Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô ĐịchChương 25: Lão Quái Vô Trần, Nhật Ký Huyền Bí
Bình minh vừa hé rạng, những tia nắng đầu tiên như những sợi tơ vàng óng ánh, lướt nhẹ qua đỉnh Phong Châu Thần Đô, vẽ nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Linh khí hồng hoang từ ngàn xưa, vốn dĩ đã cô đọng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, giờ đây lại càng thêm phần dày đặc, lượn lờ trong sương sớm như những dải lụa tiên. Tại một am thảo đơn sơ, tọa lạc ngay trên đỉnh cao nhất, nơi có thể bao quát cả một góc Âu Lạc Thần Châu rộng lớn, Lão Quái Vô Trần đang ngồi bên bàn gỗ mục, tay cầm bút lông, cặm cụi ghi chép vào một cuốn nhật ký đã ố vàng vì thời gian.
Mái tóc bạc phơ như tuyết của ông rủ xuống, che khuất một phần khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng ánh mắt lại thâm thúy như giếng cổ. Bên cạnh ông là chén trà thảo mộc nghi ngút khói, hương thơm thanh khiết hòa lẫn mùi mực mới, tạo nên một không gian tĩnh mịch, an yên đến lạ. Một vài cuốn cổ tịch xếp chồng chất bên cạnh, giấy đã ngả màu, chữ viết tay đã mờ, nhưng ẩn chứa vô vàn tri thức của nhân gian và tiên giới.
Lão Quái Vô Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mà không ai có thể hiểu được hết ý nghĩa. Ông nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, rồi lại tiếp tục viết. Bút lông lướt trên giấy sột soạt, từng nét chữ như khắc sâu vào dòng thời gian. Ông dừng lại, day day thái dương, lẩm bẩm: “Haiz, lại thêm một trang sử hỗn loạn nữa rồi. Âu Lạc ta vốn dĩ đã trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, vậy mà nay lại càng thêm sóng gió vì… mấy cái ‘tai họa’ từ Thanh Huyền Phong đó. Đúng là ‘drama’ không hồi kết!”
Trong cuốn nhật ký cổ, dòng chữ của Lão Quái Vô Trần hiện lên, kể lại những sự kiện vừa qua như một bộ phim tài liệu về sự “phá hoại” của đám đệ tử Thanh Huyền Phong.
“Ngày… tháng… năm… Tại làng Mường hẻo lánh, một vị cường giả vô danh đã giáng thế, một cái phất tay biến Quỷ Mộc Vương hùng mạnh thành cây khô héo mục nát, vạn yêu ma hóa thành tro bụi chỉ trong tích tắc. Sức mạnh đó… vượt xa tưởng tượng của phàm nhân, thậm chí còn vượt qua cả những truyền thuyết về Hùng Đế. Người ta đồn rằng đó là ‘thần linh’ cứu thế. Nhưng ta biết rõ, nguyên nhân là do đám tiểu bối kia xuống núi ‘tích công đức’ theo lời sư phụ, mà cuối cùng lại biến thành ‘tích họa’ thì có!”

Ông khẽ nhếch mép cười khổ, nét mặt vừa bất lực vừa đầy sự giải trí. “Đúng là ‘level’ gây họa của chúng nó đã đạt đến cảnh giới ‘thượng thừa’ rồi. Cứ như thể chúng nó sinh ra là để ‘test giới hạn chịu đựng’ của vị Sư Tôn kia vậy.”
Bút lông tiếp tục lướt trên giấy, kể về những vụ việc tiếp theo, mỗi vụ lại “hack não” hơn vụ trước.
“Chưa dứt cơn sóng gió làng Mường, Phong Châu Thần Đô lại dậy sóng. Linh Thạch Vương, quốc bảo của Hùng Vương bệ hạ, mắt trận trọng yếu của Vạn Cổ Trận Pháp, bỗng dưng ‘biến mất’ không một dấu vết. Tiểu tử Thiên Cực Tông, Thánh Tử Thiên Cực, từ một thiên tài ‘ngàn năm có một’ được trọng vọng, bỗng chốc bị tước quyền, giam lỏng, mặt mày xanh như tàu lá. Tin đồn râm ran về việc hắn bị gài bẫy, và kẻ đứng sau không ai khác ngoài… những hậu bối của Thanh Huyền Phong đó. Đặc biệt là tiểu cô nương Tư Không Nguyệt, tâm kế thật khó lường, cứ như một ‘trùm cuối’ ẩn mình sau vẻ ngoài thướt tha. Ai mà ngờ được một nữ nhân tưởng chừng yếu đuối lại có thể ‘chơi hệ tâm lý’ đến mức khiến Thánh Tử Thiên Cực ‘ăn hành’ không kịp ngáp như vậy chứ. Đúng là ‘cao thủ không bằng tranh thủ’, ‘cao thủ không bằng tiểu nhân’!”
Lão Quái Vô Trần lại thở dài, lắc đầu. “Chưa hết đâu, còn ‘content’ nữa chứ. Đám này đúng là ‘content creator’ chính hiệu, mỗi lần xuất hiện là một ‘trend’ mới, một ‘meme’ mới cho cả Âu Lạc.”
“Và rồi, Loa Thành, Vạn Cổ Trận Pháp trấn giữ Long Mạch của Âu Lạc, lại rung chuyển dữ dội như một chiếc điện thoại bị ‘hack’. Tường thành sụp đổ tan tành, Linh Lực Ngưng Tiễn bằng sấm sét bắn loạn xạ như pháo hoa ‘fail’. Kẻ phá hoại lại là… tiểu nha đầu Mộ Linh Nhi với thứ sức mạnh nguyên tố không ai hiểu nổi, cùng với khối Linh Thạch Vương bị đánh cắp kia. Âu Lạc ta, vì lũ phá hoại này mà loạn đến nơi rồi! Cứ thế này thì ‘Long Mạch’ của Hùng Vương bệ hạ cũng phải ‘đứt gánh giữa đường’ mất thôi!”

Lão Quái Vô Trần day day thái dương, cảm thấy đầu óc mình cũng sắp ‘tẩu hỏa nhập ma’ vì những thông tin này. “Haiz, rốt cuộc thì vị cường giả ẩn mình ở Thanh Huyền Phong kia đã dạy dỗ đám đệ tử kiểu gì vậy? Mấy đứa nhỏ này, gây họa thì tài tình, nhưng may thay, mỗi lần gây họa lại lôi ra được một màn ‘thần tích’ của vị Sư Tôn bí ẩn kia. Cứ như kiểu ‘buff’ cho đệ tử gây họa, rồi tự mình ‘gánh team’ vậy. Đúng là ‘cha mẹ bao che con cái’ có khác, dù con cái có ‘phá làng phá xóm’ đến đâu thì ‘phụ huynh’ vẫn phải ‘dọn dẹp’ cho sạch sẽ.” Ông khẽ cười, nụ cười đầy sự bất lực nhưng cũng ẩn chứa một niềm ngưỡng mộ sâu sắc.
Đột nhiên, bút của Lão Quái Vô Trần khựng lại. Nét chữ đang bay bổng bỗng cứng đờ trên trang giấy. Ông nhíu mày, ngẩng đầu. Một luồng chấn động vô hình, mạnh mẽ đến mức khiến cả Phong Châu Thần Đô như bị một bàn tay khổng lồ siết chặt, lan tỏa khắp nơi. Chén trà trên bàn khẽ rung lên bần bật, nước trà sóng sánh đổ ra ngoài. Những cuốn cổ tịch xếp chồng cạnh đó cũng lật phật, như những cánh chim giấy đang cố gắng thoát khỏi cơn bão vô hình.
Từ xa, về phía Đông, một luồng ma khí đen kịt cuồn cuộn bốc lên từ Loa Thành, như một đám mây bão khổng lồ đang nuốt chửng cả bầu trời. Không phải là những đám mây đen thông thường, mà là một làn sương đen đặc quánh, mang theo hơi thở của địa ngục, bao phủ lấy ngọn hải đăng xanh tím của Linh Thạch Vương, khiến nó trông càng thêm ma mị và đáng sợ. Tiếng gầm rú yếu ớt của Long Mạch Âu Lạc vang vọng trong linh thức của ông, nghe như tiếng rên xiết của một sinh linh khổng lồ đang hấp hối. Xen lẫn trong đó là tiếng la hét, chém giết từ xa, những âm thanh của một cuộc chiến không cân sức.
Đôi mắt Lão Quái Vô Trần từ thâm thúy chuyển sang kinh hãi tột độ, rồi lại trầm ngâm suy tư. Ông đứng bật dậy, bước ra khỏi am thảo, ánh mắt hướng thẳng về phía Loa Thành. Khuôn mặt ông tái đi, chòm râu bạc khẽ run lên.
“Ma khí… Ma Tộc! Lần này không phải Quỷ Mộc Tinh cấp thấp nữa. Sức mạnh này… thật hùng mạnh! Cảm giác này… Nó giống như một ‘boss cuối’ đang giáng lâm vậy!” Ông lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. “Long Mạch Âu Lạc đang bị ăn mòn! Hùng Vương bệ hạ chắc chắn đã phái quân trấn thủ, nhưng e rằng khó lòng chống đỡ được loại ma khí này. Đây không phải là chiến tranh bình thường, đây là ý đồ ‘hủy diệt hệ thống’ của Âu Lạc ta!” Ông thở dài, một tiếng thở dài đầy sự bất lực. “Đám tiểu bối kia, chắc chắn đang kẹt lại ở đó. Lần này, họa lớn thật rồi! Lớn hơn tất cả những gì chúng đã gây ra cộng lại!”

Lão Quái Vô Trần đứng lặng nhìn về Loa Thành, nơi ma khí đang cuồn cuộn nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của buổi bình minh. Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc, suy tư. Ông nhắm mắt lại, dùng linh thức của mình để cảm nhận sâu hơn. Trong linh thức, ông thấy được sự hỗn loạn tột cùng, sự tuyệt vọng của các Lạc Tướng, Long Vệ Quân đang cố gắng chống đỡ. Ông thấy Lạc Vân Phong kiệt sức, đôi cánh Lạc Vũ rách nát, cố gắng bảo vệ Tư Không Nguyệt và Mộ Linh Nhi. Tư Không Nguyệt sắc mặt tái mét, yểm thuật bị phá vỡ hoàn toàn. Còn Mộ Linh Nhi thì ngây ngác ôm Linh Thạch Vương, khuôn mặt lấm lem nước mắt, vô tình biến mình thành mục tiêu rõ ràng nhất giữa chiến trường.
“Đúng là ‘gánh nặng’ của sư phụ mà!” Lão Quái Vô Trần tự nhủ, một tia hài hước chợt lóe lên trong ánh mắt căng thẳng của ông. “Nhưng… mỗi khi Âu Lạc lâm nguy, mỗi khi đám tiểu bối đó gây ra họa lớn đến mức không thể vãn hồi… ‘Kẻ Vô Danh’ kia lại xuất hiện. Hắn ta rốt cuộc là ai? Một tồn tại cổ xưa hơn cả Hùng Vương khởi thủy, người đã đặt nền móng cho Âu Lạc? Một vị thần linh bị lãng quên của thời Hồng Hoang? Hay chỉ là một lão già lười biếng đến mức không chịu nổi phiền phức từ đám đệ tử của mình, nên đành phải ‘lộ bài’ để được yên thân?”
Ông khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa bất lực vừa đầy ngưỡng mộ. “Nhưng dù là ai, có một điều ta biết chắc chắn: Hắn sẽ lại ra tay. Hắn không thể không ra tay. Vì bình yên của hắn, vì đám đệ tử ‘phá game’ của hắn, và có lẽ… vì cả Âu Lạc Thần Châu này. Ta cảm nhận được một luồng linh khí quen thuộc, tuy yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn, đang hướng về Loa Thành. Khí tức của ‘Kẻ Vô Danh’…”
Ma khí từ Loa Thành càng lúc càng dữ dội, như một con quái vật khổng lồ đang nuốt chửng cả thế giới. Nhưng trong ánh mắt Lão Quái Vô Trần không còn sự kinh hãi, chỉ còn sự chờ đợi. Ông quay lại am thảo, lấy cuốn nhật ký ra, lật sang một trang trắng tinh, đặt bút xuống. Ánh mắt ông sáng lên vẻ tinh anh của một sử gia, một người kể chuyện đang chuẩn bị ghi lại một sự kiện vĩ đại, một màn ‘comeback’ kinh thiên động địa.
“Lần này, ‘Kẻ Vô Danh’ sẽ không chỉ dọn dẹp ‘rác rưởi’ nữa. Lần này, hắn sẽ phải thể hiện toàn bộ bản lĩnh, để dập tắt mối họa này, để bảo vệ Long Mạch… và để lão già này có thêm thật nhiều ‘content’ để ghi vào cuốn nhật ký huyền bí này.” Ông khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên môi. “Một huyền thoại mới, sắp được viết nên rồi.”
Đúng lúc đó, một tia sáng yếu ớt, màu xám tro, vừa kịp lóe lên rồi biến mất trong màn ma khí cuồn cuộn từ phía Loa Thành. Nó chỉ tồn tại trong một phần vạn giây, đủ để Lão Quái Vô Trần nhìn thấy, đủ để ông biết rằng “Kẻ Vô Danh” đã hành động. Ông mỉm cười, bắt đầu viết dòng đầu tiên trên trang giấy trắng tinh: “Tháng… ngày… năm… Loa Thành đại loạn, Ma Tộc xâm lăng, Hùng Đế tái xuất…”
Ông ngước nhìn về phía Loa Thành, nơi ma khí vẫn đang hoành hành dữ dội, nhưng trong linh thức của ông, một tia hy vọng vừa được gieo mầm, rực sáng hơn bao giờ hết.