Tiên Giới Có Quán Cà PhêChương 2: Ly Cà Phê Của Kẻ Gây Rối
Màn đêm buông xuống Tụ Tiên Thành, những ánh đèn tiên lung linh từ các cung điện lơ lửng vẫn rọi sáng rực rỡ, nhưng tại một trà lâu khách khứa đông đúc, không khí lại mang theo vẻ xôn xao rất đỗi đời thường. Tiên nhân tứ xứ tụ hội, không chỉ để thưởng thức tiên trà, ngọc lộ mà còn để bàn tán những chuyện phiếm, những tin tức lạ lùng trong Tiên Giới.
“Này, các ngươi có nghe chuyện về Liệt Hỏa Chân Nhân không?” Một vị Tiên Nhân râu tóc bạc trắng, tay vuốt chòm râu dài, khẽ nhấp một ngụm tiên trà, thấp giọng hỏi. “Ta nghe nói dạo gần đây hắn tính tình đổi khác lạ lùng. Không còn hung hãn, nóng nảy như trước nữa.”
Một vị Tiên Nhân khác, thân hình cường tráng, đặt chén rượu xuống, tiếp lời: “Đúng vậy! Vài ngày trước, ta có gặp Liệt Hỏa đạo hữu ở Đông Phủ. Hắn vốn nổi tiếng là kẻ chút động liền bùng nổ, nhưng hôm đó lại chỉ lẳng lặng ngồi một góc, đôi mắt trầm tư suy ngẫm điều gì đó. Thậm chí, khi một tiểu bối vô ý làm đổ rượu vào y phục hắn, hắn cũng chỉ khẽ nhíu mày, chẳng hề nổi giận. Thật là kỳ lạ!”
“Không chỉ vậy đâu.” Một Tiên Nữ dung mạo diễm lệ, tay phe phẩy quạt ngọc, cười khẽ. “Nghe nói kiếm pháp của hắn dường như còn tinh diệu hơn trước. Mấy ngày trước, có kẻ dám khiêu chiến hắn tại Luyện Võ Trường, Liệt Hỏa đạo hữu chỉ dùng ba chiêu đã đánh bại đối thủ, kiếm chiêu tinh diệu vô cùng, chẳng hề vương chút tạp niệm hay hỏa khí dư thừa nào.”
“Thật vậy sao?” Vị Tiên Nhân râu bạc kinh ngạc. “Kim Tiên đỉnh phong như hắn đã bế tắc tại cảnh giới ấy hàng ngàn năm, sao có thể đột nhiên tinh tiến? Chẳng lẽ hắn tìm được tiên duyên nào?”
“Tiên duyên thì không rõ, nhưng ta nghe nói hắn có ghé qua một quán cà phê nơi cuối hẻm nhỏ gần Tụ Tiên Các.” Tiên Nữ thì thầm, ánh mắt lấp lánh sự tò mò. “Nghe nói đó là một quán nhỏ bé, bán thứ đồ uống phàm tục mang tên cà phê. Hắn sau khi uống một ly, liền biến đổi như vậy.”
“Cà phê? Thứ đồ uống phàm tục đó sao?” Vị Tiên Nhân cường tráng cười lớn, giọng điệu đầy khinh miệt. “Làm sao một thứ như vậy có thể giúp Kim Tiên đỉnh phong như Liệt Hỏa đạo hữu thay đổi tâm cảnh hay tinh tiến kiếm pháp? Chắc chắn là hắn đã có cơ duyên khác rồi, chỉ là không muốn tiết lộ mà thôi.”
Đúng lúc này, một thân ảnh quen thuộc bước ngang qua cửa trà lâu. Đó chính là Liệt Hỏa Chân Nhân. Hắn vẫn khoác trên mình bộ y phục đỏ rực, nhưng bước chân đã không còn vội vã, ánh mắt cũng bớt đi sự hung hãn thường thấy, thay vào đó là vẻ trầm tư suy ngẫm. Hắn vô tình nghe được những lời bàn tán về mình.
Khuôn mặt Liệt Hỏa Chân Nhân chợt đỏ bừng, hắn hừ lạnh một tiếng, cố giữ vẻ kiêu ngạo thường ngày: “Chuyện vớ vẩn! Lão phu chỉ là ngộ ra chút đạo lý, liên quan gì đến thứ đồ uống phàm tục kia!” Nói xong, hắn vội vã tăng tốc bước đi, như muốn trốn tránh những ánh mắt soi mói và những lời bàn tán. Tuy nhiên, hành động vội vàng đó lại càng khiến những kẻ chứng kiến thêm phần nghi hoặc. Nếu không có gì, cớ sao hắn phải vội vã như vậy?
“Các ngươi thấy không?” Tiên Nữ che miệng cười khẽ. “Hắn rõ ràng là chột dạ rồi.”
Vị Tiên Nhân râu bạc vuốt râu, ánh mắt dõi theo bóng Liệt Hỏa Chân Nhân đã khuất. “Thanh Tâm Quán… cà phê… Xem ra, chúng ta nên ghé thăm một chuyến. Dù sao, cũng chẳng mất mát gì, vạn nhất lại có cơ duyên thì sao?”
Những lời bàn tán về Thanh Tâm Quán bắt đầu nảy nở trong các trà lâu, tửu quán ở Tụ Tiên Thành, từ những lời xì xào bán tín bán nghi, dần chuyển thành sự tò mò mãnh liệt. Một hạt giống của sự thay đổi đã được gieo rắc, chờ đợi cơn gió để lan xa.

Trong khi đó, tại con hẻm nhỏ của Thanh Tâm Quán, Diệp Vô Ưu vẫn bình thản lau chùi quầy pha chế, động tác chậm rãi, tỉ mỉ như đã làm hàng vạn lần. Lạc Lạc đứng bên cạnh, đôi mắt to tròn lanh lợi nhìn ra con hẻm vắng vẻ.
“Sư phụ, dạo này con nghe nhiều người bàn tán về quán của chúng ta hơn rồi.” Lạc Lạc khẽ nói, giọng mang theo chút hy vọng. “Họ nói về vị Liệt Hỏa Chân Nhân kia, nói hắn thay đổi rất nhiều sau khi uống cà phê của sư phụ. Liệu có khách mới đến chăng?”
Diệp Vô Ưu mỉm cười nhẹ, ánh mắt y nhìn ra cửa, như thể đã nhìn thấy mọi thứ sắp diễn ra. “Vạn sự tùy duyên. Kẻ hữu duyên tự khắc sẽ đến.”
Lời vừa dứt, một thân ảnh thanh thoát xuất hiện nơi đầu con hẻm. Đó là một nam tử trẻ tuổi, y phục xanh lam giản dị nhưng không kém phần tao nhã. Mái tóc đen dài được buộc gọn, dung mạo tuấn tú nhưng đôi mắt lại sắc bén như lưỡi kiếm, ẩn chứa vẻ cô độc cùng sự bế tắc khó che giấu. Lưng hắn đeo một thanh kiếm cổ xưa, vỏ kiếm không hoa lệ nhưng lại toát lên vẻ phong sương, nặng nề. Toàn thân hắn tỏa ra một luồng kiếm ý vô hình, khiến không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo đôi chút.
Kiếm Tiên Thanh Phong. Một thiên tài kiếm đạo lừng danh Tiên Giới, đã đạt đến cảnh giới Kim Tiên đỉnh phong ở tuổi đời còn rất trẻ. Tuy nhiên, hắn đã bị kẹt ở ngưỡng cửa Đại La Kim Tiên hàng trăm năm, tìm đủ mọi phương, thử đủ mọi tiên duyên mà vẫn không thể đột phá. Nghe được những lời đồn thổi về Thanh Tâm Quán và sự thay đổi của Liệt Hỏa Chân Nhân, hắn miễn cưỡng đến đây, trong lòng đầy rẫy sự khinh miệt và hoài nghi.
Thanh Phong nhìn quán cà phê cũ kỹ với vẻ nhíu mày rõ rệt. Một kiến trúc gỗ mục nát, không chút tiên khí hay pháp trận nào, lại dám xuất hiện trong Tụ Tiên Thành phồn hoa này? Thật nực cười!
“Nghe đồn đây là Thanh Tâm Quán?” Thanh Phong bước vào, giọng điệu lạnh lùng, mang theo sự kiêu ngạo cố hữu của một thiên tài. “Nơi bán thứ đồ uống phàm tục mà lại khiến Kim Tiên như Liệt Hỏa Chân Nhân có chút thay đổi?” Hắn quét mắt nhìn quanh quán, rồi dừng lại ở Diệp Vô Ưu, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu mọi thứ.
Lạc Lạc hơi giật mình bởi khí chất áp bách của đối phương, nhưng vẫn cố giữ vẻ lễ phép. “Vâng, đúng là Thanh Tâm Quán. Khách nhân, ngài muốn dùng gì?”
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản lau quầy, chẳng hề ngẩng đầu. “Vị khách nhân đây là Kiếm Tiên Thanh Phong, kiếm ý sắc bén, nhưng tâm cảnh lại đang bị nút thắt vô hình trói buộc.” Giọng y trầm ổn, như lời nhận xét đơn thuần, không chút cảm xúc.
Thanh Phong lập tức sững sờ. Hắn chẳng hề giới thiệu thân phận, vậy mà kẻ chủ quán phàm tục này lại có thể biết được? Hắn càng kinh ngạc hơn khi Diệp Vô Ưu nói trúng tim đen của mình, cái nút thắt tâm cảnh đã ám ảnh hắn bấy lâu.
“Ngươi… làm sao ngươi biết?” Thanh Phong hỏi, vẻ cao ngạo trong mắt giảm đi đôi chút, thay vào đó là sự kinh ngạc chân thật. Tuy nhiên, hắn vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh. “Thôi được, nếu đã thế, ta muốn một ly cà phê. Thứ đồ uống mà các ngươi nói có thể giúp người ngộ đạo.” Hắn nói, giọng điệu đầy thách thức, như muốn kiểm chứng lời đồn thổi.
Diệp Vô Ưu ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Thanh Phong, như nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng hắn. “Được thôi. Mời vị khách nhân an tọa.”

Thanh Phong hừ lạnh một tiếng, chọn một chiếc bàn gỗ gần cửa sổ rồi ngồi xuống. Hắn vẫn không tin một nơi như thế này lại có thể giúp ích cho mình. Nhưng sự tò mò và khao khát đột phá đã khiến hắn phải hạ mình.
Diệp Vô Ưu bắt đầu pha chế cà phê. Động tác của y chậm rãi, bình thản, nhưng lại ẩn chứa một loại nhịp điệu kỳ lạ, như đang thực hiện nghi thức thiêng liêng. Y không dùng bất kỳ pháp lực nào, chỉ đơn thuần là múc nước từ chiếc bình gốm cũ kỹ, đổ vào ấm, đun sôi trên bếp lò than nhỏ. Hạt cà phê được y tự tay xay, tiếng xay sột soạt nhẹ nhàng vang vọng trong quán, mang theo mùi hương mộc mạc, đậm đà.
Lạc Lạc đứng bên cạnh, đôi mắt mở to, chăm chú quan sát từng động tác của sư phụ. Mỗi lần Diệp Vô Ưu pha chế, cô bé lại cảm thấy như đang xem một màn trình diễn nghệ thuật, nơi mọi thứ đều được thực hiện với sự tập trung và tâm ý tuyệt đối. Cô bé đã thử bắt chước nhiều lần, nhưng ly cà phê cô pha ra vẫn chỉ có vị đắng chát thông thường, chẳng hề có được hương vị đặc biệt của sư phụ.
Thanh Phong ban đầu vẫn giữ vẻ khinh miệt, nhưng dần dần, hắn bị thu hút bởi sự chuyên chú của Diệp Vô Ưu. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức thanh tịnh lan tỏa trong quán, không phải linh khí, mà là một loại bình yên lạ lùng, khiến tâm hồn hắn dịu đi đôi chút. Những tạp niệm trong lòng, những áp lực về kiếm đạo bế tắc bấy lâu nay, dường như cũng được xoa dịu phần nào.
Diệp Vô Ưu đặt ly cà phê bằng sứ trắng trước mặt Thanh Phong. Ly cà phê đen sánh, bốc lên làn khói mờ ảo, mang theo hương thơm nồng đậm, quyến rũ. “Mời Kiếm Tiên Thanh Phong thưởng thức ly cà phê này. Nó không giúp ngươi tăng tu vi, chỉ giúp ngươi nhìn rõ chính mình, nhìn rõ Đạo của mình.”
Thanh Phong hừ lạnh, cầm ly cà phê lên. Hắn đưa lên mũi, hít một hơi thật sâu. Hương thơm lạ lẫm xộc vào mũi, không giống bất kỳ tiên dược hay linh thảo nào hắn từng biết. Nó mang theo chút mùi đất, mùi gỗ, và chút gì đó rất đỗi quen thuộc, như mùi của buổi sớm mai thanh bình nơi phàm trần. Hắn nhấp một ngụm.
Vị đắng chát ban đầu lan tỏa khắp khoang miệng, khiến hắn nhíu mày. Nhưng ngay sau đó, dư vị ngọt thanh bất ngờ ùa đến, xoa dịu vị đắng, lan tỏa đến từng tế bào trong cơ thể. Một luồng “khí tức phàm trần nguyên thủy” ấm áp, lạ lẫm tràn vào cơ thể hắn, không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là sự rung động sâu thẳm nơi tâm hồn.
Tâm trí Thanh Phong như được gột rửa. Những tạp niệm về kiếm đạo, về sự bế tắc bấy lâu nay, những so đo, tính toán về chiêu thức, về cảnh giới, tất cả đều tan biến như sương khói. Hắn thấy lại hình ảnh mình khi còn trẻ, lần đầu tiên cầm kiếm, không phải vì danh vọng hay sức mạnh, mà chỉ đơn thuần là niềm đam mê thuần túy, sự khao khát được vung kiếm, được hòa mình vào kiếm đạo. Hắn nhớ lại những ngày đầu tiên khổ luyện, những vết chai sạn trên tay, những giọt mồ hôi rơi xuống đất, tất cả đều là vì tình yêu vô bờ bến với kiếm.
Một tia sáng lóe lên trong tâm trí hắn, không phải là linh quang, mà là sự minh ngộ sâu sắc. Những chiêu kiếm, những kiếm ý hắn từng lĩnh ngộ, những bí quyết mà hắn đã cố gắng tìm kiếm bấy lâu, giờ đây như được sắp xếp lại, trở nên rõ ràng và mạch lạc hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy “Đạo của Kiếm” hiện hữu rõ ràng trước mắt, không phải là những thứ cao xa, huyền ảo, mà là sự đơn giản, chân thật, là sự hòa quyện giữa kiếm và tâm hồn. Hắn đã quá chú trọng vào chiêu thức, vào sức mạnh, mà quên mất đi bản chất của kiếm đạo, quên đi “kiếm tâm” thuần túy của mình. Ly cà phê này đã giúp hắn gột rửa bụi trần, nhìn rõ lại con đường của chính mình.
Thanh Phong uống cạn ly cà phê, đôi mắt bừng sáng, tràn ngập sự ngạc nhiên, kinh ngạc và cả chút bối rối.
Thanh Phong đặt mạnh ly cà phê xuống bàn, tiếng “cạch” nhỏ vang lên trong quán. Hắn không nói một lời, chỉ ngồi tĩnh tọa ngay tại chỗ, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân bất động.
Kiếm ý từ người hắn cuộn trào, không phải là sự bộc phát hung hãn hay sát khí ngút trời, mà là sự thăng hoa, thanh thoát, như một thanh kiếm được tôi luyện đến cực hạn, cuối cùng cũng tìm thấy điểm sáng của mình. Linh khí trong quán, và cả từ bên ngoài con hẻm, bắt đầu hội tụ về phía Thanh Phong, tạo thành cơn lốc xoáy nhỏ nhưng vô cùng mạnh mẽ.

Lạc Lạc kinh ngạc che miệng. “Sư phụ, hắn… hắn đã ngộ đạo, con đường đột phá đã mở ra!” Cô bé chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào như vậy. Một cường giả Kim Tiên đỉnh phong lại có thể tìm thấy con đường đột phá ngay trong quán cà phê của họ!
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản lau quầy, chẳng hề ngẩng đầu. “Chỉ là nhìn rõ bản tâm thôi. Đột phá hay không là do chính hắn.” Giọng y vẫn trầm ổn, như thể việc một Kiếm Tiên đỉnh phong đột phá Đại La Kim Tiên ngay trước mắt chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng bận tâm.
Quá trình đột phá diễn ra trong khoảng vài khắc. Kiếm ý của Thanh Phong ngày càng mạnh mẽ, linh khí xung quanh hắn càng lúc càng nồng đậm. Một luồng kiếm quang bùng lên từ người Thanh Phong, chiếu sáng cả con hẻm nhỏ, nhưng kỳ lạ thay, nó lại chẳng hề phá hoại bất cứ thứ gì trong quán. Cấm chế vô hình của Thanh Tâm Quán dường như đã làm dịu đi sự bạo liệt của linh khí, chỉ giữ lại sự tinh túy của kiếm đạo.
Trong khoảnh khắc kiếm quang đạt đến đỉnh điểm, Thanh Phong chợt mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn sự bế tắc hay kiêu ngạo, mà là sự thanh tịnh, thấu triệt, và chút kính phục sâu sắc. Khí chất của hắn hoàn toàn thay đổi, từ một thanh kiếm sắc bén nhưng ẩn chứa sự mờ mịt, giờ đây đã trở thành một thanh kiếm sáng rõ, chẳng hề có chút tạp chất. Hắn đã đột phá, thành công bước vào cảnh giới Đại La Kim Tiên!
Thanh Phong đứng dậy, nhẹ nhàng đặt tay lên thanh kiếm sau lưng. Hắn cúi đầu thật sâu trước Diệp Vô Ưu, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên dung mạo tuấn tú. “Đa tạ… chủ quán. Ly cà phê này đã giúp Thanh Phong gột rửa tạp niệm, nhìn rõ bản tâm, và cuối cùng ngộ đạo, thành công đột phá Đại La Kim Tiên. Quả thực là cơ duyên ngàn năm có một!” Giọng hắn chân thành, không còn chút kiêu ngạo nào.
Lạc Lạc sững sờ, mắt tròn xoe. Cô bé không ngờ cà phê của sư phụ lại có thể giúp một cường giả đột phá cảnh giới cao như vậy!
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản, khẽ gật đầu. “Không cần đa tạ. Ngươi chỉ là đã tìm thấy chính mình.”
Thanh Phong không nán lại lâu. Hắn biết rằng mình cần phải củng cố cảnh giới mới đột phá, và cũng muốn loan báo tin tức này. “Ân tình này, Thanh Phong xin khắc cốt ghi tâm. Ta sẽ loan báo chuyện này, để mọi người hiểu rõ giá trị của Thanh Tâm Quán!” Nói xong, hắn không quay đầu lại, hóa thành một đạo kiếm quang xanh biếc, bay vút lên trời, mang theo tin tức chấn động toàn bộ Tụ Tiên Thành.
Tin tức Kiếm Tiên Thanh Phong đột phá lên Đại La Kim Tiên sau khi uống một ly cà phê từ Thanh Tâm Quán lan truyền với tốc độ chóng mặt, như cơn bão quét qua toàn bộ Tiên Giới. Kim Tiên đỉnh phong bế tắc đột phá Đại La Kim Tiên là một sự kiện lớn, đủ để gây chấn động mọi thế lực. Huống chi, sự đột phá này lại không phải nhờ tiên dược quý hiếm, không phải nhờ bí cảnh thượng cổ, mà là nhờ sự minh ngộ có được từ một thứ “đồ uống phàm tục” từ một quán cà phê nhỏ bé, không tên tuổi.
Toàn bộ Tiên Giới chấn động. Các Tiên Môn, gia tộc lớn, và cả những Tiên Vương ẩn mình đều bắt đầu chú ý đến cái tên “Thanh Tâm Quán”. Từ những lời bàn tán bán tín bán nghi, giờ đây đã trở thành một làn sóng tò mò và khao khát mãnh liệt. Hàng loạt Tiên Nhân, từ khắp các Tiên Thành lân cận, đổ xô về Tụ Tiên Thành, tìm kiếm con hẻm nhỏ của Thanh Tâm Quán.
Con hẻm nhỏ trước Thanh Tâm Quán không còn vắng vẻ. Dù chưa có khách hàng chen chúc xếp hàng dài, nhưng đã có hàng chục, hàng trăm ánh mắt tò mò, thăm dò, và cả nghi ngờ đổ về phía quán. Họ đứng từ xa quan sát, thì thầm bàn tán, không ai dám tùy tiện bước vào, nhưng cũng không ai muốn rời đi. Ánh mắt của họ chứa đựng đủ loại cảm xúc: kinh ngạc, hoài nghi, tham lam, và cả một tia hy vọng mong manh về một cơ duyên có thể thay đổi vận mệnh.
Lạc Lạc đứng ở ngưỡng cửa, nhìn đám đông tụ tập ở đầu hẻm, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ vừa mừng vừa lo. “Sư phụ, quán của chúng ta… nổi tiếng thật rồi!”
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản lau chùi quầy pha chế, ánh mắt y xa xăm như đã dự đoán trước mọi chuyện. Y nhìn ra ngoài, không phải nhìn đám đông mà như nhìn xuyên qua không gian và thời gian, đến một nơi xa xăm nào đó. “Chỉ là một khởi đầu nhỏ. Con đường còn dài.” Giọng y trầm ổn, mang theo sự thâm sâu khó lường.
Một “hạt cà phê” lớn hơn đã được gieo vào tâm trí của Chư Giới. Nó không chỉ là một hạt giống của danh tiếng, mà còn là một hạt giống của sự thay đổi, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang đến, một kỷ nguyên mà những điều “phàm tục” có thể mang đến những cơ duyên “phi phàm”, thay đổi cục diện của toàn bộ Tiên Giới.