Tiên Giới Có Quán Cà PhêChương 13: Lời Cảnh Báo Ngầm
Sáng sớm, những tia nắng ban mai yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rọi xuống con hẻm nhỏ của Tụ Tiên Thành, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá xanh rêu. Thanh Tâm Quán đã mở cửa, nhưng không khí bên trong lại không còn vẻ náo nhiệt ồn ã như những ngày đầu. Thay vào đó, một sự trang nghiêm, có phần trầm mặc bao trùm, như thể mỗi vị khách đều tự giác hạ thấp giọng nói, cất đi những pháp bảo lấp lánh, và giữ một sự kính cẩn nhất định.
U Ảnh Tiên Quân, một Đại La Kim Tiên nổi danh với khả năng ẩn nấp và dò xét tinh vi, khoác trên mình bộ áo bào xám tro đơn giản, khuôn mặt điềm tĩnh đến mức khó nhận ra cảm xúc thật. Hắn hòa mình vào dòng người đang xếp hàng trước quán, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết nhỏ. Hắn đã nghe quá nhiều về Thanh Tâm Quán, về sự đột phá của Kiếm Tiên Thanh Phong, về sự tháo chạy của Hắc Vũ Tiên Quân, và cả sự hoảng loạn của Trần Phong. Những câu chuyện đó, đối với hắn, vừa là lời cảnh báo, vừa là sự thách thức.
“Chủ quán Diệp Vô Ưu quả nhiên phi phàm,” một vị Chân Tiên râu tóc bạc phơ khẽ thì thầm với người bên cạnh, giọng nói chứa đầy sự kính sợ. “Nghe nói ngay cả Hắc Vũ Tiên Quân, với Hắc Vũ Thần Mục danh trấn Cửu U Tiên Vực, cũng phải bỏ chạy thục mạng.”
Người bên cạnh gật đầu, “Đúng vậy. Còn Trần Phong, kẻ ngông cuồng đó, nghe đâu đã bị phế đi một phần tu vi, tâm cảnh hỗn loạn đến giờ chưa thể bình phục. Ai dám nói đây chỉ là một quán cà phê phàm tục nữa?”
U Ảnh Tiên Quân trong tâm trí khẽ hừ lạnh. Hắc Vũ Thần Mục đúng là có danh tiếng, nhưng so với Ngọc Ảnh Phù của ta thì vẫn kém một bậc. Hắn tự tin vào pháp bảo mà Vạn Pháp Thánh Chủ đã ban cho, một Ngọc Ảnh Phù có khả năng ghi hình và phân tích Đạo Vận cực kỳ tinh vi, thậm chí có thể trích xuất một phần Đạo Vận mục tiêu. Hắn đã được lệnh phải mang về bất cứ thứ gì có thể phân tích được về Diệp Vô Ưu và cái quán quỷ dị này.
Tên Diệp Vô Ưu này, rốt cuộc là ai? Hắn nhìn về phía quầy, nơi Diệp Vô Ưu đang bình thản lau chùi cối đá xay cà phê cổ xưa. Mái tóc lấm tấm bạc, y phục vải thô màu nâu đất, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước cổ. Không có chút tiên khí, không chút pháp lực, nhưng lại toát ra một thứ uy áp vô hình, khiến Đại La Kim Tiên như hắn cũng phải dè chừng. Vạn Pháp Thánh Chủ đã mất hết kiên nhẫn. Lần này, ta phải mang về thứ gì đó, dù chỉ là một sợi tơ Đạo Vận nhỏ nhất.
Lạc Lạc, đôi mắt to tròn lanh lợi nhưng thoáng vẻ mệt mỏi, thoăn thoắt lau dọn bàn ghế, sau đó nhanh nhẹn phục vụ những vị khách đầu tiên. Cô bé nở nụ cười tươi tắn, nhưng đôi khi lại liếc nhìn về phía sư phụ, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa có chút lo lắng. Lượng khách ngày càng đông, và những câu chuyện về các cường giả bị “trừng phạt” cũng khiến cô bé cảm thấy áp lực vô hình.
“Mời vị khách nhân này! Cà phê của chúng ta sẽ giúp ngài thanh lọc tâm cảnh,” Lạc Lạc nói với một vị Chân Tiên vừa nhận ly cà phê của mình. Vị Chân Tiên đó gật đầu kính cẩn, không dám nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Cuối cùng, đến lượt U Ảnh Tiên Quân. Hắn bước đến quầy, đứng đối diện Diệp Vô Ưu. Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bình thường nhất có thể, nhưng trong lòng lại căng thẳng tột độ.
“Vị khách nhân muốn gọi gì?” Lạc Lạc hỏi, đôi mắt trong veo nhìn hắn.
“Một ly cà phê đen đơn giản,” U Ảnh Tiên Quân đáp, giọng nói trầm ổn, không một chút gợn sóng. Ánh mắt hắn lướt qua Diệp Vô Ưu, cố gắng dò xét nhưng không thu được bất kỳ thông tin nào. Thần thức của hắn âm thầm kích hoạt Ngọc Ảnh Phù trong tay áo.
Ngọc Ảnh Phù tỏa ra một luồng khí vô hình, tinh vi đến mức không ai khác trong quán nhận ra. Luồng khí này giống như một con rắn vô ảnh, lặng lẽ bò ra, cố gắng “chụp lấy” hình ảnh Diệp Vô Ưu đang pha cà phê và “trích xuất” một phần Đạo Vận đang lan tỏa từ những hạt cà phê, từ cối đá cổ xưa, và từ chính Diệp Vô Ưu. Hắn muốn ghi lại mọi thứ, từ kỹ thuật pha chế, đến những rung động Đạo Vận nhỏ nhất.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản pha chế, động tác vẫn chậm rãi, tinh tế đến từng chi tiết. Y múc cà phê, rót nước sôi, khuấy đều bằng một chiếc thìa gỗ đơn sơ. Mỗi động tác đều ẩn chứa một loại Đạo pháp tự nhiên, như một dòng chảy vô tận của sinh mệnh và hư vô.
Khi Diệp Vô Ưu chuẩn bị đưa ly cà phê đen sánh cho U Ảnh Tiên Quân, ánh mắt y khẽ lướt qua hắn. Ánh mắt đó không có sự tức giận, không có sự uy hiếp rõ ràng, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như nhìn thấu mọi ngóc ngách tâm hồn, mọi ý đồ đen tối đang ẩn giấu.
U Ảnh Tiên Quân bỗng cảm thấy một cơn đau đầu kinh hoàng ập đến. Không phải đau nhói thể xác, không phải bị pháp lực công kích, mà là một cảm giác như tâm trí, linh hồn và cả bản nguyên Đạo của hắn đang bị một thực thể vô hình tháo rời, phân tích từng mảnh một. Hắn thấy những ảo ảnh kinh hoàng hiện ra trước mắt: chính hắn đang bị xé toạc, những bí mật sâu thẳm nhất về sự nghiệp tu luyện, về những lần phản bội, về những dục vọng ẩn sâu trong lòng bị phơi bày một cách trần trụi. Sự kiêu ngạo của một Đại La Kim Tiên chuyên về ẩn nấp bị giễu cợt, nỗi sợ hãi về cảnh giới bế tắc mà hắn luôn che giấu bị lột trần. Hắn thấy mình trần truồng giữa hư vô, bị vô số ánh mắt vô hình chỉ trích và phán xét.
Ngọc Ảnh Phù trong tay hắn không chỉ hóa thành tro bụi, mà nó còn tan biến hoàn toàn không dấu vết, như thể chưa từng tồn tại trên đời. Cùng lúc đó, một đoạn ký ức ngắn ngủi về cách hắn nhận nhiệm vụ từ Vạn Pháp Thánh Chủ, về những lời dặn dò cuối cùng, cũng trở nên mơ hồ, bị xóa nhòa một cách triệt để khỏi tâm trí hắn.

U Ảnh Tiên Quân hoảng loạn tột độ, hai tay ôm chặt đầu, cảm giác như hắn vừa bị cướp đi một phần bản nguyên, một phần linh hồn. Hắn lảo đảo, suýt ngã quỵ. Hắn không thể diễn tả điều mình vừa trải qua, chỉ là nỗi sợ hãi tột cùng, một sự trống rỗng đến tận xương tủy.
Diệp Vô Ưu đặt ly cà phê xuống quầy, vẫn bình thản, không một chút thay đổi biểu cảm. Y chỉ khẽ nói, giọng điệu nhẹ nhàng như gió thoảng: “Vị khách nhân này, tâm cảnh không yên, cà phê không thể uống được.”
Lạc Lạc giật mình, đôi mắt tròn xoe nhìn U Ảnh Tiên Quân đang ôm đầu thống khổ. Cô bé chưa từng thấy một Đại La Kim Tiên nào lại thảm hại đến mức này. Nhưng thấy Diệp Vô Ưu vẫn bình tĩnh, cô bé cũng trấn tĩnh lại, ánh mắt tràn ngập kính sợ nhìn sư phụ. Các khách hàng khác trong quán đều chứng kiến toàn bộ sự việc, họ lạnh sống lưng, sự kính sợ đối với Diệp Vô Ưu dâng lên đến cực điểm. Không ai dám ho he nửa lời, chỉ im lặng nhấp cà phê, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
U Ảnh Tiên Quân không dám quay đầu lại. Hắn cảm thấy mình như một con chó săn bị thương nặng, mất hồn. Hắn bỏ lại số tiền trên quầy, lảo đảo chạy tháo thân khỏi Thanh Tâm Quán, biến mất hút vào con hẻm, như thể có một con quỷ dữ đang đuổi theo sau.
Trong một Tiên Phủ xa hoa, Vạn Pháp Thánh Chủ đang ngồi trên ghế ngọc, sắc mặt tái mét, nghe báo cáo từ Minh Phong.
Minh Phong quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy, giọng nói còn yếu ớt hơn cả lần trước. “Bẩm Thánh Chủ, U Ảnh Tiên Quân… đã biến mất. Ngọc Ảnh Phù cũng… không còn dấu vết. Thuộc hạ đã phái người tìm kiếm khắp nơi, nhưng không có bất kỳ dấu vết nào của hắn, giống như hắn chưa từng tồn tại trên đời.”
Vạn Pháp Thánh Chủ đập mạnh tay xuống ghế, ngọc bàn vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, tiếng động chói tai vang vọng khắp đại điện. Hắn tức giận đến run người, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại là sự sợ hãi tột cùng. Hắn đã dùng mọi thủ đoạn, từ mật thám cấp thấp, đến Đại La Kim Tiên có Hắc Vũ Thần Mục, rồi cả U Ảnh Tiên Quân tinh thông ẩn nấp và Ngọc Ảnh Phù tối thượng, nhưng tất cả đều thất bại thảm hại. Không ai có thể chạm đến Diệp Vô Ưu, không ai có thể lấy đi một chút bí mật nào của hắn.
“Biến mất? Vô dụng! Tất cả đều vô dụng!” Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy sự tuyệt vọng và điên cuồng. “Tên quái vật đó… hắn rốt cuộc là ai? Hắn không phải Tiên Đế, không phải Tổ Tiên… hắn là một thứ gì đó vượt ra ngoài mọi lẽ thường của Chư Giới!”

Vạn Pháp Thánh Chủ đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, ánh mắt đầy vẻ điên cuồng và mưu mô. Hắn đã nhận ra rằng Diệp Vô Ưu không thể bị đánh bại trực tiếp, cũng không thể bị dò xét hay lợi dụng bằng những thủ đoạn thông thường. Một ý tưởng độc ác hơn, tàn bạo hơn, dần hình thành trong tâm trí hắn.
“Ngươi muốn chơi trò ẩn mình? Được thôi. Vậy thì để xem ngươi có thể ẩn mình đến bao giờ khi cả Tiên Giới và Ma Vực đều sụp đổ!” Hắn cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo và đầy tàn độc. Hắn quyết định không đối đầu Diệp Vô Ưu, mà sẽ kích động các Tiên Triều lớn và Ma Vực vào một cuộc chiến tranh quy mô lớn, tạo ra hỗn loạn khắp Chư Giới. Hắn muốn kéo Diệp Vô Ưu ra khỏi Thanh Tâm Quán, buộc hắn phải lộ diện sức mạnh thật sự để bảo vệ những gì y quan tâm, hoặc chứng kiến tất cả sụp đổ.
Minh Phong sợ hãi không dám thở mạnh trước sự điên cuồng của Thánh Chủ. Hắn biết, một âm mưu kinh thiên động địa, có thể nhấn chìm toàn bộ Chư Giới vào biển máu, đang được hình thành.
Quay lại Thanh Tâm Quán, không khí đã trở lại bình yên. Lạc Lạc tiếp tục phục vụ khách hàng với thái độ thận trọng hơn, nhưng vẫn không giấu được sự kính sợ trong ánh mắt khi nhìn về phía sư phụ. Diệp Vô Ưu vẫn nhẹ nhàng vuốt ve cối đá xay cà phê, như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra. Y liếc nhìn Lạc Lạc đang ngủ gật sau quầy, đầu gục xuống cánh tay, mỉm cười hiền từ.
Y quay lại nhìn ra cửa sổ, ánh mắt y trở nên kiên định, tựa như hai ngôi sao cổ xưa đang tỏa sáng trong màn đêm tĩnh mịch của Tụ Tiên Thành. Y thầm nhủ, giọng nói chỉ mình y nghe thấy, nhưng lại vang vọng khắp Chư Giới:
“Lòng tham của ngươi, Vạn Pháp Thánh Chủ, sẽ đẩy ngươi vào vực sâu. Ngươi muốn khuấy động thiên hạ để ép ta… nhưng ngươi đâu biết, ta đã chờ đợi thời khắc này từ rất lâu rồi.”
Diệp Vô Ưu khẽ nhắm mắt, một nụ cười bí ẩn thoáng hiện trên môi.
“Cổ Thiên Đế, Ma Tôn Huyết Ảnh… Ta đã chuẩn bị ly cà phê cho các ngươi.”
Trong màn đêm tĩnh lặng, hương cà phê vẫn thoang thoảng, hòa lẫn với mùi linh khí nồng đậm của Tiên Giới. Một làn sóng ngầm đang cuộn trào, chuẩn bị nhấn chìm Chư Giới vào một kỷ nguyên mới của biến động và cơ duyên. Và ở trung tâm của cơn sóng đó, Thanh Tâm Quán vẫn đứng đó, bình yên và tĩnh lặng, như một hòn đảo giữa đại dương bão tố.