Tiên Giới Có Quán Cà PhêChương 4: Tiếng Xì Xào Lan Truyền
Liệt Hỏa Chân Nhân lao vút đi, một tia lửa đỏ rực xé toạc bầu trời Tụ Tiên Thành, nhanh chóng biến mất hút giữa những tầng mây tiên khí. Y muốn chạy trốn, chạy trốn khỏi quán cà phê nhỏ bé kia, chạy trốn khỏi ánh mắt bình thản của Diệp Vô Ưu, và quan trọng hơn, chạy trốn khỏi chính sự thật đang nảy mầm trong tâm hồn mình. Y không thể chấp nhận được, một thứ nước đắng chát phàm tục lại có thể lay động Hỏa Đạo kiên cố của y. Sự minh ngộ đó, nó cứ lởn vởn trong tâm trí, vừa là một tia sáng, vừa là một sự sỉ nhục không thể nào nuốt trôi.
Màn đêm buông xuống, những ánh đèn tiên lung linh từ các cung điện lơ lửng vẫn rọi sáng rực rỡ khắp Tụ Tiên Thành. Trong một trà lâu sầm uất, nơi tiên tử và tiên nhân tụ hội, không khí lại mang theo vẻ xôn xao rất đỗi đời thường. Tiên nhân tứ xứ tụ hội, không chỉ để thưởng thức tiên trà, ngọc lộ mà còn để bàn tán những chuyện phiếm, những tin tức lạ lùng mới xuất hiện trong Tiên Giới.
“Này, các ngươi có nghe chuyện về Liệt Hỏa Chân Nhân không?” Một vị Tiên Nhân râu tóc bạc trắng, tay vuốt chòm râu dài như tuyết, khẽ nhấp một ngụm tiên trà thơm ngát, đôi mắt tinh anh lướt qua những gương mặt xung quanh. “Dạo này y lạ lắm.”
Một vị Tiên Nhân thân hình cường tráng, da đồng hun sắt, đặt mạnh chén rượu xuống bàn, giọng đầy vẻ kinh ngạc. “Đúng là lạ thật! Hôm qua ta thấy y ở chợ Tiên, một tiểu bối vô ý làm đổ rượu vào y phục y, vậy mà y chỉ cau mày, không hề nổi trận lôi đình như mọi khi. Ngọn lửa giận dữ của y lúc nào cũng bùng cháy, vậy mà lần này lại bị kiềm chế. Thật khó tin!”
Một Tiên Nữ dung mạo diễm lệ, tay khẽ che miệng cười duyên dáng, ánh mắt lấp lánh vẻ tò mò. “Chưa hết đâu, hôm trước ta thấy y thi triển Hỏa pháp ở Luận Đạo Đài. Hỏa pháp của y tinh diệu hơn hẳn, không còn chỉ dựa vào sức mạnh bạo liệt đơn thuần mà có thêm sự biến hóa khó lường, thể hiện rõ sự cân bằng âm dương trong Hỏa Đạo. Y đánh bại đối thủ chỉ trong ba chiêu, hỏa linh khí tinh thuần hơn rất nhiều, dường như đã lĩnh ngộ được phương pháp luyện hóa Hỏa Linh Khí tinh tế hơn. Ta nghe nói, y đã ghé một quán cà phê quái lạ nào đó ở cuối con hẻm, trong Tụ Tiên Thành này.”
Vị Tiên Nhân râu bạc nhíu mày, vẻ mặt đầy hoài nghi. “Cà phê? Thứ đồ uống phàm tục đó làm sao có thể tác động đến một Kim Tiên đỉnh phong như Liệt Hỏa Chân Nhân? Chẳng lẽ có tà thuật gì ẩn chứa?”
Tiên Nữ diễm lệ nhún vai, nụ cười vẫn giữ trên môi. “Ai mà biết được, nhưng tin đồn đang lan truyền khắp Tụ Tiên Thành. Có người nói quán đó có ma lực, có người lại bảo chủ quán là một lão quái ẩn mình. Ta thấy có vẻ thú vị.”

Ở một góc khuất của trà lâu, Liệt Hỏa Chân Nhân đang uống rượu một mình, cố gắng xua đi những suy nghĩ lộn xộn trong đầu. Tai y khẽ động, những lời bàn tán về y lọt vào tai, khiến y cau mày khó chịu. Lòng tự trọng của một cường giả Kim Tiên đỉnh phong bị đụng chạm. Y không muốn bị gán ghép với một thứ “phàm tục” như cà phê.
“Đám phàm phu tục tử này!” Liệt Hỏa Chân Nhân nghiến răng trong lòng, bàn tay siết chặt chén rượu. “Chỉ là một ly nước đắng chát, làm sao có thể giúp ta đột phá? Ta thay đổi là do bản thân ta nỗ lực tu luyện, do ta tự mình lĩnh ngộ ra phương pháp luyện hóa Hỏa Linh Khí tinh tế hơn, do ta thấu hiểu khía cạnh cân bằng âm dương trong Hỏa Đạo! Tuyệt đối không phải vì cái thứ cà phê quái dị đó!”
Y uống cạn chén rượu, đập mạnh xuống bàn một tiếng “cạch” khô khốc, đứng phắt dậy. Ánh mắt y vẫn còn ẩn chứa sự bực bội và khó chịu tột độ, nhưng không có ngọn lửa giận dữ bùng lên như thường lệ. Y quay người, bước nhanh ra khỏi trà lâu, càng khiến những người xung quanh chú ý và tin vào tin đồn hơn. Sự phủ nhận của y, trong mắt những người khác, lại giống như một sự xác nhận ngầm.
Vị Tiên Nhân râu bạc vuốt râu, ánh mắt nhìn theo bóng Liệt Hỏa Chân Nhân khuất dần. “Xem ra, có lẽ ta nên ghé thăm cái quán cà phê đó một chuyến. Dù sao cũng không mất gì, biết đâu lại có cơ duyên.” Ông ta nói với những người xung quanh, giọng điệu đã không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự tò mò rõ rệt.
Lời bàn tán về Thanh Tâm Quán và sự thay đổi của Liệt Hỏa Chân Nhân nhanh chóng lan truyền như một ngọn gió lạ trong Tụ Tiên Thành. Từ những trà lâu sang trọng đến các khu chợ Tiên tấp nập, từ những con phố lát đá tiên ngọc cho đến những sạp hàng rong ven đường, câu chuyện về ly cà phê bí ẩn và vị chủ quán điềm tĩnh trở thành đề tài nóng hổi.
Sáng hôm sau, con hẻm nhỏ dẫn đến Thanh Tâm Quán, vốn dĩ khuất nẻo và ít người qua lại, giờ đây đã có vài bóng người lấp ló. Họ không dám bước thẳng vào quán, chỉ đứng từ xa, nép mình sau những bức tường cũ kỹ, hoặc giả vờ đi ngang qua để liếc nhìn vào bên trong. Ánh mắt họ tò mò, xen lẫn cảnh giác và một chút dè dặt.
Một Tiên Nhân trẻ tuổi, tu vi chỉ ở Chân Tiên sơ kỳ, khẽ thì thầm với bạn đồng hành: “Nghe nói đó là quán cà phê đã khiến Liệt Hỏa Chân Nhân thay đổi?”

Tiên Nhân trung niên bên cạnh, tu vi Kim Tiên, hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy khinh miệt. “Hừ, chỉ là tin đồn nhảm nhí. Một quán nhỏ bé không chút tiên khí, bán đồ uống phàm tục thì làm sao có thể giúp tu sĩ đột phá? Ta nghĩ là có kẻ cố tình tạo ra tin đồn để câu khách.”
Tuy nói vậy, nhưng ánh mắt của vị Tiên Nhân trung niên vẫn không ngừng liếc nhìn về phía Thanh Tâm Quán. Sự bế tắc trong tu luyện khiến ngay cả những Tiên Nhân kiêu ngạo nhất cũng không thể hoàn toàn bỏ qua bất kỳ cơ hội nào, dù là nhỏ nhất, dù nó có vẻ hoang đường đến đâu.
Bên trong Thanh Tâm Quán, Lạc Lạc đứng ở cửa, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn ra ngoài. Cô bé thấy những người đang lấp ló, có chút ngạc nhiên và vui mừng. Khóe môi cô bé khẽ cong lên một nụ cười rạng rỡ. “Sư phụ, có nhiều người đến xem quán kìa! Quán của chúng ta nổi tiếng rồi!”
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản lau chùi quầy bar bằng một miếng vải sạch, động tác tỉ mỉ, chậm rãi. Hắn không quay đầu lại, giọng điệu vẫn trầm ổn, không chút dao động hay vui mừng vì danh tiếng. “Họ đến xem thì cứ để họ xem. Khách đến thì uống, không đến thì thôi. Vạn sự tùy duyên.”
Lạc Lạc bĩu môi đáng yêu, có chút hờn dỗi. “Nhưng họ cứ đứng đó mà không vào. Sư phụ không thấy buồn sao? Nếu cứ như vậy, chúng ta sẽ không có khách mới.”
Diệp Vô Ưu đặt miếng vải xuống, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu vạn vật. “Hạt giống đã gieo, Lạc Lạc. Đến lúc nở hoa thì tự nhiên sẽ nở. Không cần vội vã.” Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thâm sâu mà Lạc Lạc không thể nào hiểu thấu.
Ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời Tụ Tiên Thành. Những Tiên Nhân đứng quan sát quán cà phê dần tản đi, có người lắc đầu bỏ đi vì không thấy điều gì đặc biệt, có người vẫn còn vương vấn sự tò mò. Con hẻm lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có, chỉ còn Thanh Tâm Quán lặng lẽ tỏa ra mùi cà phê nồng ấm.

Đúng lúc đó, một làn kiếm quang màu xanh biếc từ trên trời giáng xuống, như một vệt sao băng, dừng lại ở đầu con hẻm. Kiếm quang tan đi, hiện ra một nam tử trẻ tuổi. Hắn mặc y phục xanh lam đơn giản, không chút hoa văn cầu kỳ, nhưng lại toát lên một khí chất thanh thoát, thoát tục. Lưng hắn đeo một thanh kiếm cổ xưa, vỏ kiếm không hoa lệ nhưng ẩn chứa phong sương của năm tháng. Khuôn mặt hắn thanh tú, thư sinh, nhưng đôi mắt lại sắc bén như lưỡi kiếm, ánh lên vẻ kiêu ngạo và cô độc khó tả. Đó chính là Kiếm Tiên Thanh Phong, một thiên tài kiếm đạo đang bế tắc ở Kim Tiên đỉnh phong.
Thanh Phong nhìn chằm chằm vào Thanh Tâm Quán ở cuối hẻm, ánh mắt hắn phức tạp. Vừa có sự khinh thường đối với “thứ phàm tục” không đáng để hắn chú ý, vừa có sự tò mò không thể kìm nén, và một tia hy vọng mong manh lóe lên trong sâu thẳm tâm hồn. Hắn đã bế tắc ở Kim Tiên đỉnh phong quá lâu, thử mọi phương pháp tu luyện, mọi loại tiên đan, tiên thảo, mọi bí cảnh trong Tiên Giới mà không có kết quả. Nút thắt cổ chai vô hình cứ siết chặt lấy hắn, khiến hắn ngày càng trở nên chán nản và cô độc.
“Một quán cà phê phàm tục mà lại khiến Liệt Hỏa Chân Nhân có chút thay đổi?” Thanh Phong thầm nghĩ trong lòng, giọng điệu đầy vẻ tự phụ. “Lão già đó dù yếu kém hơn ta, nhưng cũng là Kim Tiên đỉnh phong. Chẳng lẽ… không thể nào! Kiếm Đạo của ta là vô thượng, là tinh hoa của thiên địa, không thể bị ảnh hưởng bởi những thứ thấp kém này!”
Hắn do dự vài khoảnh khắc, ánh mắt đảo qua lại giữa quán cà phê bình dị và bầu trời rộng lớn. Lòng kiêu hãnh của một thiên tài kiếm đạo đang giằng xé với sự khao khát đột phá đến tột cùng. Cuối cùng, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ lồng ngực hắn, như một sự chấp nhận số phận, một sự hạ mình bất đắc dĩ. Hắn bước những bước chân chậm rãi, đầy kiêu ngạo nhưng cũng đầy nặng nề, tiến vào con hẻm, hướng về Thanh Tâm Quán. Mỗi bước chân của hắn đều như đang đấu tranh với chính mình, với những chấp niệm về Kiếm Đạo và sự cao ngạo của bản thân.
Lạc Lạc, đang dọn dẹp bàn ghế trong quán, ngẩng đầu lên, đôi mắt cô bé sáng rỡ khi thấy Thanh Phong đang tiến vào. Cô bé vội quay vào trong, giọng nói đầy phấn khích. “Sư phụ! Có khách! Một vị Kiếm Tiên rất đẹp trai!”
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản, nhưng khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười khó nhận ra. Hắn đặt miếng vải lau xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng về phía cửa, nơi Thanh Phong đang dần bước vào.
Thanh Phong đứng trước ngưỡng cửa Thanh Tâm Quán, ánh mắt sắc bén của hắn chạm vào ánh mắt bình thản của Diệp Vô Ưu. Một sự im lặng bao trùm không gian, không một âm thanh, không một lời nói. Chỉ có ánh mắt giao nhau, như thăm dò, như thấu hiểu, như chờ đợi.