Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 31: Diệp Phi Trấn An Các Linh Hồn Công Nhân

Cập nhật lúc: 2026-07-11 17:14:00 | Lượt xem: 11

Màn đêm buông xuống Đà Nẵng, không mang theo vẻ lãng mạn thường thấy của thành phố biển mà thay vào đó là một sự tĩnh mịch đến rợn người, đặc biệt là ở khu đô thị mới đang dở dang. Những tòa nhà bê tông cốt thép sừng sững, trơ trụi như những bộ xương khổng lồ vươn lên giữa nền trời âm u, nuốt chửng mọi ánh sáng từ những ngọn đèn đường xa xăm. Gió biển thổi lồng lộng, mang theo hơi ẩm mốc và mùi tanh tưởi quen thuộc từ công trường, nhưng đêm nay, nó còn phảng phất một mùi hương hoa sứ nồng nặc đến khó chịu, như thể ai đó vừa rải hàng tấn hoa sứ úa tàn khắp nơi.
Diệp Phi lái chiếc xe cũ kỹ của mình, màu sơn đã bạc phếch theo năm tháng và những chuyến phiêu lưu bất đắc dĩ, dừng lại ở một góc khuất cách xa công trường. Anh tắt máy, sự im lặng lập tức nuốt chửng không gian, chỉ còn tiếng gió rít qua những khung cửa sổ trống hoác của các tòa nhà. Ngồi trong bóng tối, Diệp Phi hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo len lỏi qua từng thớ thịt. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh không còn nhói đau hay nóng rực, mà tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, mạnh mẽ, như một lá chắn vô hình bảo vệ anh khỏi sự xâm thực của âm khí xung quanh. Nó như một cục pin sạc dự phòng, luôn sẵn sàng “buff” cho anh bất cứ lúc nào.
Diệp Phi mở cửa xe, bước ra ngoài. Bóng anh đổ dài trên nền đất hoang tàn, chiếc áo phông màu xám than đã bạc phếch và quần kaki cũ kỹ khiến anh trông như một công nhân vừa tan ca, nhưng ánh mắt sâu thẳm dưới quầng thâm lại rực lên một sự kiên định đáng sợ. Anh không còn vẻ uể oải thường ngày, thay vào đó là sự tập trung cao độ của một “người gánh vác” đang chuẩn bị “làm nhiệm vụ”.
Anh dừng lại ở rìa công trường, lấy ra chiếc túi vải nhỏ mà Ông Kim đã đưa. Bên trong, ngoài lọ “dịch thanh tẩy” lấp lánh màu hổ phách, còn có một tấm bản đồ cũ kỹ. Tấm bản đồ không phải là loại bản đồ du lịch hay quy hoạch đô thị thông thường. Nó được vẽ bằng chất liệu giấy da đã ngả vàng, với những ký hiệu cổ xưa, những đường nét ngoằn ngoèo không phải là đường phố mà là những “linh mạch”, những “huyệt đạo” của thành phố Đà Nẵng. Những chấm đỏ, xanh, đen được đánh dấu bằng mực tàu đã phai mờ, nhưng vẫn rõ ràng.
Diệp Phi bật đèn pin chuyên dụng, ánh sáng vàng yếu ớt rọi lên tấm bản đồ, sau đó đối chiếu với địa hình xung quanh. Anh đi chậm rãi, bước chân nhẹ bẫng trên nền đất đá lởm chởm, qua những đống vật liệu xây dựng ngổn ngang. Anh không cần GPS hay Google Maps, linh cảm của anh chính là la bàn chính xác nhất. Anh cảm nhận rõ ràng hơn lần trước, không chỉ là oán khí dày đặc, mà là một sự “biến dạng” tinh tế trong cấu trúc năng lượng của các linh hồn. Chúng không chỉ bị giam cầm, mà còn bị ép buộc vào một vòng lặp đau khổ liên tục, như một đoạn video bị tua lại mãi mãi, không có điểm dừng.
Anh thấy những hình ảnh mờ ảo của các công nhân đang lặp lại hành động đào bới, gánh vác, trộn xi măng. Gương mặt họ vô hồn, đôi mắt trống rỗng, nhưng nỗi thống khổ thì hiện rõ mồn một. Một linh hồn công nhân, tay vẫn cầm chiếc xẻng đã gãy, cứ thế đào xuống một cách vô thức, rồi lại lấp đất lên, lặp đi lặp lại không ngừng. Mỗi lần xẻng chạm đất, một tiếng rên rỉ vô thanh lại vang vọng, xuyên thẳng vào tâm trí Diệp Phi.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Diệp Phi Trấn An Các Linh Hồn Công Nhân - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Tái cấu trúc linh hồn… Hắn biến các người thành công cụ, không cho siêu thoát.” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đầy sự phẫn nộ. Anh nắm chặt tay, chiếc vòng trầm trên cổ tay anh nhói lên một chút, như thể chia sẻ nỗi đau với những linh hồn đang bị tra tấn. Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt anh, bên cạnh sự phẫn nộ, còn là một lòng trắc ẩn sâu sắc. Anh không thể ngồi yên nhìn họ bị biến thành “pin năng lượng” cho Bác Sĩ Cương.
Dựa vào bản đồ và linh cảm, Diệp Phi cuối cùng cũng xác định được một “điểm nút” đặc biệt – nơi giao thoa của huyệt âm tự nhiên và sự thao túng của Bác Sĩ Cương. Đó là một móng cọc bê tông khổng lồ, sừng sững giữa một cái hố sâu, nơi âm khí và oán khí dường như hội tụ mạnh mẽ nhất, tạo thành một xoáy nước năng lượng đen kịt. Xung quanh đó, hàng trăm linh hồn công nhân hiện hữu rõ ràng hơn, bị giam cầm trong tấm lưới đen kịt, lặp lại những công việc vô nghĩa với vẻ tuyệt vọng tột cùng.
Diệp Phi tiến đến “điểm nút”. Anh không vội vàng, mỗi bước chân đều cẩn trọng, như thể sợ làm kinh động đến những linh hồn đang mắc kẹt. Anh lấy ra lọ “dịch thanh tẩy” từ túi vải của Ông Kim. Chất lỏng màu hổ phách bên trong lọ lấp lánh như có ánh sáng li ti đang nhảy múa, phát ra một thứ năng lượng thanh khiết đến lạ thường.
Anh mở nắp lọ. Ngay lập tức, một mùi hương cỏ cây thanh khiết, pha lẫn chút mùi đất ẩm và một chút kim loại cổ xưa lan tỏa. Nó không nồng nặc mà dịu nhẹ, nhưng lại có sức mạnh xua tan cái mùi hoa sứ tanh tưởi và ẩm mốc đang bủa vây. Diệp Phi rải một vài giọt dịch lên mặt đất, tại chính giữa “điểm nút”.
Ngay lập tức, dịch thanh tẩy phản ứng một cách mạnh mẽ. Một làn khói trắng mỏng bốc lên từ mặt đất, không phải là khói cháy, mà như một màn sương mờ ảo, lan tỏa ra xung quanh. Tấm lưới đen kịt bao bọc các linh hồn như bị “ăn mòn” từng chút một. Nó co rút lại, yếu ớt hơn, lộ ra những khe hở nhỏ. Các linh hồn vẫn bối rối, nhưng nỗi đau của họ dường như dịu đi đôi chút, như thể một lớp băng giá vừa được cởi bỏ.
Diệp Phi ngồi xếp bằng xuống đất, nhắm mắt lại. Anh đặt chiếc vòng trầm lên lòng bàn tay, bắt đầu niệm chú. Lời chú không phải là những âm thanh hoa mỹ, những câu thần chú khô khan, mà là những lời cầu nguyện cổ xưa, khẩn thiết, mang theo ý chí của một “Người Gánh Vác” đang dùng chính linh hồn và linh lực của mình để kết nối. Giọng anh trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Diệp Phi Trấn An Các Linh Hồn Công Nhân - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Anh tập trung toàn bộ tinh thần lực, truyền qua chiếc vòng trầm. Chiếc vòng phát sáng mạnh hơn, một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết lan tỏa, đối chọi trực tiếp với oán khí. Nó không tấn công, không hủy diệt, mà như một dòng suối mát lành len lỏi vào từng ngóc ngách của tấm lưới đen, xoa dịu những nỗi đau đang bị cưỡng ép.
Diệp Phi mở miệng, nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, giọng anh vang vọng không chỉ trong không gian vật lý mà còn trực tiếp vào tâm trí của từng linh hồn: “Các người không phải là công cụ. Các người là con người. Hãy nhớ lấy…”
Anh không kể những câu chuyện cao siêu, mà là những điều bình dị nhất, những ký ức mà mỗi con người đều mang theo khi còn sống. Anh kể vắn tắt về những kiếp sống trước đây của họ: những buổi sáng sớm thức dậy cùng gia đình, tiếng cười đùa của con trẻ, những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm cúng sau một ngày lao động vất vả, những ước mơ giản dị về một mái nhà, một cuộc sống bình yên. Anh nói về những giọt mồ hôi rơi trên công trường vì miếng cơm manh áo, về tình yêu thương dành cho vợ con, về những lời hứa chưa kịp thực hiện. Anh không cố gắng chiến đấu với oán khí, mà là “đánh thức” nhân tính còn sót lại, những chấp niệm thiện lành đã bị chôn vùi dưới lớp đau khổ.
Các linh hồn công nhân, từng bị giam cầm trong vòng lặp vô nghĩa, từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt trống rỗng của họ bắt đầu ánh lên một chút nhận thức, một chút nỗi buồn thấu hiểu, như thể một tấm màn che vừa được kéo xuống, cho phép họ nhìn thấy lại một phần ký ức tươi đẹp. Những tiếng khóc thút thít, vô thanh vang vọng khắp không gian, không còn là tiếng khóc của sự tuyệt vọng bị ép buộc, mà là tiếng khóc của sự giải thoát, của nỗi nhớ nhung.
Linh hồn vị kỹ sư hiện rõ hơn bao giờ hết. Ông ta nhìn Diệp Phi, đôi mắt đã không còn vẻ tuyệt vọng hay bị che phủ bởi sương đen, thay vào đó là sự biết ơn sâu sắc. Ông ta khẽ gật đầu, một nụ cười buồn nhưng thanh thản thoáng qua trên môi. Ông ta giơ tay, như muốn chạm vào Diệp Phi, nhưng rồi bàn tay mờ ảo khẽ hạ xuống, như chấp nhận số phận.
Từng linh hồn một, không còn bị trói buộc bởi nỗi đau cưỡng ép, bắt đầu tan biến vào hư vô. Họ không tan biến một cách kinh hoàng, mà hóa thành những đốm sáng li ti, lấp lánh như những con đom đóm, từ từ bay lên trời, hòa vào bầu không khí đêm. Luồng khí đen kịt tại “điểm nút” yếu đi rõ rệt, chỉ còn lại một lớp mỏng tàn dư, như một vết sẹo năng lượng đang dần lành lại.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Diệp Phi Trấn An Các Linh Hồn Công Nhân - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Diệp Phi cảm thấy một sự tiêu hao năng lượng cực lớn. Tinh thần lực của anh như bị rút cạn, mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo, cơ thể anh run rẩy nhẹ. Nhưng anh vẫn giữ vững nét mặt kiên định, ánh mắt vẫn hướng về những đốm sáng đang bay lên. Chiếc vòng trầm trên tay anh ngừng phát sáng, chỉ còn hơi ấm nhẹ, như một lời thì thầm của sự mãn nguyện. Anh đã thành công, ít nhất là ở đây, lúc này.
Diệp Phi đứng dậy, cơ thể hơi loạng choạng. Anh nhìn quanh, không khí ở công trường đã thanh tịnh hơn rất nhiều, chỉ còn lại một chút âm khí sót lại, không còn nặng nề và tanh tưởi như trước. Anh đã thành công trấn an và giúp một số linh hồn siêu thoát, giải thoát họ khỏi gông cùm của Bác Sĩ Cương.
Đúng lúc đó, một luồng khí lạnh buốt, thấu xương đột ngột ập đến từ phía xa, không phải từ công trường mà từ hướng Bán đảo Sơn Trà. Kèm theo đó là một tiếng rít vô thanh vang vọng trong tâm trí Diệp Phi – một tiếng rít đầy giận dữ, uy hiếp và mang theo sự cuồng loạn. Nó không phải là tiếng rít của một linh hồn đơn lẻ, mà là sự phản ứng của một thực thể mạnh mẽ đang bị khiêu khích.
Diệp Phi siết chặt nắm tay. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh đột ngột lạnh buốt rồi nóng rực trở lại, như một lời cảnh báo khẩn cấp, một tín hiệu “kẻ địch đã phát hiện”. Anh biết Bác Sĩ Cương đã nhận ra sự can thiệp của mình, nhận ra một “node” trong mạng lưới của hắn vừa bị “hack” và “dọn dẹp”.
Diệp Phi khẽ nhếch mép, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy thách thức. “Hắn đã biết. Game on, Bác Sĩ Cương.” Giọng anh khẽ khàng, nhưng ẩn chứa sự quyết liệt không khoan nhượng.
Anh nhìn lên bầu trời đêm của Đà Nẵng, cảm thấy gánh nặng trên vai mình lại chồng chất thêm. Nhưng lần này, nó không còn là gánh nặng của sự mệt mỏi hay chán chường, mà là gánh nặng của trách nhiệm và ý chí chiến đấu. Hành động này không chỉ là cứu rỗi các linh hồn, mà còn là một lời tuyên chiến trực diện gửi đến kẻ thù.
Diệp Phi quay người, bước nhanh ra khỏi công trường. Bóng anh đổ dài trên nền đất hoang tàn, chiếc vòng trầm trên cổ tay anh giờ đây không còn nóng rực hay lạnh buốt, mà tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, mạnh mẽ, nhưng ẩn chứa sự sẵn sàng cho một cuộc chiến khốc liệt hơn nhiều. Anh sẽ không lùi bước. Đà Nẵng sẽ không bị biến thành “vùng đất chết”. Cuộc chiến này, anh sẽ “cân” đến cùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8