Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 26: Thảo Nguyên Bão Lửa, Linh Thú Biến Dị

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:00:26 | Lượt xem: 7

“Sư huynh, ta thực sự đã nghĩ kỹ rồi. Sau vụ Loa Thành, ta thấy mình như một con cá con lạc vào biển lớn, cứ ngỡ mình là cá mập cơ đấy.” Tư Không Nguyệt khẽ quạt, nhưng ánh mắt phượng sắc sảo lại đượm vẻ trầm tư hiếm thấy. Nàng khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió cuốn đi. “Cái Linh Thạch Vương kia… ta cứ tưởng mình ‘flex’ được chút yểm thuật, ai dè lại suýt biến cả Âu Lạc thành ‘drama’ dài tập. Sư Tôn mà không ‘cứu net’ kịp thời, chắc giờ này chúng ta đã thành ‘content’ cho triều đình treo bảng truy nã rồi.”
Lạc Vân Phong, với thanh trường kiếm đeo bên hông, ánh mắt quét qua cảnh vật xung quanh một cách thận trọng, không còn vẻ bốc đồng như trước. Hắn khẽ sờ vai, nơi vết thương cũ đã lành nhưng vẫn còn in hằn ký ức về sự bất lực tột cùng khi đối mặt với Ma Tộc. “Sư muội nói đúng. Ta cũng vậy. Cứ ngỡ kiếm khí của mình đã đủ để ‘gánh team’, ai dè lại chỉ là ‘newbie’ trong mắt Sư Tôn. Lời dặn của Người về việc ‘tích công đức, tránh gây họa’ giờ đây ta mới thấm thía.” Hắn lắc đầu, một nụ cười khổ hiện trên môi. “Từ giờ, chúng ta phải cẩn thận hơn, tránh gây thêm bất kỳ phiền phức nào cho Sư Tôn nữa.”
Mộ Linh Nhi, cô bé hồn nhiên, đang ôm chặt Tiểu Thanh đang ngủ gật trên tay mình, ngước nhìn hai sư huynh sư tỷ bằng đôi mắt to tròn long lanh. “Sư huynh, sư tỷ, con sẽ ngoan mà! Con sẽ không làm Sư Tôn giận nữa đâu. Sư Tôn mà giận, con sợ lắm.” Tiểu Thanh trong lòng nàng khẽ cựa mình, ngáp một cái, dụi đầu vào lòng bàn tay mềm mại của Linh Nhi. Nó đã hồi phục hoàn toàn sau trận chiến ở làng Mường, nhưng vẫn còn có vẻ sợ sệt thế giới bên ngoài.
Ba huynh muội chậm rãi bước đi trên con đường mòn nhỏ uốn lượn qua những ngọn đồi cỏ xanh mướt. Gió nhẹ lay động những tán cây, mang theo hương thơm của đất và cỏ non. Trời trong xanh, những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ, hứa hẹn một ngày yên bình. Ở phía xa, một thảo nguyên rộng lớn dần hiện ra trước mắt, trải dài đến tận chân trời. Ban đầu, nó mang một màu xanh ngát, tươi tốt, như một tấm thảm ngọc bích khổng lồ. Tuy nhiên, càng vào sâu, một vệt màu đỏ sẫm như máu, pha lẫn những mảng đen cháy sém, bắt đầu loang lổ trên nền cỏ, như một vết thương ghê rợn trên da thịt của đất mẹ.
Lạc Vân Phong nhíu mày, trực giác của một kiếm tu mách bảo hắn có điều bất thường. “Kìa, thảo nguyên… có gì đó không ổn.”
***
Khi bước chân đầu tiên chạm vào vùng đất của thảo nguyên, không khí lập tức trở nên nóng rực, khô khốc. Một mùi khét lẹt, tanh tưởi của lưu huỳnh và xác thịt cháy xém xộc thẳng vào mũi, khiến ba huynh muội phải cau mày. Những cây cỏ xanh mướt trước đó giờ khô héo, chuyển sang màu vàng úa, rồi hóa thành tro bụi chỉ sau một làn gió nhẹ. Đất đai nứt nẻ thành từng mảng lớn, tỏa ra hơi nóng hầm hập như một lò nung khổng lồ. Bầu trời phía trên thảo nguyên bị bao phủ bởi một lớp sương mù màu nâu đỏ, khiến ánh nắng mặt trời trở nên mờ ảo, yếu ớt.
Tư Không Nguyệt đưa tay ra, khẽ chạm vào một đám không khí nóng rực. Sắc mặt nàng lập tức trở nên nghiêm trọng. “Linh khí ở đây đã bị ô nhiễm nặng nề. Một loại tà khí cổ xưa… đang ăn mòn mọi thứ, từ thực vật đến sinh linh.” Nàng lẩm bẩm, đôi mắt tinh tường cố gắng phân tích nguồn gốc của luồng năng lượng quỷ dị này.
Tiểu Thanh, đang nằm ngoan ngoãn trong tay Mộ Linh Nhi, bỗng giật mình tỉnh giấc. Thân hình rồng nhỏ bé của nó run rẩy dữ dội, đôi mắt xanh lam ánh lên vẻ sợ hãi tột độ. Những vệt đen mờ ảo, như những vết bầm tím, bắt đầu xuất hiện trên lớp vảy xanh của nó, lan rộng nhanh chóng như một loại bệnh dịch. Nó phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt, đầy đau đớn, tựa như đang bị thiêu đốt từ bên trong.
“Tiểu Thanh khó chịu quá, sư tỷ! Người nó nóng lắm!” Mộ Linh Nhi lo lắng ôm chặt linh thú của mình, bàn tay nhỏ bé vuốt ve cố gắng xoa dịu nó, nhưng vô ích. Tiểu Thanh vẫn tiếp tục rên rỉ, thân hình co giật.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Bỗng, một tiếng hí kinh hoàng vang lên, xé tan sự tĩnh lặng chết chóc của thảo nguyên. Một con linh mã, vốn dĩ là loài vật hiền lành, toàn thân giờ đây bốc khói đen kịt. Đôi mắt nó đỏ ngầu như máu, bờm và đuôi rực cháy những ngọn lửa tà dị. Nó không tấn công ba huynh muội, mà điên cuồng lao ra từ bụi cây cháy xém, húc đổ một gốc cây cổ thụ đã hóa than, rồi gầm lên một tiếng đầy đau đớn và giận dữ, tiếp tục chạy đi như bị một thứ gì đó vô hình xua đuổi. Mỗi bước chân của nó đều để lại một vệt cháy đen trên mặt đất.
Lạc Vân Phong lập tức rút thanh trường kiếm, cảnh giác cao độ. “Những linh thú này… chúng không còn kiểm soát được bản thân. Tà khí này quá mạnh!” Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn, vừa quen thuộc vừa xa lạ, đang cuộn trào khắp nơi.
Từ xa, hàng loạt tiếng gầm rú khác vang vọng, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Một đàn linh ngưu khổng lồ, toàn thân phủ đầy vảy lửa đỏ au, đôi mắt điên dại, đang điên cuồng giẫm đạp lên những gì còn sót lại của thảo nguyên. Chúng lao đi không mục đích, tạo thành một vệt cháy đen kéo dài đến tận chân trời, như thể bị một thứ gì đó vô hình điều khiển, biến thành những con rối của tà khí.
“Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của tà khí này, nếu không toàn bộ thảo nguyên sẽ bị hủy diệt!” Tư Không Nguyệt nói, giọng đầy lo lắng. Nàng biết, nếu không ngăn chặn kịp thời, mối họa này sẽ còn lan rộng hơn cả Loa Thành.
***
Ba huynh muội theo dấu vết của tà khí đậm đặc nhất, vượt qua những vùng đất cháy đen và những linh thú biến dị đang gầm rú điên loạn. Mỗi bước chân là một sự căng thẳng tột độ. Chúng phải liên tục né tránh những đòn tấn công bất ngờ từ các linh thú bị tha hóa, cũng như những luồng tà khí cuồn cuộn bốc lên từ mặt đất. Cuối cùng, chúng đến một khu vực trũng sâu, nơi có một khe nứt khổng lồ dưới lòng đất, rộng đến hàng trăm trượng, như một vết sẹo ghê rợn trên da thịt của thảo nguyên.
Từ khe nứt, một cột tà khí màu đỏ sẫm cuồn cuộn bốc lên trời, tạo thành một xoáy đen khổng lồ trên bầu trời, hút lấy ánh sáng và linh khí xung quanh. Kèm theo đó là những tiếng “ù ù” trầm đục, đều đặn, như tiếng tim đập của một sinh vật khổng lồ, đang thở ra hơi thở của địa ngục. Xung quanh khe nứt, mọi sự sống đều đã bị hủy diệt hoàn toàn, chỉ còn lại đất đá nứt nẻ, tỏa ra hơi nóng rực đến bỏng rát. Ngay cả những viên đá cũng bị nhuộm một màu đen kịt, như thể chúng đã bị thiêu đốt từ bên trong.
Tư Không Nguyệt đứng cách khe nứt một khoảng an toàn, ánh mắt quét qua những hoa văn cổ xưa mờ ảo trên mặt đất xung quanh. Những hoa văn này, bị tà khí ăn mòn, vẫn còn lưu giữ một chút dấu vết của sự vĩ đại và tà ác. “Ta biết rồi!” Nàng thốt lên, giọng đầy kinh ngạc và lo lắng. “Đây là một **Ma Tộc Trận Pháp Tàn Dư**! Nó đã bị phong ấn từ thời Hồng Hoang, nằm sâu dưới lòng đất này. Nhưng đã bị kích hoạt lại bởi những biến động linh khí gần đây, có lẽ là do dư chấn từ vụ Loa Thành, hoặc do các hoạt động của Ma Tộc U Minh trước đó.”
Nàng tiếp tục giải thích, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. “Nó đang hút cạn Hồng Hoang Linh Khí của thảo nguyên, biến nó thành tà khí. Đồng thời, nó ăn mòn Huyết Mạch của linh thú, biến chúng thành vật dẫn tà hỏa. Tà hỏa này sẽ tiếp tục bùng phát, thiêu rụi mọi thứ, biến thảo nguyên thành một vùng đất chết.”
Lạc Vân Phong nắm chặt chuôi kiếm, vẻ mặt phẫn nộ. “Vậy thì phải phá hủy nó! Không thể để nó tiếp tục tàn phá. Sư Tôn đã dặn chúng ta phải tích công đức, việc này chính là công đức lớn!”

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Bỗng, từ sâu trong khe nứt, một tiếng gầm rú long trời lở đất vang lên, khiến cả mặt đất rung chuyển dữ dội. Một con linh kê (gà linh) khổng lồ, cao bằng ba người trưởng thành, từ từ bò ra khỏi khe nứt. Toàn thân nó phủ đầy lông vũ rực lửa, đôi mắt tóe ra tia sét màu đỏ sẫm và một chiếc mào như ngọn núi lửa nhỏ đang phun trào dung nham. Tà khí từ nó tỏa ra nồng đậm, khiến không gian xung quanh méo mó, hình ảnh trở nên vặn vẹo như nhìn qua làn sóng nhiệt. Nó chính là quái vật đầu sỏ, đã hấp thụ tà khí từ trận pháp, đạt đến cảnh giới Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong, thậm chí còn mạnh hơn.
“Nó… nó đau lắm, sư huynh, sư tỷ! Con thấy nó đang khóc!” Mộ Linh Nhi thốt lên, đôi mắt to tròn ngấn nước khi nhìn thấy con linh kê khổng lồ bị biến dị. Tiểu Thanh trong tay nàng cũng rên rỉ liên tục, thân rồng nhỏ bé co giật dữ dội, những vệt đen trên người nó đã lan gần hết cơ thể, khiến nó trông như một khúc gỗ bị cháy dở.
***
“Ta sẽ cầm chân con linh kê này! Sư muội, muội tìm cách vô hiệu hóa trận pháp!” Lạc Vân Phong không chút do dự, giọng nói đầy quyết tâm. Hắn triệu hồi đôi cánh Lạc Vũ, chúng vẫn còn chút rách nát từ trận chiến Loa Thành, nhưng vẫn mang theo Phong Lực dũng mãnh. Hắn lao thẳng vào linh kê, thanh trường kiếm vung lên, tạo ra một luồng kiếm khí hình chim Lạc khổng lồ, mang theo sức mạnh của gió bão.
“Vút!” Kiếm khí Lạc Vũ Cảnh sắc bén như cắt không khí, lao thẳng vào con linh kê biến dị. Nhưng điều kinh hoàng đã xảy ra. Mỗi khi kiếm khí của Lạc Vân Phong chạm vào linh kê, nó không chỉ không gây tổn thương mà còn khiến tà hỏa trên người linh kê bùng lên dữ dội hơn, như thể kiếm khí của hắn đang tiếp thêm nhiên liệu cho ngọn lửa. Một luồng lửa tà khí đỏ sẫm, mang theo sức mạnh phản phệ, đánh thẳng vào Lạc Vân Phong. Hắn bị đánh bay ngược trở lại, văng xa hàng chục trượng, đâm sầm vào một tảng đá. Đôi cánh Lạc Vũ của hắn rách tơi tả, từng mảng lông vũ linh khí tan biến trong không trung, vai hắn rỉ máu, toàn thân ê ẩm.
Tư Không Nguyệt vừa né tránh đòn tấn công bất ngờ của linh kê, vừa cố gắng bày trận pháp nhỏ để trấn áp. Nàng nhanh chóng tung ra hàng chục lá bùa yểm thuật, tạo thành một vòng xoáy linh lực nhỏ, hy vọng có thể làm suy yếu trận pháp cổ xưa. “Trận pháp này quá cổ xưa và tinh vi! Yểm thuật của ta chỉ như muối bỏ biển!” Nàng thốt lên, giọng đầy tuyệt vọng. “Mỗi khi ta cố gắng phân tích, tà khí lại như có sinh mệnh, chống lại ta, thậm chí còn muốn xâm nhập thần thức của ta!” Một luồng tà khí đỏ sẫm bất ngờ xuyên qua lớp phòng ngự yếu ớt của nàng, xâm nhập vào cơ thể. Cô nàng ho ra một ngụm máu nhỏ, sắc mặt tái mét, quạt lụa trong tay run rẩy bần bật.
Mộ Linh Nhi nhìn Lạc Vân Phong và Tư Không Nguyệt bị thương, nhìn linh kê khổng lồ vẫn tiếp tục gầm rú đau đớn, và nhìn Tiểu Thanh đang run rẩy đến mức không thể cử động, những vệt đen đã lan gần hết cơ thể nó, khiến nó cứng đờ như hóa đá. Nàng không thể chịu đựng được nữa. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu. “Không được! Con phải giúp chúng!” Nàng nghĩ đến lời Sư Tôn dạy về việc “thanh lọc” linh khí, về cách Lôi Nguyên Tố thuần khiết của mình có thể xua tan tà khí.
“Không, sư muội Linh Nhi! Đừng! Đừng động vào nó!” Tư Không Nguyệt nhìn thấy Mộ Linh Nhi nhắm mắt, bắt đầu tụ lực Lôi Nguyên Tố, vội vàng hét lên cảnh báo. Trực giác mách bảo nàng rằng việc này sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng đã quá muộn. Mộ Linh Nhi không nghe thấy. Với ý chí kiên quyết và mong muốn giúp đỡ những linh thú đang đau khổ, nàng giải phóng Lôi Nguyên Tố thuần khiết của mình. Một luồng ánh sáng xanh tím mạnh mẽ, mang theo sức mạnh của sấm sét, lao thẳng vào khe nứt và con linh kê biến dị.
“RẦM!!! RẦM!!! RẦM!!!” Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mạnh hơn bất kỳ tiếng sấm nào mà ba huynh muội từng nghe. Lôi Nguyên Tố thuần khiết, thay vì thanh lọc, lại trở thành chất xúc tác khủng khiếp cho Ma Tộc Trận Pháp Tàn Dư. Tà hỏa bị kìm nén hàng vạn năm dưới lòng đất bỗng nhiên bùng nổ dữ dội.

Truyện Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch (Câu chuyện hài hước khi sư phụ vốn muốn ẩn mình nhưng vì đồ đệ quá nghịch ngợm, đành phải \

Khe nứt nứt toác rộng hàng trăm trượng, phun trào một cột lửa tà khí khổng lồ, cao đến tận trời, nhuộm đỏ rực cả bầu trời chiều. Con linh kê biến dị gầm lên một tiếng cuối cùng đầy đau đớn, thân thể nó vỡ vụn, tan biến thành hàng ngàn quả cầu lửa nhỏ hơn, mỗi quả cầu lại mang theo sức mạnh hủy diệt, lao đi thiêu đốt một vùng.
Toàn bộ thảo nguyên lập tức biến thành một biển lửa địa ngục. Ngọn lửa cuộn thành xoáy, tạo thành một cơn bão lửa khổng lồ, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi, kèm theo những tia sét tà khí màu đỏ sẫm liên tục giáng xuống mặt đất, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Khói đen và tro bụi bốc lên nghi ngút, che khuất cả tầm nhìn.
Lạc Vân Phong bị chấn động văng xa một lần nữa, thân thể đầy vết bỏng nặng, kiếm khí tiêu tán hoàn toàn, nằm bẹp dưới đất, không thể cử động. Tư Không Nguyệt ngã gục, y phục cháy xém, đôi mắt phượng sắc sảo giờ đây chỉ còn ánh lên vẻ tuyệt vọng và hối hận tột cùng. Mộ Linh Nhi đứng giữa trung tâm cơn bão lửa, ngây ngác nhìn ngọn lửa khổng lồ mà mình vô tình tạo ra, không hề bị thương nhờ lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố tự động. Tiểu Thanh trên tay nàng đã hoàn toàn bị bao phủ bởi vệt đen, thân hình cứng đờ như hóa đá, chỉ còn một tiếng rên rỉ yếu ớt vang vọng, không ai nghe thấy, ngoại trừ…
“Sư… sư muội… Linh Nhi! Mau… chạy!” Lạc Vân Phong cố gắng gượng dậy, ho ra một ngụm máu lớn. Hắn nhìn cơn bão lửa đang nuốt chửng mọi thứ, biết rằng đây là dấu chấm hết cho chuyến hành trình “tích công đức” của họ.
“Chúng ta… chúng ta thật sự đã gây ra họa lớn nhất rồi…” Tư Không Nguyệt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt lấm lem tro bụi, giọng nói lạc đi trong tiếng gầm rú của bão lửa.
***
Trên đỉnh Thanh Huyền Phong, nơi linh khí vẫn còn trong lành, Thanh Huyền Lão Tổ đang ngủ say sưa trên cành cây cổ thụ mục nát, miệng khẽ ngáy. Cây gậy gỗ mục nát vắt vẻo bên cạnh, như một người bạn già đồng hành trong giấc mộng. Hắn đang mơ một giấc mơ yên bình, nơi không có đệ tử, không có rắc rối, chỉ có hắn và những giấc ngủ dài bất tận.
Bỗng, hắn khẽ nhíu mày. Một luồng chấn động linh khí hỗn loạn cực mạnh, kèm theo một loại tà khí cổ xưa mà hắn đã từng phong ấn từ thời Hồng Hoang, từ xa truyền đến. Hắn cảm nhận được Long Mạch của một vùng thảo nguyên rộng lớn đang bị xé nát, bị tà hỏa ăn mòn. Tiếng Long Mạch rên rỉ, như sợi dây đàn sắp đứt, vang vọng trong linh thức của hắn.
Quan trọng hơn, hắn cảm nhận được tiếng rên rỉ yếu ớt đến tuyệt vọng của Tiểu Thanh, cùng với sự hoảng loạn tột độ và cảm giác tuyệt vọng, hối hận của đám đệ tử. Cái cảm giác “gánh nặng” quen thuộc lại ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Phụt!” Thanh Huyền Lão Tổ bất ngờ “phụt” một tiếng, tỉnh giấc. Đôi mắt hắn từ lim dim ngái ngủ trở nên sâu thẳm như vũ trụ, ánh lên vẻ uy nghiêm đáng sợ, nhưng cũng đầy vẻ bất đắc dĩ. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi một cột khói lửa khổng lồ đang cuồn cuộn bốc lên, nhuộm đỏ rực cả bầu trời phía xa.
“Haiz…” Hắn thở dài một hơi thật dài, giọng điệu đầy bất lực, phiền phức nhưng cũng ẩn chứa một sự tức giận khó nhận ra. “Đám tiểu tử này… Vừa mới dọn dẹp xong cái ‘drama’ ở Loa Thành, đã dám động vào cái **Ma Tộc Trận Pháp Tàn Dư** cổ xưa đó ở Thảo Nguyên Bão Lửa. Lại còn làm cho Tiểu Thanh đau đớn đến vậy… Mấy cái ‘KPI’ công đức của chúng nó, chắc chắn là âm nặng rồi.”
Hắn khẽ nhấc cây gậy gỗ mục nát lên, gõ nhẹ vào cành cây. “Lão già này muốn ngủ yên một giấc thôi mà cũng không xong. Lần này… rắc rối lớn thật rồi. Lớn hơn cả cái vụ Linh Thạch Vương kia nữa.” Hắn ngáp một cái thật dài, rồi đứng dậy khỏi cành cây.
Không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, méo mó, tạo thành một lỗ đen mini dưới chân. Một làn sương xám tro mỏng manh, như một tấm màn che, bao phủ lấy hắn. Chỉ một bước, Thanh Huyền Lão Tổ và cây gậy gỗ mục nát đã biến mất hoàn toàn khỏi Thanh Huyền Phong, để lại một khoảng trống yên tĩnh đến lạ lùng, đối lập hoàn toàn với biển lửa địa ngục đang hoành hành ở thảo nguyên xa xôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8