Tiên Giới Có Quán Cà PhêChương 14: Sự Xuất Hiện Của Tiên Đế
Kim ô sơ thăng, xuyên qua cổ thụ rợp bóng ven đường, rải những vệt kim quang rực rỡ lên con hẻm nhỏ của Tụ Tiên Thành. Dù thời khắc còn sớm, Thanh Tâm Quán đã tấp nập khách khứa. Dòng người nối dài từ cửa quán ra tận đầu hẻm, các Tiên Nhân đủ mọi cấp độ tu vi, từ Chân Tiên mới nhập môn cho đến Đại La Kim Tiên danh tiếng lẫy lừng, đều kiên nhẫn xếp hàng. Họ không còn ồn ào hay chen lấn như trước, thay vào đó là những tiếng thì thầm khe khẽ, những ánh mắt tò mò và kính sợ hướng về phía chủ quán. Lạc Lạc, với mái tóc tết sam gọn gàng và bộ đồng phục phục vụ sạch sẽ, thoăn thoắt bê từng khay cà phê, nụ cười tươi tắn trên môi nhưng đôi mắt vẫn không giấu được sự mệt mỏi. Cô bé đã quen với cảnh quán đông đúc, nhưng mỗi ngày trôi qua, số lượng khách lại càng tăng lên, kéo theo đó là sự kính sợ dành cho sư phụ Diệp Vô Ưu ngày một sâu sắc hơn.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản lau chùi cối đá xay cà phê sau quầy. Từng động tác của y chậm rãi, đều đặn, như một dòng chảy tự nhiên, hài hòa với linh khí đang lãng đãng trong quán. Y không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của y, tựa như một ngọn núi cổ sừng sững giữa biển khơi, đã trở thành trụ cột bình yên cho Thanh Tâm Quán và Lạc Lạc. Ánh mắt y thỉnh thoảng lướt qua đám đông, sâu thẳm như thấu rõ mọi tâm tư, mọi ý đồ ẩn giấu.

Trong màn đêm tĩnh lặng, một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương cà phê thoang thoảng, hòa lẫn với mùi linh khí nồng đậm của Tiên Giới. Một làn sóng ngầm đang cuộn trào, chuẩn bị nhấn chìm Chư Giới vào một kỷ nguyên mới của biến động và cơ duyên.
Sáng sớm hôm đó, khi ánh nắng đầu tiên vừa chạm đến mái ngói rêu phong của Thanh Tâm Quán, một lão nhân tóc bạc phơ, mặc bộ trường bào vải thô màu xám tro đơn giản đến mức không chút tiên khí, chậm rãi bước vào con hẻm. Dáng vẻ ông ta thư sinh, gầy gò, trông không khác gì một phàm nhân già yếu đang cố gắng tìm kiếm một chốn nghỉ chân. Ông ta cố gắng thu liễm toàn bộ khí tức, thậm chí sử dụng một loại bí thuật cổ xưa để che giấu thân phận và cảnh giới, khiến người thường khó mà nhận ra. Tuy nhiên, đôi mắt sâu thẳm của ông ta, dù đã nhuốm màu thời gian, vẫn ẩn chứa sự uy nghiêm và trí tuệ của bậc đế vương, một vẻ sắc bén chỉ thoáng qua trong tích tắc.

Lạc Lạc đang bê một khay cà phê nóng hổi, thoăn thoắt đi qua các bàn. Cô bé thoáng nhìn thấy lão nhân, cảm thấy một luồng áp lực vô hình, một sự trang trọng không giải thích được, như thể có một điều gì đó rất lớn lao đang hiện diện. Dù vậy, sự hồn nhiên và quy tắc của quán vẫn khiến cô bé nhẹ giọng nhắc nhở: “Lão gia, mời lão gia xếp hàng ạ. Quán con có quy tắc, ai đến trước thì phục vụ trước.”
Lão nhân khẽ mỉm cười, nụ cười có phần hiền từ nhưng lại ẩn chứa vẻ thâm sâu khó dò. Ông ta gật đầu, ánh mắt thoáng lướt qua Lạc Lạc rồi tập trung hoàn toàn vào Diệp Vô Ưu đang bình thản lau chùi cối đá sau quầy. Một tia sáng tinh anh lóe lên trong mắt ông, dò xét một cách tinh vi nhất, cố gắng xuyên thấu mọi bí ẩn.

Diệp Vô Ưu ngừng động tác, từ từ ngẩng đầu. Ánh mắt y, sâu thẳm như vực thẳm không đáy, chạm vào ánh mắt của lão nhân. Không có pháp lực giao tranh, không có sóng năng lượng bùng nổ, chỉ là một khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối, kéo dài hơn một nhịp thở. Ngay lập tức, Cổ Thiên Đế cảm thấy mọi lớp ngụy trang, mọi bí thuật che giấu thân phận mà ông đã dày công bố trí, đều bị một lực lượng vô hình xuyên phá không chút trở ngại. Tâm tư, suy nghĩ, thậm chí cả những chấp niệm sâu kín nhất trong lòng ông, đều như bị đặt trần trụi dưới ánh mắt của Diệp Vô Ưu, bị nhìn thấu hoàn toàn. Khí chất đế vương mà ông cố gắng che giấu bỗng nhiên bùng lên một khoảnh khắc mãnh liệt, khiến không khí trong quán chợt trở nên nặng nề, một vài Tiên Nhân xung quanh thoáng rùng mình, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rồi lại nhanh chóng bị ông trấn áp, thu liễm vào trong.
Diệp Vô Ưu khẽ gật đầu, nở một nụ cười ẩn ý, như thể đã chờ đợi vị khách này từ rất lâu rồi. “Vị khách nhân, mời vào.” Y chỉ vào chiếc bàn gỗ lim cổ kính gần cửa sổ, nơi được đặt ở vị trí trang trọng nhất, hiếm khi có khách nào được phép ngồi nếu không có sự cho phép đặc biệt của chủ quán.
Lạc Lạc há hốc miệng, đôi mắt to tròn mở căng. Cô bé định hỏi sư phụ sao lại phá lệ cho một “lão gia phàm tục” ngồi bàn đặc biệt, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt điềm tĩnh của sư phụ và sự thay đổi tinh tế trong ánh mắt của lão nhân, cô bé im lặng. Một cảm giác rất lớn, một điều gì đó vượt ngoài tầm hiểu biết của cô bé, đang diễn ra ngay trước mắt.
Cổ Thiên Đế bước đến chiếc bàn gỗ lim, chậm rãi ngồi xuống. Ông ta không nói gì, chỉ giữ vẻ mặt trầm tĩnh, ánh mắt vẫn không rời Diệp Vô Ưu, cố gắng tìm kiếm một chút sơ hở hay biểu cảm bất thường nào đó. Tuy nhiên, Diệp Vô Ưu vẫn bình thản, dường như mọi ánh mắt dò xét đều vô ích.
Diệp Vô Ưu không hỏi Cổ Thiên Đế muốn uống gì. Y tự mình chọn lựa những hạt cà phê đặc biệt