Cà phê xem bói Trừ TàChương 32: Kỹ Sư Mất Tích Lộ Diện Qua Giấc Mơ
Diệp Phi mệt mỏi lê bước trên con đường đêm vắng tanh, từng thớ thịt trong cơ thể như muốn rã rời. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh vẫn còn âm ỉ nóng, nhưng không phải là cái nóng rực của linh lực bùng nổ, mà là cái nóng trầm của sự tiêu hao. Anh nhớ lại cảnh tượng những đốm sáng li ti bay lên trời từ công trường hoang tàn, những linh hồn công nhân đã được giải thoát khỏi gông cùm của Bác Sĩ Cương. Một chiến thắng nhỏ, nhưng cái giá phải trả thì to đùng. Tinh thần lực của anh như bị rút cạn sạch sành sanh, y hệt cái ví sau khi chạy deadline mà không có “bonus”.
“Game on, Bác Sĩ Cương,” anh lẩm bẩm lần nữa, giọng khản đặc. Cái “game” này sao mà căng thẳng hơn cả việc cày rank mà gặp team “toxic” nữa. Anh đã tuyên chiến, nhưng giờ thì anh lại thấy mình như một “player” vừa mới dùng hết chiêu cuối, đang “afk” vì kiệt sức.
Quán cà phê “Phê” hiện ra lờ mờ trong màn đêm, như một ốc đảo yên bình giữa biển cả tâm linh đang dậy sóng. Anh đẩy nhẹ cánh cửa, tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên, như một lời chào mừng quen thuộc. Mùi cà phê thoang thoảng giúp anh tỉnh táo đôi chút, nhưng cơ thể anh vẫn cứ phản chủ, muốn đổ gục ngay lập tức.
Anh nhìn thấy Thảo Nhi đang ngủ gục trên chiếc ghế dài gần quầy bar, đầu cô bé gục xuống cánh tay, mái tóc đuôi ngựa hơi rối bời. Gương mặt cô bé vẫn còn vương nét xanh xao, nhợt nhạt, dấu vết của trận “combat” tinh thần vừa qua. Chiếc trâm cài tóc hoa sứ bằng bạc giờ đây đeo thành mặt dây chuyền, nằm yên trên ngực cô bé, như một vật hộ mệnh thầm lặng. Diệp Phi cảm thấy một cơn nhói buốt nơi trái tim. Đồ đệ của anh, cô bé “vitamin D” di động của quán, giờ đây lại phải đối mặt với những thứ “out trình” thế này.
Anh khẽ thở dài, bước đến bên Thảo Nhi. Anh không dám đánh thức cô bé. Để cô bé có một đêm yên bình là điều duy nhất anh có thể làm lúc này. Anh vuốt nhẹ mái tóc của Thảo Nhi, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn quyết tâm. “Đồ đệ, con đã phải chứng kiến quá nhiều rồi,” anh lẩm bẩm, giọng khẽ đến mức chỉ có anh mới nghe thấy. “Cái ‘game’ này không phải dành cho con, nhưng chú sẽ không để con phải chịu đựng một mình.”
Anh dựa lưng vào quầy bar, tay mân mê chiếc vòng gỗ trầm đã cũ kỹ. Chiếc vòng giờ đây trầm tĩnh nhưng nặng trịch, như đang hấp thụ sự mệt mỏi và nỗi lo lắng của anh. Nó không còn nhói đau hay nóng rực, chỉ im lìm như một người bạn đồng hành thấu hiểu. Anh cảm thấy cơ thể rã rời, tinh thần lực hao hụt nghiêm trọng, như thể vừa chạy bộ marathon mà còn mang vác cả một núi đá.
“Đúng là số nhọ mà,” Diệp Phi tự giễu cợt. “Người ta thì ‘flex’ xe sang, nhà đẹp, còn mình thì ‘flex’ khả năng nhìn thấy ma, rồi ‘flex’ luôn cả cái ‘nghiệp’ làm ‘người gánh vác’.” Anh tự pha cho mình một tách cà phê đen đặc, hy vọng caffeine có thể “buff” chút tỉnh táo. Anh nhấp từng ngụm, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng dường như nó chẳng thấm vào đâu so với sự kiệt sức đang xâm chiếm anh từ bên trong.
Anh cố gắng giữ tỉnh táo, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng góc quán, cảnh giác với bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Bác Sĩ Cương là một “boss” xảo quyệt, hắn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu. Nhưng sự kiệt sức quá lớn đã khiến mí mắt anh nặng trĩu. Cà phê nguội lạnh dần trong tách, hương thơm cũng phai nhạt. Diệp Phi dần chìm vào giấc ngủ ngay trên ghế, đầu gục xuống bàn, cơ thể anh cuối cùng cũng chịu thua trước sự mệt mỏi tột độ.

***
Trong giấc mơ, Diệp Phi thấy mình đang ở trong một không gian tối đen như mực, không có lấy một tia sáng. Cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo bao trùm lấy anh, như thể anh đang ở trong một hang động ngầm nào đó, nơi ánh sáng mặt trời chưa bao giờ chạm tới. Mùi hương ở đây thật quái dị: một sự pha trộn giữa **mùi ẩm mốc của đất đá lâu năm, mùi tanh tưởi như mùi máu cũ đã khô**, và thoang thoảng đâu đó là **mùi hoa sứ úa tàn** nồng nặc, một mùi hương mà anh đã quá quen thuộc, gắn liền với Bác Sĩ Cương.
Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại từ một nơi không xác định, “tách… tách… tách…” vang vọng trong sự im lặng đáng sợ, như một bản nhạc nền rùng rợn cho bộ phim kinh dị “tâm linh” mà anh đang bất đắc dĩ làm diễn viên chính.
Đột nhiên, một ánh sáng mờ ảo xuất hiện từ phía trước. Không phải ánh sáng rực rỡ, mà là một vầng sáng yếu ớt, le lói, như một ngọn nến sắp tàn. Rồi từ trong vầng sáng đó, linh hồn của vị kỹ sư mất tích hiện ra. Lần này, anh ta không còn là một bóng mờ ảo, yếu ớt như ở công trường nữa. Gương mặt anh ta rõ nét hơn, những nét khắc khổ và mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ biết ơn sâu sắc và một sự cấp bách không thể giấu diếm. Anh ta nhìn Diệp Phi, như thể Diệp Phi là tia hy vọng cuối cùng của mình.
Linh hồn kỹ sư đưa tay về phía Diệp Phi, ánh mắt cầu khẩn. Anh ta không nói bằng lời, bởi vì ở nơi này, ngôn ngữ của con người trở nên vô nghĩa. Thay vào đó, anh ta truyền tải thông tin trực tiếp vào tâm trí Diệp Phi thông qua hình ảnh và cảm giác, như một “data transfer” trực tiếp từ linh hồn.
Diệp Phi “thấy” một vách đá ẩm ướt, rêu phong, những rễ cây cổ thụ khổng lồ đâm xuyên qua những khe nứt, tạo thành một mạng lưới chằng chịt, như muốn nuốt chửng cả không gian. Trên những khối đá màu xám xịt, anh còn “thấy” những ký hiệu cổ xưa được chạm khắc một cách tinh xảo, nhưng lại toát ra một vẻ âm u, tà dị. Chúng không phải là những ký hiệu bình thường, mà là những “code” của một loại tà thuật nào đó.
Diệp Phi “cảm nhận” được sự giam cầm nặng nề. Những sợi dây năng lượng vô hình nhưng nặng trĩu, lạnh lẽo như băng, đang trói buộc linh hồn kỹ sư và vô số linh hồn khác. Chúng không phải là dây thừng vật lý, mà là những “xích xiềng” tâm linh, ép buộc các linh hồn phải lặp lại những hành động vô nghĩa trong đau khổ. Anh “nghe” thấy những tiếng rên rỉ vô thanh của hàng trăm linh hồn khác đang bị mắc kẹt xung quanh, tất cả đều bị bao phủ bởi cùng một mùi hương **ẩm mốc, tanh tưởi và hoa sứ úa tàn** kinh tởm. Chúng như những con “zombie” vô tri, bị điều khiển bởi một thế lực đen tối.
Linh hồn kỹ sư, với tất cả ý chí còn sót lại, cố gắng chỉ vào một điểm trên vách đá. Đó là một khe nứt nhỏ, từ đó rỉ ra một chất lỏng đen kịt, đặc quánh như nhựa đường, chảy dài xuống mặt đất ẩm ướt. Rồi anh ta lại chỉ lên cao, về phía một ngọn núi, như muốn nói rằng “nguồn gốc” của mọi thứ nằm ở đó.

Đột nhiên, toàn bộ không gian rung chuyển dữ dội, như thể một trận động đất đang xảy ra. Những khối đá rơi lả tả, tiếng nước nhỏ giọt trở nên gấp gáp hơn. Một bóng đen khổng lồ, không rõ hình dạng, lướt qua phía trên họ, nhanh như cắt. Đó là một thực thể mà Diệp Phi đã từng cảm nhận được, một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết của anh. Linh hồn kỹ sư hoảng loạn tột độ, đôi mắt anh ta mở to, cố gắng hét lên một tiếng, nhưng chỉ có một từ duy nhất thoát ra được trong tâm trí Diệp Phi trước khi anh ta tan biến thành những hạt sáng li ti: “Sơn… Trà…”
Giấc mơ vụt tắt, như thể ai đó vừa “rút phích cắm”. Diệp Phi giật mình bừng tỉnh, thở dốc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh đưa tay lên trán, cảm giác choáng váng vẫn còn vương vấn, như thể anh vừa bị “đấm” một cú trời giáng vào đầu.
***
Diệp Phi nhìn quanh quán cà phê “Phê”, nhận ra mình đã ngủ gục trên ghế từ bao giờ. Tách cà phê đen đặc đã nguội ngắt, vị đắng chát vẫn còn đọng lại trên lưỡi, nhưng giờ đây nó lại mang một ý nghĩa khác – vị đắng của sự thật.
Ánh sáng ban mai yếu ớt len lỏi qua ô cửa kính, xua đi một phần bóng tối của đêm. Diệp Phi nhìn Thảo Nhi vẫn đang say ngủ trên chiếc ghế dài, gương mặt cô bé vẫn còn nét xanh xao nhưng đã bớt căng thẳng hơn. Anh cảm thấy tim nhói lên vì lo lắng. “Đồ đệ… An An… các con đều đang gặp nguy hiểm,” anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc. “Cái ‘game’ này không phải dành cho những người ‘newbie’ như các con, nhưng ‘boss’ đã ‘chấm’ rồi thì biết làm sao đây?”
Anh nhanh chóng đi đến quầy bar, lấy ra tấm bản đồ “điểm nóng” mà Ông Kim đã đưa. Anh trải bản đồ ra, đôi mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết, đối chiếu với những hình ảnh và cảm giác trong giấc mơ vừa rồi. “Ẩm mốc, tanh tưởi, hoa sứ… vách đá, rễ cây cổ thụ… Sơn Trà…” Diệp Phi lẩm bẩm, ngón tay anh lướt trên bản đồ, dừng lại ở khu vực Bán đảo Sơn Trà.
Khu vực Chùa Linh Ứng, những khu rừng nguyên sinh rậm rạp, những hang động cổ xưa chưa được khám phá… tất cả đều phù hợp với mô tả trong giấc mơ. Linh hồn kỹ sư đã chỉ rõ, và cái bóng đen khổng lồ kia cũng xác nhận – Sơn Trà chính là “main quest” tiếp theo của Bác Sĩ Cương.
Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi lại bắt đầu nhói lên âm ỉ, như thể xác nhận những gì anh vừa trải qua không phải là giấc mơ hoang đường, mà là một thông điệp cấp bách từ thế giới tâm linh. Nó như một “notification” từ “server” báo rằng “event” lớn sắp diễn ra.

Diệp Phi siết chặt nắm tay. “Hắn đang tập trung chúng ở Sơn Trà… chuẩn bị cho nghi lễ cuối cùng.” Ánh mắt anh tràn đầy sự nghiêm trọng và quyết tâm. “Đúng là ‘pro player’ có khác, chơi chiêu này đúng là ‘hack’ cả hệ thống.” Anh biết mình không còn nhiều thời gian. Bác Sĩ Cương đang “farm” linh hồn ở Sơn Trà, và nếu anh không ngăn chặn kịp thời, cả Đà Nẵng sẽ phải “bay màu”.
***
Diệp Phi đứng dậy, đi lại trong quán, tâm trí anh như một “CPU” đang chạy hết công suất để xử lý thông tin. Anh cần một kế hoạch. Anh không thể đơn độc đi vào Sơn Trà ngay lúc này, đặc biệt khi Bác Sĩ Cương đã biết anh can thiệp. Hắn chắc chắn đã bố trí “trap” và “minion” khắp nơi.
Anh nhìn vào điện thoại, suy nghĩ về việc gọi cho An An. Cô phóng viên này tuy đôi khi hơi “drama queen” nhưng lại có khả năng “đào mộ” thông tin cực kỳ đỉnh cao. Cô ấy có thể giúp tìm hiểu thêm về địa hình Sơn Trà, các dự án cũ có liên quan đến Bác Sĩ Cương ở đó, hoặc bất kỳ “lore” nào về các hang động, di tích bị lãng quên. An An chính là “support” đắc lực cho phần “intelligence gathering”.
Anh nhìn Thảo Nhi, rồi lại nhìn chiếc trâm cài tóc hoa sứ trên cổ cô bé. Linh cảm của đồ đệ anh đang phát triển nhanh chóng, như một “skill tree” đang được “unlock” tốc độ cao. Anh nhận ra rằng Thảo Nhi cần phải được huấn luyện nhanh chóng hơn nữa để có thể tự bảo vệ mình. Và quan trọng hơn, cô bé có thể giúp anh “cảm nhận” mạng lưới của Bác Sĩ Cương từ xa, như một “radar” sống. Cô bé sẽ là “scout” và “early warning system” của đội.
Diệp Phi quyết định. Anh sẽ cần sự giúp đỡ của cả Thảo Nhi và An An. Cuộc chiến này không phải là “solo game” mà là “teamfight”. Anh sẽ không để ai phải hy sinh một mình. Nhưng trước hết, anh cần chuẩn bị tinh thần và thể chất cho trận chiến sắp tới. Anh cần phải “heal” và “buff” lại bản thân.
Anh bước đến máy pha cà phê, bắt đầu pha một tách cà phê mới. Lần này, không còn vẻ mệt mỏi hay uể oải, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, ánh mắt kiên định, như một “boss” cuối đang chuẩn bị cho trận “final battle”. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh tỏa ra một luồng năng lượng mạnh mẽ, trầm tĩnh, sẵn sàng cho mọi thử thách. Nó như một “legendary item” đã được “charge” đầy đủ.
“Sơn Trà… ta đến đây.” Diệp Phi thì thầm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy kiên định. Anh biết đây không chỉ là một lời tuyên chiến, mà còn là một lời hứa. Lời hứa bảo vệ Đà Nẵng, bảo vệ đồ đệ, và bảo vệ những linh hồn oan khuất. Cái “game” này, anh sẽ “cân” đến cùng.