Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế GiớiChương 6: Mất Tích Tại Công Trường
Thể loại: Tiên Hiệp
Mưa phùn lất phất phủ lên Thiên Môn Đại Đô, biến cả thành phố thành một bức tranh thủy mặc xám xịt, ẩm ướt. Không khí nặng nề, mang theo chút hơi lạnh ẩm ướt, khiến những con phố vốn ồn ào cũng trở nên trầm mặc hơn.
“Chủ nhân, người có chắc để cô nương đó một mình đi điều tra không?” Hồ Ly Nguyệt, tay vẫn đang cẩn thận sắp xếp những chiếc chuông gió bằng đồng cổ đã được lau chùi sáng bóng, hỏi, giọng mang theo chút lo lắng khó che giấu. Nàng ngẩng đầu nhìn Lục Trần, đôi tai cáo khẽ giật giật theo từng hạt mưa tí tách rơi trên mái hiên.
Lục Trần không đáp ngay, chậm rãi đặt ấm trà xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ thanh tao vang vọng trong không gian tĩnh lặng của Bình An Trà Quán. Hắn đưa ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đang tí tách vẽ nên những vệt dài trên tấm kính. “Nàng ấy cần phải tự mình trải nghiệm. Hơn nữa, ta đã nói rồi, nàng ấy không phải phàm nhân tầm thường.”
“Nhưng Đông Sơn Phố… và cả công trường Lạc An… đều không phải nơi an toàn.” Hồ Ly Nguyệt nói, đôi mắt hổ phách thoáng hiện lên vẻ bất an. “Khí tức ở đó ngày càng nồng đậm. E rằng Ma Quân Hắc Ảnh đang rục rịch.”
Lục Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương trà sen thanh khiết lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo trong không khí. “Dòng chảy đang biến động. Mọi thứ đều có nhân duyên của nó.” Hắn không nói thêm, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một tia sáng khó lường, như thể đã nhìn thấu vạn vật.
Cùng lúc đó, tại thư viện thành phố Thiên Môn, Diệp Linh Chi đang miệt mài giữa chồng sách cũ và màn hình máy tính bảng. Ánh sáng trắng của đèn huỳnh quang phản chiếu trên cặp kính của nàng, ẩn chứa sự tập trung cao độ. Sau khi nhận nhiệm vụ từ Lục Trần, nàng đã lao vào tìm kiếm thông tin về ngôi đền cổ ở Đông Sơn Phố. Những cuốn sách lịch sử địa phương, các ghi chép về kiến trúc cổ, và thậm chí là những tập san sưu tầm câu chuyện dân gian được nàng lật giở không ngừng.
Thiên Phú Linh Cảm của Diệp Linh Chi giờ đây đã trở nên nhạy bén hơn rất nhiều. Khi chạm vào một cuốn sử ký cũ kỹ, nàng không chỉ đọc những dòng chữ mà còn như cảm nhận được những luồng năng lượng mờ nhạt từ quá khứ, những tiếng vọng của thời gian đang kể lại những câu chuyện ẩn chứa trong từng trang giấy ố vàng. Nàng như thấy được hình ảnh của những vị sư già từng tụng kinh trong ngôi đền, những người dân từng đến cầu nguyện, và cả những sự kiện kỳ lạ, khó giải thích được ghi lại một cách mơ hồ trong các văn tự cổ.
Trong lúc tra cứu trên mạng về các sự kiện gần đây, một bản tin cập nhật khẩn cấp của Sở Cảnh sát Thiên Môn bất ngờ thu hút sự chú ý của nàng. Tiêu đề toát lên vẻ nghiêm trọng: “Vụ Mất Tích Tại Công Trường Lạc An: Thêm Nạn Nhân Và Hiện Tượng Kỳ Lạ”. Diệp Linh Chi đọc lướt qua, tim nàng đập nhanh hơn. Bản tin không chỉ xác nhận thêm vài công nhân mất tích không dấu vết, mà còn đề cập đến những “hiện tượng kỳ lạ” tại hiện trường. Đồng hồ của các thiết bị điện tử chạy sai lệch một cách khó hiểu, camera an ninh ghi lại những đoạn hình ảnh bị lặp lại hoặc tua nhanh một cách vô lý, và các máy móc hạng nặng đột nhiên hỏng hóc khó hiểu, không tìm ra nguyên nhân.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Diệp Linh Chi, không phải do nhiệt độ phòng mà là một cảm giác bất an quen thuộc. Nàng nhớ lại mảnh tinh thể tím nhạt mình tìm thấy ở đó, và lời Lục Trần nói về “vết nứt” không gian. Sự tò mò của nàng được khơi dậy mạnh mẽ, không chỉ là tò mò của một phóng viên mà còn là sự thôi thúc của một người đã bước chân vào thế giới ẩn mật. Nàng quyết định phải quay lại công trường Lạc An. Lần này, nàng không còn là một người phàm mù quáng, mà là một người đã được khai sáng, dù chỉ là một phần nhỏ.
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng yếu ớt xuyên qua những đám mây xám xịt, phủ lên công trường xây dựng Lạc An một vẻ ảm đạm. Diệp Linh Chi lái chiếc xe cũ kỹ của mình đến nơi đó. Khung cảnh đổ nát, hoang tàn và sự im lặng đáng sợ bao trùm. Những khối bê tông vỡ vụn, sắt thép gỉ sét, và những đống đổ nát chất chồng lên nhau như những bộ xương khổng lồ. Cảm giác lạnh lẽo, ẩm mốc và tanh tưởi mà nàng từng cảm nhận giờ đây trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn rất nhiều, như một bức tường vô hình đang bao vây toàn bộ khu vực.
Nàng đeo găng tay, mang theo máy ảnh và một chiếc đèn pin cầm tay, cẩn thận bước vào sâu bên trong công trường. Mỗi bước chân của nàng đều vang lên tiếng lạo xạo trên nền đất đá, phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ. Thiên Phú Linh Cảm của nàng bùng nổ mạnh mẽ chưa từng có. Nàng không chỉ cảm nhận mà còn như thấy được những luồng khí đen mờ nhạt trôi lơ lửng trong không khí, uốn lượn quanh những cột thép gỉ sét. Nàng nghe được những tiếng thì thầm vô hình, khó hiểu, như hàng ngàn giọng nói đang chồng chéo lên nhau từ một nơi xa xăm, chúng không rõ nghĩa nhưng lại mang theo một nỗi tuyệt vọng và oán hận sâu sắc, khiến nàng choáng váng, buồn nôn. Mùi ẩm mốc, tanh tưởi giờ đây hòa lẫn với mùi kim loại cháy khét và một thứ mùi khó tả, như thể thịt thối rữa, khiến nàng phải nén lại cảm giác ghê tởm.
Diệp Linh Chi cố gắng giữ bình tĩnh, hít thở sâu để xua đi cảm giác khó chịu. Nàng đi đến khu vực nơi mình tìm thấy mảnh tinh thể tím nhạt trước đó. Máy móc xây dựng nằm ngổn ngang, một số đã bị gỉ sét hoàn toàn, số khác lại bị biến dạng một cách kỳ lạ, như thể bị một lực khổng lồ nào đó bóp méo, vặn xoắn thành những hình thù quái dị. Một chiếc xe ủi bị lật úp, phần động cơ bị xé toạc, lộ ra những dây điện đứt gãy và các bộ phận kim loại bị nóng chảy một cách bất thường.
Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà dần biến mất, nhường chỗ cho bóng đêm. Diệp Linh Chi bật đèn pin, cẩn thận rọi vào từng ngóc ngách. Khi soi đèn vào một vũng bùn lầy khô cạn gần một đống đổ nát, nàng phát hiện một dấu chân kỳ lạ. Hình dáng của nó bán nguyệt, với ba ngón chân sắc nhọn, in hằn sâu trên nền đất ẩm. Dấu chân không giống của bất kỳ loài động vật hay con người nào nàng biết, dường như đã ở đó từ lâu nhưng vẫn giữ được hình dạng hoàn hảo đến khó tin. Nàng chụp lại vài bức ảnh.
Tiếp tục đi sâu hơn vào một khu vực bị sập, nàng phát hiện một bức tường bê tông bị nứt toác một cách bất thường. Từ vết nứt, một chất lỏng màu xanh lá cây nhạt, phát sáng mờ ảo đang rỉ ra, có mùi như lưu huỳnh và kim loại nóng chảy. Mùi hương này càng làm tăng thêm cảm giác ghê tởm trong nàng. Khi nàng cố gắng dùng đầu ngón tay đeo găng chạm vào, chất lỏng bốc lên một làn khói nhẹ, xuyên qua lớp găng tay, khiến da tay nàng cảm thấy bỏng rát và tê dại.
Thiên Phú Linh Cảm của nàng cảnh báo dữ dội, một luồng lạnh buốt chạy thẳng lên óc. Bỗng nhiên, từ sâu trong vết nứt, một sinh vật nhỏ bé, hình dạng giống côn trùng nhưng có lớp vỏ cứng như đá và đôi mắt đỏ rực như hai viên hồng ngọc nhỏ, lao ra. Nó phát ra tiếng rít chói tai, mang theo một luồng ma khí đen tối bao quanh, và cố gắng tấn công nàng.
Diệp Linh Chi giật mình lùi lại, tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng không có vũ khí, nhưng bản năng mách bảo nàng phải chạy. Nàng né tránh con côn trùng, cảm thấy một luồng năng lượng đen tối, tanh tưởi bao quanh nó. Nàng nhận ra đây chính là “sinh vật từ tiểu thế giới khác” mà Lục Trần đã nói, và chúng thực sự tồn tại, thực sự nguy hiểm.
Nàng chạy thục mạng ra khỏi khu vực nguy hiểm, con côn trùng nhỏ không đuổi theo quá xa, có lẽ bị giới hạn bởi phạm vi của vết nứt. Nàng thở hổn hển, dựa vào một bức tường đổ nát, tay run rẩy bật máy ảnh chụp vội vài bức ảnh về dấu chân, chất lỏng phát sáng và vết nứt cùng con côn trùng vừa tấn công nàng, trước khi rời đi. Sự sợ hãi bao trùm, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa quyết tâm cũng bùng cháy mạnh mẽ.

Tối muộn, Bình An Trà Quán vẫn tĩnh lặng như một ốc đảo giữa lòng Thiên Môn Đại Đô đang dần chìm vào giấc ngủ. Diệp Linh Chi quay về, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên định và quyết tâm. Nàng đặt máy ảnh và những ghi chép của mình lên bàn gỗ cổ kính.
Lục Trần đang chuẩn bị trà, ánh mắt hắn khẽ nhíu lại khi nhìn thấy nàng. Hắn cảm nhận được một chút tàn dư ma khí tanh tưởi, lạnh lẽo còn vương vấn trên người nàng. Hồ Ly Nguyệt đang loay hoay sắp xếp những chiếc chuông gió bằng đồng cổ và lá sen khô đã ủ từ ngàn năm lên một cái kệ, cũng ngẩng đầu lên nhìn, đôi tai cáo khẽ giật giật. Đại Vương Mèo nằm ườn trên quầy, mở hé đôi mắt xanh biếc quan sát mọi động thái của Diệp Linh Chi.
“Chủ quán, Chủ nhân… ta đã tìm thấy rất nhiều thứ.” Diệp Linh Chi vội vàng kể lại những gì mình đã chứng kiến và tìm thấy ở công trường Lạc An: bản tin cập nhật về các hiện tượng kỳ lạ, dấu chân kỳ lạ, chất lỏng xanh lá cây phát sáng, và đặc biệt là sinh vật côn trùng đã tấn công nàng. Nàng đưa máy ảnh cho Lục Trần xem.
Lục Trần xem ảnh, ánh mắt trầm tĩnh nhưng lộ vẻ suy tư. Hắn nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống. “Đây là tàn dư của một Ma Giới bị hủy diệt, cô nương. Giống như vết nứt ở Đông Sơn Phố, công trường Lạc An cũng là một điểm giao thoa bị Ma Quân Hắc Ảnh thao túng.” Hắn ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. “Hắn đang dùng những ‘vết nứt’ nhỏ này để thăm dò, rò rỉ ma khí và chuẩn bị cho một kế hoạch lớn hơn. Những hiện tượng nhiễu loạn thời gian, máy móc hỏng hóc… đều là do ma khí từ thế giới của hắn gây ra, ảnh hưởng đến quy luật vật lý của Thiên Môn.”
Hồ Ly Nguyệt gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Chủ nhân nói đúng. Những con ‘Ma Trùng’ đó rất khó chịu, chúng mang theo độc tố của ma khí. Nếu bị chúng cắn, cơ thể sẽ bị ma khí xâm thực, dần dần biến đổi.”
Diệp Linh Chi cảm thấy mọi thứ liên kết lại với nhau một cách đáng sợ nhưng cũng đầy logic. Sự sợ hãi ban đầu dần chuyển thành sự hiểu biết sâu sắc hơn và một cảm giác trách nhiệm nặng nề. “Vậy… những người mất tích cũng bị chúng đưa đi sao? Chúng muốn gì ở Thiên Môn?”
Lục Trần nhìn thẳng vào mắt Diệp Linh Chi, ánh mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. “Hắn muốn phá vỡ sự cân bằng, nuốt chửng Thiên Môn thành một Ma Vực mới. Những người mất tích có thể là vật tế, hoặc bị biến đổi thành tay sai cho hắn. Nhiệm vụ của chúng ta càng trở nên cấp bách. Ngươi đã rất dũng cảm, cô nương.”
Diệp Linh Chi hít một hơi thật sâu, nuốt khan. “Ta hiểu rồi, Chủ quán. Ta sẽ tiếp tục tìm hiểu những gì có thể giúp ích cho việc phong ấn. Ta… ta sẽ không lùi bước.” Giọng nàng, dù vẫn còn chút run rẩy, nhưng đã chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Đại Vương Mèo nằm ườn trên quầy, khẽ “Meo~” một tiếng, nhỏ nhưng rõ ràng, như một lời chấp thuận thầm lặng cho quyết tâm của nàng. Lục Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, không còn vẻ cô độc như trước. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc nữa.