành dấy lên trong lòng.
Ông Kim lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối. “Không. Hắn bị chính những linh hồn hắn lợi dụng ‘nuốt chửng’ ngược lại. Linh hồn hắn bị xé toạc, giam cầm trong một không gian vô định, không thể siêu thoát, cũng không thể tồn tại. Một cái ‘bug’ chí mạng của hệ thống, hay nói đúng hơn là ‘nhân quả báo ứng’ đó, thằng nhóc. Hắn đã ‘đồ sát’ quá nhiều, nên bị ‘ban’ vĩnh viễn.”
Diệp Phi thở dài, cảm thấy có chút nhẹ nhõm, nhưng vẫn không hoàn toàn yên tâm. “Vậy Bác Sĩ Cương cũng sẽ có kết cục như vậy?”
Ông Kim nhún vai. “Ai biết được? Mỗi kẻ tham vọng đều nghĩ mình thông minh hơn kẻ trước. Nhưng ‘lịch sử’ luôn có xu hướng lặp lại, đặc biệt là khi ‘game’ vẫn là ‘pay to win’ bằng sinh mạng và nỗi đau của kẻ khác.” Ông lại nhìn ra ngoài cửa. “Nhưng có một điểm khác biệt lớn lần này.”
“Là gì ạ?” Diệp Phi hỏi, cảm giác bất an quay trở lại.
“Cái bóng đó… đã trở lại.” Ông Kim thì thầm, giọng nói đầy nghiêm trọng.
Diệp Phi nhìn Ông Kim với ánh mắt dò hỏi, đầy cảnh giác. “Cái bóng nào, ông Kim?” Anh biết Ông Kim không bao giờ nói những lời vu vơ. “Ông đang nói về Bác Sĩ Cương, hay một thứ gì đó lớn hơn?”

Ông Kim không trả lời trực tiếp. Ông chỉ nhìn Diệp Phi, ánh mắt như xuyên thấu tâm can anh. “Cái bóng mà ngươi đã từng cảm nhận được ở khách sạn cũ, cái bóng mà Thảo Nhi đã thấy ở quán, cái bóng mà Bác Sĩ Cương đang cố gắng ‘kích hoạt’ và ‘nuôi dưỡng’ bằng Thuật Đoạt Hồn.” Ông nhấp một ngụm trà nữa. “Nó không phải một linh hồn bình thường. Nó là một ‘chấp niệm’ cổ xưa, một ‘tồn tại’ đã bị phong ấn từ rất lâu, giờ đang tìm cách thoát ra. Nó là ‘nguồn gốc’ của mọi oán khí mà Bác Sĩ Cương đang thu hoạch. Hắn không chỉ muốn phá vỡ Phong Ấn, hắn còn muốn ‘giải phóng’ và ‘kiểm soát’ cái bóng đó.”
Diệp Phi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ âm khí mà từ sự thật vừa được hé lộ. “Một tồn tại bị phong ấn?” Anh nghĩ đến những dư ảnh về tổ tiên mình trong hang động ở Ngũ Hành Sơn. “Cái bóng đen khổng lồ… là nó sao?”
Ông Kim gật đầu chậm rãi. “Cũng có thể. Nó là một ‘lời nguyền’ đã ngủ yên hàng thế kỷ, giờ đang được ‘đánh thức’ bởi sự tham lam của Bác Sĩ Cương. Hắn ta không biết mình đang đùa với lửa đâu. Cái bóng đó không dễ kiểm soát như những linh hồn yếu ớt kia. Nó là một ‘thực thể nguyên thủy’, một ‘hệ điều hành’ độc lập, có thể ‘xóa sổ’ cả hắn lẫn chúng ta.”
Diệp Phi siết chặt nắm tay. “Vậy chúng ta phải làm gì? Phải ngăn chặn hắn, ngăn chặn cái bóng đó.”
“Ngăn chặn thì dễ, nhưng ‘thanh tẩy’ mới khó.” Ông Kim nói, ánh mắt xa xăm. “Cái bóng đó đã bị ‘nhiễm độc’ bởi oán khí quá lâu rồi. Nó đã trở thành một phần của Đà Nẵng, một ‘virus’ đang lây lan trong ‘hệ thống’ tâm linh của thành phố. Muốn ‘diệt trừ’ nó, phải tìm được ‘thuốc giải’ từ chính ‘gốc rễ’ của nó.”
“Gốc rễ?” Diệp Phi hỏi, cảm thấy đầu óc quay cuồng.
“Đúng vậy. Mọi chấp niệm đều có ‘nguồn gốc’. Mọi lời nguyền đều có ‘lý do’. Ngươi phải tìm hiểu ‘lý do’ vì sao cái bóng đó lại bị phong ấn, và vì sao nó lại trở nên oán hận đến vậy.” Ông Kim nhìn thẳng vào Diệp Phi. “Nó có liên quan đến một ‘bi kịch’ cổ xưa của Đà Nẵng, một ‘sự kiện’ đã bị chôn vùi trong lịch sử.”
Diệp Phi bỗng nhớ đến lời của Ông Sáu, cựu cảnh sát điều tra vụ mất tích 5 năm trước, về những chuyện “nằm ngoài vùng phủ sóng” của khoa học. Anh cũng nghĩ đến những thông tin mà An An đã tìm được về các vụ mất tích hàng loạt, những dự án y tế bị hủy bỏ của Bác Sĩ Cương. Tất cả như những mảnh ghép rời rạc, giờ đang dần hiện rõ một bức tranh kinh hoàng.
“Vậy là chúng ta không chỉ đối phó với Bác Sĩ Cương, mà còn phải đối phó với một ‘bug’ hệ thống cực lớn từ thời cổ đại?” Diệp Phi lẩm bẩm, cảm thấy gánh nặng trên vai như muốn đè sập anh.
Ông Kim gật đầu. “Chính xác. Và ngươi, thằng nhóc, là ‘người gánh vác’ duy nhất có thể làm điều đó. Dòng máu của ngươi, linh lực của ngươi, là ‘chìa khóa’ để ‘khóa’ lại cái bóng đó, hoặc ‘thanh tẩy’ nó hoàn toàn. Nhưng cái giá phải trả… sẽ không hề nhỏ.”

Diệp Phi chợt nhớ đến Thảo Nhi, nhớ đến cái cảm giác sợ hãi tột độ của cô bé khi đối mặt với bóng ma, nhớ đến lời cảnh báo của Bác Sĩ Cương về việc cô bé “thuộc về hắn”. Trái tim anh thắt lại. Anh không thể để Thảo Nhi trở thành một phần của cái giá đó.
“Không.” Diệp Phi kiên quyết. “Sẽ không có cái giá nào phải trả bằng mạng sống hay linh hồn của những người vô tội. Đặc biệt là đồ đệ của tôi.” Anh đứng dậy, ánh mắt rực lên ngọn lửa chiến ý chưa từng có. “Tôi sẽ tìm ra ‘gốc rễ’ đó. Tôi sẽ ‘fix bug’ này. Và tôi sẽ không để Bác Sĩ Cương hay bất cứ ‘cái bóng’ nào khác biến Đà Nẵng thành ‘vùng đất chết’.”
Ông Kim nhìn Diệp Phi, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi. “Tốt lắm, thằng nhóc. Cuối cùng thì ngươi cũng đã chấp nhận ‘vai trò’ của mình.” Ông đưa cho Diệp Phi một chiếc túi vải nhỏ. “Đây là ‘bản đồ’ của những ‘điểm nóng’ tâm linh ở Đà Nẵng, những nơi có thể liên quan đến ‘gốc rễ’ của cái bóng đó. Và đây…” Ông lấy ra một lọ nhỏ chứa chất lỏng màu hổ phách. “…là ‘dịch thanh tẩy’ cổ xưa. Nó sẽ giúp ngươi ‘phân tích’ dấu vết của cái bóng, và tạm thời ‘làm suy yếu’ nó nếu chạm trán.”
Diệp Phi nhận lấy chiếc túi và lọ dịch, cảm thấy một luồng năng lượng mát lạnh chạy qua tay. “Cảm ơn ông, Ông Kim.”
“Đừng khách sáo.” Ông Kim phẩy tay. “Ngươi còn phải ‘cày cuốc’ nhiều lắm. Cái bóng đó đã trở lại, và nó sẽ không ngồi yên chờ ngươi đến ‘đánh boss’ đâu.” Ông nhìn Diệp Phi lần cuối, ánh mắt đầy hàm ý. “Và cẩn thận với những ‘player’ khác. Không phải ai cũng chơi ‘phe thiện’ đâu.”
Diệp Phi gật đầu, hiểu ý. Anh cúi chào Ông Kim rồi quay người bước ra. Cánh cửa gỗ kẽo kẹt đóng lại sau lưng anh, trả lại sự tĩnh mịch cho con hẻm. Diệp Phi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trầm vấn vương và mùi cà phê từ quán “Phê” vọng lại.
Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Không chỉ là giữa anh và Bác Sĩ Cương, mà còn là với một tồn tại cổ xưa, một lời nguyền đang tìm cách thoát ra. Anh không còn cảm thấy uể oải nữa. Thay vào đó là một ý chí sắt đá, một quyết tâm không lay chuyển.
Anh sẽ bảo vệ Đà Nẵng.
Anh sẽ bảo vệ Thảo Nhi.
Và anh sẽ không để bất cứ ai biến thế giới này thành một “game over”.
Diệp Phi sải bước nhanh hơn, hòa vào dòng người trên phố. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh giờ đây không còn nóng rực hay lạnh buốt, mà tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, mạnh mẽ, như một “buff” sức mạnh sẵn sàng cho mọi thử thách sắp tới.