Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế GiớiChương 5: Tiếng Vọng Dưới Lòng Đất
Chiều tà buông xuống Đông Sơn Phố. Những mái ngói rêu phong trầm mặc, những cửa hàng đồ cổ lặng lẽ nép mình trong con hẻm nhỏ. Diệp Linh Chi bước đi, ánh mắt không còn vô định. Tâm trí nàng vẫn quay cuồng với những lời Lục Trần đã kể. Thiên Môn Đại Đô, ngã ba thế giới, Người Gác Đền… Tất cả như một cơn ác mộng chân thực, nhưng nàng đã chọn đối mặt.
Nàng cố gắng “cảm nhận” những điều bất thường.
Khi ngang qua ngôi đền cổ bị bỏ hoang, một luồng khí lạnh buốt đột ngột ập đến. Không phải gió. Nó như cái rét âm u từ lòng đất dâng lên, mang theo mùi ẩm mốc, mục rữa và chút tanh tưởi của kim loại cũ.
Linh Cảm của Diệp Linh Chi chợt bùng phát. Nàng không chỉ cảm thấy rung động dữ dội dưới chân. Một “tiếng vọng” trầm đục, nghẹt thở, vang dội trong tâm trí nàng. Hàng ngàn tiếng than khóc bị nén lại, một nỗi tuyệt vọng cổ xưa trào dâng.
Không khí xung quanh ngôi đền bị bóp méo nhẹ. Những gợn sóng vô hình, chỉ Linh Cảm của nàng mới nhận ra, đang lan tỏa. Diệp Linh Chi choáng váng. Đầu óc quay cuồng, buồn nôn dâng lên cổ họng. Nàng vội vịn vào bức tường rêu phong, cố gắng hít thở.
Người phàm vẫn đi lại. Họ cười nói, mua bán. Không một ai hay biết.
Nàng nhận ra. Đây chính là “dấu hiệu” của “vết nứt” mà Lục Trần đã nói.
Trong túi áo, nàng chạm vào chiếc lá trà khô Lục Trần đã đưa. Nhắm mắt lại, dồn hết tâm trí vào chiếc lá. Nghĩ đến Lục Trần. Nghĩ đến sự cấp bách.

Bình An Trà Quán, căn phòng bí mật dưới hầm. Lục Trần đang ngồi thiền, đôi mắt nhắm nghiền. Đột nhiên, hắn mở bừng mắt. Ánh sáng sâu thẳm lóe lên. Hắn cảm nhận một luồng hỗn nguyên khí cường đại, hỗn loạn từ Đông Sơn Phố. Linh khí của Diệp Linh Chi đang bị nó xâm thực.
Cùng lúc đó, một tia ý niệm khẩn cấp truyền đến từ chiếc lá trà khô. Lục Trần đứng dậy. Vẻ mặt hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt chứa sự nghiêm trọng.
Trên quầy bar tầng trên, Hồ Ly Nguyệt đang ngồi xem video “món ăn vặt đường phố hấp dẫn nhất Thiên Môn Đại Đô”. Đôi tai cáo của nàng đột nhiên dựng đứng. Chiếc đuôi khẽ vẫy. Nàng ngẩng đầu, nhìn xuống lối vào căn phòng bí mật.
“Chủ nhân, có chuyện gì sao? Thiếp cảm thấy một luồng khí tức… rất khó chịu. Như thể có thứ gì đó đang hấp hối…”
Lục Trần xuất hiện ở quầy bar. “Diệp Linh Chi gặp rắc rối ở Đông Sơn Phố. Một vết nứt mới đang hình thành. Nó không phải loại bình thường.”
Hồ Ly Nguyệt lập tức tắt điện thoại. Vẻ tinh nghịch biến mất. “Đông Sơn Phố? Nơi đó là linh địa cổ. Nếu vết nứt ở đó, e rằng sẽ rất phiền phức. Để thiếp đi cùng Người, Chủ nhân.”
Lục Trần gật đầu. “Đi thôi. Nguyệt Nhi, chuẩn bị vài lá bùa hộ thân và một ít bột linh thạch, phòng khi cần phong ấn.”
Hồ Ly Nguyệt nhanh chóng lấy ra chiếc túi gấm nhỏ. Bên trong có đủ loại vật phẩm lấp lánh, tỏa linh khí nhẹ.

Đại Vương Mèo, đang ngủ gật trên ghế sofa, bỗng mở hé một mắt xanh biếc. Nó liếc nhìn Lục Trần và Hồ Ly Nguyệt. Khẽ gầm gừ một tiếng “Meo~” đầy cảnh báo. Rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Ngôi đền cổ ở Đông Sơn Phố. Diệp Linh Chi vẫn vịn vào tường, cố gắng trấn tĩnh. Một làn gió nhẹ lướt qua. Lục Trần và Hồ Ly Nguyệt đã đứng cạnh nàng. Diệp Linh Chi giật mình, mở mắt. Nàng thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác an toàn dâng lên.
Lục Trần đưa tay chạm nhẹ trán Diệp Linh Chi. Một luồng linh lực ôn hòa xoa dịu Linh Cảm đang bị kích thích quá mức của nàng. “Nàng không sao chứ, cô nương?”
Diệp Linh Chi dần lấy lại bình tĩnh. Sắc mặt bớt tái nhợt. “Chủ quán… người… Ta cảm thấy một tiếng vọng kinh khủng dưới lòng đất. Như thể cả thành phố đang rên rỉ. Có thứ gì đó đang hút cạn mọi thứ.” Nàng chỉ vào gốc cây đa cổ thụ gần đó. Vốn xanh tốt, giờ đang héo úa bất thường.
Hồ Ly Nguyệt tiến lại bức tường đền. Đôi mắt hổ phách lấp lánh quan sát kỹ lưỡng. Nàng chạm tay vào bức tường. Đôi tai khẽ giật giật. “Đây không phải vết nứt thông thường, Chủ nhân. Đây là một thế giới đang chết… và nó đang cố gắng bám víu vào Thiên Môn để kéo dài sự tồn tại của mình.”
Lục Trần điềm tĩnh quan sát. Hắn nhắm mắt. Thần thức quét xuống lòng đất. Hắn thấy một “vết nứt” không gian đang mở rộng dần. Nó không ngừng hút sinh khí từ linh địa Đông Sơn Phố. Tạo ra một vùng năng lượng suy kiệt, lạnh lẽo. Bên kia vết nứt là cảnh tượng đổ nát, mục rữa. Tràn ngập ma khí yếu ớt nhưng dai dẳng của một tiểu thế giới đã bị hủy diệt hoàn toàn.
Diệp Linh Chi, nhờ Linh Cảm được Lục Trần xoa dịu và sự trấn tĩnh, giờ đây có thể cảm nhận rõ hơn về sự “hút cạn” năng lượng. Nàng chợt nhớ lại. “Những vụ mất tích ở khu công nghiệp Lạc An… và cả mảnh tinh thể tím nhạt. Chủ quán, liệu đây có phải cùng một nguồn gốc chăng?”
Lục Trần mở mắt. Ánh mắt sâu thẳm nhìn Diệp Linh Chi. “Ngươi nói đúng. Đây là tàn dư của một tiểu thế giới đã bị Ma Quân Hắc Ảnh hủy diệt từ rất lâu trước đây. Hắn đã dùng nó làm một điểm tựa để rò rỉ ma khí vào Thiên Môn. Giờ đây, có vẻ như vết nứt đã bị kích hoạt mạnh hơn, và thế giới đó đang cố gắng kéo theo Thiên Môn.”

Hồ Ly Nguyệt lo lắng: “Nếu nó tiếp tục, cả Đông Sơn Phố sẽ bị hút cạn sinh khí. Vết nứt sẽ mở rộng. Thu hút những thứ đáng sợ hơn từ chính thế giới đang chết đó. Hoặc tệ hơn, từ các Ma Giới khác.”
Lục Trần nhìn xuống lòng đất. Ánh mắt kiên định. “Chúng ta phải phong ấn nó ngay lập tức. Nếu không, cả Đông Sơn Phố sẽ trở thành một vùng đất chết.”
Vẫn tại ngôi đền cổ. Lục Trần quay sang Diệp Linh Chi. “Cô nương, ngươi có thể giúp ta tìm hiểu thêm về lịch sử của ngôi đền này, hoặc bất kỳ ghi chép nào về những sự kiện bất thường từng xảy ra ở Đông Sơn Phố không? Có thể có manh mối về cách phong ấn nó, hoặc những vị trí linh khí quan trọng khác.”
Diệp Linh Chi gật đầu ngay lập tức. Vẻ mặt nàng nghiêm túc, đầy quyết tâm. “Ta sẽ đi tìm kiếm thông tin ngay. Với tư cách phóng viên, ta có thể tiếp cận một số tài liệu cũ ở thư viện thành phố hoặc các hội bảo tồn di sản.”
Lục Trần quay sang Hồ Ly Nguyệt. “Nguyệt Nhi, nàng hãy chuẩn bị trận pháp phong ấn. Ta sẽ cần một số vật phẩm từ Bình An Trà Quán. Đặc biệt là những chiếc chuông gió bằng đồng cổ.”
Hồ Ly Nguyệt nháy mắt tinh nghịch, nhưng vẫn nghiêm túc. “Rõ, Chủ nhân. Thiếp sẽ cần một ít… trà cụ cổ xưa để làm vật dẫn trận pháp. À, cả những chiếc lá sen khô đã ủ từ ngàn năm của Người nữa.”
Lục Trần nhìn Diệp Linh Chi. Ánh mắt có chút cảnh báo. “Mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm. Ngươi có chắc muốn tiếp tục không?”
Diệp Linh Chi nhìn thẳng vào mắt Lục Trần. Ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. “Ta đã nói rồi, Chủ quán. Ta muốn biết tất cả. Và ta muốn giúp. Ta sẽ cẩn thận.”
Lục Trần khẽ gật đầu. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn. “Vậy thì, hãy cẩn thận.”
Cả ba người phân công. Mỗi người một nhiệm vụ. Chuẩn bị cho cuộc chiến đầu tiên để phong ấn vết nứt dưới Đông Sơn Phố. Một cuộc chiến âm thầm bảo vệ sự cân bằng của Thiên Môn Đại Đô.