Tiên Giới Có Quán Cà Phê
Chương 11: Mưu Đồ Của Thánh Chủ

Cập nhật lúc: 2026-07-20 15:17:20 | Lượt xem: 6

“Hắc Vũ Tiên Quân, một Đại La Kim Tiên có Hắc Vũ Thần Mục danh trấn Cửu U Tiên Vực, mà lại tháo chạy khỏi một quán cà phê nhỏ bé? Ngươi nói cho ta biết, đây là chuyện đùa gì vậy?!”
Giọng Vạn Pháp Thánh Chủ vang vọng khắp đại điện, mang theo sự tức giận và nghi hoặc tột cùng. Hắn ngồi trên bảo tọa bằng ngọc thạch đen, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo vì phẫn nộ, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thủng Minh Phong – tên thuộc hạ đang quỳ rạp dưới chân.
Minh Phong run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra, không dám ngẩng đầu. “Bẩm Thánh Chủ, thuộc hạ tuyệt không dám nói đùa. Hắc Vũ Tiên Quân quả thực đã… đã thất bại trong việc dò xét. Pháp bảo Thần Mục của hắn bị phản phệ, Thần Hồn chấn động dữ dội, thậm chí còn phun ra máu tươi. Hắn ôm đầu bỏ chạy, không kịp nói một lời nào.”
Vạn Pháp Thánh Chủ siết chặt tay, bảo nhẫn trên ngón tay hắn lách cách sắc lạnh. “Phản phệ? Ngươi nói một món đồ uống phàm tục, một chủ quán không rõ lai lịch lại có thể phản phệ Hắc Vũ Thần Mục? Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao? Hay là Hắc Vũ Tiên Quân kia đã bị mua chuộc, cố tình làm ra vẻ?”
Minh Phong vội vã dập đầu, giọng càng thêm run rẩy. “Tuyệt đối không phải, Thánh Chủ! Thuộc hạ đã tận mắt chứng kiến. Hơn nữa, sau khi Hắc Vũ Tiên Quân rời đi, thuộc hạ đã bí mật theo dõi, thấy hắn vẫn còn trong trạng thái hỗn loạn, Thần Hồn bị thương nặng, không thể nào là giả vờ. Hắn… hắn còn lẩm bẩm về những chấp niệm, dục vọng của chính mình bị phản chiếu.”
Vạn Pháp Thánh Chủ im lặng, ánh mắt lóe lên vẻ phức tạp. Chấp niệm, dục vọng bị phản chiếu? Điều này càng khiến hắn bất an. Hắn đã từng nghe những lời đồn đại về Thanh Tâm Quán và khả năng “gột rửa tâm cảnh” của cà phê, nhưng hắn luôn cho rằng đó chỉ là những lời thêu dệt quá mức, hoặc một loại tà thuật nào đó. Tuy nhiên, việc Hắc Vũ Tiên Quân, một Đại La Kim Tiên với nhãn thuật trứ danh, lại bị phản phệ từ chính “Đạo” của mình, thì không thể giải thích bằng tà thuật thông thường.
“Thanh Tâm Tông… Thanh Tâm Tông…” Vạn Pháp Thánh Chủ lẩm bẩm, cái tên ấy cứ vương vấn trong tâm trí hắn. Hắn đã sai người điều tra, nhưng những ghi chép về tông môn này quá ít ỏi, gần như không tồn tại trong sử sách Tiên Giới. Tất cả chỉ là những truyền thuyết mơ hồ về một tông môn cổ xưa đã biến mất. Nếu chủ quán kia thực sự là truyền nhân của Thanh Tâm Tông, thì bí mật ẩn chứa trong đó có thể còn lớn hơn cả những gì hắn tưởng tượng.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn Minh Phong. “Ngươi nói, ly cà phê đó có thể phản chiếu chấp niệm của kẻ uống?”
“Bẩm Thánh Chủ, không chỉ vậy,” Minh Phong đáp, “thuộc hạ đã từng lén uống thử một ly khi trà trộn vào quán. Vị cà phê đó… nó khiến thuộc hạ thấy rõ những tham lam, dục vọng trong lòng mình, cảm giác nóng rát như bị kim châm nơi Thần Hồn. Diệp Vô Ưu… hắn đã nói rằng cà phê của hắn chỉ dành cho những tâm hồn thuần khiết, kẻ mang lòng tham sẽ tự thấy bóng dáng mình trong đó.”
Lời nói của Minh Phong khiến Vạn Pháp Thánh Chủ rùng mình. Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự hứng thú bệnh hoạn. Hắn là một Tiên Vương, nhưng cũng đã bị kẹt ở cảnh giới này hàng vạn năm. Nếu ly cà phê đó thực sự có thể gột rửa tâm cảnh, nhìn rõ bản tâm, thì đó chính là chìa khóa để đột phá cảnh giới cao hơn, thậm chí là “Vô Thượng Chi Đạo” mà các Tiên Đế đang khao khát.
Lòng tham trong hắn bùng lên dữ dội, lấn át cả bất an. “Được rồi, ngươi lui xuống đi. Chuyện này, ta sẽ tự mình sắp xếp.”
Minh Phong cúi đầu, vội vã rời đi, cảm thấy áp lực trong đại điện đã vơi đi phần nào.
Vạn Pháp Thánh Chủ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra Tiên Thành phồn hoa bên dưới. “Diệp Vô Ưu… ngươi có thể kiểm soát Đạo Vận đến mức tận cùng, khiến ngay cả Hắc Vũ Thần Mục cũng bị phản phệ. Ngươi không chỉ là một truyền nhân đơn thuần của Thanh Tâm Tông, ngươi là một quái vật! Nhưng càng như vậy, bí mật ngươi che giấu lại càng đáng giá!”
Hắn nhếch mép cười lạnh. “Trực tiếp dò xét không được, vậy thì dùng cách khác. Ta không tin, một quán cà phê nhỏ bé lại có thể che giấu vĩnh viễn bí mật kinh thiên động địa như vậy!”
Vạn Pháp Thánh Chủ bắt đầu suy tính. Hắn không thể trực tiếp ra tay, vì Cổ Thiên Đế đã bắt đầu chú ý, và Ma Tôn Huyết Ảnh cũng đang thể hiện sự hứng thú kỳ lạ. Một hành động quá lộ liễu có thể gây ra phản ứng dây chuyền không mong muốn. Điều hắn cần là sự tinh tế, sự thăm dò âm thầm, từng bước một.
Hắn quyết định triệu tập một nhóm mật thám tinh nhuệ nhất, những kẻ giỏi ngụy trang, thu thập thông tin và có khả năng sử dụng các pháp bảo dò xét ẩn mật mà không bị phát hiện.
“Triệu tập Huyền Y, Ảnh Mị, và Linh Hồ đến đây!” Giọng Vạn Pháp Thánh Chủ vang vọng, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.
Ba bóng người xuất hiện trong đại điện, quỳ rạp xuống. Huyền Y là một nam nhân trung niên, khuôn mặt tầm thường dễ bị lãng quên, song đôi mắt lại sắc bén như diều hâu. Ảnh Mị là một nữ nhân mảnh khảnh, toàn thân bao phủ áo choàng đen, chỉ lộ đôi mắt thăm thẳm như vực sâu. Linh Hồ là một tiểu cô nương thoạt nhìn chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, song ánh mắt lại ẩn chứa vẻ ranh mãnh, tinh quái. Cả ba đều là những mật thám hàng đầu của Vạn Pháp Thánh Chủ, được đào tạo chuyên sâu về ẩn nấp, theo dõi và thu thập tình báo.

Truyện Tiên Giới Có Quán Cà Phê - Mưu Đồ Của Thánh Chủ - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Các ngươi đã nghe về Thanh Tâm Quán chưa?” Vạn Pháp Thánh Chủ hỏi, giọng trầm thấp.
Huyền Y khẽ đáp: “Bẩm Thánh Chủ, thuộc hạ có nghe qua. Quán cà phê ở Tụ Tiên Thành, được đồn đại có khả năng giúp người đột phá cảnh giới, và gần đây đã khiến Hắc Vũ Tiên Quân phải tháo chạy.”
“Đúng vậy.” Vạn Pháp Thánh Chủ gật đầu. “Tin đồn lan truyền quá nhanh, quá nhiều Tiên Nhân đã đổ xô đến đó. Ta muốn các ngươi đi điều tra, tìm hiểu rõ ràng bí mật của quán cà phê này.”
Ảnh Mị ngẩng đầu, giọng khàn khàn như gió lướt lá khô. “Thánh Chủ muốn thuộc hạ dò xét trực diện hay thu thập thông tin từ bên ngoài?”
“Không cần dò xét trực diện.” Vạn Pháp Thánh Chủ phất tay. “Ta đã nhận được báo cáo rằng mọi nỗ lực dò xét bằng pháp bảo hay Thần Thức đều bị phản phệ hoặc vô hiệu hóa. Chủ quán đó không hề đơn giản. Ta muốn các ngươi trà trộn vào quán như những khách nhân bình thường, quan sát tỉ mỉ mọi động thái của chủ quán và cô bé phục vụ. Cố gắng tìm ra nguồn gốc của hạt cà phê, loại nước dùng để pha chế, và đặc biệt là cách hắn pha cà phê.”
Linh Hồ, tiểu cô nương ranh mãnh, cất tiếng. “Thánh Chủ muốn chúng thuộc hạ sao chép bí thuật pha chế?”
Vạn Pháp Thánh Chủ gật đầu. “Chính xác. Nếu có thể, hãy tìm cách lấy một ít hạt cà phê, một ít nước, hoặc thậm chí là một giọt cà phê thành phẩm ra ngoài để ta nghiên cứu. Nhưng hãy nhớ, không được hành động quá lộ liễu, không được dùng pháp lực trong quán, và quan trọng nhất là không được gây sự. Bất cứ hành động bất kính nào cũng có thể dẫn đến hậu quả khó lường, như Hắc Vũ Tiên Quân kia.”
Ba mật thám đồng thanh đáp lời, ánh mắt lóe lên sự nghiêm trọng. Nhiệm vụ này không phải là ám sát hay cướp bóc, mà là một cuộc chiến của trí tuệ và sự tinh xảo, một cuộc đối đầu với một tồn tại bí ẩn có khả năng kiểm soát Đạo Vận vượt xa sự tưởng tượng của họ.
Ngày hôm sau, Thanh Tâm Quán vẫn đông nghịt khách. Hàng dài Tiên Nhân nối đuôi nhau, không còn sự ồn ào hay chen lấn như trước, mà thay vào đó là sự im lặng đầy kính sợ và mong chờ. Sự kiện Hắc Vũ Tiên Quân đã khiến mọi người hiểu rõ hơn về những quy tắc bất thành văn của quán.
Trong số những vị khách ấy, có ba người trông có vẻ bình thường, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tinh anh và cảnh giác khác thường. Đó chính là Huyền Y, Ảnh Mị và Linh Hồ.
Huyền Y, với vẻ ngoài của một lão nhân tu luyện đã lâu nhưng không có thành tựu nổi bật, chậm rãi xếp hàng. Hắn quan sát Diệp Vô Ưu đang bình thản lau chùi cối đá, và Lạc Lạc đang bận rộn phục vụ. Hắn cố gắng cảm nhận luồng Đạo Vận vô hình bao trùm quán, nhưng nó quá trầm tĩnh, quá tự nhiên, đến mức hắn không thể nhận ra ranh giới của nó. Nó không giống bất kỳ cấm chế hay trận pháp nào hắn từng biết.
“Một ly cà phê.” Huyền Y đặt tiền xuống bàn khi đến lượt.
Diệp Vô Ưu ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm lướt qua Huyền Y. Hắn cảm thấy như bị nhìn thấu, nhưng chỉ là một thoáng, rồi mọi thứ lại trở về bình thường. Diệp Vô Ưu không nói gì, chỉ bắt đầu pha chế.
Huyền Y cố gắng ghi nhớ từng động tác của Diệp Vô Ưu. Từ cách hắn múc hạt cà phê, rang xay bằng cối đá cổ xưa, đến cách hắn rót nước sôi từ chiếc ấm đồng thau đơn giản. Mọi thứ đều chậm rãi, từ tốn, không chút pháp lực hay thần thông nào được vận dụng. Duy có sự tỉ mỉ, tập trung và một loại “tâm ý” mà Huyền Y không thể nào hiểu nổi.
Ly cà phê được đặt trước mặt Huyền Y. Hắn nhấp một ngụm. Vị đắng chát xộc lên, rồi vị ngọt thanh dịu nhẹ ùa đến, làm dịu đi sự căng thẳng trong Thần Hồn hắn. Hắn cảm thấy tâm cảnh mình thanh tịnh hơn một chút, những suy nghĩ phức tạp tạm thời bị gạt bỏ. Nhưng hắn không cảm nhận được bất kỳ sự đột phá nào, hay ảo ảnh về dục vọng như Minh Phong đã kể. Có lẽ vì hắn không mang theo lòng tham trắng trợn khi đến đây, mà chỉ là sự tò mò và nhiệm vụ điều tra.
Huyền Y ngồi lại một lúc, cố gắng dùng Thần Thức của mình để phân tích từng thành phần của ly cà phê, nhưng nó giống như một dòng nước trong suốt, không thể phân biệt được gì. Hắn không dám mạo hiểm dùng pháp bảo dò xét, vì lời cảnh báo của Thánh Chủ vẫn còn văng vẳng bên tai.
Khi rời quán, Huyền Y cố gắng dùng một loại bí thuật thu nhỏ để lấy một hạt cà phê rơi vãi dưới sàn. Hắn thành công. Nhưng khi vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa Thanh Tâm Quán, Huyền Y cảm thấy hạt cà phê trong tay mình đột nhiên tan biến thành một làn khói xanh nhạt. Hắn giật mình, vội vàng kiểm tra lại, song không còn dấu vết nào.
“Quả nhiên, không đơn giản.” Huyền Y lẩm bẩm, khuôn mặt lộ rõ vẻ nghiêm trọng.

Truyện Tiên Giới Có Quán Cà Phê - Mưu Đồ Của Thánh Chủ - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Ảnh Mị là người tiếp theo. Nàng chọn thời điểm quán vắng khách hơn một chút, khi Lạc Lạc đang bận dọn dẹp ở phía sau. Ảnh Mị có khả năng ẩn nấp và di chuyển vô thanh vô tức, ngay cả Đại La Kim Tiên cũng khó phát hiện.
Nàng tiến đến quầy, gọi một ly cà phê. Khi Diệp Vô Ưu quay lưng pha chế, Ảnh Mị nhanh chóng lấy ra một chiếc lọ nhỏ bằng ngọc lưu ly, định lấy một ít nước từ chiếc ấm đồng thau. Đây là một loại pháp bảo đặc biệt có khả năng thu thập mọi loại chất lỏng mà không gây ra bất kỳ dao động linh khí nào.
Ngay khi chiếc lọ vừa chạm vào mép ấm, Diệp Vô Ưu đột nhiên ngừng động tác, quay đầu lại. Ánh mắt hắn bình thản như hồ nước, nhưng lại khiến Ảnh Mị cảm thấy một luồng hàn khí thấu xương chạy dọc sống lưng.
“Vị khách nhân, ngươi cần gì sao?” Diệp Vô Ưu hỏi, giọng trầm thấp.
Ảnh Mị giật mình, vội vàng thu chiếc lọ về, giấu vào trong tay áo. Nàng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trái tim đập thình thịch. “Không… không có gì, chủ quán. Chỉ là… thấy chiếc ấm của ngươi có vẻ cổ kính, nên tò mò nhìn một chút.”
Diệp Vô Ưu không nói gì thêm, chỉ mỉm cười nhẹ, rồi tiếp tục pha cà phê. Nhưng Ảnh Mị cảm thấy, ánh mắt đó đã nhìn thấu tất cả. Ly cà phê được đặt trước mặt nàng. Ảnh Mị nhấp một ngụm. Lần này, vị đắng chát không chỉ dừng lại ở đầu lưỡi, mà còn lan tỏa vào tận sâu trong Thần Hồn, khiến nàng cảm thấy một sự khó chịu mơ hồ, như có thứ gì đó đang cố gắng lột trần những bí mật sâu kín nhất trong lòng nàng.
Ảnh Mị không dám nán lại lâu. Nàng nhanh chóng đặt tiền xuống, vội vã rời khỏi quán. Khi vừa bước ra ngoài, nàng lập tức kiểm tra chiếc lọ ngọc lưu ly. Bên trong hoàn toàn trống rỗng, không một giọt nước nào. Chiếc lọ vẫn nguyên vẹn, nhưng dường như đã mất đi toàn bộ linh tính, trở thành một món đồ vô dụng.
“Hắn… hắn còn đáng sợ hơn cả lời đồn!” Ảnh Mị thì thầm, khuôn mặt tái mét dưới lớp áo choàng.
Linh Hồ, tiểu cô nương tinh quái, là người cuối cùng thử sức. Nàng không vội vã hành động, mà dành cả buổi sáng để quan sát Diệp Vô Ưu và Lạc Lạc. Nàng nhận thấy Diệp Vô Ưu luôn giữ một khoảng cách nhất định với mọi khách hàng, và không bao giờ để lộ bất kỳ sơ hở nào trong quá trình pha chế. Mọi động tác của hắn đều như hòa mình vào Đạo, tự nhiên đến mức không thể bắt chước.
Linh Hồ quyết định thử một cách khác. Nàng giả vờ là một tiểu bối tu luyện đang gặp khó khăn, cố gắng tiếp cận Lạc Lạc, hy vọng có thể moi móc thông tin từ cô bé ngây thơ này.
“Tỷ tỷ Lạc Lạc, ta thấy Thanh Tâm Quán của ngươi thật kỳ diệu!” Linh Hồ nói, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lạc Lạc. “Tỷ có thể dạy ta cách pha cà phê được không? Ta cũng muốn giúp đỡ mọi người như tỷ và chủ quán!”
Lạc Lạc mỉm cười, vẻ mặt hồn nhiên. “Được thôi, muội muội. Nhưng pha cà phê không đơn giản đâu. Sư phụ nói, phải dùng cả trái tim để pha.”
Linh Hồ mừng thầm trong dạ. Nàng bắt đầu hỏi Lạc Lạc về nguồn gốc hạt cà phê, loại nước, và những điều nhỏ nhặt khác. Lạc Lạc không hề nghi ngờ, cô bé vui vẻ kể về những điều mình biết, về “Khí Tức Phàm Trần Nguyên Thủy” của hạt cà phê, về “Suối Nguồn Vô Ưu” của nước, và cả những lời dạy của Diệp Vô Ưu về “tâm ý” khi pha.
Trong lúc Lạc Lạc đang say sưa kể chuyện, Linh Hồ lén lút kích hoạt một pháp bảo dò xét âm thầm được giấu trong tay áo. Đó là một chiếc vòng tay bằng ngọc bích, có khả năng ghi lại mọi dao động linh khí và Đạo Vận trong một phạm vi nhỏ. Nàng muốn ghi lại Đạo Vận của Diệp Vô Ưu và quán cà phê.
Nhưng ngay khi chiếc vòng tay vừa được kích hoạt, Linh Hồ đột nhiên cảm thấy một cơn đau đầu kinh hoàng, như hàng ngàn mũi kim đâm vào Thần Hồn. Chiếc vòng tay trong tay nàng lập tức nứt vỡ, hóa thành vô số mảnh bụi ngọc.
Linh Hồ kêu lên thất thanh, ôm đầu ngã quỵ.
Diệp Vô Ưu, đang lau chùi cối đá ở phía xa, khẽ ngẩng đầu. Ánh mắt hắn lướt qua Linh Hồ, không chút cảm xúc.
“Muội muội không sao chứ?” Lạc Lạc giật mình, vội vàng đỡ Linh Hồ dậy, vẻ mặt lo lắng.

Truyện Tiên Giới Có Quán Cà Phê - Mưu Đồ Của Thánh Chủ - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Linh Hồ run rẩy, khuôn mặt tái mét. Nàng không còn tâm trí diễn kịch nữa. Nàng nhìn Diệp Vô Ưu với ánh mắt kinh hoàng tột độ, như thể vừa thấy một quái vật. Hắn không hề làm gì, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến pháp bảo của nàng tự hủy, và Thần Hồn nàng suýt nứt vỡ.
“Ta… ta không sao… ta… ta phải về rồi!” Linh Hồ lắp bắp, vội vã bỏ chạy khỏi quán, không dám quay đầu lại.
Lạc Lạc ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Linh Hồ, rồi quay sang Diệp Vô Ưu. “Sư phụ, muội muội đó sao vậy?”
Diệp Vô Ưu mỉm cười nhẹ. “Có lẽ, tâm cảnh của nàng không đủ thuần khiết để tiếp nhận Thanh Tâm Đạo.”
Lạc Lạc gật gù, tuy không hiểu rõ, nhưng cũng không hỏi thêm. Cô bé tin tưởng tuyệt đối vào sư phụ mình.
Ba mật thám, Huyền Y, Ảnh Mị, và Linh Hồ, trở về đại điện của Vạn Pháp Thánh Chủ với khuôn mặt tái mét, tinh thần hoảng loạn. Họ quỳ rạp xuống, không dám ngẩng đầu.
“Sao rồi?” Vạn Pháp Thánh Chủ hỏi, giọng trầm thấp, song ẩn chứa căng thẳng.
Huyền Y là người đầu tiên báo cáo, giọng run rẩy. “Bẩm Thánh Chủ, Thanh Tâm Quán… quá đỗi quỷ dị. Thuộc hạ không thể phân tích được bất kỳ thành phần nào của cà phê. Hạt cà phê lấy ra khỏi quán lập tức tan biến. Cấm chế của quán không phải là trận pháp, mà là một loại Đạo Vận tự nhiên, không thể nào phá giải.”
Ảnh Mị tiếp lời, giọng khàn khàn. “Thánh Chủ, pháp bảo thu thập chất lỏng của thuộc hạ cũng bị vô hiệu hóa khi chạm vào nước. Chủ quán kia… hắn dường như có thể nhìn thấu mọi mưu đồ. Chỉ một ánh mắt của hắn cũng khiến thuộc hạ cảm thấy Thần Hồn bị phơi bày.”
Linh Hồ, tiểu cô nương tinh quái ngày nào giờ đây đã mất hết vẻ ranh mãnh, khuôn mặt vẫn còn trắng bệch. “Pháp bảo ghi lại Đạo Vận của thuộc hạ… bị hủy diệt chỉ bằng một ánh mắt của hắn. Thần Hồn của thuộc hạ suýt nứt vỡ. Hắn… hắn là một quái vật, Thánh Chủ! Hắn không phải là một Tiên Vương, cũng không phải là Đại La Kim Tiên. Hắn… hắn giống như chính Thiên Đạo vậy!”
Vạn Pháp Thánh Chủ ngồi im lặng trên bảo tọa, khuôn mặt hắn lúc trắng bệch, lúc xanh mét. Hắn đập mạnh tay xuống thành ghế, tạo ra tiếng động chói tai.
“Thiên Đạo?!” Hắn gầm lên, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa nỗi sợ hãi tột cùng. “Làm sao có thể có một người kiểm soát Thiên Đạo đến mức đó? Hắn rốt cuộc là ai? Thanh Tâm Tông rốt cuộc là cái gì?!”
Sự tham lam trong lòng hắn vẫn không dứt, song giờ đây đã bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc của sợ hãi và bất lực. Những âm mưu xảo quyệt nhất của hắn cũng không thể chạm tới Diệp Vô Ưu.
“Không được!” Vạn Pháp Thánh Chủ đột nhiên đứng dậy, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng. “Ta không tin! Ta không tin có một tồn tại có thể vượt qua mọi giới hạn như vậy! Chắc chắn phải có sơ hở, phải có cách nào đó để ta chiếm đoạt bí mật của hắn!”
Hắn bắt đầu đi đi lại lại trong đại điện, khuôn mặt vặn vẹo trong sự suy tính điên cuồng. Hắn biết, những phương pháp thông thường đã vô dụng. Hắn cần một kế hoạch phức tạp hơn, một âm mưu sâu xa hơn, một cái bẫy mà ngay cả “Thiên Đạo” cũng khó lòng nhìn thấu.
“Minh Phong!” Hắn đột nhiên gọi lớn. “Ngươi hãy tiếp tục theo dõi Thanh Tâm Quán. Ta muốn biết mọi thứ về những vị khách ra vào đó, đặc biệt là Cổ Thiên Đế và Ma Tôn Huyết Ảnh. Ta muốn biết những gì họ nói, những gì họ làm. Ta sẽ không trực tiếp đối đầu với hắn, nhưng ta sẽ tìm cách gián tiếp khống chế hắn, hoặc lợi dụng những kẻ khác để đạt được mục đích của mình!”
Một âm mưu mới, đen tối và phức tạp hơn đang dần hình thành trong tâm trí Vạn Pháp Thánh Chủ. Hắn không tin vào sự bí ẩn của Diệp Vô Ưu, mà chỉ coi đó là một chướng ngại vật cần phải vượt qua.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản lau chùi cối đá trong Thanh Tâm Quán. Ánh nắng ban mai chiếu rọi qua cửa sổ, những hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa trong không khí. Y khẽ thở dài, dường như cảm nhận được những luồng ý niệm dò xét và âm mưu đang dệt nên trong bóng tối Tiên Giới.
“Sóng gió… đã thực sự bắt đầu rồi.” Y lẩm bẩm, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu vạn vật. “Và những kẻ tham lam kia, sẽ không bao giờ hiểu được, bí mật thực sự không nằm ở hạt cà phê hay nước suối, mà nằm ở chính tâm hồn chúng.”
Y biết, những mật thám kia sẽ không bao giờ thành công. Và Vạn Pháp Thánh Chủ, kẻ bị lòng tham che mờ mắt, sẽ sớm đưa ra một quyết định sai lầm khác, đẩy mình vào một cái bẫy còn sâu hơn. Bởi vì, Diệp Vô Ưu đã nhìn thấy trước tất cả.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8