Tiên Giới Có Quán Cà PhêChương 12: Mật Thám Bí Ẩn
Kim ô sơ thăng, xuyên qua cổ thụ rợp bóng ven đường, rải những vệt kim quang rực rỡ lên con hẻm nhỏ của Tụ Tiên Thành. Dù thời khắc còn sớm, Thanh Tâm Quán đã tấp nập khách khứa. Dòng người nối dài từ cửa quán ra tận đầu hẻm, các Tiên Nhân đủ mọi cấp độ tu vi, từ Chân Tiên mới nhập môn cho đến Đại La Kim Tiên danh tiếng lẫy lừng, đều kiên nhẫn xếp hàng. Họ không còn ồn ào hay chen lấn như trước, thay vào đó là những tiếng thì thầm khe khẽ, những ánh mắt tò mò và kính sợ hướng về phía chủ quán.
Lạc Lạc, mái tóc tết sam gọn gàng, khuôn mặt bầu bĩnh lấm tấm mồ hôi, thoăn thoắt di chuyển giữa các bàn. Nàng đặt những ly cà phê thơm lừng xuống, thu dọn chén đĩa rỗng, miệng luôn nở nụ cười tươi tắn. Dù bận rộn, ánh mắt nàng vẫn không ngừng dõi theo Diệp Vô Ưu, người đang bình thản lau chùi cối đá sau quầy. Sự điềm tĩnh của sư phụ dường như là trụ cột vững chắc, giữ cho cả quán cà phê và tâm hồn nàng được bình yên giữa dòng chảy hỗn loạn của Tiên Giới.
Giữa đám đông đang xếp hàng, một thân ảnh lặng lẽ bước vào quán. Đó là Minh Phong, tâm phúc thuộc hạ của Vạn Pháp Thánh Chủ. Lần này, hắn cải trang kỹ lưỡng hơn. Y phục bằng vải thô màu xám tro, khuôn mặt được che giấu khéo léo bằng một loại huyễn thuật cấp thấp, biến hắn thành một Tiên Nhân trung niên với vẻ ngoài bình thường, không chút tiên khí hay ma khí đặc trưng. Tuy nhiên, ánh mắt hắn vẫn không giấu được sự sắc bén và thận trọng. Hắn cố gắng hòa mình vào đám đông, tránh né mọi ánh nhìn, đặc biệt là ánh mắt thâm thúy của Diệp Vô Ưu.
Minh Phong lòng đầy bất an. Ký ức về lần trước, khi hắn lén uống cà phê và thấy rõ những tham lam, dục vọng trong tâm khảm, vẫn còn ám ảnh. Cảm giác nóng rát như bị kim châm trong Thần Hồn vẫn còn hiện rõ. Hắn biết, chủ quán này không phải kẻ tầm thường. Hắn là một “quái vật” theo lời Thánh Chủ, một tồn tại có thể nhìn thấu mọi mưu đồ. Nhưng lệnh của Vạn Pháp Thánh Chủ không thể kháng cự. Hắn phải tìm hiểu, phải thu thập thông tin về “cơ chế” của quán, và quan trọng hơn, là về những vị khách trọng yếu như Cổ Thiên Đế và Ma Tôn Huyết Ảnh.
Minh Phong len lỏi qua đám đông, tìm một chỗ ngồi khuất ở góc quán, gần cửa sổ. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn định tâm thần. Hương cà phê thoang thoảng trong không khí, dịu nhẹ và thanh khiết, khác hẳn với mùi linh dược hay ma khí thường thấy trong Tiên Giới.
“Mời vị khách nhân vào trong! Quán chúng ta đông khách, xin hãy xếp hàng ạ.” Lạc Lạc hồn nhiên lên tiếng, chỉ về phía cuối hàng.
Minh Phong gật đầu, giọng hắn trầm thấp, cố gắng tỏ ra bình thản. “Không sao, ta chỉ muốn thưởng thức một ly cà phê.” Hắn lặng lẽ đi về phía cuối hàng, đứng kiên nhẫn chờ đợi. Trong nội tâm, hắn thầm nhắc nhở bản thân: Phải thật cẩn trọng, tên Diệp Vô Ưu này quá quỷ dị. Thánh Chủ muốn ta tìm hiểu cơ chế, và quan trọng nhất là những vị khách kia.
Diệp Vô Ưu, tay vẫn đều đặn lau chùi cối đá bằng một chiếc khăn vải trắng tinh, dường như không hề ngẩng đầu. Nhưng đôi mắt sâu thẳm của y, dù chỉ là một cái liếc nhẹ, cũng đã quét qua Minh Phong. Y nhận ra lớp huyễn thuật mỏng manh trên người hắn, nhận ra sự căng thẳng trong đôi mắt sắc bén đang cố gắng che giấu. Y khẽ lắc đầu, một nụ cười ẩn hiện trên môi. Lại là ngươi… Lần này còn tinh vi hơn. Nhưng lòng tham vẫn là lòng tham.

Khi đến lượt Minh Phong gọi cà phê, Diệp Vô Ưu mới chậm rãi đặt chiếc khăn xuống. Y không nhìn thẳng vào hắn, chỉ pha chế một cách chậm rãi, tỉ mỉ. Hạt cà phê được rang trên lửa nhỏ, phát ra mùi thơm quyến rũ. Nước suối trong vắt được rót vào, tạo thành những dòng xoáy nhẹ nhàng. Minh Phong quan sát từng động tác, cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết, từ loại nước, hạt cà phê cho đến cách Diệp Vô Ưu truyền Đạo Vận vào từng giọt. Hắn dùng thần thức tinh vi nhất để quét qua quán, không phải để tìm cấm chế, mà để cảm nhận “khí tức phàm trần” và sự tương tác của nó với “Đạo Vận” của Tiên Giới bên trong quán.
Ly cà phê đen sánh được đặt trước mặt Minh Phong. Diệp Vô Ưu vẫn không nhìn thẳng vào hắn, nhưng giọng điệu lại mang theo một chút thâm ý, đủ để Minh Phong cảm thấy rùng mình.
“Ly cà phê hôm nay, sẽ giúp vị khách nhân nhìn rõ hơn về bản thân mình… và những gì mình thực sự muốn.”
Nói xong, Diệp Vô Ưu lại tiếp tục lau chùi cối đá, như thể chưa từng nói gì. Minh Phong nuốt nước bọt, cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực. Hắn biết, Diệp Vô Ưu đã nhìn thấu hắn.
Minh Phong ngồi tại một góc khuất, hớp một ngụm cà phê. Ngay lập tức, vị đắng chát và ngọt thanh quen thuộc biến mất, thay vào đó là cảm giác như uống phải nước lã vô vị. Cùng lúc đó, một luồng phản phệ mạnh mẽ ập đến, Thần Hồn hắn chấn động dữ dội, tâm cảnh trở nên hỗn loạn, mịt mờ. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng, ngăn cản hắn thấu thị bản tâm, đồng thời cũng khiến mọi nỗ lực phân tích “Đạo Vận Phàm Trần” trong cà phê trở nên vô vọng. Cấm chế của quán này thật đáng sợ, ngay cả thần thức của ta cũng bị cản trở. Ly cà phê này… nó đã phản phệ ta! Chủ quán này… hắn biết tất cả!
Hắn lén lút kích hoạt một pháp bảo ghi chép siêu nhỏ, một hạt bụi pháp khí gần như vô hình, có khả năng ghi lại Đạo Vận của bất kỳ vật thể nào nó bám vào. Hắn cố tình hắt xì nhẹ, khiến hạt bụi bay về phía Diệp Vô Ưu, bám vào chiếc khăn y đang dùng để lau quầy. Mục đích của hắn là thu thập “Đạo Vận” từ tay y, thứ mà hắn tin rằng là bí mật để pha chế cà phê.
Sau đó, hắn cố tình làm rơi một hạt cà phê nhỏ từ ly của mình xuống sàn. Hắn cúi xuống, giả vờ nhặt ly, rồi lén lút kích hoạt một pháp bảo khác – một sợi tơ vô hình, mảnh như sợi tóc, có khả năng phong ấn linh khí và thu thập vật phẩm mà không bị ai phát hiện. Sợi tơ nhẹ nhàng cuộn lấy hạt cà phê, kéo nó vào trong lòng bàn tay hắn. Mục đích là mang hạt cà phê này ra ngoài phân tích cấu trúc vật chất và Đạo Vận ẩn chứa.
Trong lúc đó, Minh Phong cũng chú tâm nghe ngóng những cuộc đàm luận xung quanh. Các Tiên Nhân bàn tán sôi nổi về Kiếm Tiên Thanh Phong, về việc hắn đột phá Đại La Kim Tiên sau khi uống cà phê. Họ cũng nhắc đến những tin đồn về Cổ Thiên Đế và Ma Tôn Huyết Ảnh, nói rằng hai vị cường giả tối cao này cũng đã ghé thăm Thanh Tâm Quán. Hắn ghi nhớ từng lời, từng biểu cảm, từng cảm nhận của họ về cà phê, hy vọng tìm ra một sơ hở, một điểm yếu nào đó.

Diệp Vô Ưu, như thường lệ, vẫn bình thản lau chùi cối đá. Y đi ngang qua Minh Phong, tay cầm khăn sạch, rất tự nhiên lau nhẹ lên quầy và sàn nhà, đúng vào vị trí “hạt bụi pháp khí” và “hạt cà phê rơi” mà Minh Phong vừa cố gắng thu thập. Khi chiếc khăn vải trắng tinh của y lướt qua, hạt bụi pháp khí lập tức tan biến vào không khí, hóa thành hư vô, không còn để lại một chút dấu vết Đạo Vận nào. Sợi tơ vô hình bám vào hạt cà phê trên sàn cũng đột nhiên hóa thành một sợi chỉ mục nát, khô giòn, và hạt cà phê bên trong hóa thành một đốm tro đen, không còn chút đặc tính nào của cà phê.
Lạc Lạc, đang đi ngang qua, thấy một đốm tro nhỏ trên sàn. Nàng hơi cúi xuống nhặt, nhưng rồi lại ngẩng đầu nhìn Diệp Vô Ưu với vẻ mặt khó hiểu.
“Sư phụ, hạt cà phê này lại rơi ra. Sao nó lại thành tro rồi ạ?” Lạc Lạc chỉ vào chỗ Minh Phong đã lấy hạt cà phê.
Diệp Vô Ưu mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn về phía Lạc Lạc, nhưng dường như lại xuyên qua nàng, nhìn về phía Minh Phong đang ngồi ở góc khuất. “Không sao, Lạc Lạc. Hạt cà phê của quán chúng ta, chỉ thích hợp ở trong quán thôi. Nó giống như một giấc mộng vậy, chỉ có thể cảm nhận, không thể nắm giữ.”
Minh Phong nghe thấy lời Diệp Vô Ưu, nội tâm hắn rùng mình dữ dội. Hắn biết! Hắn biết tất cả! Hạt cà phê biến thành tro! Sợi tơ pháp bảo của ta bị hủy hoại! Hạt bụi ghi chép Đạo Vận của ta cũng biến mất không dấu vết! Chủ quán này… hắn rốt cuộc là loại tồn tại gì?! Hắn vội vàng uống cạn ly cà phê, đặt tiền xuống bàn rồi nhanh chóng rời khỏi quán.
Minh Phong bước ra khỏi Thanh Tâm Quán, cảm thấy nhẹ nhõm khi thoát khỏi áp lực vô hình bên trong. Hắn vội vàng kiểm tra pháp bảo ghi chép Đạo Vận trong tay áo. Trống rỗng. Không một chút dấu vết. Hắn kiểm tra pháp bảo thu thập hạt cà phê. Sợi tơ đã hóa thành tro bụi, hạt cà phê cũng không còn. Những thông tin mà hắn cố gắng chú tâm nghe ngóng trong quán cũng trở nên mơ hồ, không rõ ràng, giống như một giấc mộng vừa tỉnh dậy, chỉ còn lại những mảnh vụn ký ức không thể ráp nối. Mọi phân tích về “cơ chế” hay “Đạo Vận” đều biến thành những suy luận vô căn cứ, không có bằng chứng.
Sao có thể?! Minh Phong hoảng hốt. Tất cả đều biến mất! Không, không phải biến mất, mà là… trở về hư vô! Quán cà phê đó giống như một tiểu thế giới bị phong ấn, thứ gì thuộc về nó, không thể rời đi với nguyên vẹn bản chất!
Hắn nhanh chóng tìm đến đại điện bí mật của Vạn Pháp Thánh Chủ, khuôn mặt tái mét, toàn thân run rẩy bẩm báo. Hắn quỳ rạp xuống, không dám ngẩng đầu nhìn vị Thánh Chủ đang ngự trên bảo tọa.

“Thánh Chủ… thuộc hạ… thuộc hạ đã thất bại.” Giọng Minh Phong run rẩy, khó khăn lắm mới thốt nên lời.
Vạn Pháp Thánh Chủ, lông mày nhíu chặt, giọng nói lạnh như băng. “Nói. Ngươi đã thu thập được gì?”
Minh Phong nuốt nước bọt. “Thuộc hạ… đã cố gắng thu thập hạt cà phê, ghi chép Đạo Vận của hắn, và chú tâm nghe ngóng thông tin về các vị khách. Nhưng… nhưng tất cả… khi thuộc hạ rời khỏi quán, chúng đều trở nên vô dụng. Hạt cà phê hóa tro, pháp bảo ghi chép trống rỗng, thông tin trở nên mơ hồ như sương khói. Giống như… quán cà phê đó có một bức màn vô hình bao bọc, thứ gì thuộc về nó, không thể rời đi với nguyên vẹn bản chất.”
Vạn Pháp Thánh Chủ đập mạnh tay xuống bàn, tạo ra tiếng động chói tai vang vọng khắp đại điện. “Vô dụng! Một lũ vô dụng! Không thể lấy, không thể phân tích! Chẳng lẽ Diệp Vô Ưu đó là một vị Tổ Tiên ẩn mình sao?!” Hắn gầm lên, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa sự tức giận tột độ xen lẫn nỗi sợ hãi không thể che giấu. Không thể trực tiếp đối đầu… Không thể phân tích… Vậy thì chỉ còn cách… Ánh mắt hắn lóe lên sự tàn độc.
“Được rồi, Minh Phong.” Vạn Pháp Thánh Chủ cố gắng trấn tĩnh lại, giọng nói trở nên trầm thấp hơn, nhưng vẫn đầy uy hiếp. “Ngươi tiếp tục theo dõi Thanh Tâm Quán. Ta muốn biết mọi thứ về những vị khách ra vào đó, đặc biệt là Cổ Thiên Đế và Ma Tôn Huyết Ảnh. Ta muốn biết những gì họ nói, những gì họ làm. Ta sẽ không trực tiếp đối đầu với hắn, nhưng ta sẽ tìm cách gián tiếp khống chế hắn, hoặc lợi dụng những kẻ khác để đạt được mục đích của ta!”
Vạn Pháp Thánh Chủ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn của đại điện, nhìn ra xa xăm về phía Tụ Tiên Thành. Ánh mắt hắn đầy vẻ âm trầm và toan tính. “Diệp Vô Ưu, ngươi là quái vật… nhưng quái vật cũng có yếu điểm. Ta sẽ tìm ra nó! Ta sẽ dùng chính những vị khách của ngươi để lật đổ ngươi!”
Đêm khuya, Thanh Tâm Quán đã đóng cửa. Lạc Lạc, sau một ngày bận rộn, đã ngủ gật trên quầy, đầu gục xuống cánh tay, hơi thở đều đều. Diệp Vô Ưu vẫn còn thức. Y đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Tụ Tiên Thành. Ánh trăng dịu nhẹ đổ xuống, phủ lên những mái ngói cổ kính một lớp bạc mờ ảo. Ánh mắt y sâu thẳm, như nhìn thấu mọi ngóc ngách của Chư Giới, mọi âm mưu đang dệt nên trong bóng tối.
Y nhẹ nhàng vuốt ve cối đá, khẽ thở dài. “Thánh Chủ… lòng tham của ngươi, đã dẫn ngươi đến một con đường không thể quay đầu. Ngươi muốn lợi dụng người khác… nhưng ngươi đâu biết, chính ngươi mới là kẻ bị lợi dụng.”
Y quay lại, nhìn về phía Lạc Lạc đang ngủ say, mỉm cười hiền từ. “Chỉ có tâm hồn thuần khiết, mới có thể nhìn thấy chân lý. Sóng gió đã nổi lên, nhưng cũng là cơ hội để mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.”
Diệp Vô Ưu lại quay về phía cửa sổ, ánh mắt y trở nên kiên định, tựa như hai ngôi sao cổ xưa đang tỏa sáng trong màn đêm. “Kế hoạch của ta… sẽ không vì những âm mưu nhỏ nhặt mà thay đổi. Tất cả… đều nằm trong tầm mắt của ta. Hãy cứ đến đi, Cổ Thiên Đế, Ma Tôn Huyết Ảnh… Ta đã chờ đợi các ngươi rất lâu rồi.”
Trong màn đêm tĩnh lặng, một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương cà phê thoang thoảng, hòa lẫn với mùi linh khí nồng đậm của Tiên Giới. Một làn sóng ngầm đang cuộn trào, chuẩn bị nhấn chìm Chư Giới vào một kỷ nguyên mới của biến động và cơ duyên.