Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 3: Sấm Sét Vô Tri, Linh Thú Tán Loạn
Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá cổ thụ, rắc những đốm vàng lấp lánh xuống phiến đá lớn giữa vườn linh thảo. Nơi đây, đáng lẽ phải là chốn bồng lai tiên cảnh tĩnh lặng, giờ lại biến thành “phòng thi” bất đắc dĩ, với ba “sĩ tử” đang vật lộn trong “cuộc chiến bàn giấy” cam go nhất cuộc đời tu tiên của chúng.
Lạc Vân Phong, Đại Đệ Tử vạm vỡ, ngồi thẳng lưng, nét mặt cau có còn hơn cả lúc đối phó với bầy yêu thú hung hãn. Cây bút lông trong tay hắn di chuyển thoăn thoắt, nhưng mỗi nét chữ đều mang theo một sự “bất lực” và “căm phẫn” tột độ. Hắn chép “Quy tắc Thanh Huyền Phong” – một bản kinh nghiệm tu luyện dài dằng dặc, khô khan đến mức đọc một lần đã muốn “bay màu” não bộ, chứ đừng nói là chép một ngàn lần. Cổ tay hắn đã mỏi nhừ, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, nhưng vẫn phải cố gắng duy trì “bút lực” để không làm rách chồng giấy quý giá.
“Haiz… Sư Tôn đúng là… phạt gì mà phạt quái dị thế này!” Hắn thở dài thườn thượt, tiếng thở dài mang theo cả một ngàn năm uất ức. “Một ngàn lần… đến bao giờ mới xong đây? Tay ta sắp gãy rồi! Kiếm pháp của ta là để chém yêu diệt ma, không phải để làm ‘thư đồng’ thế này!”
Bên cạnh hắn, Tư Không Nguyệt, Nhị Đệ Tử, trông có vẻ “thanh tao” hơn một chút, nhưng ánh mắt phượng sắc sảo lại liên tục đảo quanh, vẻ mặt chán nản đến tận cùng. Nàng chép chậm rãi, mỗi nét bút như chứa đựng sự “tính toán” xem làm sao để “ăn gian” được vài chữ mà không bị phát hiện. Nàng liếc nhìn chồng giấy của mình, rồi liếc sang chồng giấy của Vân Phong, thầm so sánh “KPI”.
“Sư huynh cứ làm quá lên.” Tư Không Nguyệt khẽ nói, giọng điệu vẫn giữ được sự bình thản thường thấy, nhưng khóe miệng lại hơi giật giật. “Chép phạt cũng là một loại tu tâm dưỡng tính mà. Sư Tôn nói đúng, chúng ta gây họa thì phải chịu phạt. Mà nói đi cũng phải nói lại, còn không phải vì ai đó sao?”
Ánh mắt nàng lướt qua Mộ Linh Nhi, Tam Đệ Tử, đang ngồi đối diện. Linh Nhi thì đã ngủ gật từ bao giờ. Chồng giấy trước mặt cô bé lem luốc nước dãi, cây bút lông đã lăn xuống đất, mực đen dính đầy trên khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu. Cô bé co ro, ôm chặt con Tiểu Bạch Thỏ trắng muốt vào lòng, đôi môi mấp máy như đang mơ thấy một bữa tiệc linh quả.
Nghe thấy tiếng Tư Không Nguyệt, Mộ Linh Nhi giật mình tỉnh dậy, dụi mắt, giọng ngái ngủ lí nhí: “Sư tỷ… sư huynh… Linh Nhi không cố ý mà…” Đôi mắt to tròn của nàng rưng rưng, môi mím chặt, nhìn hai sư huynh sư tỷ với vẻ mặt tủi thân tột độ.
Lạc Vân Phong thấy Mộ Linh Nhi tỉnh dậy, lập tức nhăn mặt, giọng điệu có phần gay gắt hơn: “Không cố ý mà làm cháy cả vườn linh thảo của Sư Tôn? Không cố ý mà làm Tiểu Thanh sợ hãi bỏ trốn? Nó cứ trốn biệt tăm trên núi thế này, chẳng lẽ Sư Tôn sẽ không phát hiện ra sao? Đến lúc đó, chúng ta không chỉ chép phạt một ngàn lần, mà có khi là một vạn lần, hoặc bị Sư Tôn ‘đá đít’ ra khỏi Thanh Huyền Phong luôn không chừng!”
Tư Không Nguyệt lắc đầu, thở dài một hơi đầy vẻ bất lực. “Giờ thì hay rồi, Tiểu Thanh trốn biệt tăm. Sư Tôn đã cấm chúng ta xuống núi. Nếu không tìm được nó, Sư Tôn mà tỉnh dậy và phát hiện ra thì…” Nàng không nói hết câu, nhưng cái ánh mắt đầy vẻ sợ hãi đã nói lên tất cả. Cái viễn cảnh bị Sư Tôn “lộ bài” sức mạnh vô địch để “dạy dỗ” khiến nàng rùng mình.
Mộ Linh Nhi cúi gằm mặt, đôi vai nhỏ nhắn run lên bần bật. Nàng cảm thấy nghẹn ứ trong cổ họng, vừa sợ hãi vừa tủi thân. Bụng nàng bỗng kêu “ọe ọe” một tiếng lớn, phá vỡ sự căng thẳng bao trùm. “Linh Nhi… Linh Nhi đói bụng quá…” nàng lí nhí.

Lạc Vân Phong nghe vậy, suýt nữa thì “tẩu hỏa nhập ma” vì tức. Hắn quát khẽ: “Đói cái gì mà đói! Đã gây họa rồi còn đòi ăn! Lo mà chép phạt đi! Ăn vào rồi lại có sức mà gây thêm họa nữa à?”
Tư Không Nguyệt cũng quay sang Mộ Linh Nhi, giọng điệu tuy không lớn tiếng như Lạc Vân Phong nhưng lại mang vẻ “sát thương” cao hơn: “Sư huynh nói đúng. Giờ này ai còn tâm trí đâu mà ăn uống. Lo mà chép phạt đi, đừng có tìm cớ để trốn việc. Lần này Sư Tôn đã ‘nhắm mắt làm ngơ’ rồi, đừng để hắn phải ‘mở mắt ra’ lần nữa.”
Mộ Linh Nhi cúi gằm mặt sâu hơn, đôi mắt ngấn lệ. Cảm giác đói bụng cồn cào cùng những lời la mắng của sư huynh, sư tỷ như những mũi tên găm thẳng vào trái tim non nớt của cô bé. Sự tủi thân, uất ức và cảm giác bị bỏ rơi dâng trào trong lòng. Cô bé không hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên tồi tệ như vậy. Nàng chỉ muốn chơi đùa với Tiểu Thanh, nàng chỉ muốn giúp sư huynh sư tỷ, nhưng sao mọi thứ đều thành ra thế này?
Trong khoảnh khắc đó, một luồng năng lượng vô hình, màu xanh lam nhạt, bắt đầu cuộn trào trong cơ thể nhỏ bé của Mộ Linh Nhi. Nó không phải là linh khí bình thường, mà là một loại sức mạnh nguyên tố thuần túy, ẩn sâu trong huyết mạch của cô bé, đang bị kích thích bởi cảm xúc tiêu cực. Đôi mắt to tròn của Mộ Linh Nhi bỗng lóe lên tia sáng màu xanh lam nhạt, lan tỏa ra xung quanh.
Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt vẫn đang tập trung vào “KPI” chép phạt của mình, thỉnh thoảng lại cãi nhau về một chi tiết trong “Quy tắc Thanh Huyền Phong”, hoàn toàn không để ý đến sự thay đổi bất thường của sư muội. Họ vẫn đang “drama” về việc ai là người gây họa chính, ai là “nạn nhân” của vụ cháy vườn linh thảo.
Bỗng nhiên, một luồng Lôi Nguyên Tố mạnh mẽ, không có hình dạng cụ thể như một tia sét mà giống như một cột năng lượng phát sáng rực rỡ, màu xanh lam chói lòa, đột ngột phát ra từ lòng bàn tay Mộ Linh Nhi. Cột năng lượng này xuyên thẳng lên trời, xé toạc không khí tĩnh lặng của Thanh Huyền Phong.
Một tiếng “RẦM!!!” chói tai vang lên, không phải tiếng sấm từ trên mây mà là âm thanh của năng lượng Lôi thuần túy bùng nổ, vang vọng khắp cả ngọn núi. Không khí xung quanh rung chuyển dữ dội, như thể có một trận động đất cấp độ cao vừa diễn ra. Mặt đất nứt nẻ, những phiến đá lớn rung lắc mạnh đến mức suýt lật đổ ba đệ tử. Những cây cỏ linh thảo còn sót lại trong vườn bị giật nảy, như thể bị điện giật. Một vài thân cây cổ thụ gần đó bị xém đen, thậm chí có vài cành cây bị đánh gãy, rơi xuống đất với tiếng “rắc rắc” khô khốc. Mùi khét lẹt của điện và ozone lan tỏa khắp nơi, kèm theo một làn khói trắng cuồn cuộn bốc lên từ nơi Lôi Nguyên Tố phát tác.
“Linh Nhi! Muội lại làm cái quái gì nữa thế?!” Lạc Vân Phong quát lên, cố gắng đứng dậy sau khi bị hất ngã lăn ra đất. Tai hắn ù đi vì tiếng nổ, mắt hoa lên vì ánh sáng xanh chói lòa.
Tư Không Nguyệt mặt tái mét, ôm đầu. Chiếc quạt lụa trong tay nàng rơi xuống đất từ lúc nào không hay. “Trời ơi! Sức mạnh này… muội ấy không kiểm soát được!” Giọng nàng run rẩy, đầy vẻ kinh hãi. Nàng chưa từng thấy Mộ Linh Nhi bùng nổ sức mạnh đến mức này. Đây không còn là “phù chú gây nổ” đơn thuần nữa, đây là một loại thiên tai cấp độ nhỏ!
Mộ Linh Nhi thì khóc òa lên, nước mắt giàn giụa, khuôn mặt dính đầy nhọ mực và nước mắt. “Hức hức… Linh Nhi không biết… Linh Nhi không cố ý…” Nàng vẫn đang phát ra những tia điện nhỏ xung quanh người, nhưng hoàn toàn không tự nhận thức được mức độ hủy diệt của nó. Cô bé chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh nóng bỏng bùng nổ từ trong người, rồi mọi thứ xung quanh trở nên ồn ào và đáng sợ. Con Tiểu Bạch Thỏ trong lòng nàng cũng sợ hãi đến mức lông dựng đứng, run lẩy bẩy.

Cột năng lượng Lôi tan biến, để lại mùi khét lẹt, khói lượn lờ và sự hoảng loạn tột độ bao trùm khu vườn linh thảo. Vườn linh thảo của Sư Tôn, vừa được “phục hồi miễn cưỡng” ở chương trước, giờ lại phải hứng chịu thêm một “phát bắn chí mạng” nữa.
Từ cái hang nhỏ dưới gốc cây cổ thụ bị xém đen bởi Lôi Nguyên Tố, một làn khói xanh quen thuộc đột nhiên phun ra. Làn khói này không phải là khói từ vụ nổ, mà là làn khói đặc trưng của Tiểu Thanh, con Thanh Long Tử non.
Tiểu Thanh, con Thanh Long Tử non mà ba đệ tử đang tìm kiếm, từ trong hang phóng ra như tên bắn. Nó không còn vẻ đáng yêu, lanh lợi thường ngày nữa mà đôi mắt long lanh đầy vẻ kinh hoàng, toàn thân run rẩy đến mức suýt mất thăng bằng khi vừa ra khỏi hang. Trận Lôi Nguyên Tố vừa rồi đã là “giọt nước tràn ly” đối với con linh thú nhạy cảm này. Nó đã trốn quanh quẩn trên Thanh Huyền Phong từ hôm qua, nhưng lần này, nó thực sự cảm thấy nguy hiểm.
Không một chút chần chừ, Tiểu Thanh không bay lên cao mà lao thẳng xuống dốc núi, hướng về phía rừng sâu rậm rạp bên dưới Thanh Huyền Phong, biến mất trong nháy mắt như một cái bóng. Nó đã “chạy trốn” một cách thực sự, không còn là “trốn tìm” nữa.
Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt, Mộ Linh Nhi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó, vẻ mặt từ kinh hãi chuyển sang tuyệt vọng tột cùng.
“Tiểu… Tiểu Thanh…” Lạc Vân Phong lắp bắp, chỉ tay về phía Tiểu Thanh vừa biến mất, giọng hắn lạc hẳn đi. “Nó… nó chạy rồi! Thật sự chạy xuống núi rồi!”
Tư Không Nguyệt mặt tái mét, ôm đầu. Nàng cảm thấy như trời đất đang sụp đổ. “Trời ơi! Lần này thì tiêu rồi! Tiêu thật rồi! Sư Tôn mà biết chuyện này thì… chúng ta chết chắc! Chép phạt một ngàn lần còn là nhẹ! Có khi Sư Tôn sẽ biến chúng ta thành ‘cây cảnh’ để trang trí vườn linh thảo luôn quá!”
Mộ Linh Nhi ngừng khóc, nhìn theo hướng Tiểu Thanh biến mất, giọng nức nở: “Tiểu Thanh… hức… đừng đi mà…” Nàng cảm thấy một nỗi ân hận tột cùng dâng lên. Nàng đã làm Tiểu Thanh sợ hãi đến mức phải bỏ đi.
Ba đệ tử đứng bất động, nhìn chằm chằm vào hướng Tiểu Thanh biến mất. Sự sợ hãi và tuyệt vọng bao trùm, nặng nề hơn bao giờ hết. Án phạt chép kinh đã là một “địa ngục trần gian”, nhưng việc để Tiểu Thanh, linh thú cưng quý giá của Sư Tôn, thật sự “bay màu” khỏi Thanh Huyền Phong thì… đó là một tội ác không thể tha thứ!
Lạc Vân Phong là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng và sự choáng váng. Hắn đứng dậy, nắm chặt kiếm, ánh mắt đầy kiên quyết. Vẻ mặt anh dũng của một Đại Đệ Tử đã trở lại, xua tan đi sự tuyệt vọng ban nãy. “Không thể được!” Hắn nói, giọng khàn khàn nhưng kiên quyết, như một vị tướng quân ra trận. “Chúng ta không thể để Tiểu Thanh một mình xuống núi! Sư Tôn sẽ giận lắm khi chúng ta vi phạm lệnh cấm, nhưng nếu để nó lạc mất thì hậu quả còn kinh khủng hơn gấp vạn lần! Có khi Sư Tôn sẽ ‘động thủ’ thật đấy!”

Tư Không Nguyệt cũng đứng dậy, phủi bụi trên y phục. Vẻ mặt nàng đã lấy lại được sự bình tĩnh thường thấy, nhưng vẫn đầy tính toán. “Sư huynh nói đúng.” Nàng nhìn Lạc Vân Phong, rồi liếc Mộ Linh Nhi đang đứng co ro. “Án phạt chép kinh có thể chịu, nhưng làm mất linh thú cưng của Sư Tôn thì…” Nàng không nói hết câu, nhưng ý nghĩa rõ ràng là “chết chắc” và “không có đường sống”. “Chúng ta phải xuống núi tìm nó. Không thể để Sư Tôn ‘toxic’ một mình đâu.”
Mộ Linh Nhi cũng đứng dậy, lau nước mắt. Khuôn mặt bầu bĩnh của nàng vẫn còn vương những vết mực, nhưng ánh mắt nàng đã dần lộ vẻ kiên định. “Linh Nhi… Linh Nhi sẽ đi tìm Tiểu Thanh! Linh Nhi không muốn Tiểu Thanh bị lạc!” Cô bé nói, giọng run run nhưng đầy quyết tâm.
Lạc Vân Phong nhìn hai sư muội, ánh mắt nghiêm nghị. “Được! Vậy thì… chúng ta sẽ xuống núi! Nhưng phải thật cẩn thận, không được để Sư Tôn phát hiện ra. Và tuyệt đối không được gây thêm phiền phức! Chúng ta đã gây đủ rắc rối rồi!” Hắn nhấn mạnh từ “tuyệt đối” như thể đang tự răn đe chính mình.
Tư Không Nguyệt nhếch mép, vẻ tinh quái quen thuộc lại xuất hiện. “Sư huynh cứ yên tâm. Có tỷ tỷ đây, không gây phiền phức… thì cũng gây rắc rối nhỏ thôi.” Nàng nói, giọng điệu có phần tự giễu, nhưng cũng ngầm khẳng định “thương hiệu” gây họa của Thanh Huyền Phong.
Mộ Linh Nhi gật đầu lia lịa, vẻ mặt ngây thơ. “Linh Nhi sẽ cố gắng không làm gì cả! Linh Nhi sẽ ngoan!”
Ba đệ tử nhìn nhau, trong ánh mắt vừa có sự sợ hãi vì vi phạm lời Sư Tôn, vừa có sự quyết tâm mãnh liệt. Chúng nhanh chóng thu dọn bút giấy, giấu vào một góc khuất dưới phiến đá, chuẩn bị rời Thanh Huyền Phong. “Quy tắc Thanh Huyền Phong” một ngàn lần chép phạt, giờ đây, đã bị tạm thời “treo”, nhường chỗ cho nhiệm vụ “cấp bách” hơn: tìm lại Tiểu Thanh. Chúng không hề hay biết, chuyến đi này sẽ mở ra một chuỗi “drama” mới, khiến Sư Tôn còn “phiền phức” hơn gấp bội.
Cùng lúc đó, trên một gốc cây cổ thụ khác trên Thanh Huyền Phong, cách khu vườn linh thảo một khoảng khá xa, Thanh Huyền Lão Tổ vẫn đang ngủ gật. Bộ đạo bào vá víu của hắn phất phơ trong gió, cây gậy mục nát nằm cạnh, như một “phụ kiện” không thể thiếu của một “ông lão ẩn sĩ” chính hiệu.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo chút mùi khét còn sót lại và một luồng dư khí Lôi nguyên tố mỏng manh từ vụ bùng nổ của Mộ Linh Nhi. Mùi khét này không quá nồng, chỉ đủ để lướt qua khứu giác vốn đã “lười biếng” của Thanh Huyền Lão Tổ.
Hắn khẽ nhíu mày trong giấc ngủ, lẩm bầm vài tiếng không rõ ràng, như thể đang nói mớ.
“Lại… lại là mùi này…” Thanh Huyền Lão Tổ lẩm bầm trong mơ, giọng điệu vẫn lười biếng đến cùng cực. “Đám oắt con này… không thể cho lão già này yên ổn một ngày sao… Phiền phức…”
Hắn trở mình, vươn vai một cái thật dài trong mơ, như thể đang cố gắng xua đi sự “phiền phức” vô hình đang quấy rầy giấc ngủ của mình. Rồi hắn tiếp tục chìm vào giấc ngủ sâu, tiếng ngáy khẽ khàng lại vang lên, như thể mọi chuyện vừa xảy ra đều không đáng để hắn bận tâm hay thức dậy. Hắn hoàn toàn không hề hay biết đám đệ tử của mình đã quyết định vi phạm lời cấm của hắn và sắp sửa gây họa lớn hơn gấp bội dưới chân núi. Sự yên bình giả tạo lại bao trùm Thanh Huyền Phong, một sự yên bình mà ai cũng biết, sẽ chẳng kéo dài được bao lâu.