Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế GiớiChương 4: Vết Nứt Từ Cống Ngầm
Diệp Linh Chi ngồi đối diện Lục Trần, chén trà Ô Long đã cạn một nửa, vẫn còn vương vấn chút hương thơm thanh khiết. Ánh mắt nàng đăm chiêu nhìn Lục Trần, vừa mang theo mong chờ, vừa chẳng giấu được nghi hoặc về những điều hắn sắp nói. Nàng là một phóng viên, một người luôn tin vào bằng chứng và logic, nhưng những gì nàng đã trải qua gần đây, cùng với cảm giác từ Thiên Phú Linh Cảm, đã làm lung lay nền tảng niềm tin của nàng.
Lục Trần đặt tách trà xuống, một động tác chậm rãi, gần như vô thức. Đôi mắt hắn sâu thẳm, tựa hồ ẩn chứa tinh tú cùng tang thương ngàn năm, khẽ lướt qua khung cửa sổ, nơi dòng người vẫn vội vã lướt qua dưới ánh nắng chiều tà. Hắn hít một hơi thật sâu, dường như đang chuẩn bị cho một cuộc vén màn bí mật đã được giữ kín quá lâu.
“Thiên Môn Đại Đô này,” Lục Trần bắt đầu, giọng hắn trầm ấm, đều đều, tựa hồ đang kể một câu chuyện cổ tích xa xăm, “với người phàm, chỉ là một thành phố phồn hoa, một minh chứng cho nền văn minh hiện đại. Nhưng với những kẻ như ta, và giờ đây, là cả ngươi…” Hắn khẽ dừng lại, ánh mắt trở về nhìn Diệp Linh Chi, “nó là một ngã ba đường… của vô số thế giới.”
Diệp Linh Chi nắm chặt chén trà trong tay, cảm giác lạnh lẽo từ mảnh tinh thể tím nhạt trong túi dường như càng rõ ràng hơn. “Vô số thế giới? Ý chủ quán là… có những thế giới khác ngoài thế giới của chúng ta sao?” Nàng cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, nhưng lòng nàng đã dậy sóng ngất trời. Khái niệm này vượt ngoài sức tưởng tượng của một người trưởng thành sống trong thế giới khoa học hiện đại.
Lục Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi hắn, tựa hồ chấp nhận sự ngây thơ của nàng. “Chính xác. Từ những thế giới Tiên Hiệp với linh khí dồi dào và tu sĩ phi thăng, đến những Ma Giới hoang tàn với ma vật hung tợn. Từ những nền văn minh khoa học viễn tưởng siêu việt đến những vùng đất thần thoại đầy rẫy truyền thuyết. Tất cả đều tồn tại, và đôi khi, chúng va chạm, giao thoa ngay tại đây, dưới lòng thành phố này.”
Từng lời của Lục Trần tựa hồ dòng điện xẹt qua Diệp Linh Chi. “Thiên Phú Linh Cảm” của nàng bắt đầu phản ứng dữ dội, không phải là cảm giác lạnh lẽo hay bất an, mà là một sự “sinh động” kỳ lạ, như có vô số luồng năng lượng, vô số câu chuyện đang tuôn chảy xung quanh nàng, ngay trong không gian yên tĩnh của quán trà. Bức màn vô hình mà nàng cảm nhận được từ lần đầu bước vào, giờ đây như đang dần được vén lên, hé lộ một phần của chân tướng.
“Những điểm giao thoa đó,” Lục Trần tiếp tục, giọng nói vẫn bình thản, nhưng nội dung lại khiến Diệp Linh Chi rợn tóc gáy, “ta gọi là ‘vết nứt’. Chúng là những cánh cổng vô hình, những vết thương trên bức tường ngăn cách các chiều không gian. Khi những vết nứt này xuất hiện, năng lượng từ các thế giới khác sẽ rò rỉ vào Thiên Môn. Đó là lý do ngươi cảm nhận được sự bất thường ở khu công nghiệp Lạc An, và cũng là lý do mảnh tinh thể kia không thuộc về thế giới này.”
Đại Vương Mèo, vẫn nằm cuộn tròn trên quầy, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí. Đôi tai nó khẽ giật giật, chóp mũi nhúc nhích, nhưng đôi mắt xanh biếc vẫn nhắm nghiền, như thể nó đã quá quen thuộc với những câu chuyện như vậy.
Khi Lục Trần đang nói, một luồng khí lạnh đột ngột tràn vào quán. Không phải là gió thông thường, mà là một cái lạnh buốt xương, mang theo mùi ẩm mốc, tanh tưởi, và cả một chút hương vị kim loại kỳ dị, như mùi máu tanh cùng sắt thép mục nát. Nó len lỏi qua khe cửa, xuyên qua lớp áo mỏng của Diệp Linh Chi, khiến nàng rùng mình.

“Thiên Phú Linh Cảm” của Diệp Linh Chi phản ứng dữ dội. Đầu óc nàng đột nhiên trở nên choáng váng, một cảm giác buồn nôn dâng lên cổ họng. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng âm u, nặng nề, mang theo sự mục ruỗng và hủy diệt đang xâm nhập. Nó không chỉ là cảm giác, mà dường như còn có một tiếng thì thầm vô hình, khó hiểu, vang vọng trong tâm trí nàng, cố gắng lôi kéo nàng vào một vực sâu không đáy.
Chiếc lá cây kim tiền trong chậu cây gần cửa sổ, nơi Lục Trần đã hóa giải ma khí lần trước, lại bắt đầu héo úa, rũ xuống một cách nhanh chóng, như thể bị rút cạn sự sống. Một chiếc đũa bằng tre trên bàn gần đó, không có bất kỳ tác động vật lý nào, lại khẽ rung lên bần bật, tạo ra tiếng lách cách yếu ớt.
“Chủ quán… cái gì thế này?” Diệp Linh Chi cố gắng thốt lên, giọng nàng run rẩy, ánh mắt mở to đầy vẻ sợ hãi. “Ta… ta cảm thấy… một thứ gì đó rất kinh khủng…”
Lục Trần không nói gì. Ánh mắt hắn sắc bén, xuyên qua tấm kính cửa sổ, nhìn thẳng về phía cống ngầm bên ngoài quán. Hắn thấy một luồng ma khí đen mờ, đặc quánh hơn so với lần trước, đang lượn lờ bốc lên từ lòng đất, vương vãi vào không khí Thiên Môn Đại Đô. Hắn biết, đây không phải là sự cố ngẫu nhiên. Có thứ gì đó đang cố tình khuếch đại vết nứt này.
“Đây chính là một ‘vết nứt’,” Lục Trần nói, giọng hắn vẫn bình tĩnh, gần như thờ ơ, như thể đang nhận xét về thời tiết. “Và đó là ‘ma khí’ từ một tiểu thế giới đã bị hủy diệt.”
Diệp Linh Chi nhìn theo ánh mắt của Lục Trần. Nàng thấy luồng khí đen mờ ấy, dù chỉ là một làn sương mỏng, nhưng lại mang đến cảm giác áp lực ngột ngạt. Lòng nàng đập thình thịch không ngừng. Nàng chưa bao giờ trải qua điều gì kỳ lạ và đáng sợ đến thế.
Lục Trần đưa ngón trỏ lên, một động tác chậm rãi và đầy vẻ tự tại, rồi nhẹ nhàng búng một cái. Không có âm thanh, không có ánh sáng chói lòa, chỉ là một cái búng tay đơn giản. Nhưng trong mắt Diệp Linh Chi, “Thiên Phú Linh Cảm” của nàng đã ghi nhận một điều phi thường.
Một luồng linh lực vô hình, tinh khiết và ôn hòa đến mức khó tin, bay ra từ đầu ngón tay hắn. Nó không hề hung hãn, không hề áp bức, nhưng lại mang theo một sức mạnh cổ xưa, thâm sâu, như có thể tinh luyện vạn vật. Luồng linh lực ấy nhẹ nhàng bao bọc lấy luồng ma khí đen mờ.
Trong nháy mắt, Diệp Linh Chi thấy luồng khí đen mờ kia như bị một dòng nước trong suốt cuốn đi, xoáy tròn trong không trung một cách kỳ lạ, rồi dần tan biến vào không khí, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Nó không bị tiêu diệt, mà như được “thanh tẩy”, được “tinh luyện” trở về trạng thái nguyên sơ nhất, không còn mang theo sự tà ác và hủy diệt.

Cùng lúc đó, chiếc đũa trên bàn ngừng rung. Lá cây kim tiền từ từ hồi phục, những đường gân xanh tươi hiện rõ, như thể được ban cho sự sống mới. Luồng khí lạnh và mùi lạ cũng biến mất hoàn toàn, trả lại sự yên bình vốn có cho Bình An Trà Quán.
Diệp Linh Chi há hốc mồm, hoàn toàn choáng váng. Nàng không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Mọi giác quan của nàng, mọi logic nàng từng biết, đều bị đảo lộn trong khoảnh khắc đó. Nàng nhìn Lục Trần với ánh mắt kinh ngạc đến tột cùng, xen lẫn một chút sợ hãi, nhưng sâu thẳm hơn, là một sự tò mò và khao khát tìm hiểu khôn cùng. Hắn không chỉ nói, hắn đã chứng minh.
Đúng lúc đó, cánh cửa quán khẽ mở, một âm thanh leng keng của chiếc chuông gió bằng tre vang lên. Một cô gái trẻ với mái tóc bạc kim dài mượt mà như tơ và đôi mắt hổ phách long lanh tinh nghịch bước vào. Nàng mặc một bộ sườn xám cách tân màu đỏ rực, ôm sát lấy thân hình nhỏ nhắn, yêu kiều, toát lên vẻ mị hoặc khôn cùng nhưng cũng đầy vẻ linh hoạt. Đó là Hồ Ly Nguyệt.
“Này Lục Trần!” Hồ Ly Nguyệt vừa bước vào đã nhíu mày, giọng nàng trách cứ nhưng đầy vẻ trêu ngươi, “Ngươi lại để ma khí rò rỉ lung tung rồi đấy! Suýt nữa thì làm hỏng cái chuông gió bằng ngọc bích ta mới mua trên mạng! Lại còn đúng lúc ta đang ăn bánh bông lan nữa chứ, làm ta phải bỏ dở!” Nàng vừa nói vừa chu môi, vẻ mặt đầy vẻ hờn dỗi giả tạo.
Lục Trần chỉ liếc nhìn Hồ Ly Nguyệt một cái, khẽ thở dài. “Ngươi đến nhanh thật.”
“Hừm, ta đang ngồi cạnh điểm tụ linh mà, sao không cảm nhận được cho được?” Hồ Ly Nguyệt phồng má, rồi bỗng nhiên nở một nụ cười mị hoặc, đôi mắt hổ phách lấp lánh. “Ai như ai đó, cứ thích đóng vai người phàm trầm tĩnh, để rồi lại phải ra tay giải quyết mấy cái phiền phức này. Thật là…” Nàng lắc đầu, vẻ mặt đầy vẻ bất đắc dĩ nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tinh quái.
Hồ Ly Nguyệt nhìn sang Diệp Linh Chi, đôi mắt hổ phách lấp lánh sự tò mò. “Ồ, ai đây? Lục Trần, ngươi lại tìm được ‘người mới’ để kể chuyện à? Hay là… ‘đồ đệ’ mới?” Nàng nói đùa, nhưng ánh mắt lại đánh giá kỹ lưỡng Diệp Linh Chi, như thể đang đánh giá một món đồ cổ quý giá.
Diệp Linh Chi vẫn đang ngây người vì màn biểu diễn của Lục Trần. Giờ lại thêm sự xuất hiện đột ngột của Hồ Ly Nguyệt, với mái tóc bạc kim và bộ sườn xám khác lạ, cùng những lời nói không giống người thường. Nàng không biết nên phản ứng thế nào. Toàn bộ thế giới quan của nàng đang bị vỡ vụn từng mảnh.
“Hồ Ly Nguyệt,” Lục Trần nhắc nhở, giọng hắn có chút nghiêm túc hơn, “đây là Diệp Linh Chi. Nàng có thể giúp ta.”

“A, ra vậy.” Hồ Ly Nguyệt cười khúc khích, ánh mắt ranh mãnh. Nàng bước đến gần hơn, nở một nụ cười tươi tắn với Diệp Linh Chi. “Chào cô nương. Ta là Hồ Ly Nguyệt, bằng hữu của Lục Trần.” Nàng nói rồi quay sang Lục Trần, nháy mắt một cái đầy ẩn ý. “Đừng lo, nàng không nguy hiểm đâu. Chỉ là hơi… cổ quái một chút thôi.”
Đại Vương Mèo, vẫn nằm cuộn tròn trên quầy, khẽ mở một mắt. Đôi mắt xanh biếc của nó nhìn thẳng vào Hồ Ly Nguyệt với vẻ khinh bỉ, rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp, như thể sự xuất hiện của Hồ Ly Nguyệt làm phiền giấc ngủ của nó, và những lời nói của nàng chỉ là những tiếng ồn ào vô nghĩa.
Diệp Linh Chi dần lấy lại bình tĩnh, nhưng tâm trí nàng vẫn quay cuồng. Nàng nhìn Lục Trần, rồi nhìn Hồ Ly Nguyệt, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ thông tin trong đầu.
“Chủ quán… những gì ta vừa thấy… và nàng… nàng cũng không phải người bình thường?” Diệp Linh Chi hỏi, giọng nàng vẫn còn chút bàng hoàng.
Lục Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn. “Hồ Ly Nguyệt đến từ một tiểu thế giới khác. Nàng là yêu hồ tộc. Giờ thì ngươi đã hiểu, Thiên Môn này không chỉ có người phàm. Những sinh vật, những tu sĩ từ các thế giới khác đều có thể tồn tại ở đây, ẩn mình giữa chúng ta. Đôi khi, họ là đồng minh. Đôi khi, họ là kẻ thù.”
Hồ Ly Nguyệt, vừa nhấm nháp một miếng bánh bông lan lấy từ túi xách, vừa chen vào, “Đúng vậy đó cô nương. Cái ma khí vừa rồi là từ Ma Giới bị phá hủy, nó rò rỉ ra đấy. Ma Giới đó từng rất hùng mạnh, nhưng vì nội loạn cùng sự xâm thực của các thế lực tà ác, nó đã trở thành một vùng đất hoang tàn, chỉ còn lại ma khí và những sinh vật biến dị. May mà có Lục Trần ở đây, không thì cả khu này lại có người bị ‘ma nhập’ rồi.” Nàng nói, đôi mắt hổ phách thoáng hiện lên một tia buồn bã khó tả, như thể nàng đã từng chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng đó.
“Vậy… cái mảnh tinh thể ta tìm thấy ở khu công nghiệp Lạc An… nó cũng là từ ‘vết nứt’ đó sao?” Diệp Linh Chi hỏi, giọng nàng đã kiên định hơn, dù vẫn còn chút chấn động. Nàng bắt đầu xâu chuỗi các sự kiện lại với nhau. Những vụ mất tích, sự lạnh lẽo, tiếng thì thầm, và giờ là ma khí. Tất cả đều có một lời giải thích, dù nó phi lý đến mức nào.
“Chính xác,” Lục Trần đáp, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua những bức tường của quán, xuyên qua thành phố, đến những nơi xa xôi mà người phàm không thể chạm tới. “Và trách nhiệm của ta, với tư cách là Người Gác Đền, là ngăn chặn những sự cố như vậy, giữ cho cân bằng của Thiên Môn không bị phá vỡ, và bảo vệ những người phàm như ngươi, những người chẳng hay biết gì về thế giới ẩn mình này. Ma khí giống như một loại bệnh dịch, nó không chỉ gây hại đến thể xác mà còn ăn mòn cả linh hồn.”
Diệp Linh Chi nhìn chằm chằm vào Lục Trần, rồi nhìn ra dòng người hối hả bên ngoài quán. Những khuôn mặt vô tư lướt qua, chẳng một ai hay biết về những bí mật kinh thiên đang ẩn chứa dưới lòng thành phố, chẳng một ai nhận ra rằng có một người đang âm thầm gánh vác trách nhiệm bảo vệ sự bình yên mong manh của họ. Thế giới của nàng vừa thay đổi hoàn toàn. Nàng không còn chỉ là một phóng viên săn tin, nàng đã trở thành một phần của một bí mật vĩ đại, một bí mật mà giờ đây, nàng cảm thấy có trách nhiệm phải giữ gìn và tìm hiểu.
“Ta… ta hiểu rồi, chủ quán,” Diệp Linh Chi nói, giọng nói nàng đầy kiên định, ánh mắt nàng toát lên một sự quyết tâm mới. “Vậy… ta có thể giúp gì được không?”
Lục Trần khẽ nhếch môi, nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên môi hắn, nhanh đến mức Diệp Linh Chi gần như không nhận ra. Nụ cười đó không còn là sự cô độc, mà là một sự chấp thuận, một tia hy vọng. Hắn đã tìm thấy một người đồng hành, một biến số mới trong dòng chảy biến động.
“Có. Rất nhiều.” Lục Trần đáp, ánh mắt hắn sâu thẳm, nhưng lại chứa đựng một tia sáng khó lường. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng có lẽ, hắn không còn phải bước đi một mình nữa.