Đệ Tử Ta Gây Họa Khắp Nơi, Sư Tôn Đành Phải Vô Địch
Chương 27: Vân Phong Trừ Yêu, Mạch Đất Bị Thương

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:02:17 | Lượt xem: 8

Thảo nguyên rộng lớn giờ đây không còn là bức tranh xanh mướt của sự sống mà đã biến thành một khu vực cấm địa, nơi tà khí đen ngòm và đỏ sẫm cuộn xoáy như những xúc tu của địa ngục. Cột lửa tà khí khổng lồ từ khe nứt dưới đất vẫn đang phun trào không ngừng nghỉ, kèm theo những tia sấm sét đen kịt xé ngang bầu trời, vẽ nên một khung cảnh tận thế. Không khí đặc quánh mùi khét lẹt của đất đá cháy sém, mùi tanh tưởi của máu và yêu khí, nóng rực đến bỏng rát.

Lạc Vân Phong nằm bẹp dí trên nền đất khô khốc, từng thớ thịt trên cơ thể vạm vỡ của hắn như bị thiêu đốt, nứt toác, để lộ những mảng da đỏ ửng, rỉ máu. Kiếm khí trong đan điền đã tiêu tán hoàn toàn, không còn chút dấu vết nào của Lạc Vũ Cảnh uy mãnh. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng chỉ ho ra một ngụm máu lớn, cơ thể đau nhói đến tận xương tủy, một sự bất lực cùng cực.

Gần đó, Tư Không Nguyệt cũng ngã gục, bộ y phục lụa là giờ đây cháy xém, rách nát, khuôn mặt xinh đẹp lấm lem tro bụi và nước mắt. Đôi mắt phượng sắc sảo ngày nào giờ chỉ còn ánh lên vẻ tuyệt vọng tột cùng. Nàng nức nở, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với bụi bẩn, tạo thành những vệt bùn đen.

“Sư muội… Tư Không… chạy đi… Khụ… Mau chạy đi!” Lạc Vân Phong thều thào, giọng nói khản đặc, ho khan từng tiếng khô khốc, đôi mắt mờ đục cố gắng nhìn về phía Mộ Linh Nhi, nơi trung tâm của cơn bão lửa.

Tư Không Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy, nàng tuyệt vọng nhìn xung quanh. Biển lửa tà khí đã bao vây kín mít, không còn lối thoát. “Không… không thể chạy được nữa… Chúng ta… chúng ta đã gây ra họa lớn nhất rồi, sư huynh!” Giọng nàng lạc đi trong tiếng gầm rú của bão lửa, mang theo sự hối hận tột cùng.

Mộ Linh Nhi, cô bé nhỏ nhắn đáng yêu, vẫn đứng giữa trung tâm cơn bão lửa, không hề hấn gì nhờ lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố tự động. Tuy nhiên, khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé giờ đây đầy lo lắng và sợ hãi. Nàng ôm chặt Tiểu Thanh trong vòng tay, nhưng linh thú non nớt của sư tôn đã hoàn toàn bị bao phủ bởi những vệt đen kịt, thân hình cứng đờ như hóa đá, không còn chút phản ứng nào. Một cảm giác lạnh lẽo, vô tri bao trùm lấy con linh thú nhỏ, như thể nó đã biến thành một vật thể vô tri.

“Tiểu Thanh… Tiểu Thanh đau… Sư huynh, sư tỷ… làm sao bây giờ?” Mộ Linh Nhi lắp bắp, nước mắt lưng tròng, giọng nói run rẩy đến tội nghiệp. Nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết bạn nhỏ của mình đang rất đau, và sư huynh, sư tỷ cũng vậy.

***

Đúng lúc đó, từ biển lửa tà khí cuồng bạo, hai bóng đen khổng lồ đột ngột hiện ra. Chúng là những linh mã thảo nguyên to lớn, giờ đây đã biến dạng thành những khối thịt bốc khói đen kịt, mỗi bước đi đều để lại dấu vết cháy sém trên mặt đất. Đôi mắt chúng đỏ ngầu như máu, phát ra ánh sáng tà ác, gầm rống đầy tà khí, lao thẳng về phía Mộ Linh Nhi và Tiểu Thanh.

Lạc Vân Phong, dù đang hấp hối trong vũng máu, bỗng thấy tà thú nhắm vào sư muội mình. Một tia sáng bùng lên trong đôi mắt mờ đục của hắn. Ý chí sắt đá của một Đại Đệ Tử, trách nhiệm bảo vệ sư muội và linh thú của sư tôn, đã ép cơ thể hắn đứng dậy. Những vết bỏng trên da thịt nứt toác, máu tươi tuôn chảy ào ạt, nhưng hắn không quan tâm. Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ: “Không thể để chúng đụng vào Linh Nhi và Tiểu Thanh!”

Hắn gầm lên một tiếng, một tiếng gầm dồn nén đau đớn và phẫn nộ, “Đừng… hòng… đụng… vào… sư muội… của ta!”

Dù kiếm khí đã tiêu tán, hắn vẫn cố gắng triệu hồi tàn dư linh lực cuối cùng, ép chúng tụ lại thành một ánh sáng mờ nhạt bao quanh thanh trường kiếm. Đôi cánh Lạc Vũ rách nát, giờ đây chỉ là một ảo ảnh yếu ớt, lại hiện ra sau lưng hắn. Hắn lao vào giữa hai con tà thú khổng lồ, bất chấp thương tích, bất chấp cái chết đang cận kề.

Hắn tung ra những chiêu kiếm cuối cùng của Lạc Vũ Cảnh, không còn sự tinh xảo, uyển chuyển của một thiên tài kiếm đạo, mà chỉ là sự bộc phát của ý chí sinh tồn. Mỗi nhát kiếm mang theo sự tuyệt vọng và quyết tâm bảo vệ đến cùng. Kiếm khí của hắn dù yếu ớt, nhưng vẫn bén nhọn đến kinh người, xé toạc lớp thịt đen bốc khói của tà thú, làm chúng rống lên đau đớn, lùi lại vài bước.

“Sư huynh! Đừng! Huynh sẽ chết mất!” Tư Không Nguyệt kinh hãi hét lên. Nàng cố gắng bò tới, muốn kéo sư huynh về, nhưng cơ thể nàng đã kiệt sức, chỉ có thể lê lết trên mặt đất đầy tro bụi.

***

Trong lúc Lạc Vân Phong đang liều mạng chống đỡ, một con tà thú khác, một linh kê biến dị khổng lồ với đôi cánh lửa đen, đột ngột bay lượn trên đầu. Nó gào thét, đôi mắt đỏ rực khóa chặt Mộ Linh Nhi, chuẩn bị lao xuống tấn công từ trên cao.

Lạc Vân Phong thấy nguy hiểm cận kề, biết mình không thể chống đỡ lâu hơn nữa. Hắn dồn toàn bộ tàn dư Long Tộc Huyết Mạch và kiếm khí Phong hệ vào một chiêu thức cuối cùng, hy vọng có thể tạo ra một làn xung kích mạnh mẽ, phá tan tà khí và mở đường thoát cho Mộ Linh Nhi. “Nếu không thể tiêu diệt chúng, thì ít nhất cũng phải tạo ra một lối thoát!” Hắn nghĩ thầm, đôi mắt đỏ ngầu vì đau đớn và mệt mỏi.

Hắn chém một nhát kiếm xuống đất, không phải để tấn công trực diện, mà để tạo ra một luồng chấn động lớn, với ý định “phân tán” tà khí đang cuồn cuộn dưới lòng đất. Kiếm khí mang theo Long Tộc Huyết Mạch mạnh mẽ, vốn có khả năng trấn áp tà ma, nhưng trong tình trạng hắn đã kiệt sức, lại thiếu đi sự kiểm soát cần thiết.

“RẮC!”

Một tiếng động long trời lở đất, không phải tiếng kiếm chém vào đá, mà là tiếng vỡ vụn của một thứ gì đó cổ xưa, vang vọng từ sâu thẳm lòng đất. Theo sau là tiếng “GÀO THÉT” kinh hoàng, không phải của tà thú, mà là của chính địa mạch Âu Lạc đang bị tổn thương nghiêm trọng.

Do Ma Tộc Trận Pháp Tàn Dư đã ăn mòn địa mạch từ thời Hồng Hoang, một mạch đất ngầm vốn đã suy yếu nằm ngay dưới điểm mà Lạc Vân Phong chém. Kiếm khí của hắn, như một mũi khoan tử thần, xuyên thẳng vào điểm yếu này, phá vỡ cấu trúc phong ấn tự nhiên.

Mặt đất nứt toác rộng hàng chục trượng, một cột sáng tà khí màu đen pha đỏ khổng lồ, cao gấp đôi cột lửa trước đó, phun trào lên tận trời xanh, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi. Khí tức hủy diệt cuồn cuộn lan ra, khiến toàn bộ linh khí trong vùng bị ăn mòn, biến chất thành ma khí.

Linh Thạch Vương trong tay Mộ Linh Nhi rung lên bần bật, ánh sáng xanh tím lập lòe, như đang bị tà khí xâm thực đến mức sắp tắt hẳn. Tiếng “ù ù” từ bên trong cũng yếu dần rồi im bặt.

Tiểu Thanh trên tay Mộ Linh Nhi phát ra một tiếng rên thảm thiết cuối cùng, đau đớn và tuyệt vọng. Sau đó, toàn thân nó biến thành một khối đá đen kịt hoàn toàn, không còn chút sự sống nào, nặng trịch và lạnh lẽo.

“Không… không thể nào… Ta… ta đã làm gì thế này? Địa mạch… Địa mạch bị tổn thương rồi!” Lạc Vân Phong trợn tròn mắt kinh hoàng. Hắn ho ra máu liên tục, giọng nói lắp bắp, đầy hối hận và tự trách.

“Long Mạch… địa mạch… bị… bị tổn thương thật rồi! Âu Lạc… Âu Lạc tiêu rồi!” Tư Không Nguyệt nhìn cảnh tượng kinh hoàng, mắt nàng vô hồn, giọng nói run rẩy đến cực điểm. Nàng cảm thấy một sự tuyệt vọng còn lớn hơn cả cái chết.

“Tiểu Thanh!!! Sư huynh!!! Sư tỷ!!!” Mộ Linh Nhi hét lên thất thanh, ôm chặt Tiểu Thanh đã hóa đá, khóc nức nở. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo của Tiểu Thanh, và sự tan vỡ trong lòng.

***

Thảo nguyên hoàn toàn biến thành địa ngục trần gian. Cột tà khí khổng lồ lan tỏa khắp nơi, biến ngọn lửa thành hỏa diễm ma quái, ăn mòn cả linh khí. Không gian trở nên méo mó, tối tăm, như một bức tranh kinh dị được vẽ bằng máu và tro.

Hàng trăm, hàng ngàn tà thú biến dị hơn nữa, với hình dạng ghê tởm, xuất hiện từ những khe nứt mới trên mặt đất. Chúng gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu, lao về phía ba huynh muội như một cơn sóng thần đen kịt, hung hãn và khát máu.

Lạc Vân Phong gục ngã hoàn toàn, nằm bất động trong vũng máu. Hắn nhìn cảnh tượng kinh hoàng với đôi mắt vô vọng. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đang bị tà khí ăn mòn, sự sống dần cạn kiệt. “Đây là kết thúc rồi sao…? Sư Tôn… con… con đã gây ra họa lớn rồi… không thể cứu vãn được nữa…” Hắn thều thào, giọng đầy hối hận và tự trách, nước mắt hòa lẫn máu.

Tư Không Nguyệt tuyệt vọng tột cùng. Cô bé cố gắng vận dụng yểm thuật nhưng tà khí quá mạnh, mọi phép thuật đều bị nuốt chửng, vô hiệu hóa. Nàng chỉ có thể ôm lấy Mộ Linh Nhi, cố gắng che chở bằng chính thân mình, cơ thể run rẩy không ngừng. “Sư Tôn… Ngài ở đâu…? Con… con không thể làm gì được nữa…” Nàng nước mắt giàn giụa, ôm chặt Mộ Linh Nhi, giọng nói nghẹn ngào.

Mộ Linh Nhi, dù có lớp bảo hộ Lôi Nguyên Tố, cũng cảm thấy sợ hãi tột độ trước cảnh tượng địa ngục đang nuốt chửng mọi thứ. Nàng khóc nức nở, giọng yếu ớt gọi: “Sư Tôn ơi… Sư Tôn…” Con Lạc Long Thần Thú con trong quả trứng Lôi Nguyên Tố cũng rên rỉ yếu ớt từ bên trong, như đang dự cảm một điều tồi tệ sắp xảy ra.

***

Đúng lúc hàng ngàn tà thú sắp nuốt chửng ba huynh muội, một luồng sương xám tro mỏng manh, không một tiếng động, lướt qua chiến trường như một làn gió nhẹ.

Thanh Huyền Lão Tổ xuất hiện. Hắn vẫn với bộ đạo bào cũ kỹ vá víu, cây gậy gỗ mục nát chống trên tay. Hắn đứng cách ba đệ tử không xa, ánh mắt vẫn lim dim như vừa mới tỉnh ngủ, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một sự uy nghiêm kinh người, như thể hắn là trung tâm của vũ trụ này.

Hắn nhìn cảnh tượng địa ngục xung quanh: biển lửa tà khí cuồng bạo, hàng ngàn tà thú gầm gừ, Lạc Vân Phong đang hấp hối trong vũng máu, Tư Không Nguyệt tuyệt vọng ôm lấy Mộ Linh Nhi đang sợ hãi, và đặc biệt là Tiểu Thanh đã hoàn toàn hóa đá, không còn chút sự sống.

Khóe miệng hắn khẽ giật giật, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra, như thể hắn vừa phải nhấc một tảng đá khổng lồ. Ngay lập tức, toàn bộ tà thú trong phạm vi trăm dặm đều cứng đờ, không dám tiến lên, như thể bị một áp lực vô hình kinh khủng trấn áp, dù không có một chút linh lực nào bộc lộ từ Thanh Huyền Lão Tổ. Cơn bão lửa tà khí cũng như bị đóng băng, chỉ còn những âm thanh rít gào yếu ớt.

Thanh Huyền Lão Tổ nhìn đám đệ tử đang thảm hại, rồi lại nhìn Tiểu Thanh đã hóa đá, một tia tức giận khó nhận ra lướt qua đáy mắt hắn, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ bất lực và phiền phức thường thấy.

“Haiz…” Hắn thở dài, giọng nói lười biếng, nhưng đủ để át đi mọi âm thanh hỗn loạn, vang vọng khắp thảo nguyên, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. “Đám tiểu tử này… Thật sự là… phiền phức mà. Lại còn làm Tiểu Thanh ra nông nỗi này… Lão già này muốn ngủ yên một giấc thôi mà cũng không xong. Đúng là, ‘deadline’ bình yên của ta, chắc là không bao giờ tới nơi rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8