Tiên Giới Có Quán Cà PhêChương 1: Góc Phố Quên Lãng
Tụ Tiên Thành, một trong những đô thị phồn hoa bậc nhất Tiên Giới, luôn được bao phủ bởi màn linh khí mịt mờ, huyền ảo. Những cung điện dát vàng, ngọc bích lơ lửng giữa tầng không, được chống đỡ bởi vô số tiên phù và cấm chế cổ xưa, tựa như những hòn đảo trôi nổi giữa biển mây. Dưới chân các tòa cung điện, những con phố rộng lớn lát đá tiên ngọc tấp nập Tiên Nhân qua lại. Kẻ thì cưỡi linh thú quý hiếm, hình dáng hùng vĩ, vút qua bầu trời để lại những vệt sáng ngũ sắc. Người thì ngự kiếm, thân pháp nhẹ nhàng như gió, lướt đi giữa dòng người như ẩn như hiện. Linh khí nơi đây nồng đậm đến mức có thể hóa thành sương mù lãng đãng, mỗi hơi thở đều mang theo sự tinh thuần, giúp Tiên Nhân dễ dàng hấp thụ để tu luyện.
Các cửa hàng san sát hai bên đường, trưng bày đủ loại tiên khí, đan dược, linh thảo quý hiếm, phát ra những luồng hào quang rực rỡ, thu hút vô số ánh mắt thèm muốn. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã, chứng tỏ sự thịnh vượng và sung túc của một vùng đất tập trung tinh hoa của Tiên Giới. Tại đây, sức mạnh, tài nguyên và địa vị là thước đo cho mọi giá trị.
Tuy nhiên, nếu một người đủ kiên nhẫn rời xa những con phố chính chói lọi, len lỏi qua những ngõ ngách nhỏ hẹp, khuất nẻo, nơi ánh sáng tiên khí dần trở nên mờ nhạt, họ sẽ tìm thấy một con hẻm nhỏ, gần như bị lãng quên. Con hẻm này không có linh khí cuồn cuộn, không có cung điện lơ lửng, chỉ có những bức tường đá cũ kỹ mọc đầy rêu phong và những căn nhà bình dị, dường như bị bỏ lại từ một thời đại đã xa. Tại cuối con hẻm đó, nép mình một cách khiêm tốn, là một kiến trúc gỗ cũ kỹ, đơn sơ.
Không có bất kỳ tiên quang hay cấm chế nào bao phủ, chỉ là một mái hiên gỗ mục, một cánh cửa gỗ sồi đã bạc màu theo năm tháng, và một tấm bảng gỗ treo lủng lẳng, trên đó khắc ba chữ “Thanh Tâm Quán” đã phai nhạt, khó mà nhìn rõ. Nơi đây không vẻ gì là một phần của Tiên Giới phồn hoa bên ngoài, mà giống như một mảnh ghép của Phàm Trần bị lạc vào cõi tiên. Thế nhưng, từ bên trong quán, một mùi hương lạ lẫm, nồng đậm nhưng lại vô cùng dễ chịu, thoang thoảng bay ra, lẩn quẩn trong con hẻm nhỏ, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với không khí tiên khí nhàn nhạt xung quanh. Đó là mùi cà phê.
Bên trong Thanh Tâm Quán, ánh sáng dịu nhẹ từ một chiếc đèn lồng giấy treo trên trần tỏa ra, chiếu rọi lên những chiếc bàn gỗ mộc mạc và những chiếc ghế đơn giản, không hề chạm khắc hoa mỹ. Một người đàn ông trung niên, khoảng bốn mươi tuổi, đang bình thản dùng một chiếc khăn vải cũ lau chùi chiếc bàn gỗ gần cửa sổ. Y mặc một bộ y phục vải thô màu nâu đất, không có bất kỳ hoa văn hay trang sức nào, hoàn toàn trái ngược với trang phục lộng lẫy của các Tiên Nhân. Thân hình y cân đối, không quá vạm vỡ nhưng toát lên vẻ vững chãi. Mái tóc đen lấm tấm bạc được búi gọn gàng, vài sợi lòa xòa trước trán. Động tác của y chậm rãi, nhẹ nhàng, nhưng vô cùng tỉ mỉ, như thể việc lau chùi chiếc bàn này là một nghi thức trang trọng. Đôi mắt y sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, bình lặng như hồ nước cổ, đôi khi thoáng qua một tia tinh anh khó nắm bắt, nhưng phần lớn thời gian đều bình thản đến mức khó hiểu. Đó là Diệp Vô Ưu, chủ nhân của Thanh Tâm Quán.
Bên cạnh y, một cô bé khoảng mười sáu tuổi, mặc bộ đồng phục phục vụ đơn giản, sạch sẽ, tóc tết sam gọn gàng, đang đứng ở ngưỡng cửa. Đôi mắt to tròn lanh lợi của cô bé tò mò nhìn dòng người Tiên Giới lướt qua ngoài con hẻm. Khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé hiện lên sự ngưỡng mộ đối với những Tiên Nhân lộng lẫy, nhưng cũng ẩn chứa một chút bối rối khi thấy không ai chú ý đến quán của mình. Cô bé là Lạc Lạc, đệ tử duy nhất của Diệp Vô Ưu.
“Sư phụ,” Lạc Lạc khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót, “Tiên Giới thật là náo nhiệt. Nhưng sao không ai ghé quán chúng ta vậy ạ? Cà phê của Sư phụ thơm thế mà.” Cô bé quay đầu lại nhìn Diệp Vô Ưu, trong ánh mắt lộ rõ sự ngây thơ và một chút thất vọng.
Diệp Vô Ưu mỉm cười nhẹ, không ngẩng đầu, tay vẫn lau bàn đều đặn. “Vạn vật hữu linh, vạn sự tùy duyên. Người có duyên tự sẽ đến, người vô duyên dù mời cũng không vào.” Y dừng lại một chút, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vân gỗ đã mòn vẹt. “Huống hồ, ở nơi này, phàm tục lại là điều xa xỉ nhất.”
Lạc Lạc nghiêng đầu, đôi mắt chớp chớp. “Phàm tục là xa xỉ nhất sao ạ?” Cô bé còn quá nhỏ để hiểu hết hàm ý sâu xa trong lời nói của sư phụ. Đối với cô bé, phàm tục là những gì bình thường, thấp kém, bị Tiên Giới khinh thường. Làm sao nó có thể là xa xỉ nhất được chứ?

Ngoài con hẻm, một vài Tiên Nhân cưỡi linh thú bay ngang qua, ánh mắt liếc nhìn quán.
“Ha, một quán cà phê phàm tục lạc vào Tiên Giới? Thật là nực cười!” Một Tiên Nhân dáng vẻ khinh khỉnh, trên người khoác áo bào lụa là, cười khẩy.
“Chắc là trò lừa đảo của mấy kẻ phàm nhân muốn kiếm chút linh thạch đây mà.” Một Tiên Nhân khác tiếp lời, giọng điệu đầy vẻ coi thường.
Một nữ Tiên duyên dáng, khuôn mặt trang điểm tinh xảo, che miệng cười duyên, ánh mắt đầy khinh bỉ. “Hương vị này… thật là khó ngửi. Sao có thể so với hương trà Tiên Sơn, rượu Bách Hoa của chúng ta chứ?”
Lạc Lạc nghe thấy những lời đó, khuôn mặt bầu bĩnh thoáng buồn bã, cô bé nắm chặt tà áo của mình, cảm thấy tủi thân thay cho sư phụ và quán cà phê. Diệp Vô Ưu vẫn bình thản, không một chút biểu cảm dao động, như thể những lời nói đó không hề tồn tại, không thể chạm tới sự tĩnh lặng trong tâm hồn y. Y chậm rãi hoàn tất việc lau bàn, sau đó lấy ra một bộ tách sứ trắng tinh, đặt lên bàn một cách nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nhỏ.
Đúng lúc đó, một tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát vang lên từ cuối con hẻm, phá vỡ sự yên tĩnh thường ngày. Một luồng khí tức nóng bỏng, hùng hậu ập tới, khiến không khí trong hẻm vốn đã oi bức lại càng trở nên khó chịu. Ngay cả linh khí nhàn nhạt cũng dường như bị nung chảy bởi nhiệt độ đột ngột tăng cao.
Một bóng người cao lớn, vạm vỡ bước vào tầm nhìn. Hắn ta có khuôn mặt đỏ gay, râu tóc đỏ rực như lửa đang cháy, đôi mắt rực cháy như hai hòn than hồng. Trên người hắn khoác một chiếc áo bào màu đỏ thêu hình ngọn lửa đang cuồn cuộn, toát ra khí chất ngang tàng, kiêu ngạo của một cường giả Hỏa Đạo. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo uy áp vô hình, khiến cả con hẻm như chìm trong một biển lửa vô hình. Đó chính là Liệt Hỏa Chân Nhân, một Kim Tiên đỉnh phong nổi tiếng nóng nảy và kiêu ngạo trong Tụ Tiên Thành.
Hắn ta dừng lại trước quán, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét qua Diệp Vô Ưu và Lạc Lạc, rồi dừng lại ở tấm bảng gỗ cũ kỹ “Thanh Tâm Quán”. Vẻ mặt hắn đầy vẻ khinh thường và tò mò, dường như không tin vào những gì mình đang thấy.
“Hừ! Quán cà phê? Ở Tiên Giới này lại có cái thứ phàm tục như vậy?” Giọng nói của Liệt Hỏa Chân Nhân vang như sấm, đầy vẻ chế giễu, khiến không khí càng thêm căng thẳng. “Ngươi, chủ quán, không sợ bị Tiên Triều quy tội ‘tà đạo’ sao? Dám mở quán bán đồ phàm tục ở nơi linh khí như thế này!”
Lạc Lạc hơi run sợ, cô bé vội vàng núp sau lưng Diệp Vô Ưu, cảm thấy áp lực từ vị Tiên Nhân nóng nảy này. Diệp Vô Ưu ngẩng đầu, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào Liệt Hỏa Chân Nhân, không một chút sợ hãi hay dao động.

“Vị khách nhân nói quá lời rồi,” Diệp Vô Ưu nhẹ giọng đáp, âm thanh bình tĩnh, dễ chịu, như một dòng suối mát giữa trưa hè oi ả. “Quán nhỏ này chỉ bán một chút đồ uống giải khát, không liên quan đến tà đạo. Nếu vị khách nhân có hứng thú, mời vào dùng thử.”
Liệt Hỏa Chân Nhân cười khẩy, nhưng sự tò mò đã chiến thắng thái độ khinh thường của hắn. Hắn bước vào quán, đảo mắt nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại trên những vật dụng đơn giản trong quán. “Giải khát?” Hắn lặp lại, giọng điệu vẫn đầy vẻ hoài nghi. “Cà phê phàm tục của ngươi làm sao có thể so với linh trà thượng phẩm hay Tiên tửu ngàn năm? Thôi được, Bản tọa hôm nay rảnh rỗi, cứ thử xem ngươi có trò gì.” Hắn chọn một chiếc ghế gỗ, ngồi xuống với vẻ bất cần, khoanh tay trước ngực, đôi mắt rực lửa vẫn dán chặt vào Diệp Vô Ưu. “Pha một ly cho Bản tọa xem!”
Diệp Vô Ưu không nói nhiều, cũng không tranh cãi. Y điềm tĩnh xoay người, lấy ra một gói hạt cà phê màu đen tuyền từ dưới quầy. Những hạt cà phê tròn trịa, bóng loáng, mang theo một mùi hương đất, gỗ, và một chút gì đó rất “sống”, rất nguyên thủy. Y đặt gói hạt lên quầy, bên cạnh là một chiếc cối xay thủ công bằng gỗ sẫm màu và một ấm nước gốm cũ kỹ.
Y tự tay xay hạt cà phê. Tiếng “xèn xẹt” đều đặn, nhẹ nhàng vang lên, hòa vào không khí tĩnh lặng của quán. Mùi hương cà phê thoang thoảng ban đầu dần trở nên nồng đậm hơn, lan tỏa khắp không gian, mang theo một sự ấm áp, dễ chịu. Liệt Hỏa Chân Nhân nhíu mày, mùi hương này không giống bất kỳ loại linh trà hay tiên dược nào hắn từng thưởng thức, nhưng nó lại có một sức hấp dẫn kỳ lạ, khiến tâm trạng nóng nảy của hắn dịu đi đôi chút.
Sau khi xay xong, Diệp Vô Ưu đổ bột cà phê vào một chiếc phin gốm. Y đun nước trong ấm gốm bằng một ngọn lửa nhỏ, không hề có linh lực hay pháp thuật, chỉ là một ngọn lửa bình thường. Nước sôi đều, bốc hơi nhẹ nhàng. Y cẩn thận rót nước nóng vào phin, từng giọt cà phê đen nhánh, sánh đặc từ từ nhỏ xuống ly sứ trắng tinh đã đặt sẵn bên dưới.
Mỗi động tác của Diệp Vô Ưu đều chứa đựng sự tập trung tuyệt đối, một loại thiền định sâu sắc. Ánh mắt y, bàn tay y, dường như đang hòa quyện vào “Đạo” của việc pha chế. Dù không có pháp lực, nhưng sự điềm tĩnh và tỉ mỉ của y lại tạo ra một trường năng lượng vô hình, khiến Liệt Hỏa Chân Nhân ngồi đối diện cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ len lỏi vào tâm hồn nóng bỏng của mình. Hắn nhíu mày, không hiểu vì sao mình lại cảm thấy như vậy. Hắn là cường giả Hỏa Đạo, tâm cảnh luôn như lửa cháy, vậy mà giờ đây lại có chút an tĩnh. Điều này khiến hắn vừa khó chịu vừa kinh ngạc.
Diệp Vô Ưu đặt ly cà phê trước mặt Liệt Hỏa Chân Nhân. Hơi nóng từ ly cà phê bốc lên, mang theo mùi hương nồng đậm, quyến rũ. “Mời vị khách nhân.”
Liệt Hỏa Chân Nhân nhếch mép, cố gắng giữ vẻ kiêu ngạo. Hắn ta cầm ly lên, ngửi nhẹ. “Hừ, mùi vị cũng không tệ lắm.” Hắn ta nhấp một ngụm nhỏ.
Ban đầu, một vị đắng đậm, mạnh mẽ ập tới, khiến hắn nhăn mặt. Vị đắng này khác hẳn với bất kỳ loại đắng nào hắn từng biết, nó không gắt gao mà lại sâu lắng, như chứa đựng vô vàn câu chuyện. Nhưng ngay sau đó, một dư vị ngọt thanh bất ngờ lan tỏa khắp khoang miệng, xoa dịu vị đắng, cùng với một luồng khí tức ấm áp, lạ lẫm chạy khắp cơ thể. Luồng khí này không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một thứ “khí tức phàm trần nguyên thủy”, mang theo sự chân thật, mộc mạc của vạn vật.
Nét mặt Liệt Hỏa Chân Nhân từ khó chịu chuyển sang ngạc nhiên tột độ, rồi suy tư sâu sắc. Hắn cảm thấy đầu óc mình trở nên tỉnh táo lạ thường, những tạp niệm về việc tu luyện Hỏa Đạo, những vướng mắc đã tích tụ bấy lâu dường như được gỡ bỏ một phần. Hắn nhìn thấy con đường Hỏa Đạo của mình rõ ràng hơn, những chi tiết mà hắn đã bỏ qua nay hiện ra trước mắt. Đó là cảm giác của một ngọn lửa hoang dã, hung tợn bỗng nhiên được thuần hóa, nhìn rõ được bản chất của mình. Hắn không hề đột phá tu vi, nhưng tâm cảnh lại có một sự thay đổi nhỏ nhưng vô cùng ý nghĩa.

Hắn uống cạn ly cà phê, ánh mắt vẫn còn bàng hoàng. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng, vừa khó chịu vì bị thứ “phàm tục” này ảnh hưởng, vừa không thể phủ nhận hiệu quả của nó.
“Ngươi… cái thứ này…” Liệt Hỏa Chân Nhân đặt mạnh ly xuống bàn, cố gắng che giấu sự bất ngờ, giọng điệu vẫn kiêu ngạo nhưng đã giảm đi vài phần hung hăng. “Cũng tạm được. Không tệ. Nhưng cũng chỉ là đồ phàm tục, làm sao có thể giúp Bản tọa đột phá cảnh giới?” Hắn cố gắng phủ nhận nhưng rõ ràng bị ảnh hưởng.
Diệp Vô Ưu mỉm cười nhẹ, không đáp lời trực tiếp. “Cà phê không giúp người đột phá, nó chỉ giúp người nhìn rõ chính mình. Đột phá hay không, là do tâm cảnh của vị khách nhân mà thôi.”
Liệt Hỏa Chân Nhân đứng bật dậy, khuôn mặt đỏ bừng. Hắn ta vừa tức giận vì bị Diệp Vô Ưu nhìn thấu, vừa khó chịu vì bị thứ phàm tục này ảnh hưởng sâu sắc đến vậy. “Hừ! Ngươi nói nhảm! Bản tọa không có thời gian nghe ngươi thuyết giáo.” Hắn ta ném một túi linh thạch lên bàn, không thèm nhìn lại, vội vã bước ra khỏi quán.
Bước chân của hắn ta tuy nhanh nhưng có phần vội vã, ánh mắt vẫn ẩn chứa sự suy tư và một chút bối rối. Hắn không hề quay đầu lại, như thể sợ rằng nếu quay lại sẽ thừa nhận điều gì đó, sẽ phải đối mặt với sự thật rằng một thứ “phàm tục” lại có thể tác động đến tâm cảnh của một Kim Tiên đỉnh phong như hắn. Hắn ta nhanh chóng biến mất vào cuối con hẻm, để lại một luồng khí tức nóng bỏng dần tan biến.
Trong quán, Lạc Lạc nhặt túi linh thạch lên, nhìn theo bóng Liệt Hỏa Chân Nhân đã khuất. “Sư phụ, vị Tiên nhân đó thật kỳ lạ. Rõ ràng là bị cà phê của Sư phụ làm cho ngạc nhiên, nhưng lại cứ giả vờ.” Cô bé nói, giọng vẫn còn chút ngạc nhiên.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản lau chùi quầy pha chế, ánh mắt y nhìn ra ngoài cửa hẻm, nhưng không phải nhìn Liệt Hỏa Chân Nhân mà như nhìn xa xăm hơn, xuyên thấu qua không gian và thời gian. “Người tu Đạo, thường bị chấp niệm che mắt. Càng là cường giả, chấp niệm càng sâu. Cà phê chỉ là một phương tiện, giúp họ gột rửa bụi trần trong tâm hồn.”
Lạc Lạc nhìn Sư phụ, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và một chút thắc mắc. “Sư phụ nói gì mà sâu xa quá… Con vẫn chưa hiểu hết.”
Quán cà phê “Thanh Tâm Quán” lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc của con hẻm nhỏ. Diệp Vô Ưu tiếp tục lau dọn quầy, động tác của y vẫn chậm rãi và điềm tĩnh. Lạc Lạc lại đứng ở cửa, nhưng ánh mắt cô bé đã không còn chỉ là tò mò nữa, mà đã mang theo một chút hy vọng, một niềm tin vào những điều kỳ diệu mà quán cà phê này có thể mang lại.
Một hạt cà phê đã được gieo vào tâm trí của một cường giả Tiên Giới. Dù chỉ là một hạt nhỏ, nhưng nó đã bắt đầu nảy mầm, báo hiệu một sự thay đổi lớn sắp tới trong toàn bộ Chư Giới, một sự thay đổi mà không ai, kể cả những Tiên Đế hay Ma Tôn, có thể lường trước được.