Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới
Chương 23: Điều Tra Nguồn Gốc Ma Khí

Cập nhật lúc: 2026-07-18 18:57:38 | Lượt xem: 17

Diệp Linh Chi bước đi trong con hẻm tối tăm, ánh đèn đường le lói chỉ đủ soi rõ những vũng nước đọng và rác thải chất đống. Mùi ẩm mốc, mục ruỗng xộc thẳng vào khứu giác, khiến nàng khẽ nhíu mày. Chiếc laptop trong tay nàng phát ra ánh sáng mờ nhạt, hiển thị bản đồ số hóa của Thiên Môn Đại Đô, với một điểm đỏ nhấp nháy trên màn hình – “lỗ hổng” mà nàng đã phát hiện. Nó nằm khuất sau một trạm biến áp cũ kỹ, bỏ hoang, nơi những bức tường gạch bong tróc phủ đầy dây leo và rêu phong.
Minh Linh Giới trên ngón tay áp út của nàng rung lên nhè nhẹ, một luồng năng lượng mát lạnh lan tỏa, giúp giác quan thứ sáu của nàng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Nàng cảm nhận được những dòng chảy vô hình trong không khí, những dao động điện từ phức tạp từ các đường dây điện chằng chịt, và cả một thứ gì đó khác, lạnh lẽo và đầy tạp chất, ẩn sâu dưới lòng đất.
Đứng trước cánh cửa sắt cũ kỹ, rỉ sét của trạm biến áp, Diệp Linh Chi không vội vàng. Nàng cẩn trọng quan sát xung quanh, đôi mắt linh hoạt quét qua từng góc khuất, từng bóng cây. Không có dấu hiệu của sự sống, chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở và tiếng côn trùng vo ve trong đêm. Nàng khẽ chạm tay vào ổ khóa, Minh Linh Giới lập tức truyền đến một luồng thông tin, giúp nàng nhận diện cấu trúc phức tạp của khóa điện tử được tích hợp bên trong lớp vỏ bọc cổ xưa. Với kỹ năng tin tặc của mình, nàng dễ dàng vô hiệu hóa nó, cánh cửa bật mở với tiếng kẽo kẹt chói tai.
Bên trong, không gian không lớn, nhưng lại là một thế giới hoàn toàn khác. Các thiết bị công nghệ cao đang hoạt động hết công suất, màn hình hiển thị biểu đồ năng lượng phức tạp với những đường sóng lên xuống điên loạn. Không khí nóng bức và mang theo một mùi kim loại cháy khét. Diệp Linh Chi dùng Thiên Phú Linh Cảm, cảm nhận rõ ràng có một luồng năng lượng tổng hợp đang được xử lý, nhưng bên trong nó, một tạp chất cực kỳ nguy hiểm đang ẩn mình – ma khí.
Thiên Phú Linh Cảm của nàng bỗng bị kích thích dữ dội, gây ra một cơn đau nhói trong tâm trí, như một tiếng chuông cảnh báo vang vọng. Nồng độ ma khí ở đây cao đến đáng sợ, không phải thứ ma khí yếu ớt từng rò rỉ ở Đông Sơn Phố, mà là một thứ gì đó nguyên bản hơn, dữ tợt hơn, bị ép buộc tinh luyện. Nàng nhận thấy các thiết bị của Tập đoàn Thiên Khải đang cố gắng “tinh luyện” loại ma khí này, nhưng chúng dường như đang quá tải. Những tia lửa điện bắn ra từ các mối nối, các đèn tín hiệu nhấp nháy liên tục màu đỏ, và ma khí rò rỉ mạnh mẽ xuống các khe nứt dưới lòng đất, đặc biệt là hướng về phía một hệ thống cống ngầm cổ bên dưới.
“Ma khí… chúng đang cố gắng tinh luyện ma khí ư?” Diệp Linh Chi lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Nàng cảm thấy một sự kinh hãi tột độ dâng lên trong lòng. “Thật điên rồ! Chúng đang biến thành phố thành một quả bom hẹn giờ!”
Nàng vội vàng ghi lại dữ liệu trên màn hình, chụp ảnh các thiết bị và nguồn rò rỉ ma khí. Sự tham vọng của Tập đoàn Thiên Khải vượt xa những gì nàng có thể tưởng tượng. Chúng không chỉ muốn thao túng Linh Nguyên Cổ Trận, mà còn muốn biến đổi cả ma khí, thứ năng lượng hủy diệt, thành công cụ của mình. Điều này không chỉ là phá hoại sự cân bằng, mà là tạo ra một thảm họa không thể đảo ngược. Ý định ban đầu là vô hiệu hóa “lỗ hổng” đã thay đổi hoàn toàn. Nàng phải tìm ra nguồn gốc của ma khí này, trước khi mọi thứ sụp đổ.
Diệp Linh Chi nhanh chóng rời khỏi trạm biến áp, đóng kín cánh cửa sắt cũ kỹ như chưa từng có ai động vào. Nàng lao nhanh về phía Bình An Trà Quán, trong lòng dâng lên một sự cấp bách chưa từng có.
Trong không gian cổ kim giao duyên, Lục Trần ngồi điều tức sau quầy pha trà, hương sen thoang thoảng giúp hắn xoa dịu cơn đau nhói nơi đan điền. Dư âm của trận chiến với Pháp Tướng Ma Quân vẫn còn dai dẳng, nhưng hắn biết mình không thể nghỉ ngơi. Hắn đã cảm nhận được luồng ma khí đặc biệt đang trỗi dậy từ sâu dưới lòng Thiên Môn, một thứ gì đó vừa quen thuộc, vừa xa lạ, mang theo dấu ấn của Ma Quân Hắc Ảnh nhưng lại bị “biến đổi” bởi một thứ năng lượng khác.
Đại Vương Mèo, vẫn nằm ườn trên bàn, đột nhiên bật dậy, đôi mắt xanh biếc mở to, lông mao trên lưng dựng đứng, phát ra tiếng “Meo~” trầm thấp, đầy cảnh giác. Ngay lúc đó, cánh cửa không gian mờ ảo mở ra, Diệp Linh Chi bước vào, nét mặt nàng căng thẳng, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Chủ quán!” Diệp Linh Chi đặt chiếc laptop xuống bàn, màn hình hiển thị những biểu đồ năng lượng hỗn loạn và hình ảnh các thiết bị quá tải của Tập đoàn Thiên Khải. “Tập đoàn Thiên Khải… chúng đang cố gắng tinh luyện ma khí! Nguồn gốc của nó đến từ hệ thống cống ngầm cổ, ngay dưới cái trạm biến áp cũ ở khu công nghiệp.”
Lục Trần mở mắt, ánh mắt sắc bén. “Ngươi nói chúng đang tinh luyện ma khí?” Hắn lặp lại, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa một tia kinh ngạc hiếm hoi. Hắn đã dự đoán được sự tham vọng của Tập đoàn Thiên Khải, nhưng không nghĩ chúng lại liều lĩnh đến mức này. “Ma khí này không phải loại tầm thường. Nó mang theo dấu ấn của Ma Quân Hắc Ảnh, nhưng lại bị biến đổi bởi một thứ năng lượng khác… Nguyệt nhi cần phải đến.”

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Điều Tra Nguồn Gốc Ma Khí - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Hắn nhanh chóng liên lạc với Hồ Ly Nguyệt bằng thần niệm, giải thích về mối đe dọa ma khí mới và tính chất đặc biệt của nó. Loại ma khí bị biến đổi này, với kiến thức yêu tộc của Hồ Ly Nguyệt, có thể sẽ giúp họ nhận diện và phân tích nhanh chóng hơn.
Chỉ sau vài phút, Hồ Ly Nguyệt xuất hiện từ cánh cửa không gian, vẻ mặt ban đầu có chút bực bội vì bị gián đoạn công việc củng cố phong ấn ở Đông Sơn Phố. “Chủ nhân, có chuyện gì mà gấp gáp vậy? Đông Sơn Phố của ta đang yên bình mà…” Nàng vừa nói vừa xoa xoa thái dương, nhưng khi ánh mắt nàng chạm vào biểu đồ trên laptop của Diệp Linh Chi, nét mặt nàng lập tức trở nên nghiêm túc.
“Tinh luyện ma khí? Thật điên rồ!” Hồ Ly Nguyệt thốt lên, đôi mắt hổ phách thoáng hiện lên vẻ kinh hãi. “Diệp cô nương, ngươi có chắc chắn không? Loại ma khí bị tinh luyện có thể tạo ra những ma vật dị biến cực kỳ nguy hiểm, chúng sẽ không còn tuân theo quy tắc cũ nữa. Chúng có thể mang theo đặc tính của cả ma khí và năng lượng công nghệ, khiến việc đối phó trở nên cực kỳ khó khăn.”
Diệp Linh Chi gật đầu lia lịa, chỉ vào các biểu đồ. “Ta đã ghi lại dữ liệu. Chúng đang cố gắng tách chiết một phần ma khí, có vẻ như để làm chất xúc tác cho linh khí tổng hợp của chúng. Nhưng hệ thống đang quá tải, ma khí đang rò rỉ mạnh xuống cống ngầm.”
Lục Trần đứng dậy, sắc mặt nghiêm trọng. “Chúng ta phải xuống đó. Nguồn gốc của nó có thể là một mắt trận đã bị lãng quên của Linh Nguyên Cổ Trận, hoặc một điểm giao thoa tự nhiên đang bị lợi dụng. Dù là gì, nó cũng đang bị thao túng và có thể gây ra thảm họa lớn hơn Đông Sơn Phố.”
Hồ Ly Nguyệt gật đầu, vẻ tinh nghịch thường ngày biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự kiên định. “Vậy thì không thể chậm trễ. Ta sẽ đi cùng Chủ nhân.”
Lối vào hệ thống cống ngầm cổ nằm khuất sau một công trình kiến trúc cũ kỹ, phủ đầy dây leo và rêu phong. Nó là một cánh cửa sắt nặng nề, khóa chặt bằng nhiều lớp xích và ổ khóa gỉ sét. Lục Trần chỉ khẽ điểm tay, một luồng linh lực ôn hòa nhưng mạnh mẽ xuyên qua các lớp khóa, khiến chúng kêu răng rắc rồi vỡ vụn. Cánh cửa bật mở, một luồng hơi lạnh lẽo, ẩm thấp, mang theo mùi của bùn đất, rêu mốc và một thứ ma khí nồng nặc xộc thẳng lên từ bên dưới, khiến không khí trở nên nặng nề, u ám.
Hồ Ly Nguyệt khẽ rùng mình, đôi tai cáo nhỏ trên đầu khẽ giật giật. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ hóa phép, một quả cầu ánh sáng yêu lực màu xanh lam mờ ảo xuất hiện trong lòng bàn tay, chiếu sáng đường đi.
Diệp Linh Chi đeo Minh Linh Giới, cảm nhận rõ ràng hơn sự biến động của ma khí và các dòng năng lượng hỗn tạp. Nàng có thể thấy những “vệt” năng lượng mờ ảo trong không khí mà người thường không thấy, như những sợi tơ đen đang uốn lượn, len lỏi vào từng ngóc ngách. Cơn đau nhói từ Thiên Phú Linh Cảm của nàng không ngừng nhức nhối, nhưng nàng cố gắng trấn tĩnh, tập trung vào nhiệm vụ.
Lục Trần dẫn đầu, khí tức trầm ổn nhưng ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách. Hắn đặt một lá bùa nhỏ lên cửa cống, phù văn cổ xưa lóe sáng rồi mờ đi, che giấu khí tức của nhóm khỏi bất kỳ kẻ dò xét nào. “Cẩn thận,” hắn khẽ nhắc nhở. “Ma khí này có tính ăn mòn, đừng để nó chạm vào da thịt.”
Họ bắt đầu đi xuống một cầu thang xoắn ốc ẩm ướt, những bậc đá rêu phong trơn trượt dưới chân. Cảnh vật dần tối tăm và cổ kính hơn, những bức tường gạch cũ kỹ, đường ống gỉ sét chằng chịt, xen lẫn những đoạn đường bê tông hiện đại chắp vá và dây cáp quang trần. Ánh sáng xanh lam từ quả cầu yêu lực của Hồ Ly Nguyệt nhảy nhót trên những vệt nước đen kịt, tạo nên một khung cảnh vừa huyền bí vừa rợn người.
“Chủ nhân, ma khí ở đây thật nồng, và có vẻ đã bị biến đổi,” Hồ Ly Nguyệt thì thầm, giọng nói trầm thấp hơn bình thường. “Cảm giác rất khó chịu, như thể có thứ gì đó đang cố gắng kéo ta vào một vực sâu.”

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Điều Tra Nguồn Gốc Ma Khí - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Diệp Linh Chi gật đầu đồng tình. “Chủ quán, ta cảm nhận được… những luồng năng lượng công nghệ cao đang cố gắng ‘chế ngự’ ma khí ở đây. Nhưng chúng không thành công, chúng đang bị ma khí ăn mòn ngược lại. Có vẻ như Tập đoàn Thiên Khải đã đánh giá thấp sự nguy hiểm của nó.” Nàng chỉ vào một đoạn đường ống bê tông, nơi các dây cáp điện đã bị ăn mòn, lộ ra lõi đồng sáng loáng và phát ra những tia lửa điện nhỏ.
Lục Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, Diệp Linh Chi đã bắt đầu nhìn thấy những gì hắn thấy, cảm nhận những gì hắn cảm nhận.
Sâu bên trong hệ thống cống ngầm, nơi các đường ống cổ đại giao cắt với các đường điện ngầm hiện đại và những đoạn tường đá nguyên thủy, nhóm tiếp tục di chuyển qua một mê cung đường hầm. Hồ Ly Nguyệt dùng thính giác và khứu giác nhạy bén của yêu hồ để lắng nghe và đánh hơi những dấu vết lạ. Nàng thường xuyên dừng lại, ngửi ngửi không khí, rồi chỉ đường cho Lục Trần.
Họ bắt đầu tìm thấy những dấu vết rõ ràng của cả hai thế lực, như thể hai thế giới khác biệt đang va chạm dữ dội tại đây.
Các thiết bị của Tập đoàn Thiên Khải xuất hiện rải rác: những cảm biến năng lượng nhỏ gắn trên tường, dây cáp quang chạy dọc theo đường ống, và một vài màn hình LED nhỏ hiển thị các biểu đồ tần số năng lượng hỗn loạn, một số đã bị hỏng hóc hoặc biến dạng do ma khí, chập chờn phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt.
Đan xen với đó là những dấu vết của Ma Quân Hắc Ảnh: những ký hiệu ma pháp cổ xưa được khắc vội vã lên tường bằng một loại chất lỏng đen kịt, những vũng bùn đen đặc tỏa ra ma khí nồng nặc, và xương cốt của những sinh vật nhỏ bị biến dị thành hình thù quái dị, nằm rải rác trên nền đất ẩm ướt.
Diệp Linh Chi mở laptop, kết nối với các cảm biến còn hoạt động của Tập đoàn Thiên Khải. Nàng nhanh chóng hack vào hệ thống, thu thập và phân tích các mẫu năng lượng mà nàng cảm nhận được. “Chủ quán, ta đã hack được một phần dữ liệu…” Giọng nàng trầm xuống, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi. “Tập đoàn Thiên Khải không chỉ lọc ma khí, mà còn cố gắng ‘cấy ghép’ nó vào linh khí tổng hợp! Chúng còn thử nghiệm trên vật chất hữu cơ! Đây là một dự án vũ khí sinh học quy mô lớn!”
Hồ Ly Nguyệt khẽ rít lên một tiếng nhỏ, đôi mắt hổ phách nheo lại. “Chủ nhân, đây là dấu vết của Ma Giới Tà Nha, nhưng có vẻ chúng đã bị biến dị. Ma khí của chúng có tính ăn mòn và lây nhiễm cực mạnh. Nhìn những bộ xương này, chúng đã bị ma khí biến đổi hoàn toàn, không còn hình dạng ban đầu.” Nàng chỉ vào một bộ xương nhỏ, méo mó, có thêm những chi tiết nhọn hoắt không thuộc về bất kỳ loài động vật nào mà Diệp Linh Chi từng biết. “Và những ký hiệu này… chúng là của một tộc ma vật cổ xưa, chuyên về tinh luyện và điều khiển ma khí. Có vẻ như Tập đoàn Thiên Khải đã học được một phần từ chúng, hoặc đã bắt được một số cá thể để nghiên cứu.”
Lục Trần trầm ngâm. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn tạp cực kỳ mạnh mẽ đang dao động ở rất sâu bên dưới, như một trái tim đang đập loạn xạ, và nó đang bị cả hai thế lực tác động. “Tập đoàn Thiên Khải… chúng đang không chỉ chơi với lửa. Chúng đang cố gắng chế ngự một con quỷ. Và con quỷ đó sẽ nuốt chửng Thiên Môn nếu chúng ta không ngăn chặn.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự kiên nghị sâu sắc.
Nhóm tiếp tục tiến sâu hơn, cuối cùng đến một hang động ngầm rộng lớn. Không khí ở đây đặc quánh ma khí, nặng nề đến mức khiến Diệp Linh Chi cảm thấy khó thở, dù có Minh Linh Giới bảo vệ. Ở trung tâm hang động là một vết nứt không gian nhỏ nhưng đang phát triển, từ đó ma khí tuôn trào như suối, mang theo những tinh thể màu đen lấp lánh, như những giọt máu của một thực thể tà ác.
Xung quanh vết nứt, có những thiết bị lớn hơn của Tập đoàn Thiên Khải, được thiết kế để “thu hoạch” và “chuyển hóa” năng lượng từ vết nứt. Các thiết bị này đang rung lên bần bật, những đèn tín hiệu nhấp nháy điên cuồng, có vẻ quá tải và đã bị ăn mòn một phần bởi ma khí. Một số tấm kim loại đã biến dạng, tỏa ra mùi khét lẹt của quá tải điện.
Ma khí từ vết nứt đã làm biến dạng môi trường xung quanh một cách khủng khiếp: đá hóa đen, nước cống sủi bọt như axit, cây nấm phát sáng ma quái với những màu sắc bệnh hoạn, và những con côn trùng biến dị bò lổm ngổm trên tường, hình thù gớm ghiếc.

Truyện Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế Giới - Điều Tra Nguồn Gốc Ma Khí - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Lục Trần tiến đến gần vết nứt, dùng thần thức thăm dò. Hắn nhận ra đây là một điểm giao thoa tự nhiên cổ xưa, nhưng đã bị Ma Quân Hắc Ảnh “mở rộng cưỡng bức” bằng một loại pháp thuật tà ác, và Tập đoàn Thiên Khải đang cố gắng “khống chế” nó bằng công nghệ cao. Sự kết hợp này tạo ra một sự hỗn loạn năng lượng cực độ, khiến vết nứt trở nên bất ổn và nguy hiểm hơn gấp bội.
Hắn cảm nhận được một luồng ý thức tà ác quen thuộc đang “quan sát” từ phía bên kia vết nứt – đó chính là Ma Quân Hắc Ảnh. Có một sự khinh miệt và thách thức rõ ràng trong luồng ý thức đó, như thể hắn đang cười nhạo sự yếu kém của Lục Trần và sự ngu ngốc của phàm nhân.
Đột nhiên, một tiếng gầm rống vang vọng, xé toạc không gian ngầm. Từ vết nứt không gian, một Ma Giới Tà Nha cấp Vương khổng lồ bắt đầu chui ra. Nó có hình dạng như một con quái vật rắn khổng lồ, thân thể phủ đầy vảy đen bóng nhưng lại phát ra những tia điện màu xanh lam lẫn trong ma khí đen kịt. Đôi mắt đỏ ngầu của nó quét một vòng, rồi khóa chặt vào Lục Trần. Con Ma Giới Tà Nha cấp Vương này rõ ràng đã bị biến dị và cường hóa bởi công nghệ của Tập đoàn Thiên Khải, khiến nó trở nên mạnh mẽ và quỷ dị hơn nhiều so với những ma vật thông thường.
“Chủ nhân, đó là Ma Giới Tà Nha cấp Vương! Nó đã bị biến dị! Nhìn kìa, nó còn có những tia điện!” Hồ Ly Nguyệt kinh hãi thốt lên, yêu lực trong người nàng bỗng trở nên hỗn loạn.
Diệp Linh Chi cũng tái mặt. “Các thiết bị của Thiên Khải đang quá tải! Chúng không thể kiểm soát nó nữa! Sẽ có nổ tung!” Nàng chỉ vào các thiết bị xung quanh, chúng đang phát ra những tiếng kêu rít chói tai, như sắp nổ tung bất cứ lúc nào.
Lục Trần đưa tay ra, ra hiệu cho Hồ Ly Nguyệt và Diệp Linh Chi lùi lại. Ánh mắt hắn kiên nghị, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. “Nguyệt nhi, Diệp cô nương, lùi lại. Ta sẽ lo liệu. Ma Quân Hắc Ảnh… ngươi đang chơi một trò chơi quá nguy hiểm.”
Trong hang động ngầm, luồng ma khí càng lúc càng nồng đặc, không khí trở nên nặng nề như chì. Lục Trần thi triển linh lực, một luồng ánh sáng vàng nhạt bùng lên trong bóng tối, tạo ra một kết giới bảo vệ vững chắc cho Diệp Linh Chi và Hồ Ly Nguyệt. Hắn không thể để hai người đồng đội của mình gặp nguy hiểm.
Hắn rút ra một lá bùa cổ, phù văn trên đó lóe sáng. Hắn niệm chú, phóng ra một tia sét linh lực cực mạnh, màu vàng kim, lao thẳng vào con Ma Giới Tà Nha cấp Vương. Tia sét đánh trúng thân thể khổng lồ của nó, khiến nó gầm lên đau đớn, những tia điện xanh lam trên người nó bắn ra tứ tung, thiêu cháy cả đá. Tuy nhiên, con Ma Vật không bị tiêu diệt hoàn toàn, nó càng trở nên hung hãn hơn, lao về phía Lục Trần với tốc độ kinh hoàng, mang theo cả sức mạnh của ma khí và điện năng, như một cơn bão hủy diệt.
Hồ Ly Nguyệt chuẩn bị yêu thuật, sẵn sàng hỗ trợ, đôi mắt hổ phách lóe lên vẻ kiên quyết. Diệp Linh Chi vội vàng phân tích dữ liệu trên laptop, cố gắng tìm điểm yếu của Ma Vật hoặc của các thiết bị Thiên Khải để hỗ trợ Lục Trần. Nàng biết, trong cuộc chiến sức mạnh này, trí tuệ của nàng là vũ khí duy nhất.
Lục Trần đối mặt với Ma Giới Tà Nha, nhưng ánh mắt hắn vẫn hướng về vết nứt không gian, nơi hắn cảm nhận được ý chí của Ma Quân Hắc Ảnh đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn, như thể đang cười nhạo hắn. Luồng ý niệm tà ác đó không chỉ là sự khinh thường, mà còn là một lời thách thức.
Vết nứt không gian đột nhiên mở rộng thêm một chút, một luồng ma khí đen đặc phun trào mạnh mẽ, kèm theo một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí Lục Trần. Đó là một mảnh bản đồ cổ xưa, được khắc trên một phiến đá mục nát, chỉ ra vị trí của một mắt trận cốt lõi khác của Linh Nguyên Cổ Trận, nằm ở một địa điểm bất ngờ khác trong Thiên Môn Đại Đô – một thư viện cổ kính bị lãng quên, ẩn mình dưới lòng đất.
“Không chỉ một… hắn đang tấn công nhiều điểm cùng lúc!” Lục Trần nghiến răng, trong lòng hắn dâng lên một nỗi kinh hoàng tột độ. Hắn nhận ra Ma Quân Hắc Ảnh không chỉ muốn lợi dụng điểm giao thoa này, mà đang triển khai một kế hoạch quy mô lớn hơn, nhắm vào toàn bộ Linh Nguyên Cổ Trận. “Hắn muốn phá hủy toàn bộ Linh Nguyên Cổ Trận! Thư viện cổ… đó là nơi lưu giữ tri thức cổ xưa nhất!”
Cuộc chiến dưới lòng đất chỉ là khởi đầu. Một cuộc chạy đua với thời gian đang diễn ra, và Lục Trần biết, hắn không thể chậm trễ dù chỉ một khắc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8