Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 21: Kho Báu Thất Thoát, Triều Đình Chấn Động

Cập nhật lúc: 2026-07-17 16:37:55 | Lượt xem: 5

“Vụ Linh Thạch Vương bị mất cắp đã gây chấn động Long Mạch quốc gia. Các khanh có biết, Linh Thạch Vương không chỉ là kho báu, mà còn là một mắt trận trọng yếu của Vạn Cổ Trận Pháp trấn giữ Âu Lạc Thần Châu này không? Việc nó biến mất có thể khiến Long Mạch suy yếu, tạo cơ hội cho kẻ địch ngoại bang dòm ngó!”
Tiếng Hùng Vương trầm đục, mang theo uy áp và sự phẫn nộ tột độ, vang dội khắp Đại điện Phong Châu Thần Đô. Hoàng hôn bên ngoài nhuộm đỏ những mái ngói cong vút, nhưng không khí bên trong lại đặc quánh sự căng thẳng. Các Lạc Tướng, Lạc Hầu tinh nhuệ nhất, những trụ cột của Âu Lạc, tề tựu đông đủ, sắc mặt ai nấy đều lo lắng như đang gánh trên vai cả thiên hạ. Tiếng xì xào bàn tán về tác động của việc mất Linh Thạch đến Long Mạch quốc gia cứ như tiếng ve sầu mùa hạ, không ngừng râm ran trong đại điện.
Hùng Vương, ngồi trên ngai vàng chạm rồng uy nghi, đập mạnh tay xuống mặt ghế, tiếng “RẦM!” vang vọng như sấm sét giữa trời quang, khiến mọi tiếng xì xào tắt lịm. Đôi mắt ngài sắc như dao, quét qua từng gương mặt lo âu dưới điện.
Một Lạc Tướng râu bạc, dáng người cao lớn, bước ra khỏi hàng, cúi đầu cung kính: “Bẩm Bệ Hạ, sau khi điều tra kỹ lưỡng vụ phá hoại linh mạch Đại Thụ Thần Sơn, thần đã xác nhận không tìm thấy dấu vết kiếm khí Phong hệ của Lạc Vân Phong. Có vẻ như có kẻ đã cố tình ngụy tạo hiện trường để vu oan.” Vị Lạc Tướng này, vốn dĩ là người thận trọng, đã đích thân đến Tản Viên điều tra, từng tấc đất, từng nhánh cây đều được kiểm tra tỉ mỉ. Dấu vết để lại quá “sạch sẽ” một cách đáng ngờ, như thể được dàn dựng để “đổ vỏ” cho một ai đó.
Hùng Vương nhíu chặt mày, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. “Vậy là Lạc Vân Phong vô tội trong vụ Đại Thụ Thần Sơn. Tin tức về việc hắn bị Thánh Tử Thiên Cực vu oan cũng đã được xác thực. Nhưng còn Linh Thạch Vương thì sao? Ai dám cả gan động vào quốc bảo của trẫm?!” Giọng ngài càng lúc càng nặng nề, như tảng đá ngàn cân đè nén lên lồng ngực những người có mặt.
Một Lạc Tướng khác, dáng người khá trẻ nhưng ánh mắt sắc bén, tiến lên, giọng điệu có chút do dự: “Bẩm Bệ Hạ, theo điều tra sơ bộ của Long Vệ Quân, tất cả chứng cứ đều đang chỉ về… Thiên Cực Tông, và đặc biệt là Thánh Tử Thiên Cực, người được giao nhiệm vụ trông coi kho tàng.” Vị Lạc Tướng này vừa nói vừa liếc nhìn về phía các trưởng lão Thiên Cực Tông đang đứng run rẩy trong góc. Ánh mắt của họ như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
“Hừ!” Hùng Vương gằn giọng, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết. “Quả nhiên là hắn! Vừa vu oan giá họa cho người khác, giờ lại còn dám trộm quốc bảo! Truyền lệnh của trẫm: Thánh Tử Thiên Cực bị tước bỏ mọi quyền hạn, giam lỏng tại Thiên Cực Tông chờ ngày xét xử. Thiên Cực Tông phải giao nộp kẻ đứng sau vụ Linh Thạch Vương và trả lại quốc bảo trong vòng bảy ngày! Nếu không, trẫm sẽ đích thân xử lý!”
Lời phán quyết của Hùng Vương như một bản án tử hình giáng xuống đầu Thánh Tử Thiên Cực và cả Thiên Cực Tông. Không khí trong đại điện như đóng băng, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của các Lạc Tướng và vẻ mặt trắng bệch của các trưởng lão Thiên Cực Tông. Một làn sóng chấn động đã quét qua triều đình, và nó mới chỉ là khởi đầu.
***

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Trong căn phòng giam lỏng đơn sơ nhưng vẫn mang nét sang trọng của Thiên Cực Tông, Thánh Tử Thiên Cực đang ngồi bệt dưới đất, tóc tai bù xù, sắc mặt tái mét như tờ giấy, đôi mắt đỏ ngầu đầy căm hận và nhục nhã. Chiếc bình ngọc quý giá trên bàn đã bị đập vỡ vụn từ trước, mảnh sứ vương vãi khắp nơi, phản chiếu nỗi điên loạn trong lòng hắn. Hắn vừa bị tước bỏ mọi quyền hạn, bị giam lỏng, và cả tông môn bị Hùng Vương “dí deadline” trả lại quốc bảo. Cái cảm giác từ đỉnh cao danh vọng rơi xuống bùn lầy khiến hắn như phát điên.
“Vô lý! Hoàn toàn vô lý!” Thánh Tử Thiên Cực gầm gừ, đấm mạnh vào tường, tiếng “RẦM!” khô khốc vang lên, nhưng không thể xoa dịu được ngọn lửa giận dữ đang thiêu đốt trong lòng hắn. “Bản tọa bị giam lỏng? Thiên Cực Tông bị nghi ngờ? Chỉ vì mấy lời vu khống của đám tiểu bối Thanh Huyền Phong khốn kiếp đó sao?! Cái con tiện nhân Tư Không Nguyệt đó! Ta sẽ xé xác nó ra!”
Ngoài cửa, Thủ Tọa Tông Vụ đứng đó, vẻ mặt lo lắng, thấp thỏm như gà mắc tóc. Lão già râu bạc, khuôn mặt xảo quyệt giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi. Lão cố gắng trấn an: “Thánh Tử, xin bớt giận. Hùng Vương đã tìm ra chứng cứ cho thấy vụ phá hoại linh mạch Đại Thụ Thần Sơn không liên quan đến Lạc Vân Phong. Còn về Linh Thạch Vương… chúng ta vẫn chưa tìm ra cách giải thích rõ ràng. Các trưởng lão cũng đang rất lo lắng, tông môn đang bị áp lực rất lớn.”
“Lo lắng cái gì?!” Thánh Tử Thiên Cực cười khẩy, nụ cười méo mó đầy thù hận. “Giải thích? Cần gì giải thích nữa! Đây rõ ràng là một cái bẫy! Một cái bẫy bẩn thỉu của con nhỏ Tư Không Nguyệt đó! Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng! Thanh Huyền Phong, Lạc Vân Phong, Tư Không Nguyệt! Ta thề sẽ khiến các ngươi phải trả giá gấp trăm ngàn lần! Các ngươi cứ chờ đó! Chờ đến khi ta thoát ra, ta sẽ cho chúng biết thế nào là sự phẫn nộ của Thánh Tử Thiên Cực!” Hắn nghiến răng ken két, ánh mắt điên cuồng như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Thủ Tọa Tông Vụ càng thêm lo sợ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. “Thánh Tử, Hùng Vương đã cho bảy ngày để tìm ra Linh Thạch Vương và kẻ chủ mưu. Nếu không, Thiên Cực Tông chúng ta sẽ… đối mặt với họa lớn! Ngài phải nghĩ cách giải quyết…”
“Im đi!” Thánh Tử Thiên Cực ngắt lời, ánh mắt điên cuồng nhìn chằm chằm vào Thủ Tọa Tông Vụ, như muốn thiêu đốt lão. “Ngươi nghĩ bản tọa sẽ chịu thua dễ dàng vậy sao? Ta sẽ cho chúng biết thế nào là sự phẫn nộ của Thánh Tử Thiên Cực!” Hắn gào lên, nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, máu rỉ ra. Nỗi nhục nhã này, hắn sẽ khắc cốt ghi tâm, và sẽ trả lại cho Thanh Huyền Phong gấp vạn lần!
***
Trong căn tạm xá tồi tàn, ẩm thấp trong một ngôi làng nhỏ nép mình bên sườn núi gần Phong Châu Thần Đô, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Ánh sáng rực rỡ từ những viên Linh Thạch Vương lấp lánh, lung linh chiếu sáng cả căn phòng, xua đi vẻ u ám.
Lạc Vân Phong đang ngồi thiền trên một chiếc chiếu rách, sắc mặt đã hồng hào trở lại, khí tức ổn định, không còn chút dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma nào. Hắn thở ra một hơi dài, cảm nhận linh lực cuồn cuộn trong người, vẻ mặt nhẹ nhõm. “Sư muội, ta cảm thấy khí huyết đã hoàn toàn ổn định. Công pháp cũng tinh tiến hơn nhiều. Đúng là đan dược của Sư Tôn thật thần diệu! Chuyện Thánh Tử Thiên Cực bị giam lỏng, và ta được minh oan… cảm giác thật nhẹ nhõm. Cứ như vừa trút được gánh nặng ngàn cân vậy.” Hắn cười khẽ, sự vui vẻ lan tỏa khắp căn phòng.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Tư Không Nguyệt, tay cầm chiếc quạt lụa, đang cẩn thận kiểm tra một túi gấm thêu hoa văn tinh xảo, bên trong chứa Linh Thạch Vương. Cô nàng mỉm cười đắc ý, ánh mắt phượng lấp lánh như sao. “Sư huynh, muội đã nói rồi, có muội ở đây thì huynh cứ yên tâm! Hắn dám vu oan cho Thanh Huyền Phong chúng ta sao? Hừ! Muội chỉ hơi ‘mượn tạm’ Linh Thạch Vương của Hùng Vương một chút, tiện thể ‘đổ lỗi’ cho hắn thôi mà. Ai bảo hắn ngu ngốc tự đưa đầu vào rọ, còn ‘flex’ kiếm pháp lởm trước mặt huynh nữa chứ!” Cô nàng nhướn mày, vẻ mặt đầy tự mãn.
Mộ Linh Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu và đôi mắt to tròn, đang ngồi xổm trên sàn, ôm chặt Tiểu Thanh đang rúc vào lòng. Cô bé tò mò nhìn túi gấm trong tay sư tỷ, Tiểu Thanh cũng ngửi ngửi, đôi mắt tròn xoe lấp lánh như muốn hỏi. “Sư tỷ, cái cục đá lấp lánh này có ăn được không? Tiểu Thanh thích nó lắm đó!”
Tư Không Nguyệt bật cười khúc khích. “Không ăn được đâu, sư muội Linh Nhi. Nhưng nó có thể giúp sư huynh tu luyện, hoặc mua rất nhiều bánh bao cho muội ăn cả năm đó! Muội không phải lo đói nữa đâu.” Cô nháy mắt với Mộ Linh Nhi, khiến cô bé cười khúc khích, quên mất cả việc đang hỏi về đồ ăn.
Lạc Vân Phong nhìn số Linh Thạch Vương phát ra ánh sáng rực rỡ, lại có chút lo lắng. “Nhưng Linh Thạch Vương là quốc bảo của Hùng Vương. Chúng ta giữ nó có ổn không? Chẳng may bị phát hiện…”
Tư Không Nguyệt lắc đầu, vẻ mặt tự tin. “Yên tâm đi sư huynh. Hùng Vương chỉ nghĩ là Thánh Tử Thiên Cực đã giấu nó đi thôi. Muội đã dùng yểm thuật che giấu khí tức của nó rồi. Chúng ta sẽ giữ nó một thời gian, đợi sóng yên biển lặng rồi tính. Dù sao, đây cũng là thứ chúng ta ‘cướp’ về từ tay kẻ xấu mà! Coi như là ‘loot’ đồ xịn từ ‘boss’ đi.”
Cô nàng vừa dứt lời, đột nhiên, Linh Thạch Vương trong túi gấm phát ra một luồng linh khí cực kỳ tinh thuần, nhưng cũng vô cùng chói mắt, xuyên qua vải gấm và cả yểm thuật yếu ớt của Tư Không Nguyệt. Luồng linh khí này không chỉ thu hút Tiểu Thanh mà còn khiến Mộ Linh Nhi cảm thấy thích thú, đưa tay muốn chạm vào, đôi mắt lấp lánh. Năng lượng từ Linh Thạch Vương dường như đang “buff” cho cô bé, khiến những sợi tóc mai của Linh Nhi khẽ dựng đứng, như thể đang được sạc điện.
“Sư muội, cái gì thế này? Linh Thạch Vương lại phát sáng?” Lạc Vân Phong giật mình, vội vàng đứng dậy.
Tư Không Nguyệt sắc mặt hơi biến đổi, từ tự tin chuyển sang hoảng hốt. “Không lẽ… khí tức của Linh Thạch Vương quá mạnh, nó tự động tỏa ra? Chết tiệt, yểm thuật của muội… không giữ được nó! Đúng là ‘quốc bảo’ có khác, ‘skill’ tự động ‘active’ luôn!” Cô nàng vội vàng rút quạt lụa ra, cố gắng phong ấn lại khí tức, nhưng vô ích. Linh Thạch Vương vẫn cứ tỏa sáng rực rỡ, như một cục pin năng lượng đang “full charge” và “phát sóng trực tiếp” cho cả thế giới.
Ngay lúc đó, ngoài cửa sổ, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện. Đó là một thành viên của Long Vệ Quân – lực lượng tinh nhuệ của Hùng Vương chuyên điều tra các vụ án lớn – đang âm thầm theo dõi. Hắn bị luồng linh khí chói lọi của Linh Thạch Vương thu hút một cách rõ rệt, đôi mắt lóe lên vẻ kinh ngạc và nghi ngờ.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Tư Không Nguyệt nhận ra, sắc mặt trắng bệch. “Không ổn rồi! Sư huynh, sư muội Linh Nhi! Chúng ta bị theo dõi! Chết tiệt, ‘drama’ lại ‘level up’ rồi!” Cô nàng ôm đầu, vẻ mặt tuyệt vọng. Kế hoạch “ăn hành” Thánh Tử Thiên Cực đã thành công, nhưng giờ lại biến thành “ăn hành” nguyên cả triều đình! Đúng là “nghiệp quật” không trượt phát nào.
***
Trên đỉnh Thanh Huyền Phong, ngọn núi cao nhuộm trong sắc cam đỏ rực rỡ của buổi chiều tà, Thanh Huyền Lão Tổ vẫn đang vắt vẻo trên cành cây cổ thụ mục nát, cố gắng ngủ vùi. Tuy nhiên, giấc ngủ của hắn đã không còn yên bình.
Hắn khẽ giật mình, nhíu chặt mày. Một luồng linh khí cực kỳ cường đại, mang theo sự tức giận của Đế Vương và sự hoảng loạn của triều đình, cùng với một tia sáng chói lọi của quốc bảo, truyền thẳng đến Thanh Huyền Phong, xuyên qua mọi tầng mây và linh trận. Chiếc chén trà sứ cũ kỹ đặt trên gốc cây bên cạnh rung động dữ dội hơn bao giờ hết, chiếc lá trà khô xoay tròn liên tục như một cơn lốc nhỏ, như thể đang “đánh trống báo động” cho Sư Tôn.
“Lại Linh Thạch Vương… Cái thứ phiền phức đó…” Thanh Huyền Lão Tổ lẩm bẩm trong giấc ngủ, giọng đầy bất lực và phiền phức. Hắn thậm chí còn không buồn mở mắt ra. “Đã bảo là đừng động vào đồ của người khác mà… Lần này thì hay rồi, Hùng Vương chắc đã nổi cơn tam bành rồi. Haiz… Lão già này còn chưa ngủ đủ giấc mà…”
Hắn thở dài một hơi thật dài, âm thanh kéo dài như tiếng gió rít qua khe núi, mang theo sự mệt mỏi của một tồn tại đã sống qua vô số kỷ nguyên. Hắn khẽ trở mình, vùi mặt sâu hơn vào tay áo, cố gắng tìm lại chút bình yên còn sót lại. Nhưng rõ ràng giấc ngủ đã không còn yên bình như trước. Thanh Huyền Lão Tổ biết, “deadline” cho sự bình yên của hắn đang đến gần hơn bao giờ hết, và hắn sẽ phải “gánh team” dài dài. “Đám tiểu tử này… đúng là ‘gánh nặng’ của lão già mà…”
***
Quay trở lại Đại điện Hùng Vương, không khí vẫn căng như dây đàn. Hùng Vương đặt cuộn tấu chương khẩn cấp vừa nhận được từ Long Vệ Quân xuống bàn, ánh mắt đầy lo lắng, phẫn nộ và kiên quyết.
“Khí tức của Linh Thạch Vương… lại xuất hiện!” Hùng Vương lẩm bẩm, giọng trầm, đầy suy tư. “Nó không còn ở Thiên Cực Tông nữa sao? Hay Thánh Tử Thiên Cực đã chuyển đi? Không, khí tức này… rất gần! Nhưng lại không phải từ Thiên Cực Tông! Rốt cuộc là kẻ nào dám thách thức uy quyền của trẫm, còn cả gan giữ quốc bảo?!”
Ngài đột ngột đứng dậy, ánh mắt quét qua toàn bộ đại điện, giọng nói vang vọng khắp không gian, mang theo sự uy nghiêm của một vị đế vương đang giận dữ tột cùng. “Truyền lệnh của trẫm! Toàn bộ Lạc Tướng, Lạc Hầu, cùng các tinh anh của Long Vệ Quân, lập tức truy tìm tung tích của Linh Thạch Vương! Bất kể kẻ nào dám giữ quốc bảo, dù là ai, đều là tội phạm của Âu Lạc Thần Châu! Nhất định phải tìm về cho bằng được! Bất cứ ai cản trở, tru diệt không tha!”
Lời tuyên bố của Hùng Vương như tiếng sét đánh ngang tai, chấn động toàn bộ triều đình. Một cuộc truy tìm quốc bảo quy mô lớn, chưa từng có tiền lệ, đã chính thức được phát động. Vận mệnh của ba huynh muội Thanh Huyền Phong, những kẻ đang vô tình nắm giữ “cục nợ” mang tên Linh Thạch Vương, giờ đây lại bị đẩy vào một vòng xoáy rắc rối mới, lớn hơn, kịch tính hơn bao giờ hết. Và ở Thanh Huyền Phong xa xôi, một vị Sư Tôn đang cố gắng ngủ bù, lại chuẩn bị phải “tăng ca” dài dài…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8