Tiên Giới Có Quán Cà PhêChương 3: Dư Vị Bất Ngờ
Liệt Hỏa Chân Nhân nhếch mép, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh thường. Y đưa ly cà phê đen sánh lên mũi, hít một hơi. Mùi hương đậm đặc, phức tạp xộc vào khứu giác, khiến y hơi cau mày. Thứ mùi lạ lẫm này không giống bất kỳ loại tiên tửu hay linh trà nào y từng thưởng thức, mang theo một nét thô mộc, nguyên bản mà y chưa từng gặp qua ở Tiên Giới. Dù vậy, y vẫn giữ thái độ bất cần, cho rằng đây chỉ là một trò lừa gạt rẻ tiền.
Y nhấp một ngụm nhỏ, cố tình làm ra vẻ không quan tâm. Vị đắng chát, đậm đặc, như ngàn năm tuế nguyệt ngưng tụ, bất ngờ xộc thẳng lên đầu lưỡi, lan tỏa khắp khoang miệng. Y giật mình, suýt nữa phun ra. Miệng y khô khốc, toàn thân như bị một luồng lửa vô hình thiêu đốt. “Thứ phàm tục này quả nhiên khó nuốt!” Y thầm rủa, định mở miệng chê bai.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, một luồng dư vị ngọt thanh dịu nhẹ, như sương sớm đọng trên cánh hoa sen sau cơn mưa, bất ngờ ùa đến. Vị ngọt ấy không gắt, không nồng, mà thanh thoát, tinh khiết, nhẹ nhàng xoa dịu vị đắng gắt ban đầu. Nó lan tỏa khắp khoang miệng, thẩm thấu vào từng tế bào vị giác, mang theo một cảm giác an lành, bình yên đến lạ lùng.
Cùng lúc đó, một luồng “khí tức phàm trần nguyên thủy” rất nhỏ, tinh khiết, ẩn chứa sự chân chất của vạn vật sinh linh, bắt đầu từ miệng chạy khắp cơ thể y. Luồng khí tức này không mang theo bất kỳ linh lực hay ma khí nào, nhưng nó lại có một khả năng thanh tẩy kỳ lạ. Nó nhẹ nhàng lướt qua kinh mạch, xương cốt, tạng phủ, rồi đi sâu vào Thần Hồn và Tâm Cảnh của Liệt Hỏa Chân Nhân.
Liệt Hỏa Chân Nhân đứng bất động, đôi mắt mở to, vẻ mặt từ ngạc nhiên, kinh ngạc, dần chuyển sang khó chịu tột độ và bối rối. Cả đời y, từ khi bước chân vào con đường tu luyện Hỏa Đạo, chưa từng có một thứ gì mang lại cảm giác như vậy. Vị ngọt này… nó không phải là thứ ngọt ngào thông thường, mà là một sự tĩnh lặng, một sự trở về nguyên bản. Luồng khí tức kia cũng khiến y cảm thấy hơi bối rối, nhưng không hề khó chịu, ngược lại còn có chút… dễ chịu.

Diệp Vô Ưu vẫn bình thản lau chùi quầy gỗ, động tác chậm rãi, đều đặn. Y không nhìn Liệt Hỏa Chân Nhân mà nhìn thẳng vào ly cà phê còn vương hơi ấm trên tay y, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu vạn vật.
“Mọi thứ đều có hai mặt, vị khách nhân,” Diệp Vô Ưu cất lời, giọng điệu trầm ổn. “Đắng trước, ngọt sau. Đó là lẽ thường tình của thế gian. Cà phê cũng vậy, Đạo cũng vậy.”
Lời nói của Diệp Vô Ưu như một tia chớp đánh thẳng vào tâm trí Liệt Hỏa Chân Nhân. Y ngẩn người. Luồng “khí tức phàm trần” đó không trực tiếp tăng cường tu vi hay pháp lực, nhưng nó lại thẩm thấu vào sâu trong Thần Hồn và Tâm Cảnh của y. Y cảm thấy đầu óc trở nên tỉnh táo và minh mẫn lạ thường. Những tạp niệm, những chấp niệm cố chấp về Hỏa Đạo, những suy nghĩ phức tạp đã tích tụ hàng vạn năm, những cái “ta” quá lớn khiến y bế tắc, bỗng chốc như được gột rửa một phần, trở nên rõ ràng và đơn giản hơn.
Một tia sáng lóe lên trong tâm trí y – y nhìn thấy rõ hơn con đường Hỏa Đạo của mình, một góc khuất mà y đã bỏ qua bấy lâu. Đó là một phương pháp luyện hóa Hỏa Linh Khí tinh tế hơn, một khía cạnh về sự cân bằng âm dương trong Hỏa Đạo mà y chưa từng nghĩ tới. Đây là một minh ngộ nhỏ, một cánh cửa mới vừa hé mở, không phải là đột phá cảnh giới, nhưng lại là một chìa khóa quý giá hơn vạn viên linh đan.
Y run rẩy nhẹ. Một Kim Tiên đỉnh phong như y, đã bế tắc hàng ngàn năm, đã thử vô số phương pháp, tìm kiếm vô vàn cơ duyên, vậy mà một ly cà phê “phàm tục” lại có thể… lay động được tâm cảnh của y, cho y một tia minh ngộ?

Lòng tự tôn của Liệt Hỏa Chân Nhân trỗi dậy mạnh mẽ, như một ngọn lửa bùng lên trong tâm hồn. Y không thể chấp nhận sự thật này. Một ly cà phê bẩn thỉu, phàm tục, lại giúp y ngộ đạo? Tuyệt đối không thể! Y tức giận, cố gắng xua đi cảm giác minh ngộ đó, cố gắng phủ nhận nó như một ảo giác, một trò ma thuật rẻ tiền.
“Vô lý!” Liệt Hỏa Chân Nhân đột ngột đứng phắt dậy, đập mạnh tay xuống bàn, khiến chiếc ly trống rỗng nảy lên một tiếng khô khốc. Ánh mắt y tóe lửa, nhưng sâu bên trong lại ẩn chứa sự bối rối và hoài nghi khó che giấu. “Cái thứ nước bẩn thỉu này làm sao có thể giúp ta ngộ đạo? Ngươi đừng hòng lừa gạt ta bằng mấy trò ảo thuật rẻ tiền!” Y gọi Diệp Vô Ưu là “ngươi”, thể hiện sự khinh thường và tức giận tột độ, cố gắng dùng thái độ hung hăng để che giấu sự lay động trong lòng.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản, không chút dao động. Y ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu tâm can Liệt Hỏa Chân Nhân, nhưng không hề tranh cãi hay giải thích thêm. “Bần đạo chưa từng nói cà phê giúp khách nhân đột phá. Bần đạo chỉ nói, nó giúp khách nhân nhìn rõ chính mình. Đạo nằm trong tâm, không nằm ở ly cà phê.”
Lạc Lạc đứng sau quầy, đôi mắt to tròn chớp chớp, nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô bé khẽ rụt người lại, thì thầm với Diệp Vô Ưu, vẻ mặt lo lắng. “Sư phụ, hắn ta sao vậy? Trông đáng sợ quá…”
Liệt Hỏa Chân Nhân cảm thấy một luồng hỏa khí trong người muốn bùng phát, thiêu rụi tất cả. Ngọn lửa giận dữ cuồn cuộn trong lồng ngực. Nhưng lạ thay, dư vị ngọt thanh của cà phê vẫn còn vương vấn trong miệng, và luồng “khí tức phàm trần” vẫn âm ỉ trong kinh mạch, như đang nhẹ nhàng xoa dịu ngọn lửa giận của y. Y không thể bùng nổ như thường lệ, cơn thịnh nộ bị một lực lượng vô hình kiềm chế, khiến y cảm thấy ngột ngạt, khó chịu.

Y siết chặt tay, nhìn Diệp Vô Ưu bằng ánh mắt vừa căm ghét, vừa khó hiểu, vừa có chút sợ hãi. Y không thể giải thích được sự kìm hãm này, không thể hiểu được tại sao y không thể bùng nổ như bản tính của một Liệt Hỏa Chân Nhân. Thứ nước này… rốt cuộc là cái gì?
Với một tiếng “cạch” khô khốc, y ném một túi linh thạch lên bàn, gần như ném vào mặt Diệp Vô Ưu. “Cầm lấy! Đồ phàm tục! Đừng hòng nghĩ ta sẽ quay lại đây lần nữa!” Y quay lưng phắt lại, bước nhanh ra khỏi quán, gần như chạy trốn khỏi sự thật mà y vừa đối mặt, khỏi sự bình thản đáng sợ của Diệp Vô Ưu.
Lạc Lạc nhìn theo bóng Liệt Hỏa Chân Nhân khuất dần ở cuối hẻm, đôi mắt to tròn vẫn còn chớp chớp. “Sư phụ, hắn ta… chạy nhanh quá, mà trông có vẻ không giận dữ như lúc đầu nữa.” Cô bé nhặt túi linh thạch lên, đặt cẩn thận vào một chiếc hộp gỗ dưới quầy.
Diệp Vô Ưu mỉm cười nhẹ, ánh mắt y nhìn ra cánh cửa, nơi Liệt Hỏa Chân Nhân vừa biến mất, đầy thâm ý, như đã nhìn thấy trước tương lai. “Hạt giống đã được gieo, Lạc Lạc. Đôi khi, nhìn rõ chính mình còn khó hơn đột phá cảnh giới.” Giọng y trầm ổn, như một lời sấm truyền.
Bên ngoài con hẻm, một tia sáng đỏ rực vụt qua bầu trời Tụ Tiên Thành, mang theo một Tiên Nhân đang cố gắng chạy trốn khỏi chính mình, chạy trốn khỏi một tia minh ngộ nhỏ vừa lóe lên trong tâm trí y, nhưng đồng thời cũng mang theo một hạt giống thay đổi đang nảy mầm trong sâu thẳm Thần Hồn.