Cà phê xem bói Trừ TàChương 33: Mùi Hương Của Hoa Sứ Trong Giấc Mơ
Diệp Phi đứng sững trước quầy bar, tách cà phê đen đặc vừa pha vẫn còn bốc hơi nghi ngút, nhưng tâm trí anh đã “chạy” đến tận Sơn Trà, nơi “boss” Bác Sĩ Cương đang “farm” linh hồn để chuẩn bị cho “nghi lễ cuối cùng”. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh nhói lên âm ỉ, như một “ping” báo hiệu “server” đã bắt đầu “lag” dữ dội. Anh thở dài, cái thở dài mang đậm phong cách “main char” số nhọ, vừa muốn “phê” trong yên bình nhưng định mệnh lại cứ “giao quest” khó nhằn.
Anh liếc nhìn Thảo Nhi, đồ đệ của anh, đang ngủ gục trên chiếc ghế dài bọc da cũ kỹ. Con bé co ro, gương mặt vẫn còn xanh xao, nhợt nhạt sau cú “jump scare” với bóng ma hôm qua. Diệp Phi thấy xót. Đáng lẽ ra, ở tuổi này, con bé phải đang “flex” ảnh đi chơi, “đu trend” TikTok, chứ không phải “level up” kỹ năng “radar dò ma” rồi bị “boss” nhắm đến. Anh biết, Bác Sĩ Cương đã “chấm” Thảo Nhi rồi. Cái thông điệp “Ngươi… thuộc về… hắn…” vẫn còn ám ảnh cả Diệp Phi, dẫu anh không phải là người trực tiếp nhận nó.
Diệp Phi khẽ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn đôi chút. Anh cần phải “heal” và “buff” lại bản thân, nhưng quan trọng hơn là phải “train” Thảo Nhi. Con bé cần phải mạnh mẽ hơn, không chỉ để tự vệ, mà còn để trở thành một “support” đắc lực trong “teamfight” sắp tới. Anh không thể “solo” mãi được. Cái “game” này, càng chơi càng thấy “hack não”.
Anh đặt tách cà phê xuống, nhẹ nhàng bước đến bên Thảo Nhi. Anh không đánh thức con bé ngay. Cứ để con bé “rest” thêm chút nữa. Diệp Phi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt hướng về phía cửa sổ quán. Ngoài kia, nắng sớm Đà Nẵng đang len lỏi qua con hẻm, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ. Một khung cảnh bình yên đến lạ thường, khiến anh chợt ước đây chỉ là một “event phụ” nào đó, chứ không phải là “final battle” sắp sửa diễn ra.
*Tại một căn hộ chung cư nhỏ, cách quán Phê không xa.*
An An, cô phóng viên “drama queen” nhưng lại là “support” hạng nặng trong việc “intelligence gathering”, đang ngồi trước màn hình laptop, mắt dán chặt vào những dòng chữ, biểu đồ và hình ảnh. Mái tóc nhuộm highlight của cô rối bù, chiếc kính cận trễ xuống sống mũi, và một tách cà phê sữa đá đã cạn khô nằm chỏng chơ bên cạnh. Đêm qua, sau cú “plot twist” với đóa hoa sứ nhuốm máu, cô đã “cày xuyên màn đêm” để “debug” thông tin.
“Sơn Trà… Chùa Linh Ứng… dự án y tế cũ… mất tích bí ẩn…” An An lẩm bẩm, ngón tay gõ lạch cạch trên bàn phím. Cô đang cố gắng “link” các mảnh ghép lại với nhau. “Chắc chắn có một ‘lore’ ẩn nào đó ở đây. Bác Sĩ Cương không thể tự nhiên ‘buff’ mạnh như thế nếu không có ‘cheat code’ nào đó.”
Cô dừng lại ở một bài báo cũ, đã bị “archive” rất sâu trên mạng. Tiêu đề: “Dự án nghiên cứu dược liệu cổ truyền tại Sơn Trà bị hủy bỏ vì lý do bất khả kháng.” Kèm theo là một bức ảnh mờ ảo về một nhóm nghiên cứu, trong đó có một người đàn ông với khuôn mặt quen thuộc đến rợn người – Bác Sĩ Cương, trẻ hơn nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo như vậy.

“Dược liệu cổ truyền? ‘Bất khả kháng’ là ‘ma quỷ’ chứ gì nữa!” An An lầm bầm, đẩy kính lên. “Chắc chắn là hắn đã tìm thấy gì đó ở đó. Một ‘dungeon’ ẩn chăng? Hay một ‘legendary item’ nào đó?” Cô chợt nhớ lại giấc mơ kinh hoàng về “Huyết Thạch Hồn”. “Có khi nào Huyết Thạch Hồn được tìm thấy trong dự án này không?”
Đột nhiên, màn hình laptop của An An nhấp nháy, rồi chuyển sang màu xanh lè với dòng chữ “ERROR 404: LORE NOT FOUND”. Cô giật mình. “Ơ, cái ‘server’ này lại ‘sập’ rồi à?” Cô bực bội gõ mạnh vào bàn phím. “Đúng là ‘game’ gì mà ‘bug’ tùm lum! Đang ‘hóng drama’ mà cứ bị ‘disconect’ thế này thì ai mà chịu nổi!”
An An cố gắng khởi động lại máy, nhưng nó cứ “đơ” ra. Cô thở dài, ngả lưng vào ghế. “Thôi được rồi, chắc chắn là có ‘player’ nào đó đang ‘hack’ hệ thống rồi. Không để mình ‘farm’ thông tin dễ dàng như vậy.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sắc sảo của một phóng viên không bao giờ bỏ cuộc. “Dù sao thì, ‘main quest’ cũng đã rõ. Sơn Trà, tôi đến đây!”
*Quay lại quán cà phê “Phê”.*
Diệp Phi nhìn Thảo Nhi, con bé cựa mình, rồi từ từ mở mắt. Đôi mắt to tròn, lanh lợi của Thảo Nhi vẫn còn hơi ngái ngủ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ tươi tỉnh thường ngày.
“Chú Phi…” Thảo Nhi dụi mắt, ngáp một cái thật dài, rồi nhìn thấy tách cà phê đen đặc trên quầy. “Chú lại ‘cày game’ xuyên đêm nữa à? Mặt chú ‘auto’ có quầng thâm rồi đó.”
Diệp Phi khẽ nhếch mép. “Không ‘cày’ sao được, ‘đồ đệ’. ‘Boss’ đang ‘farm’ ở Sơn Trà rồi. Nếu không ‘try hard’ thì cả Đà Nẵng này ‘bay màu’ là cái chắc.”
Thảo Nhi ngồi thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm túc hơn. “Sơn Trà? Chú đi công trường về rồi mơ thấy gì à?”

Diệp Phi gật đầu, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Trong giấc mơ, chú đã gặp lại linh hồn của vị kỹ sư mất tích. Anh ta đã chỉ cho chú một nơi… một không gian tối tăm, ẩm ướt, lạnh lẽo…” Anh dừng lại một chút, như thể đang sống lại cảm giác đó. “Và có một mùi hương rất lạ. Mùi tanh tưởi, ẩm mốc… quyện với mùi hoa sứ nồng nặc.”
Vừa nghe đến từ “hoa sứ”, Thảo Nhi bỗng rùng mình dữ dội. Cô bé bất giác đưa tay ôm chặt chiếc trâm cài tóc hoa sứ bằng bạc đang đeo trên cổ thành mặt dây chuyền. Gương mặt Thảo Nhi tái mét đi, đôi mắt to tròn mở to đầy kinh hoàng.
“Mùi hoa sứ… tanh tưởi…” Thảo Nhi lặp lại, giọng nói run rẩy. “Chú Phi… đó… đó chính là mùi hương mà con đã ngửi thấy… khi con thấy bóng ma ở quán hôm qua!”
Diệp Phi nhìn Thảo Nhi với ánh mắt phức tạp. Anh biết, linh cảm của con bé đang phát triển với tốc độ chóng mặt. Nó không chỉ là “radar” nữa, mà còn là một “anten” thu sóng “tín hiệu” từ thế giới tâm linh. Anh đã đoán được Thảo Nhi sẽ phản ứng như vậy, nhưng chứng kiến sự sợ hãi tột độ của con bé, anh vẫn không khỏi cảm thấy nặng lòng.
“Đúng vậy, đồ đệ,” Diệp Phi trầm giọng. “Cái mùi hoa sứ đó… chính là ‘signature’ của ‘boss’ Bác Sĩ Cương. Hắn dùng nó để ‘mark’ lãnh thổ, để ‘nhử’ linh hồn, và để ‘đe dọa’ những kẻ dám cản đường.”
Thảo Nhi vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt cô bé dần lấy lại sự kiên định. “Vậy là… chú Phi… Bác Sĩ Cương đã dùng cái mùi đó để… để ‘chấm’ con… và để ‘farm’ linh hồn ở công trường…” Cô bé nói, giọng vẫn còn hơi run nhưng đã rõ ràng hơn. “Và bây giờ… hắn đang ở Sơn Trà… chuẩn bị cho cái ‘nghi lễ cuối cùng’ đó…”
Diệp Phi gật đầu. “Chính xác. Giấc mơ của chú không phải là hoang đường, mà là một ‘notification’ quan trọng từ ‘server’. Linh hồn kỹ sư đã ‘hacker’ vào giấc mơ của chú để đưa ra ‘hint’. Hắn đang tập trung linh hồn ở Sơn Trà, đặc biệt là khu vực Chùa Linh Ứng và các hang động cổ xưa. Đó là ‘main quest’ của chúng ta.”
Thảo Nhi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô bé nhìn chiếc trâm hoa sứ trên cổ, rồi ngẩng đầu nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy quyết tâm. “Con… con sẽ không sợ hãi nữa, chú Phi. Con sẽ học. Con sẽ giúp chú. Con sẽ không để hắn biến Đà Nẵng thành ‘vùng đất chết’.”

Diệp Phi nhìn đồ đệ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mệt mỏi nhưng ấm áp. “Tốt lắm, đồ đệ. ‘Teamfight’ này, chúng ta sẽ ‘cân’ đến cùng.” Anh đứng dậy, lấy điện thoại ra. “Bây giờ, chú cần gọi cho ‘support’ An An. Cô phóng viên này chắc đang ‘cày cuốc’ thông tin ở đâu đó rồi.”
Anh bấm số của An An. Tiếng chuông điện thoại vang lên vài hồi, rồi đầu dây bên kia bắt máy với giọng nói hơi khàn và đầy vẻ “bất mãn”.
“Alo, anh Phi à? Anh gọi đúng lúc lắm! Em vừa bị cái ‘server’ nó ‘bug’ cho ‘sập nguồn’ đây này! Đang ‘hóng drama’ mà cứ bị ‘disconnect’ hoài!” An An than thở, giọng điệu vẫn giữ nguyên chất “drama queen” dù đang trong tình thế cấp bách.
Diệp Phi phì cười. “Bớt ‘drama’ đi, cô phóng viên này. ‘Event’ lớn sắp diễn ra rồi. ‘Main quest’ của chúng ta là Sơn Trà. ‘Boss’ Bác Sĩ Cương đang ‘farm’ linh hồn ở đó để chuẩn bị cho ‘nghi lễ cuối cùng’.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng An An trở nên nghiêm túc hơn. “Sơn Trà? Em cũng vừa ‘đào’ được một ‘lore’ cũ về một dự án nghiên cứu dược liệu bị hủy bỏ ở đó, liên quan đến hắn. Vậy là hắn đã ‘cắm trại’ ở đó từ lâu rồi.”
“Chính xác,” Diệp Phi nói. “Giờ nhiệm vụ của cô là ‘debug’ tất cả những thông tin liên quan đến Bác Sĩ Cương ở Sơn Trà. Dự án cũ, hang động, di tích, bất cứ cái ‘lore’ nào mà cô tìm được. Cô sẽ là ‘intelligence’ của đội.”
“Got it, anh Phi!” An An đáp gọn lỏn, chất giọng đầy kiên quyết. “Em sẽ ‘scan’ cả Sơn Trà cho anh. ‘Boss’ muốn ‘chơi lớn’ thì em cũng ‘chơi lớn’ luôn!”
Diệp Phi cúp máy, nhìn Thảo Nhi. “Thấy chưa, đồ đệ? ‘Team’ chúng ta đã sẵn sàng rồi. Giờ thì, chú cần ‘train’ con kỹ hơn nữa. ‘Skill tree’ của con cần được ‘unlock’ nhanh chóng. Quán cà phê này, giờ sẽ không chỉ là nơi ‘phê’ cà phê, mà còn là ‘căn cứ huấn luyện’ của chúng ta.”
Thảo Nhi gật đầu mạnh mẽ. “Vâng, chú Phi! Con sẽ cố gắng hết sức! Con sẽ trở thành ‘support’ mạnh nhất của chú!”
Diệp Phi mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi không còn vẻ uể oải. Anh bước đến máy pha cà phê, bắt đầu pha một tách mới. Hương cà phê thơm ngát lan tỏa trong quán, xua đi phần nào mùi hoa sứ tanh tưởi còn vương vấn trong tâm trí Thảo Nhi. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, mạnh mẽ, như một “legendary item” đã được “charge” đầy đủ, sẵn sàng cho trận “final battle” sắp tới. Đà Nẵng, anh sẽ bảo vệ. Đồ đệ của anh, anh sẽ bảo vệ. Cuộc chiến này, anh sẽ “cân” đến cùng.